Chương 60: Đường Về Có Chín Người Mới
Buổi sáng, Anh tìm chiếc thìa bằng tay trái.
Nó nằm ngay trên bát cháo. Cậu vẫn đưa tay lệch một lần, chạm vào thành bát nóng rồi mới giữ được cán. Bên phải, cánh tay được treo trước ngực bằng dải vải mới; đầu ngón út đã thấy châm chích, ba ngón giữa còn lặng như tối qua.
Anh có thể nhờ người đưa, Linh nói.
Anh tìm được rồi.
Em đang nói lần sau.
Cậu ăn một thìa, đợi vị gạo tới trước khi hỏi cô còn nghe trễ không.
Ít hơn lúc trên thuyền. Chưa hết.
Anh gật, không thử gọi liên tiếp để buộc cô chứng minh.
Ngoài cửa trạm chữa, những người mới ra khỏi Hầm đang nhận bữa sáng. Có người cầm bát bằng hai tay, có người vẫn chờ người ngồi cạnh ăn trước. Như Ý để giấy ở trong phòng khô, cùng người giữ bến hỏi từng người muốn ai được biết mình đang ở đây.
Không phải tất cả đều muốn tên được gọi ngoài sân.
Người đàn ông ở buồng đầu muốn tìm anh trai. Tới gần trưa, người phụ quán nơi đoàn ở trọ tới cửa, còn mặc chiếc tạp dề dính bột. Hai anh em nhìn nhau một quãng ngắn rồi ôm chặt, chưa nói được lời nào.
Anh quay bát cháo trong tay, nhớ chiếc ghế người anh đã kéo tới bàn họ tối ấy.
Lần này ghế ở nhà có người về ngồi.
Mười tám chiếc đèn nằm trên khay tre, chưa chiếc nào được thả.
Người bán đèn đã đem chúng tới theo lời nhờ của Như Ý. Bà đặt khay ở sân, nói mỗi người cứ chọn một cái, chờ biết mình muốn đi đâu rồi hãy mang xuống bến. Anh trả tiền bằng tay trái, đếm nhầm một đồng; Vân đẩy đồng thừa về phía cậu.
“Đừng biến chữa tay thành dịp thử tính nhẩm,” cô nói.
“Tay trái của tôi không liên quan tới phép đếm.”
“Vậy càng đáng lo.”
Cậu nhận lại đồng tiền, chịu thua ở việc nhỏ ấy.
Sáu người muốn ở Vạn Lưu.
Người vừa gặp lại anh trai nằm trong số đó. Một phụ nữ từng bán vải xin được nhìn cửa hàng của mình trước khi quyết định kiện ai; hai người có gia đình ở bờ xanh, hai người còn lại chọn ở lại với người quen đã tới nhận. Tường Vy cùng người giữ bến ghi chỗ liên hệ theo lời họ, để không ai lại được chuyển đi dưới một tên khác.
Ba người muốn lên thượng nguồn.
Như Ý tìm người của tuyến hàng Hồng Quế qua dấu buộc ở quán. Anh ở đó khi họ cùng mở thư giới thiệu, đọc tên nơi trú và tên người sẽ đón. Người lái không nhận một gói giấy rồi dẫn khách đi ngay; ông ngồi cho cả ba hỏi đường có lạnh không, có đổi thuyền không, ai trả tiền chặng kế.
Họ tự nhận vé, giữ giấy của mình.
Chín người còn lại ngồi dưới mái hiên cùng Vân và Anh.
Tố Cầm đặt chiếc đèn nhỏ cạnh chân. Người mẹ từng thử nước cho con giữ đèn giúp đứa bé; những người khác xoay khay cho người chân còn đau khỏi phải đứng dậy chọn.
“Bậc Đá vừa trải qua chiến tranh,” Anh nói. “Chúng tôi có nhà còn hở mái. Có lúc nước phải chia theo lượt. Ngoài đường vẫn có chỗ cần người dẫn.”
“Có bắt chúng tôi làm việc để trả tiền cứu không?” một người hỏi.
“Không.”
“Sau này?”
“Ăn ở lâu dài thì cùng bàn công việc theo sức. Không ai đổi việc cứu hôm qua thành một món nợ.”
Vân kéo cuốn sổ gần mình.
“Tôi lo chỗ ở và phần ăn khi tới. Ai cần chữa tiếp sẽ vào phòng chữa trước. Khi muốn rời đi, nói để chúng tôi chuẩn bị đường, không cần xin được tha.”
Tố Cầm nhìn em trai đứng ngoài mép hiên.
“Tôi muốn ở một nơi được ngủ mà không nghe chìa khóa,” bà nói. “Rồi tôi sẽ tìm việc làm được.”
Từng người trả lời sau bà, có người ngay, có người chờ hỏi thêm. Như Ý ghi chín tên vào danh sách đi cùng, chưa nhập sổ cư dân trước khi họ thật sự tới.
Kỳ Dương không nằm trong chín tên ấy.
Anh ta ngồi xuống cạnh chị, vai băng trắng, hai chân quấn thuốc sau lần đứng trong dòng đỏ. Anh ta sẽ đưa chị tới Bậc Đá, ở lại một thời gian rồi tiếp tục tìm người nhà còn tản mát.
“Tôi chưa biết sẽ ở bao lâu,” anh ta nói với Vân.
“Ghi khách. Khi biết thì nói.”
“Không cần ký nhận chỉ huy?”
“Chỉ cần đừng nung thủng sàn phòng khách.”
Kỳ Dương cúi nhìn bàn chân băng kín, rồi nghiêm túc hỏi sàn làm bằng gì. Anh cười tới khi sườn đau, phải ngừng giữa hơi.
Lucien xin đi cùng sau khi đã tự xuống bến một vòng.
Ông đứng cạnh khay đèn, trên người là bộ áo sạch người giữ trạm cho mượn. Tóc đã buộc gọn, mặt vẫn nhợt dưới ánh ngày. Ông có thể tới đầu cầu rồi trở lại mà không dải chữ nào kéo chân; Anh nhìn cách ông dừng ở mỗi chỗ nắng, không gọi giục.
“Ta muốn xem nơi các Android ấy sống,” Lucien nói. “Và giúp giữ nó khi có thể.”
“Ông không cần quyết định cả đời hôm nay.”
“Ta biết. Hôm nay ta chọn đi cùng ngươi.”
Anh nhường chỗ để ông tự chọn đèn.
Aurelia đứng ở cuối bàn, đọc bản sao lời chứng đã đối chiếu với người giữ bến và Tường Vy. Cô tự giữ một bản; bản gốc lệnh cũ có giấy nhận, chữ ký người giao, người nhận và những người đã chứng kiến. Tố Cầm đã đọc lại phần mang tên mình trước khi giao.
Aurelia gấp giấy.
“Tôi cũng đi.”
“Việc nhà Laurent?” Vân hỏi.
“Tôi đã gửi lời hẹn qua người tôi chọn. Họ sẽ phải nói chuyện với tôi khi tôi quyết định đến.”
“Vậy ghi khách.”
“Nhớ để phòng có cửa mở từ trong.”
Vân ngẩng lên, gật, không biến câu ấy thành một câu đùa.
Trước khi rời Vạn Lưu, Anh vẫn tới được xưởng búa chìm đã nghe nói hôm xem hội.
Cậu đứng ngoài bậc cửa, nhìn người thợ dùng chiếc búa có phần đầu ngập trong một chậu nước đỏ. Búa nện xuống mà mặt nước không bắn lên; mỗi nhát làm lá thép mỏng uốn vòng rồi tự trở thẳng.
Linh yên một lúc.
Em muốn nhìn thêm lần nữa.
Anh nhờ thợ làm lại, lần này không phải để đo gì. Cậu thích cách ánh đỏ chạy theo cạnh thép trước khi tắt. Linh bảo cô thích tiếng búa; nó nghe như hai viên đá gõ dưới nước.
Sau đó cậu mới đưa hai mẫu Orin gửi.
Người thợ thử mẫu tốt, chỉ chỗ mẫu thay tạm đã trắng mép. Ông có loại gần độ đàn hồi ấy, bán được một bó nhỏ; muốn biết hợp khớp hay không thì người dùng phải thử tải.
Anh mua bó thép cùng ít thuốc Vân đã hỏi ở trạm, để Kha cất lên một trong hai xe hàng thuê chở người yếu. Không ai sửa được chân Orin từ một cuộc trò chuyện bên bến. Nhưng cậu có thứ thật để mang về, không chỉ thêm một lời hứa sẽ tìm.
Ở quán, chủ quán xác nhận thư cảnh báo đã theo thuyền đi từ hôm trước. Chưa có hồi âm từ Bậc Đá.
Anh nhận lời báo, không hỏi ông đoán xem ở nhà có ổn không.
Tường Vy tiễn họ tới đầu cầu.
Quang Nghiêm đã bị giữ dưới sự chứng kiến của hội bến; người của cô nhận việc áp giải và bảo vệ nhân chứng ở lại. Cuộn lệnh triệu hồi vẫn trong túi hồ sơ.
“Cô còn quay về Đế quốc?” Anh hỏi.
“Ta còn một bản báo cáo phải nộp.”
“Trong đó có tôi?”
“Có.”
Cô nhìn cánh tay treo của cậu.
“Nguy hiểm. Biết phá cấu trúc người khác không phá được. Có xu hướng dùng bản thân quá mức.”
“Nghe như cô chưa sửa gì.”
“Có sửa. Android cạnh cậu tự trả lời, tự phản đối. Cậu có thể bỏ Hầm mà đã ở lại đưa người ra.”
Anh nhìn Nara. Cô đứng cách đó vài bước, không chờ câu khen.
“Tôi vẫn chưa đồng ý bị khóa để kiểm tra.”
“Ta vẫn cần điều tra.” Tường Vy đặt tay lên túi hồ sơ. “Lần tới phải có cách cả hai biết mình đang cho phép điều gì.”
Cậu gật.
Khi quay đi, Tường Vy gọi cậu lại chỉ để nhắc băng tay đang trượt khỏi khuỷu.
Anh để Vân sửa nó.
Những chiếc đèn xuống nước theo các hướng khác nhau.
Sáu chiếc ở lại quanh những bến trong thành. Ba chiếc trôi về phía thuyền lên thượng nguồn. Chín chiếc chọn hướng ra khỏi Vạn Lưu. Những người đi cùng đoàn nhấc đèn lên, mang theo tới xe; ánh nhỏ chập chờn dưới mái che những người nằm nghỉ.
Anh mua thêm một đèn lá cho mình. Nó không chịu đứng thẳng trên nước, cứ nghiêng về phía bàn tay đang tê.
“Để nó chọn sau,” Vân nói.
Cậu dùng một chút Mana ở tay trái giữ ngọn lửa khỏi tắt, không kéo đường hoặc đổi nước. Chiếc đèn quay chậm, cuối cùng theo dòng tới gần đèn Vân ở mép bến.
Cô nhấc đèn mình lên để mang đi.
“Cùng đường về,” cô nói.
Anh nhìn con đường đã có người chờ mình bước vào.
“Ừ. Cùng về.”
Cậu giao lượt dẫn đoàn cho Vân. Trên xe, Kỳ Dương giúp kê đệm để tay cậu không bị xóc; Lucien ngồi phía có nắng, thỉnh thoảng đưa tay ra ngoài như thử độ ấm. Nara và Lyra thay nhau đi cạnh người mới, nghe những câu hỏi về nơi sắp tới.
Đoàn đi đường xe vòng phía nam, tránh lối sương chỉ nhận người mang tang. Chuyến về kéo dài sáu ngày, có những buổi dừng sớm cho người yếu nghỉ. Anh ngủ được những giấc dài hơn. Tay phải có lúc biết vải đang cọ vào ngón, có lúc lại mất; Linh vẫn đôi lần đáp muộn. Cậu ngừng thử sức mỗi khi vừa thấy đỡ. Tới lối hẹp vào thung lũng, họ dỡ hàng khỏi xe, dùng cáng đưa những người chưa đi vững qua từng quãng; Kha đi trước chỉ chỗ đặt chân cho những người còn lại.
Bậc Đá đón họ bằng tiếng búa.
Qua góc sương cuối, Anh nhìn thấy mái xưởng mới nối vào phần còn lành. Một đường nước chạy dọc mép sân thay vì đổ vào chỗ chân Orin thường ngập. Xa hơn, những cọc khảo sát vẫn đứng trên thềm cao chưa mở nhà; sợi rễ bạc được chừa nguyên, đường đi vòng quanh nó.
Khang chạy ra trước, dừng khi thấy cánh tay băng của cậu.
“Lại nữa?”
“Lần này có mang đồ về.”
“Lần nào anh cũng có lý do.”
Giọng ấy giống Linh tới mức Anh nhìn vào khoảng không theo thói quen. Cô bật một tiếng cười nhỏ, tới chậm nhưng nghe rõ.
Orin bước ra cửa xưởng bằng chiếc chân tạm còn kêu cạch. Anh đưa bó thép; ông thử bẻ một lá, nhìn cậu rồi nhận cả bó.
“Để tôi với Dane thử. Cậu vào ăn trước.”
Bên trong, Mộc Lâm đang chỉ một người thợ đặt mối ghép. Chiếc búa Theo từng dùng nằm trên giá, cán sẫm màu tay. Công việc học từ Theo vẫn tiếp tục ở ngay bên dưới.
Anh đứng thêm một chút rồi đi.
Chín người mới được đón ở bếp chung, từng người tự xác nhận tên và chỗ muốn ở. Hồng Quế mở sổ cùng Như Ý, đưa số cư dân từ bảy mươi lên bảy mươi chín: sáu mươi lăm hữu cơ, mười bốn Android. Ba khách được ghi riêng.
Vân ngồi với những người ở nhà, nghe họ báo phần mái đã xong, phần nước còn phải sửa và lương còn đủ tới chuyến hàng nào. Kael báo việc canh giữ Gareth vẫn đúng thỏa thuận. Anh nhận những quyết định cần mình, để phần Vân đã giải quyết tiếp tục đi qua tay cô.
Cậu ngồi bên cửa bếp, nhận bát cơm bằng tay trái. Tố Cầm ngồi ở chiếc bàn gần cửa, nơi bà có thể nhìn ra ngoài. Kỳ Dương thử hỏi Khang chuyện lò nung; Aurelia đặt bản sao lời chứng trong túi rồi mới cầm đũa. Lucien nhìn khói bếp lên qua mái, lâu hơn nhìn những ngọn đèn.
Anh muốn gọi tất cả nhìn xem họ đã mang ai về.
Rồi cậu thấy Như Ý đang hỏi người mới ăn thêm được không, Nara nhường ghế cho một người đau chân, Orin đã gọi Dane tới xem lá thép ngay sau bữa.
Cậu cúi xuống ăn khi cơm còn nóng.
Trong căn phòng không cửa, Miên thức vì một tiếng gọi chưa thành lời.
Nó lướt qua rất nhanh. Cô chống tay ngồi dậy, chờ âm cuối, nhưng bức tường đã trở lại yên lặng. Những đường sáng dưới chân vẫn chia nền thành những ô cô từng đếm rồi quên.
Ở mép một ô, vết cào cũ gần như mất.
Miên đặt móng tay vào đó.
Cô nhớ mình đã cố giữ một cái tên. Bây giờ còn thêm cảm giác muốn quay đầu khi có người gọi, thân thuộc tới đau, nhưng không có gương mặt nào đi cùng.
Giọng vô hình bảo cô nằm xuống.
Miên không đáp. Cô kéo đầu ngón theo vết cũ trước khi đá kịp lành, khắc lại phần tên mình còn nhớ.
Một âm ngắn dội qua tường.
Cô nghiêng đầu, môi hé ra theo nó. Khi cố nói trọn, cổ họng chỉ đưa được một hơi thở.
Miên không biết đã gọi ai.
Cô vẫn giữ tay ở chỗ đá chưa kịp kín.