Chương 59: Cùng Cứu Nhau

“Tôi tự nguyện ở lại.”

Tiếng nói đi trên mặt nước, qua chân cọc Anh đang tựa.

Người đàn bà vừa ôm con khỏi Hầm bật dậy. Bà nhìn quanh, hai tay ghì đứa bé tới mức em nhăn mặt.

“Không phải tôi nói!”

Câu trên sông lặp lại, cùng một chỗ hụt hơi trước chữ cuối.

Anh nghe ra. Đó là giọng bà, nhưng bà đang đứng trước mặt, môi run mà không nói theo tiếng ấy. Phía sau thuyền chở lính, một chiếc chuông nhỏ treo ngang mặt nước sáng lên theo từng âm.

Những tiếng Hầm đã lấy đi vẫn đang bị dùng.

Một thuyền có mũi bọc xương cá tiến vào khoảng giữa ba nhánh dẫn nước. Người đứng dưới mui mặc áo lam, không mang giáp, tay cầm một cuộn giấy có hai triện lớn. Lính quanh ông ta quay khiên ra phía bến, che cả người kéo dây chuông.

Aurelia bước tới cạnh Anh.

“Tạ Quang Nghiêm.”

Ông ta nhìn cổ cô lâu hơn nhìn cậu.

“Cô Laurent. Cuối cùng cũng tìm thấy cô. Người nhà cô rất lo.”

“Ông đã tìm bằng nỏ.”

“Ta cho người bảo vệ cô khỏi kẻ phá ấn.”

Một tiếng cười bật lên trong đám tù nhân, đứt ngay vì ho. Kỳ Dương cúi đỡ Tố Cầm ngồi xuống, không rời mắt khỏi thuyền.

Quang Nghiêm giơ cuộn giấy.

“Mười tám người này đã được khoan hồng, đang chờ chuyển tới chỗ ở mới. Kẻ lạ xâm nhập Hầm, làm hỏng đường nước và gây nguy hiểm cho họ. Giao người, chúng ta sẽ nói chuyện ở trạm.”

Vân nhận gói vải dầu từ Như Ý, mở lệnh cũ trên mặt thùng khô.

“Lệnh thả ghi ngày này,” cô nói. “Khẩu phần sáng nay vẫn giao dưới Hầm. Ông giải thích trước khi đòi nhận người.”

“Giấy lấy trong một nơi vừa bị phá không có người chứng.”

“Ta đã thấy bản gốc,” Tường Vy nói.

Quang Nghiêm nhìn cô.

“Cô có lệnh phải về trạm.”

“Ta sẽ về cùng ông.”

Tiếng chuông dưới thuyền đổi nhịp.

Cây cầu bên trái quay hẳn vào bến, đẩy một đợt nước xanh tràn qua chân cọc. Cầu phía đỏ cũng khép lại; ở dòng đen, hai thuyền nhỏ tách ra, vòng tới lối thoát trên cao.

Anh nhìn các cần lái trên thuyền, những đoạn xích đi xuống miệng dẫn quanh bến. Quang Nghiêm không nâng cả ba dòng sông. Ông ta dùng cửa nước của khu kho để ép dòng vào chỗ họ đứng.

Nhưng chỗ ấy có mười tám người không chạy nhanh được.

“Lên nhà bến,” Vân nói với Kha. “Nara, cùng tôi giữ dốc. Như Ý đưa giấy và người tới cửa có dấu hội bến. Lyra, nhìn chỗ chuông.”

Aurelia theo Như Ý, giúp gọi những người vừa nghe giọng mình phát trên nước. Lucien đi cuối, giữ một khoảng bóng dưới mép dốc để nước không tràn qua chân người già. Vách chỉ cao tới gối; mỗi lần dòng đen đập tới, ông lại phải tựa vào lan can.

Kỳ Dương nhìn hai hướng đang bị ép.

“Tôi giữ xích phía đỏ,” anh nói. “Đừng cho thuyền đâm vào lưng tôi.”

Tường Vy đi xuống cầu xanh, kiếm đỡ loạt nỏ vừa phóng. Cô đẩy ngược đội khiên bằng một đường chém ngắn, mở khoảng cho hai thuộc cấp đưa người bị bắt lên dốc.

Anh còn đứng giữa.

Anh không giữ cả ba, Linh nói.

Anh biết. Cái chuông đang điều nhịp.

Cậu nghe tiếng giả lặp cùng nhịp cầu xoay. Trên thuyền, kẻ kéo dây không hề chờ Quang Nghiêm mở miệng. Một tấm đồng dưới chuông rung lên, ánh chạy từ đó dọc xích vào ba cửa dẫn.

Muốn tới chuông phải qua mũi thuyền.

Anh chỉ cho Lyra. Cô nhìn, chuyển lên mái nhà bến thấp để có góc bắn.

Rồi cậu lao xuống cầu giữa.

Hai lính giữ mũi chặn cậu bằng giáo.

Anh đánh bật cán đầu sang ngoài, xoay vai né cây thứ hai rồi đạp vào chân chống của khiên. Người cầm khiên ngã ngang; cậu vượt qua trước khi hắn có thể dựng lại.

Một đường nước đen cuộn lên từ kẽ ván.

Nó không giống con cá trong suốt dưới cầu. Hàm rộng, bên trong đầy những móc sáng cùng hình với dấu cân trên còi. Nó cắn thẳng vào bắp chân cậu.

Cho em chân phải, Linh nói.

Đồng ý.

Cô kéo chân cậu lệch khỏi kẽ ván. Anh tự dồn lực chân trái, bật lên lan can thuyền, để hàm nước sập vào chỗ vừa đứng. Gỗ bật tung dưới gót.

Lyra bắn qua khoảng đầu cậu, ghim tay áo người kéo chuông vào cột mui. Hắn rút dao cắt vải, bỏ dây trước khi mũi tên tiếp tới.

Tiếng giả tắt.

Trên dốc, người đàn bà ôm con ngừng bị giọng mình đuổi theo.

Nhưng cầu vẫn đang ép vào bến. Tấm đồng dưới chuông tự rung khi không còn ai kéo. Sau khoảng im, câu cũ bật lại, rồi lặp cùng nhịp cầu xoay; phần nhịp đã đặt không cần người đứng giữ nữa.

Anh bước tới chạm mép nó bằng tay trái.

Những nét khắc quen từ vành bể xuất hiện qua Cấu Tuyến. Cậu nhận được đường lặp, không phải một ý chí ở trong đồng. Lời bảo chứng Aurelia từng bị ép nói nằm chen giữa những tiếng người bị hút xuống Hầm, cùng chạy về dấu cân móc ở chính giữa.

Cậu đã thấy chỗ giữ nhịp.

Quang Nghiêm cũng thấy cậu chạm vào nó.

Ông ta xé một dải nhỏ khỏi cuộn lệnh, ném xuống xích. Nước dưới chân Anh nâng cả mũi thuyền lên, làm cậu trượt khỏi tấm đồng. Cấu Tuyến rời mép đồng khi tay cậu bật khỏi chỗ chạm. Đoạn xích trên cọc cao giật căng, ghì mũi thuyền mắc giữa hai đầu cầu; khi đợt nước rút qua, nó vẫn giữ mũi ở tư thế chênh ấy.

Cậu bám được cột mui bằng tay trái.

Tay phải vẫn treo trước ngực, các ngón chậm chạp khép vào khoảng không. Anh không nhìn nó nữa. Cậu dùng đầu gối kẹp lan can, đợi Linh giữ chân phải ở phần gỗ còn lành.

Em giữ được. Anh đừng nhấc cả hai chân.

Giọng cô tới cuối câu khi cậu vừa thôi trượt.

Dưới cầu đỏ, một vệt nhiệt chém qua xích. Kỳ Dương phải đứng tới ngang đùi trong nước để với đúng mắt xích, vai bị thương không nâng nổi cao hơn. Anh ta nung một chỗ, bẻ, lùi, rồi làm tiếp; chưa thể cắt cả đoạn ngay.

Tường Vy giữ cầu xanh. Hai mũi lao đánh từ hai hướng khiến cô phải ở lại giữa đội lính và dốc có người. Cô vẫn mạnh hơn từng người trước mặt, nhưng đuổi tới Quang Nghiêm lúc này sẽ mở lối cho chúng qua lưng cô.

Anh nhìn Vân.

Cô đứng trên dốc, dẫn Nara chặn thuyền vòng dòng đen. Không có bàn tay nào còn rảnh để tới giữ cột hộ cậu.

Cậu phải tạo một việc họ cùng làm được.

Anh đạp gãy thanh lan can dưới mình, để nó rơi ngang kẽ ván. Cậu hạ chân lên thanh ấy, có một chỗ đứng cao hơn mặt nước đang chạy.

Linh trả chân phải khi cậu báo đã vững.

“Dây trên mũi!” cậu gọi Kỳ Dương, chỉ xích nối với tấm đồng. “Đừng cắt cả. Giữ nó chùng!”

Kỳ Dương nhìn theo, hiểu đủ để đổi hướng. Anh ta nung mắt xích sát cọc bến thay vì đoạn dưới nước. Kha, sau khi đưa người cuối vào nhà bến, chạy trở xuống với một thanh móc dài. Ông bẩy đoạn xích vừa mềm khỏi cọc, để nó rơi thêm một quãng.

Xích thôi ghì, mũi thuyền trượt khỏi chỗ mắc và hạ xuống.

Anh rời cột, tới lại bên chuông. Lyra bắn chặn hai người định vòng sau cậu. Cậu không cúi đọc hết mười tám dấu ghi quanh đồng; cậu chỉ theo đường đã biết từ bể, tới nơi các âm bị ép lặp.

Cấu Tuyến giữ phần rãnh khỏi khép.

Cậu dùng vai trái đẩy khung chuông về phía ngoài, bẻ chốt nối nó với tấm đồng. Một chốt gãy, chốt còn lại kéo căng.

Quang Nghiêm đánh cậu bằng một đợt Mana từ cuộn giấy.

Anh không có đủ tay để vừa giữ sợi vừa chặn. Cậu nghiêng thân, nhận lực vào sườn có cường hóa, đau tới mức miệng bật một tiếng nghẹn. Nhưng cậu vẫn ở cạnh chốt.

Từ dốc, Aurelia gọi tên Quang Nghiêm.

Cô đứng trước cửa nhà bến, nơi Như Ý vừa mở lối cho những người giữ bến tới. Vân giơ dấu vảy cho những người giữ bến nhận ra rồi nhường lối để họ tới trước các nhân chứng.

“Tôi đã bị hắn ép bảo chứng,” Aurelia nói. “Hôm nay tôi tự rút lời ấy. Những người ở đây muốn rời Hầm.”

Người đàn bà ôm con đáp trước.

“Tôi muốn về nhà.”

Những tiếng khác nối theo, không cùng nhịp, không cùng một câu. Có người gọi tên phố. Có người chỉ lắc đầu khi Như Ý hỏi có nhận chỗ ở Quang Nghiêm vừa hứa không.

Chuông trên thuyền phát lại câu cũ.

Chính sự trùng lặp ấy làm nó lộ rõ giữa những lời người thật đang nói.

Anh kéo chốt cuối ra.

Tấm đồng tách khỏi khung, tiếng giả vỡ thành một âm chát. Ba đường sáng dọc xích tắt. Những cửa dẫn không còn giữ chung nhịp, bắt đầu trả nước về các nhánh ngoài bến.

Kỳ Dương bẻ đứt mắt xích đã nung.

Cầu đỏ trôi khỏi dốc. Nara cùng Kha đẩy chiếc thuyền vòng vào mắc ngang cọc, chặn lối đội lính phía đen. Tường Vy đánh bật người giữ khiên cuối trên cầu xanh, quay mũi kiếm về thuyền Quang Nghiêm.

Đường tới ông ta đã mở.

Quang Nghiêm lùi về lái.

Ông ta chưa chịu buông cuộn giấy. Một phần triện vẫn sáng, kéo nước dâng ngay dưới bàn chân. Anh định tới chặn, nhưng chân trái khuỵu vì cơn đau sườn vừa dồn trở lại.

Cậu giữ khung chuông, đứng yên.

Tường Vy đã qua mũi thuyền.

Kiếm cô cắt đường sáng trước khi nó kịp quấn quanh lái. Cú tiếp theo đánh cuộn giấy khỏi tay Quang Nghiêm. Ông ta rút dao nhỏ trong tay áo; Nara vừa giao chiếc thuyền mắc cọc cho Kha giữ, vòng lên qua mạn thấp và ghìm cổ tay ấy xuống mạn.

Dao rơi.

Tường Vy bắt chéo tay ông ta, buộc bằng dây người của cô đưa tới.

“Ông bị giữ vì cuộc tấn công vừa rồi và những chứng cứ giam người. Lời khai sẽ được đối chiếu ở bến.”

“Cô có thẩm quyền gì ở đây?”

Mặt nước bên thuyền bỗng phẳng lại.

Anh nhìn xuống. Một chiếc thuyền câu nhỏ dừng ngoài nhánh đen, người ngồi trên đó gác cần lên gối. Tam Giang không nhìn những tấm ván vỡ. Ông nhìn chiếc chuông đang câm.

“Người giữ bến của ta sẽ chứng kiến,” Hải Chủ nói. “Không một giấy điều chuyển nào mang những người kia đi trước khi họ tự trả lời.”

Quang Nghiêm khép miệng.

Tường Vy giao ông ta cho thuộc cấp, vẫn đứng cạnh khi dây trói được kiểm. Vân mang tờ lệnh cũ tới bàn của người giữ bến, yêu cầu ghi cả người đã nhận bản gốc. Aurelia tới cùng để đọc lại lời mình.

Không ai tuyên bố cả đường dây đã hết.

Anh ngồi xuống bậc mũi thuyền, tay trái ép bên sườn. Linh hỏi cậu có nghe rõ không. Cậu chờ hết một khoảng trễ rồi đáp có.

Kỳ Dương lên bến, chân run tới mức phải bám cọc. Anh chìa tay trái; anh ta nắm lấy, cùng ngồi xuống một bậc trước khi trở lại chỗ Tố Cầm.

Đường tới trạm chữa đã thông. Những người giữ khiên trên cầu hạ vũ khí theo lệnh Tường Vy; thuộc cấp của cô tách họ khỏi lối cáng đi. Nara ngồi dựa cọc một lát, mở bàn tay đang co cứng quanh cán dao. Lyra tới giữ chỗ ấy cho cô, không giục đứng dậy.

Như Ý gọi mười tám người đi tiếp. Lần này, trên mặt nước chỉ còn tiếng những người đang thật sự nói.