Chương 50: Người Không Được Nói Thật

Như Ý chưa xoay hết chìa khóa thì trong phòng có tiếng đặt chén.

Cô dừng tay. Kha kéo cô lùi khỏi cửa, cán giáo trượt xuống lòng bàn tay. Anh đứng ngay sau ông, chiếc ấm nước nóng vừa xin dưới quán còn bọc trong khăn.

“Lúc khóa có ai không?” Vân hỏi nhỏ.

“Không,” Lyra đáp. “Tôi kiểm cả cửa sổ.”

Cô và Kha vừa xuống nhập bàn với họ sau khi cất hành lý. Chìa khóa được trả vào tay Như Ý, ở đó suốt phần còn lại của câu chuyện người phụ quán kể. Anh đã thấy cô siết nó mỗi lần người kia ngừng nói.

Một giọng phụ nữ vọng ra.

“Nếu các vị định đứng ngoài lâu, tôi xin mượn chỗ bên cửa sổ. Bên này có muỗi.”

Anh đưa ấm cho Như Ý. Kha xoay nốt chìa rồi đẩy cửa, bước lệch để cậu nhìn được vào trong; Nara giữ phía hành lang, Lyra theo sát mép cửa.

Người lạ ngồi bên chiếc bàn thấp, một tay đặt cạnh chén rỗng. Áo cô màu bạc xám, gấu còn ướt. Tóc vàng nhạt được vấn hờ, mấy sợi rơi sát má; cây trâm đặt trên bàn có một vệt đồng mới xước ở đầu.

Lyra cúi nhìn ổ khóa. Cô lấy móng tay chạm một hạt bụi đồng ở mép, rồi nhìn sang cây trâm.

“Tôi sẽ báo chủ quán thay khóa,” cô nói.

“Báo sau khi tôi đi được không?”

“Còn tùy cô tới làm gì.”

Người lạ rời mắt khỏi Lyra, nhìn Anh. Cậu nghe tiếng chốt cửa gian bên kia va nhẹ theo nhịp nhà nổi. Không có tiếng người chạy hoặc ván kêu trên mái.

“Cậu là Lê Anh?”

“Cô đã vào phòng tôi rồi mới hỏi?”

“Tôi biết người xuống nước cứu thuyền được đưa đi gặp Hải Chủ. Tên thì mới nghe ở dưới quán.”

Cô xoay cây trâm, để mặt có huy hiệu hướng lên. Một nửa hoa văn đã bị mài phẳng.

“Aurelia Laurent.”

Vân bước qua ngưỡng cửa. Mắt cô dừng ở mặt trâm lâu hơn Anh, nhưng cô chưa nói gì về nó.

“Tôi đến vì chuyện các vị đang hỏi,” Aurelia tiếp. “Người được chở xuống Hầm Dẫn Lưu—”

Tiếng nói đứt ngang.

Một sợi bạc nổi dưới da cổ cô.

Anh tưởng đó là ánh đèn lướt qua, cho tới khi sợi ấy khép lại. Aurelia há miệng mà không lấy được hơi. Những ngón tay đang xoay trâm co quắp; đầu trâm cào thành một vệt dài trên bàn.

Cậu bước tới. Cô giơ bàn tay còn lại chặn, lòng bàn tay hướng thẳng vào ngực cậu.

Anh dừng ngay ngoài tầm tay ấy.

“Cô cần gì?”

Aurelia chỉ vào ngọn đèn.

Như Ý đặt ấm xuống, vặn nhỏ bấc. Bạc dưới da vẫn sáng, một nhánh bò từ cổ xuống dưới mép áo. Aurelia cúi đầu, thở bật ra từng chút qua kẽ răng.

Em thấy đường ấy co theo nhịp ở cổ, Linh nói. Đừng kéo nó.

Anh nhìn bàn tay mình đã đưa lên từ lúc nào, rồi hạ xuống.

Cậu không hỏi tiếp. Kha cũng rút mũi giáo khỏi khoảng trước mặt cô, giữ nó dọc chân mình.

Qua một lúc, Aurelia lấy được hơi. Những đường bạc mờ đi, để lại vệt đỏ dưới da. Cô nuốt thử, nhăn mặt rồi đặt cây trâm xuống.

“Đèn làm nó đau hơn?” Anh hỏi.

“Không. Tôi không muốn người ngoài cửa sổ thấy.”

Lyra kéo tấm rèm. Vân ra hiệu cho Nara vào, khép cửa sau cô. Kha ở lại phía trong cạnh lối ra.

Chén của Aurelia vẫn rỗng.

Như Ý rót một ít nước, đẩy tới gần nhưng không đặt vào tay cô. Aurelia chờ hơi bớt nóng mới nhấc chén. Đến lúc ấy, Anh mới nghe tiếng người dưới quán trở lại.

“Bạc Cấm Ấn,” Aurelia nói.

Cô nói được cả tên, rồi đợi, như người thử đặt chân lên tấm ván từng gãy. Không có đường bạc nào trồi lên thêm.

“Của người Ngân Mạch?” Vân hỏi.

“Của những người muốn người Ngân Mạch giữ đúng phần lời họ đã chọn hộ.”

Aurelia đưa tay tháo chiếc khuy trên cùng. Dưới xương quai xanh, những nét bạc chìm rất mảnh vào da, mất hẳn ở nơi mạch máu chạy xuống ngực.

Anh kéo ghế ngồi trước mặt cô, chừa một khoảng đủ để cô đứng lên. Cậu nghiêng người nhìn. Trong ánh đèn thấp, một nét bạc vẫn cử động dù cô đã ngồi yên.

Nó làm cậu nhớ tới những đường khóa từng ăn vào lõi Nara. Nhưng ở đây, cứ mỗi nhịp mạch dưới da, sợi bạc lại chìm sâu hơn một chút rồi hiện trở lại.

Có giống thứ mình đã tháo không? cậu hỏi Linh.

Chỉ giống ở chỗ đang giữ một người. Em chưa thấy chỗ nó kết thúc.

“Cậu định chạm?” Aurelia hỏi.

Anh nhìn lên. Cô đang theo bàn tay cậu, bàn tay vẫn đặt trên đầu gối.

“Tôi cần biết nhiều hơn trước.”

“Người ta kể cậu mở xiềng Android chỉ bằng một lần chạm.”

“Ai kể đã bỏ mất khá nhiều chuyện.”

Aurelia liếc Nara.

“Cô có ở đó không?”

“Có.”

“Sau đó cậu ấy yêu cầu gì?”

“Anh ấy hỏi tôi có cần đỡ không. Tôi bảo chỉ được giữ vai.”

Nara nói rất bình thường. Anh nhớ cô tự đặt sức nặng lên cánh tay cậu, rồi lấy tay ra khi đã đứng vững. Cậu nhìn xuống đôi giày Aurelia; một chiếc đang đặt chéo để tránh chạm vào gấu áo ướt.

“Còn lời thề?” cô hỏi.

“Tôi chọn về sau,” Nara đáp. “Khi đã được tự do.”

Aurelia không đáp ngay. Cô khép cổ áo, vuốt mép vải hai lần mới cài được khuy.

Anh đợi cô uống thêm một ngụm nước.

“Cô không nói được về người ở Hầm?”

Aurelia chạm một ngón tay vào cổ, rồi chỉ cây bút nhô khỏi túi Như Ý.

Như Ý lấy bút ra, nhìn cô trước khi đưa. Aurelia nhận, kéo một mảnh giấy trống lại. Đầu bút viết được nét thứ nhất rồi đứng khựng.

Bạc hiện dưới cổ tay áo.

Cô ấn mạnh hơn. Một giọt mực rơi xuống, loang quanh đầu bút. Anh đặt tay mình lên phần bàn còn trống cạnh tờ giấy, vừa đủ để cô nhìn thấy.

“Để bút xuống đã.”

Aurelia nhìn nét mực dở, không nhìn cậu.

“Chỉ cần một cái tên.”

“Nó đã giữ cả tay cô.”

Cô buông bút. Nó lăn tới mép bàn; Anh chặn lại bằng tay trái. Đường bạc ở cổ tay từ từ lặn xuống.

Đổi sang viết không đủ, Linh nói. Mình chưa biết nó cấm điều gì, chứ không chỉ cấm cô ấy phát ra tiếng.

Anh cất bút khỏi tờ giấy ướt mực. Cậu muốn hỏi ai đã đặt thứ ấy vào người cô. Nhưng Aurelia còn đang giữ bàn tay vừa được thả, ngón cái xoa qua từng khớp.

“Cô biết trước nó sẽ làm vậy?”

“Có những lúc viết được.”

“Lúc nào?”

“Khi điều tôi viết không làm ai khó xử.”

Anh nhìn vết trâm cào trên bàn. Nó sâu tới mức đầu gỗ trắng ra dưới lớp bóng cũ.

Vân kéo chiếc ghế bên cạnh ra. Cô không đặt giấy ghi chép giữa hai người.

“Chủ quán kể rằng chủ thuyền bảo người làm thuê đổi ca tại bến khác. Cô có thể chỉ chỗ nên hỏi tiếp mà không nói tới họ không?”

Aurelia ngước nhìn rèm cửa. Bên ngoài, một ngọn đèn đỏ vừa đi qua; ánh sáng còn sót ở khe vải rồi mất.

“Các vị mới tới Vạn Lưu,” cô nói. “Đừng tin tên viết trên cổng.”

Anh chờ. Bạc không hiện trên cổ.

“Có cổng ghi nhận muối, nhưng mặt bậc chẳng có một hạt muối nào. Có cổng bảo đã bỏ, sáng nào người ta cũng rửa bùn trên lối xuống.”

“Cổng dưới nước?” Vân hỏi.

“Lúc nước lên.”

Aurelia đưa mắt xuống bàn. Anh dọn chiếc khăn bọc ấm sang một bên, nhường khoảng trống. Cô đặt chén nước của mình vào giữa, lấy thêm hai chén chưa dùng xếp hai bên.

“Ba dòng,” cậu nói.

Cô gật, kéo chén giữa về gần mép bàn. Như Ý đang mở sổ liền khép lại, giữ tay trên bìa. Không ai giục cô nói tiếp.

Aurelia nghiêng chiếc chén giữa. Một chút nước còn đọng ở đáy dồn về một phía.

“Dòng đen rút chậm hơn mắt người nhìn từ bến trên. Đợi thấy bậc đá mới đi thì đã muộn.”

“Vậy nhìn gì?” Anh hỏi.

“Nghe chuông. Ngày mai, tiếng thứ sáu.”

Cô đặt chén đứng lại. Kha nhìn qua vai Anh xuống ba chiếc chén; mũi giáo của ông vẫn chúc xuống sàn.

“Lúc ấy những bậc ở dãy cổng muối sẽ lộ?” Vân hỏi.

“Có một lối đủ thấp để...”

Aurelia ngừng. Cô ngậm miệng, thử đẩy chén giữa thêm một đoạn. Bạc trườn ra khỏi cổ áo trước khi chén chạm mép bàn.

Tay cô rời chén ngay.

Anh nín thở theo cô, nhìn đường bạc dừng dưới cằm. Lần này cô chưa nói tên nào, cũng chưa viết nét nào.

Hướng cái chén cũng có thể là câu trả lời, Linh nói. Anh, để em giữ những gì đã nghe. Đừng xin thêm một dấu nữa.

Cậu nhìn ba chiếc chén. Chỉ một ngón tay nữa thôi, có lẽ họ sẽ biết lối nằm phía nào. Cảm giác ấy quen tới mức khiến cậu bực chính mình.

Anh ngồi lùi khỏi bàn, đặt hai tay lên đầu gối.

Aurelia ngẩng phắt lên.

“Tôi chưa bảo dừng.”

“Tôi dừng hỏi.”

“Cậu còn chưa biết cửa nào.”

“Ừ.”

Cô nhìn cậu một lúc, hai ngón tay vẫn giữ nguyên tư thế vừa rời chén. Rồi cô hạ chúng xuống lòng bàn tay bên kia.

Vân đứng dậy rót thêm nước. Không ai nhắc Aurelia chỉ tiếp.

Aurelia tự kéo ghế lui, để lưng chạm vách. Như Ý lấy một tấm vải khô trong hành lý, đặt ở thành ghế. Aurelia dùng nó thấm gấu áo, động tác chậm và vụng hơn lúc xoay trâm.

Anh ngồi nhìn vết mực đang khô.

Cậu có thể bẻ ổ khóa ngoài cửa nhanh hơn Aurelia cạy bằng trâm. Một đường khóa lộ trên kim loại, một chỗ tiếp xúc rõ, vài nhịp đủ để cậu mở nó. Nhưng những sợi đang chặn cô nói chìm theo máu. Cậu chưa biết lúc kéo một sợi ra sẽ kéo theo thứ gì.

“Ở bến Hải Chủ có chỗ nhận người xin trú,” Vân nói. “Không cần lời thề. Nếu cô muốn, chúng tôi đưa cô tới.”

Aurelia ngừng thấm áo.

“Rồi tôi nói gì với ông ấy?”

“Cô cần được bảo vệ.”

“Khỏi người nào?”

Vân không đáp ngay.

Aurelia đặt khăn lên đầu gối. “Tôi đã từng được đưa tới chỗ an toàn. Người giữ cửa mang đồ ăn đủ bữa. Họ chờ người nhà tới đón rất đúng hẹn.”

Anh nhìn cánh cửa Kha đang đứng cạnh. Ông dịch sang bên, để lối giữa cửa và ghế trống ra.

“Tôi không đến chỉ để trốn,” Aurelia nói.

Cô lấy cây trâm, dùng ngón cái miết qua nửa huy hiệu còn lại. Anh thấy một chỗ da bị xước ở đầu ngón; cô tránh nó khi cầm.

“Có những giấy mang tên Laurent mà tôi muốn tự đọc trước khi tên ấy được nói trước người khác. Tôi cần được hỏi, được trả lời. Đi khỏi thành phố với cái này trong người thì ở bến kế tiếp, tôi vẫn phải cắn lưỡi.”

“Cô muốn chúng tôi làm gì?” Anh hỏi.

“Tháo Bạc Cấm Ấn.”

Aurelia nói chậm, từng tiếng một. Bạc không hiện lên. Cô đặt trâm xuống cạnh vết mực.

“Tôi đổi bằng điều mình biết về Hầm. Tới khi nói được, tôi sẽ nói trước người làm chứng, để các vị đem lời tôi đi đối chiếu. Phần nào tôi không biết, tôi nói không biết.”

“Cô không phải đổi tin mới được chúng tôi thử giúp,” Anh nói.

“Tôi muốn các vị có lý do tin tôi ngoài việc tôi đang đau.”

Cậu im. Trong đầu, Linh cũng không nói gì một lúc.

“Nhưng sau đó tôi được rời đi,” Aurelia tiếp. “Không thề đi theo cậu. Không đổi từ lệnh nhà mình sang lệnh của người cứu.”

“Được,” Anh nói.

“Cả khi tôi chọn một nơi cậu không thích?”

Cậu nghĩ tới Hải Chủ, tới những cửa Hầm mà dấu vảy không mở được.

“Cô vẫn được đi.”

Aurelia nhìn Vân.

“Cậu ấy vừa đồng ý,” Vân nói. “Tôi nghe rõ. Còn việc dùng tên Laurent làm chứng sẽ kéo ai tới quán này, chúng ta phải bàn trước khi bắt đầu.”

“Tôi cũng muốn bàn điều ấy.”

Anh mở bàn tay phải trên đầu gối. Ngón út vẫn chậm khi cậu co lại; cậu thôi thử trước khi Aurelia nhìn xuống lần nữa.

“Tôi chưa biết có tháo được không,” cậu nói. “Nếu thử, tôi cần nhìn gần hơn và chạm vào phần ấn lộ ra. Có thể đau. Có thể phải dừng khi chưa mở được gì.”

“Cậu hứa dừng được à?”

“Tôi sẽ rút khi cô bảo dừng.”

“Và nếu lúc ấy tôi không nói được?”

Anh nhìn bàn tay đã bị bạc giữ khi cô viết.

“Vậy phải chọn dấu mà lúc đó cô còn làm được. Chưa có thì chưa bắt đầu.”

Aurelia dựa đầu vào vách, nhắm mắt một lát. Ngoài cửa sổ, tiếng hát đã xa hơn; những nhịp gõ thu dọn bàn ghế dưới quán nổi lên giữa các câu cuối.

“Sáng mai,” cô nói. “Tôi muốn được thử.”

Anh gật. Cậu kéo tay áo xuống, đón chiếc chén Như Ý đưa bằng tay trái.

Vân nói gian bên cạnh cũng nhìn ra sông, hỏi cô có muốn nghỉ ở đó không. Aurelia gật, xin một chiếc khăn nữa rồi tự đứng dậy. Nara nhường ghế sang bên cho cô đi, không đưa tay đỡ khi cô còn bước vững.

Tới gần cửa, Aurelia quay lại lấy cây trâm.

Như Ý đang cầm chìa khóa gian bên cạnh. Cô đặt nó vào lòng bàn tay Aurelia, chỉ cách xoay để chốt không kẹt khi nhà nghiêng.

Lần này, Aurelia cầm cả chìa khóa.