Chương 51: Bạc Cấm Ấn

Aurelia mở cửa trước khi Anh kịp gõ.

Tóc cô đã khô, buộc sau gáy bằng một dải vải. Cây trâm và chìa khóa nằm cạnh bát cháo mới ăn được nửa. Nhìn chiếc thìa cắm đứng trong phần cháo nguội, Anh đoán cô đã thức lâu hơn mình.

“Cậu mang dao à?”

“Không.”

“Vậy vào đi.”

Cô lùi sang bên. Anh bước qua, thấy Vân đã ngồi ở cuối bàn, đang đọc tờ giấy Aurelia viết. Ngoài cửa sổ, những chiếc đèn hội cuối cùng mắc dưới dây phơi; nắng sớm xuyên qua bụng cá giấy, làm nó sáng lên dù lửa đã tắt.

Em muốn ngồi xem nó thêm một chút, Linh nói.

Xong việc mình xem.

Lần này em không muốn xem bằng đôi mắt nhìn ra ba con cá.

Anh nhìn bàn tay phải. Sau một đêm ngủ, nó thôi run lúc đặt yên; khi cậu khép các ngón, ngón út vẫn về chậm. Cậu không giấu bàn tay vào túi khi Aurelia nhìn xuống.

“Chúng ta nói cả chuyện ấy,” cậu bảo.

Vân đẩy tờ giấy tới giữa bàn.

Aurelia đã viết phần tên mình và quyền rời đi, không có nét nào bị chặn. Đến dòng lời chứng, cô chỉ để một khoảng trắng.

“Cô muốn mang cả giấy tờ đi?” Vân hỏi.

“Giấy mang tên tôi.”

“Nếu đó là chứng cứ về người bị giữ?”

Aurelia giữ đầu ngón tay trên mép giấy. Vân không kéo nó khỏi tay cô.

“Tôi cần bản gốc để đối chất với người đã dùng nó,” Aurelia nói.

“Chúng tôi cần thứ họ không thể lấy lại rồi bảo chưa từng có.”

Anh ngồi xuống. Sáng nay là ngày đầu tiên Hải Chủ cho phép điều tra. Cậu nghĩ tới cái bàn người phụ quán đã kéo ra tối qua, rồi nhìn khoảng trắng chưa có chữ.

“Chưa tìm được thì chưa chia,” cậu nói. “Nếu tìm được, giữ cho có người đối chiếu trước khi ai mang đi.”

Aurelia nhìn Vân, cuối cùng gật.

“Đừng giao lời chứng mang tên tôi cho người chỉ đưa ra huy hiệu nhà Laurent.”

“Cô tự chọn người nhận lời chứng,” Vân đáp. “Nhưng nếu lời ấy kéo người tới bắt cô, chúng tôi phải biết để đưa cả khách trong quán tránh đi.”

Aurelia bỏ tay khỏi tờ giấy.

“Điều gì nói được, tôi sẽ nói trước.”

Cô sửa hai chỗ, để Vân đọc lại. Chủ quán được mời lên sau khi Aurelia đồng ý; ông nghe rằng đây là lần thử do cô tự yêu cầu rồi chứng kiến cô ký. Vân chuyển bút cho Anh. Cậu dùng tay trái viết tên bên dưới; chữ cuối xiêu hẳn, nhưng vẫn đọc được.

Chủ quán nhận một bản chép các điều kiện.

“Cửa này không khóa từ ngoài,” ông nói với Aurelia trước khi xuống.

Cô nhìn chiếc chìa bên bát cháo, gật một lần.

Anh kéo ghế tới chỗ ánh sáng đủ rõ, tránh vệt nắng chiếu thẳng vào mắt Aurelia.

Nara kê lại chiếc bàn thấp bên tay phải cậu. Như Ý gấp khăn đặt lên đó cho khuỷu tay có chỗ tựa. Vân ngồi phía đối diện Aurelia; Lyra giữ cửa phòng, còn tiếng Kha gọi người tránh cầu thang vọng lên từ dưới.

Aurelia tháo khuy cổ áo, tự kéo vải qua mép vai trái.

Những nhánh bạc đêm qua nằm yên dưới da. Anh nhìn thấy chúng rõ hơn trong ánh sáng buổi sáng: chỗ mảnh như sợi tóc, chỗ dày lên thành nét cong ở chân cổ bên trái, đầu nét chìm dưới xương quai xanh.

“Chỗ này,” cô nói, chỉ vào nét ngoài cùng. “Đừng theo xuống dưới khi tôi chưa đồng ý.”

“Chỉ chỗ đang lộ,” Anh đáp.

“Và bàn tay cậu?”

“Có thể run khi giữ lâu. Tôi sẽ nhờ Linh giữ hai ngón.”

Aurelia nhìn qua vai cậu.

“Cô ấy ở đâu?”

Em muốn tự trả lời, Linh nói, rồi im một chút. Anh nói giúp em.

“Cô ấy nghe qua tôi, nhìn qua tôi. Chúng tôi có một liên kết.” Anh chạm tay trái lên thái dương mình. “Linh chỉ nhận phần vận động tôi giao. Cô ấy không nghe được cô đang nghĩ gì.”

Aurelia nhìn cậu lâu hơn lần nhìn bàn tay.

“Vậy nhờ cô ấy nghe cả lúc tôi muốn dừng.”

Em nghe rồi.

Anh chuyển lại đúng lời ấy.

Họ thử dấu dừng trước khi có Mana: Aurelia gõ gót hai lần xuống sàn. Nếu không nói hoặc gõ được, cô sẽ nhắm mắt giữ nguyên; nếu Vân gọi mà cô không còn đáp, Anh cũng phải rút. Cô thử nhắm mắt, nghe Vân nói đã thấy rồi mới mở lại.

“Cô không cần chờ đau quá mới dừng,” Anh nói.

“Tôi biết.”

Aurelia đặt hai bàn chân ngay ngắn dưới ghế.

Anh hạ khuỷu tay phải lên khăn. Nara đứng phía sau vai phải cậu, đủ gần để giữ khuỷu nếu cánh tay trượt. Cậu xin cô nhận phần ấy; cô đặt bàn tay cạnh mép bàn, chờ.

Linh, nhận ngón trỏ và ngón giữa bên phải. Chỉ giữ chỗ chạm, anh dẫn Mana.

Em nhận.

Hai ngón tay hết rung. Anh đưa chúng tới gần nét bạc rồi dừng cách da một chút.

“Tôi bắt đầu nhìn qua chỗ chạm?”

Aurelia nhìn Vân, nhìn hai bàn tay mình, rồi đáp:

“Được.”

Cái lạnh dưới đầu ngón không giống kim loại.

Nó chuyển động, len qua từng kẽ nóng trong bàn tay Anh. Cậu thả Cấu Tuyến rất mảnh vào phần bạc đang lộ, đợi nó tìm được mép ngoài mới cho đi tiếp.

Qua chỗ chạm, cậu cảm thấy hai nhịp khác nhau. Một nhịp đẩy từ dưới sâu lên; một nhịp đi quanh cổ rồi trở về nét cong dưới ngón tay. Cứ mỗi lần chúng gặp nhau, bạc lại sáng thêm.

Đường trên cùng có chỗ quay lại, Linh nói. Anh giữ nguyên. Em đang theo lần thứ hai.

Anh nhìn mặt Aurelia. Cô còn thở đều, nhưng không rời mắt khỏi Vân.

Cậu dùng tay trái chỉ phần sợi mình đang theo, không nhấc hai ngón phải khỏi chỗ chạm.

“Nó vòng lại đây. Tôi muốn thử nới mép ngoài, chưa kéo nhánh dưới.”

“Thử đi.”

Anh đặt sợi Mana sát theo nét cong, nâng mép bạc lên rất ít.

Da dưới ngón tay bớt căng. Một đoạn sáng quanh cổ Aurelia lỏng ra, cậu vừa định bảo cô thử nói thì nhịp từ dưới sâu đập tới.

Mép bạc bị kéo khép lại.

Aurelia nhăn mặt. Anh cảm thấy sức giật qua đầu ngón, như sợi mình đang giữ mắc vào một bàn tay ở dưới da cô. Cậu ngừng nâng, giữ đường rút còn trống.

Hai tiếng gót giày gõ xuống sàn.

Anh thu Cấu Tuyến ngay, để sợi mỏng dần về đầu ngón. Khi phần cuối rời da, cậu bảo Linh mở hai ngón rồi rút tay khỏi chỗ chạm.

“Đã rời,” cậu nói.

Linh trả hai ngón. Anh đặt bàn tay lên khăn, không đưa trở lại khi nét bạc vừa nhạt.

Aurelia hít vào, thở ra. Cô nhìn cổ mình trong chiếc gương nhỏ Như Ý giữ phía trước, đưa đầu ngón chạm rất nhẹ vết đỏ.

“Còn nguyên.”

“Ừ,” Anh nói. “Tôi mới nhấc nó thì phần dưới đã kéo về.”

Cô vẫn nhìn gương. Anh muốn hỏi cô có còn muốn thử không, rồi thấy gót giày cô đang tì chặt vào sàn. Cậu nhận chén nước Vân đưa, uống rồi đặt lại xuống bàn.

Hơi nóng tới lòng bàn tay trái rất rõ. Tay phải lại lạnh ở hai đầu ngón.

Em giữ được nhịp quay lại rồi, Linh nói. Nhưng mình không nên thử nhấc nó lần nữa.

Vì phần dưới?

Vì nó kéo qua cổ cô ấy. Chỗ nét cong móc vào đường vòng nhận lực trước khi sợi khép.

Anh cúi nhìn khăn dưới tay mình. Khi mở mép bạc, cậu đã cảm thấy nhánh ngoài lỏng trước, rồi mới bị luồng dưới siết trả. Muốn giữ bằng sức, cậu sẽ phải kéo thắng cả thứ đang ăn sâu trong Aurelia.

Cậu kéo chéo một góc khăn, móc đầu nó dưới ngón tay trái, thử nhấc. Cả nếp vải căng theo.

Rồi cậu tháo ngón tay khỏi nếp gấp.

Nếu mở chỗ nó móc, để luồng dưới đi qua?

Phải đón được sợi đang quay về. Em có thể chỉ nhịp ấy. Anh sẽ nhận sức dội qua Cấu Tuyến.

Anh nhìn hai ngón tay phải, co rồi duỗi một lần.

Nara dịch khăn dưới khuỷu cậu cho phẳng.

Aurelia trả chiếc gương.

“Cậu vừa tìm được cách khác?”

“Một chỗ khác để thử.”

Anh dùng nếp khăn cho cô thấy vì sao cách kéo vừa rồi thất bại. Cậu chỉ vào nét cong ở chân cổ bên trái, bàn tay dừng trước khi chạm.

“Tôi muốn tháo chỗ nhánh ngoài bám vào. Phần sâu vẫn còn, nhưng có thể nó không kéo kín cổ cô được nữa.”

“Có thể?”

“Tôi chưa làm cách này với ấn của cô.”

Aurelia nhìn khăn, rồi nhìn bàn tay phải cậu.

“Cậu cũng bị đau?”

“Hai ngón đang lạnh. Tôi còn cử động được.”

“Nếu không giữ được thì rút. Tôi không muốn có bàn tay mất kiểm soát ở cổ mình.”

Anh gật. Cậu đặt lại khuỷu trên khăn, đợi cô tự mở cổ áo ra như lần trước.

“Chỉ nhánh ngoài,” Aurelia nói. “Tôi đồng ý thử tiếp.”

Linh, nhận lại hai ngón phải. Nếu tay trượt, em mở ngón, anh rút sợi.

Em nhận. Đừng đợi tới khi không còn biết mình đang giữ gì.

Nara đặt bàn tay dưới khuỷu Anh khi cậu đưa tay lên. Hai ngón chạm đúng nét cong cũ; cậu đợi hơi thở Aurelia ổn định rồi mới thả Cấu Tuyến.

Lần này, cậu không nâng sợi bạc.

Cậu cho Mana đi sát đường vòng trên cùng, theo nó trở lại chỗ móc. Mỗi lần nhịp từ dưới đẩy tới, sợi của cậu nghiêng đi, nhường cho nó trượt qua thay vì ghì lại trên cổ Aurelia.

Đường bạc chậm một nhịp.

Đúng chỗ đó, Linh nói.

Anh giữ. Luồng lạnh bò dọc ngón tay, tới cổ tay rồi bỗng hóa nóng. Mạng Mana dưới da cậu căng lên; cậu hạ dòng ở vai, chừa phần mình còn cần để giữ sợi ngoài.

Nét cong bắt đầu rời khỏi đường vòng.

Một nhánh bạc mới trồi lên bên dưới đầu ngón. Nó quấn ngược quanh Cấu Tuyến, kéo bàn tay cậu sát hơn vào da Aurelia.

Cô bật một tiếng nghẹn.

Tách hai ngón thêm chút, Anh nói với Linh.

Hai ngón mở ra, không trượt xuống nhánh mới; Nara đỡ khuỷu tay đang chệch khỏi khăn. Vân gọi Aurelia. Cô nhìn lại, gật được, mắt còn mở.

Nhánh mới đang giữ sợi của mình, Linh nói.

Anh đã thấy. Nếu kéo thẳng, cậu sẽ siết nó quanh phần da bên dưới.

Cậu cho Cấu Tuyến chùng đi, chừa một vòng nhỏ ngay trên mặt da. Nhánh bạc kéo đoạn đang chùng, chưa làm sợi căng lên. Trong khoảng ấy, cậu luồn đầu sợi sang bên, trở lại chỗ móc cũ.

Sức nóng dồn vào lòng bàn tay.

Anh không còn cảm thấy da dưới hai ngón phải. Cậu vẫn nhìn được chúng đang đặt ở đâu, vẫn thấy Cấu Tuyến sáng tại chỗ tiếp xúc. Nara giữ khuỷu, Linh giữ hai đầu ngón; cậu thôi cố nắm lại bàn tay, dành phần chú ý còn lại cho đường Mana.

Chỗ móc đang hở, Linh nói. Mở sang phía vai, đừng kéo lên cổ.

Anh nghiêng sợi về phía ấy.

Một tiếng rạn nhỏ vang ngay dưới tay, khô như vảy cá bị bẻ. Nét cong bật khỏi đường vòng, tách thành những mảnh sáng li ti. Luồng từ dưới tràn qua khoảng vừa mở, rồi rút xuống mà không khép được vòng quanh cổ nữa.

Aurelia hít một hơi dài.

Anh thu sợi khỏi nhánh mới đang lỏng, đợi hết ánh sáng nối với tay mình mới yêu cầu Linh mở ngón. Cậu rời khỏi da cô; Nara đưa khuỷu cậu về khăn, không thả cho tới khi cả cẳng tay nằm yên.

Em trả hai ngón, Linh nói.

Anh thử nhấc ngón trỏ. Nó động, nhưng cảm giác không đi cùng.

Aurelia đưa tay lên cổ.

Không có chiếc vòng nào rơi vào lòng bàn tay cô. Dưới da, những nhánh bạc sâu vẫn còn; nét cong nơi Anh vừa chạm đã mất một đoạn.

“Thử một câu thôi,” cậu nói. “Cô tự chọn.”

Cô ngồi thẳng hơn, bàn tay rời khỏi cổ áo.

“Có người bị giữ dưới Cổng Muối số Bảy.”

Anh nhìn đường bạc.

Nó không siết lại.

“Cửa ghi nhận hàng dẫn tới kho trống,” Aurelia nói tiếp, giọng mỗi lúc rõ hơn. “Lối xuống ở móng cầu phía dòng đen. Khi chuông thứ sáu ngân, nước rút khỏi vòm thấp. Qua vòm ấy mới tới đường dẫn vào Hầm.”

Như Ý đã mở sổ. Cô ghi xong mới đọc lại tên cổng để Aurelia gật xác nhận.

Vân hỏi cô đã nhìn thấy những người đó hay nghe ai kể.

“Tôi đã tới cửa nơi họ bị giữ. Tôi nghe họ bên trong.”

“Ai đưa cô tới?”

Aurelia vừa mở miệng thì một nhánh bạc dưới xương quai xanh giật lên. Cô khép miệng, đưa bàn tay ra hiệu không hỏi tiếp.

Vân dừng, gạch một nét dưới phần đã ghi.

Anh nhìn chỗ bạc còn nguyên. Cậu muốn theo nó xuống sâu hơn, tìm cả đầu còn lại, nhưng bàn tay phải đang nằm trên khăn như tay của một người ngồi bên cạnh.

“Phần dưới chưa tháo,” cậu nói.

“Tôi biết.” Aurelia thử nuốt, vẻ ngạc nhiên thoáng hiện trên mặt. “Nhưng tôi vừa nói được.”

Như Ý xoay cuốn sổ cho cô đọc. Aurelia giữ nó một lúc lâu, rồi tự lấy bút, viết thêm đường từ bến quán tới Cổng Muối số Bảy. Lần này nét bút đi hết, không đọng thành vệt mực đen dưới cổ tay.

Anh nhấc bàn tay phải khỏi khăn bằng tay trái. Cậu đặt nó lên đùi, nhìn từng ngón cử động chậm theo ý mình. Cậu biết chúng đang động vì nhìn thấy; khi quay mắt đi, vị trí bàn tay lại nhòe mất.

Bao lâu? cậu hỏi.

Em chưa biết. Đừng để tay ấy cầm đồ lúc này.

Cậu gật, nhận thêm nước bằng tay trái. Nóng vẫn còn dọc cẳng tay phải, nhưng lòng bàn tay không báo gì khi vạt áo phủ lên.

Ngoài bến, chuông thứ năm ngân. Lyra hé cửa, nói đường xuống quán đã thông, Kha đang đợi.

Vân đặt cuốn sổ bên tay trái Anh.

“Đi từ đây tới đó mất bao lâu?” cô hỏi Aurelia.

Cô dùng đầu bút chỉ hai chiếc cầu phải qua. Anh cúi theo đường mực, lần này để bàn tay phải nằm yên trên đùi.