Chương 53: Nữ Thánh Kỵ

Mũi kiếm nằm ngang bậc thang cuối cùng.

Ở chiếu nghỉ dưới cửa, Lyra vừa nhường chỗ để Nara lên kiểm lối, rồi lùi giữ phía sau. Nara dừng trước khi chạm mũi kiếm. Anh nhìn qua vai cô: một đôi giày giáp trắng đứng trên nền kho khô, phía sau là sáu người mang cùng dấu kiếm trên ngực. Người giữ lối không bước xuống. Cô để họ nhìn thấy cả thanh kiếm lẫn khoảng trống hai bên mình.

“Lê Anh?”

“Cô là ai?”

“Nguyễn Tường Vy. Nữ Thánh Kỵ của Đế quốc Asterra.”

Cái tên làm cậu nhớ những lời Vân từng nhắc về người đang truy họ. Còn người trước mắt trẻ hơn hình dung ấy, tóc buộc gọn, trên cổ găng có một vết sẫm chưa giặt hết. Cô nhìn bàn tay phải cậu rồi chuyển sang Nara.

“Lên đi. Từng người. Để vũ khí ở nơi ta nhìn được.”

Nara không tra dao.

Anh chạm nhẹ vào vai cô bằng tay trái, xin đi trước. Cô nhìn cậu, lùi nửa bậc để cậu bước qua nhưng vẫn theo sát. Lyra lên cuối, đặt đèn trên một chiếc thùng trống.

Từ đây có thể nhìn thấy cửa kho mở ra bến. Kha đang đứng bên cột ngoài cửa, giáo dựng sát vai. Hai Thánh Kỵ chặn quãng giữa ông và cầu thang, chưa động vào nhau.

“Vân đâu?” Anh hỏi.

“Lên bàn sổ phía trên,” Kha đáp. “Tôi đã gọi người chạy báo.”

Tường Vy giơ bàn tay. Hai người của cô nhường đủ một lối cho Kha đi vào, rồi đứng lại phía cửa ngoài.

“Ta tới vì dấu mở phong ấn vừa dội qua trạm,” cô nói. “Không phải để nghe người quản kho kể lại một lần nữa.”

“Cô đã nghe chuyện gì?”

Cô lấy một tập giấy gấp trong túi áo, mở trang có nét vẽ chân dung. Gương mặt trên đó vuông hơn mặt Anh; đôi mắt bị tô đậm tới mức trông như nhiều đêm không ngủ.

Bên dưới, cậu đọc được tên Vân.

“Đánh cắp lõi có khả năng giữ linh hồn. Cưỡng ép Android. Tập hợp lực lượng vũ trang ngoài quyền kiểm soát. Tấn công đoàn quân của Gareth.”

“Ông ta mang phép giết người tới chỗ chúng tôi ở.”

“Ta đã nhận bản phản cáo từ Bậc Đá qua các bến.” Tường Vy giữ giấy thấp xuống. “Hai bản kể hai cuộc chiến khác nhau.”

Anh nhìn Kha. Ông cũng nhìn lại, không có vẻ đã biết tin thư tới tay cô.

“Vậy cô sẽ hỏi bên nào?”

“Cả hai. Và xem thứ dưới kia.”

Tường Vy không giấu những chỗ đã gạch trên hồ sơ.

Một dòng ghi mười lăm Android được chuyển đi như hàng hóa. Nara đọc xong, đặt đầu ngón lên chữ “hàng”.

“Tôi có tên.”

“Ta đang hỏi cô bằng tên nào?”

“Nara.”

Cô tự nói, không chờ Anh giới thiệu. Tường Vy ghi thêm vào mép giấy. Cử chỉ nhỏ ấy làm Anh thôi định giật bản cáo trạng khỏi tay cô.

“Cô ở cạnh cậu ấy vì một lời thề?”

“Vì nhiều việc trước lời thề.”

“Nếu không muốn làm một việc cậu ấy giao?”

“Tôi nói. Anh ấy phải nghe.”

“Và nếu cậu ấy không nghe?”

“Tôi vẫn phải nói.”

Một người đeo giáp ở gần cửa cựa chân. Tường Vy không quay đầu, mắt giữ ở Nara.

“Cô có thể rời đi?”

“Có. Tôi đã chọn ở lại.”

“Sau khi được đặt lõi mới?”

“Sau khi được tự do. Lõi giúp tôi sống. Nó không chọn hộ tôi.”

Anh nghe từng câu, nhớ bàn tay Nara đặt xuống đường nguồn ngày cánh cửa còn khóa tất cả. Cậu muốn kể cả quãng ấy cho người trước mặt, nhưng Nara chưa xong.

“Cô có thể hỏi Lyra riêng. Đừng chỉ hỏi một người rồi gọi đó là ý chí của tất cả chúng tôi.”

Tường Vy nhìn qua cô. Lyra đứng cạnh chiếc đèn, gật rằng mình đồng ý.

Nữ Thánh Kỵ đóng hồ sơ.

“Ta sẽ hỏi.”

“Còn tôi?” Anh hỏi.

“Ta cần xác định mạng Mana của cậu có mang cấu trúc điều khiển những lõi ấy không.”

Cô tháo một vòng bạc mảnh khỏi găng. Ánh trong nó đứng yên, không chảy theo chiều nước đang nhỏ ngoài cửa.

“Nghi thức này làm gì?”

“Giữ dòng Mana tại chỗ để đọc dấu đã tiếp xúc. Cậu phải cho nó khóa mạng của cậu trong lúc kiểm.”

Hỏi nó khóa đến đâu, Linh nói.

Anh lặp câu hỏi.

Tường Vy trả lời thẳng: “Toàn thân. Nếu chỉ một phần, người biết sửa cấu trúc có thể che phần còn lại.”

Cậu nhìn cổ tay phải mình.

“Không.”

“Cậu đang từ chối kiểm chứng.”

“Tôi đang từ chối đưa cả người vào một cái khóa tôi chưa hiểu.”

Tường Vy cất vòng. “Vậy cậu ở lại đây cho tới khi ta có cách khác.”

“Có người bị giữ bên dưới. Tôi vừa nói chuyện với ông ấy.”

“Ta sẽ xuống.”

“Cô vừa định khóa tôi vì hồ sơ viết Nara là hàng hóa.”

“Ta chưa khóa cậu.”

“Nhưng cô không cho tôi đi.”

Khoảng im giữa họ đủ để nghe một giọt nước đập ngược vào mái. Tường Vy nhấc kiếm khỏi bậc thang, bước sang giữa nền kho.

“Đừng xuống tiếp.”

Anh tháo cánh tay khỏi vòng vải.

Cậu không định thắng cô trong căn kho này. Cậu không chịu ở lại trên kho trong lúc một người vừa định khóa toàn thân cậu xuống gặp Lucien một mình. Cậu cần theo cô tới giếng, giữ lời với người đã xin đừng đóng nắp.

Anh dồn Mana vào chân, lao chéo qua mép cô đang chắn.

Sống kiếm tới trước.

Cậu dựng một đường Cấu Tuyến ngang lối để ghìm nó. Ánh trên kiếm rẽ dọc sợi, cắt rời cấu trúc ngay khi vừa chạm. Tay trái Anh hẫng đi; cậu xoay vai tránh, vẫn bị cạnh giáp quệt đau qua ngực.

Tường Vy đổi chân, giữ nguyên lối xuống.

“Nara, đừng vào,” Anh nói.

Cô đang cầm dao, dừng ở mép thùng.

“Tôi sẽ vào nếu anh không còn tự lùi được.”

Tường Vy nghe rõ. Cô không đáp, kiếm đã hạ thấp ngang hông. Người của cô cũng giữ vị trí, không biến căn kho thành một trận vây đánh.

Lần thứ hai, Anh không đưa sợi Mana ra đón kiếm.

Cậu cường hóa thân mình, đánh vào cổ tay cầm kiếm bằng cạnh cẳng tay trái. Tường Vy nghiêng chuôi, đỡ sát găng; lực va khiến hai người cùng trượt trên nền muối. Anh bẻ hướng ngay lúc gót cô đặt xuống, nhắm khoảng dưới khuỷu.

Cô thu tay nhanh hơn.

Chuôi kiếm chạm sườn cậu. Đau bật lên, làm hơi thở đứt giữa ngực. Anh lùi một bước, hạ trọng tâm để không bị cú đẩy tiếp theo hất tới cửa.

Đừng đổi hướng theo tiếng em, Linh nói.

Cậu đã nhận ra. Lời cô tới khi thế kiếm cũ vừa kết thúc.

Em còn theo được?

Các chỗ đã thấy. Cho em giữ nhịp chân trái khi anh chặn; anh tự nhìn kiếm.

Đồng ý. Chỉ chân trái.

Bàn chân cậu đứng chắc lại. Linh không làm thế giới chậm hơn; cô giữ phần phối hợp đang rối để Anh có chỗ tựa mỗi lần lực đánh dồn qua người.

Cậu dùng thùng gỗ ở bên trái để thu hẹp hướng kiếm, lùi theo một cung nhỏ về phía cầu thang. Tường Vy đánh ngắn, không chém xuyên thùng để lấy lối. Cô luôn giữ Anh ở phía kho, mỗi bước gần cầu thang lại bị ép trả bằng một đường sáng ở ngay trước đầu gối.

Anh đổi sang thế thủ.

Cậu hạ được hai nhát bằng cẳng tay có Mana, né nhát thứ ba nhờ nghiêng người trước khi ánh kiếm tràn tới. Mỗi lần va, cô mất một chút khoảng đứng; mỗi lần cậu định dùng khoảng ấy đi qua, sống kiếm đã trở về.

Không ai lấn thêm được.

Rồi Tường Vy nhìn xuống chân trái cậu.

Nhát tiếp theo dừng giữa chừng.

Linh giữ chân theo lực mà họ đã thấy, nhưng lực ấy không tới. Anh chao về phía trước; cạnh sáng ở sống kiếm đổi sang vai phải, quệt rách áo. Cậu không cảm thấy đau ở bàn tay đang buông thấp, chỉ nhìn thấy máu trên vải vai và ngón út mắc vào khe cạnh thùng.

Cậu lập tức dùng tay trái giữ cổ tay phải, ngừng giằng.

Tường Vy cũng dừng.

“Mất cảm giác?”

“Có từ trước.”

“Cậu vẫn đưa nó vào chỗ không nhìn thấy.”

Anh muốn cãi, nhưng chưa gỡ được ngón út đang mắc. Cậu dùng tay trái kéo mép ván ra, nhìn theo để rút bàn tay khỏi khe mà không bẻ ngón.

Em trả chân, Linh nói. Cô ấy đã đọc được nhịp giữ của mình.

Anh biết.

Cậu lùi khỏi thùng, để bàn tay phải ở trước bụng. Nara tới sát hơn. Tường Vy hạ sống kiếm, không tiến theo.

“Ta chưa dùng lưỡi,” cô nói.

Anh nhìn vết rách ở vai. Đúng; đó là cạnh sáng từ sống kiếm quệt qua, không phải một đường chém đi hết.

“Vậy cảm ơn vì chưa dùng.”

Câu ấy khô hơn cậu định. Tường Vy không mỉm cười.

“Ta không cần cậu chết.”

Cửa trên cầu thang bật mở.

Vân xuống trước Như Ý và Aurelia, tới cạnh Kha rồi dừng khi thấy khoảng nền trống giữa hai người. Cô nhìn vết áo rách của Anh, ánh kiếm, chiếc đèn Lyra để cạnh thùng.

“Dừng lại,” cô nói.

“Ta đang giữ người bị nghi phạm tội,” Tường Vy đáp.

“Cô đang giữ người có quyền điều tra.”

Vân đưa dấu vảy trong suốt lên. Tường Vy nhìn nó, nhưng không hạ hẳn kiếm.

“Quyền ấy không cho phép phá phong ấn.”

“Chúng tôi biết. Cũng không cấm cứu người đang bị giam trái luật.” Vân đặt cuốn sổ mở lên thùng. “Kho báo không có ai dưới nền. Vì vậy tôi xuống đây.”

Tường Vy cúi nhìn hàng chữ Như Ý vừa chép. Anh nghe tiếng Linh nhắc mình thở ra trước khi nói. Cậu làm theo, bớt được cơn đau sát sườn.

“Có Lucien Voss dưới giếng,” cậu nói. “Bốn đường Dạ Văn giữ ông ấy. Ông ấy nói phía bên kia còn người mới bị đưa tới.”

“Ông ta là ai?”

“Tôi chưa biết hết.”

“Cậu đã mở thứ gì?”

“Phần miệng một neo. Chân vẫn còn, theo yêu cầu của người bị giữ.”

Aurelia bước tới đầu cầu thang. Bạc dưới cổ áo cô chớp sáng một lần, khiến Anh nín câu định nói tiếp.

“Cửa tôi nghe tiếng người ở sâu hơn giếng,” cô nói. “Tôi từng được dẫn qua đó.”

“Ai dẫn?” Tường Vy hỏi.

Aurelia đặt tay lên cổ.

Vân chặn câu hỏi kế tiếp bằng một cái lắc đầu. “Ấn còn giữ phần ấy. Hỏi nữa chỉ làm cô ấy đau.”

Nữ Thánh Kỵ nhìn nhánh bạc vừa lộ. Cô bước gần hơn, ánh trên kiếm nhạt đi.

Từ dưới nền, tiếng kêu lại tới.

Lần này dài hơn. Một giọng người khản đặc cố đẩy qua tiếng nước, dừng ở giữa một từ. Ngay sau đó là tiếng vật nặng va vào cửa và một âm nhỏ, mỏng tới mức Anh không muốn đoán tuổi người đã phát ra.

Tường Vy quay về cầu thang.

Một người của cô nói: “Thưa cô, lệnh bắt vẫn còn.”

“Ta biết.”

“Quản kho nói tầng ấy không có người.”

“Ngươi vừa nghe.”

Cô tra kiếm, chỉ hai người giữ cửa kho, hai người tới trạm gọi người chữa và hai người kiểm các lối quanh bến. Không được giao người bị thương cho quản kho; không ai xuống giếng khi chưa biết nền chịu được bao nhiêu.

Mệnh lệnh xong, cô trở lại trước mặt Anh.

“Ta sẽ xem nơi đó. Cậu đi cùng, trong tầm mắt ta.”

“Và nếu có người?”

“Đưa họ ra trước.”

Anh nhìn bàn tay phải rồi để Nara luồn nó lại vào vòng vải. Linh không giục. Cậu chờ giọng cô tới hết mới bước.

Tường Vy nhấc đèn khỏi thùng. Ánh kiếm đã tắt, nhưng khi cô đi qua, Anh vẫn tránh mũi giày giáp ấy một chút.

Dưới chân họ, có người lại cố gọi.