Chương 54: Sơn Lân Không Quỳ

Một mảnh ngói đỏ rơi xuống giữa hai người.

Anh ngước lên. Mảnh thứ hai xuyên qua ánh đèn, còn nóng tới mức cháy xém lớp muối trên nền. Tường Vy đưa tay chặn cậu trước khi một người đeo mặt nạ rơi qua mái kho.

Người ấy đáp nghiêng, một gối quệt dài trên đá. Trên vai áo có hai mũi tên gãy. Cánh tay trái ôm một vật vào ngực; tay phải chống xuống nền, để lại một vệt đỏ đang sáng lên.

“Tránh cửa sông!”

Giọng anh ta vừa dứt, những tấm chớp gỗ ở phía bến bật tung.

Nỏ bắn vào.

Lyra nhận chiếc đèn Tường Vy đưa sang, đặt nó sau thùng rồi cúi tránh tên. Tường Vy xoay kiếm, ánh trắng giăng ngang cửa. Những mũi tên đập vào đó rồi rơi xuống nền. Hai người của cô kéo cửa chính khép lại, chặn tiếng chân đang tràn ngoài bến.

Nara đưa Anh và Như Ý vào sau thùng. Anh tựa lưng một thoáng để khỏi ngã theo cú kéo, rồi bước ra mép bên kia. Cậu thấy một mũi nỏ trên lỗ mái xoay về phía Vân.

Mana chạy qua chân.

Cậu hất chiếc thùng rỗng lên, dùng vai trái đẩy nó vào đường bắn. Mũi tên xuyên hai lớp ván, dừng trước khi tới người. Vân đã kéo Aurelia tới sát tường, nơi mái còn nguyên.

Người đeo mặt nạ nhìn cậu, gật rất nhanh, rồi giậm bàn chân xuống.

Nét đỏ dưới tay anh ta lan trên nền như than bén vào một đường rễ khô. Nó bò tới cửa chớp bên trái, đi dọc bản lề, nung kim loại sáng trắng. Cửa đổ ra ngoài, kéo theo hai bóng người đang trèo qua.

“Đừng đốt mái!” Tường Vy quát.

“Không đốt!” anh ta đáp. “Giữ chỗ cao hộ tôi!”

Anh thấy vệt nhiệt rẽ xuống, tránh chiếc cột đang mang cả dầm trên đầu. Người lạ biết căn kho có thể sập vào chính mình. Anh yên tâm hơn một chút, đủ để không mất công ngăn cả đồng minh chưa biết tên.

Kẻ trên mái thả xuống một quả cầu xám.

Nó không nổ. Ánh Mana quanh chân Anh rút mỏng đi; lửa trong chiếc đèn Lyra vừa đặt xuống tắt trước khi quả cầu chạm nền. Một khoảng lạnh lan ra, làm đường sáng ở cổ Nara yếu hẳn.

Ra khỏi vùng ấy, Linh nói.

Giọng cô tới muộn. Anh đã lùi, nhưng cổ chân mắc dưới thanh gỗ vừa rơi. Cậu cúi kéo nó bằng tay trái, hụt lực cường hóa đúng lúc một lưỡi móc từ cửa sổ lao tới.

Người đeo mặt nạ đá quả cầu đi.

Cú đá thuần sức chân, nặng tới mức vỏ xám nứt trước khi văng qua cửa chớp. Nhiệt đã có sẵn trên nền bùng theo nó ra ngoài. Không khí rung lên, rồi khoảng lạnh quanh Anh tan dần.

Lưỡi móc vẫn đang tới.

Cậu dồn được Mana trở lại cẳng tay trái, nhấc thanh gỗ và giật chân ra, rồi gạt cán móc vào cạnh thùng, bước sát người cầm và đánh một khuỷu ngắn. Kẻ ấy gập xuống. Anh đá vũ khí khỏi tay hắn, không mất thêm nhịp nhìn.

Người lạ vừa cứu cậu bị một lính khác áp từ phía cửa sông.

Anh nhìn thấy lưỡi đao ở sau gáy người đeo mặt nạ. Cậu lao tới, chạm tay trái vào cán đao, kéo lệch nó bằng cả sức cường hóa; mũi đao cắm vào dầm gỗ thấp. Người đeo mặt nạ quay người, đánh bật tên lính khỏi lối cửa.

Hai người tựa lưng vào nhau trong khoảnh khắc.

“Chân cậu còn dùng được chứ?”

“Có.”

“Vậy đừng đứng chỗ tôi vừa vẽ.”

Anh nhìn xuống đường đỏ sát gót mình, nhích qua. Hơi nóng lập tức dựng lên từ đó, đẩy hai người đang xông vào phải che mặt.

Tường Vy đã tới dưới dầm nứt. Cô chém rời phần mái bị treo xiên, để nó rơi ra phía bến trống thay vì đè lên hành lang. Cú thứ hai cắt ngang cây lao đang nhắm lưng người lạ. Cô đặt vai dưới đầu dầm còn lại, cánh tay trái cường hóa chống nó khỏi tụt khỏi cột; tay kiếm chỉ rời thế chặn để cắt những mũi lao tới gần. Mỗi lần cô nhích chân, vết nứt trên cột lại há ra.

Vân nhìn theo những mảnh gỗ đang rơi.

“Kha, giữ cửa chính cùng người của cô ấy. Nara, đưa Như Ý lên bục cân. Lyra, trên mái còn người ra hiệu!”

“Tôi thấy,” Lyra đáp.

Cô men theo bóng thùng, bắn qua lỗ mái lúc một bàn tay giơ còi. Cánh tay rụt mất. Tiếng còi đứt giữa một hơi; nhóm ở cửa sông chậm lại, hai người quay đầu tìm lệnh.

Anh dùng khoảng ấy.

Cậu và người đeo mặt nạ xông qua lối cửa đã đỏ rực bản lề. Kẻ ngoài cùng nâng khiên có đường phép đen chạy trên mép. Anh không cố đọc nó trong lúc giọng Linh vẫn trễ. Cậu đánh vào chân chống của tấm khiên, đẩy cả người giữ xoay ngang.

Vệt nhiệt của người lạ chạy dọc cạnh khiên lộ ra.

Đối thủ buông nó vì nóng. Nara tới sau Anh, gạt cán giáo tiếp theo bằng dao rồi dùng vai đẩy tên cầm giáo xuống. Hai Thánh Kỵ ngoài cửa chính đã vòng được tới bến; đường rút của đội phục kích khép lại từ phía sau.

Người cuối cùng ném vũ khí, quỳ xuống. Kha cùng một Thánh Kỵ kéo cây chống hàng ở sát vách tới kê dưới dầm. Tường Vy hạ vai từng chút, đợi cây chống chịu chắc mới rời đi.

Không ai chờ Anh ra lệnh mới thôi đánh.

Trong kho, bụi ngói vẫn rơi lác đác.

Tường Vy gọi hai thuộc cấp kéo dây quanh những người đã đầu hàng, giữ họ ở ngoài bến. Một người chạy báo bốn người còn lại. Cô tự kiểm chiếc còi rơi trên nền, đưa cho Vân xem dấu khắc dưới đáy.

Một cái cân, đầu móc cong vào trong.

Anh không nhận ra. Aurelia nhìn thấy từ bên bục cân, bàn tay đang cầm bình nước khựng lại.

Người đeo mặt nạ tháo lớp dây sau gáy. Gương mặt lộ ra có một vệt bỏng cũ kéo xuống gần cằm, tóc ở thái dương cháy quăn. Anh ta trẻ hơn cách giọng nói đè nặng từng chữ.

“Lương Kỳ Dương,” anh ta tự giới thiệu.

Aurelia đặt bình xuống.

“Sơn Lân?”

“Còn người gọi như thế à?”

“Trong những cuộc họp tôi bị bắt dự.”

Kỳ Dương nhìn những nhánh bạc ở cổ cô, không hỏi thêm. Anh ta ngồi xuống mép thùng còn lành, nhăn mặt khi một đầu tên cọ vào gỗ.

Nara đưa tay tới vai, dừng để hỏi. Anh ta gật. Cô xem vết thương, chỉ rút mẩu gỗ đã gãy rời, chừa đầu tên còn sâu cho người biết chữa. Như Ý ép vải sạch quanh hai chỗ, không để anh ta tự giật tiếp.

“Chúng đuổi anh từ đâu?” Vân hỏi.

“Bến thuốc phía nam. Tôi lấy được thứ chúng muốn đốt.”

Anh ta mở bàn tay đã giữ chặt từ lúc rơi xuống: một thẻ xương mỏng và mảnh giấy gấp trong vải dầu. Trên xương có những vạch dài ngắn, cạnh bên sứt một góc.

“Chị tôi gửi nó ra qua người giao khẩu phần. Người ấy bị giữ lại. Tôi mới lấy được đồ thì chúng bắt đầu săn.”

“Tên chị?”

“Lương Tố Cầm.”

Như Ý ghi xuống. Kỳ Dương theo dõi nét bút, vẻ mặt bớt căng khi thấy tên không bị đặt dưới một con số.

“Bị giữ ở đâu?” Anh hỏi.

“Dưới Hầm. Tôi đã xuống tới cửa giao thức ăn một lần, chưa qua được. Hôm nay họ đổi cửa.”

Kỳ Dương đưa thẻ xương cho Vân.

“Dấu trên còi là của Tạ Quang Nghiêm, quản các kho chìm. Người của hắn mặc áo khác nhau nhưng dùng cùng một lệnh.”

“Dấu chưa đủ kết tội hắn,” Tường Vy nói.

“Vậy giữ cả người thổi.”

“Ta đã giữ.”

Hai người nhìn nhau. Kỳ Dương nhấc vai đau, định nói nữa rồi thôi.

Aurelia mở miệng khi nghe tên Quang Nghiêm. Đường bạc dưới cổ áo siết lên ngay. Cô đặt hai ngón xuống bàn, đợi nhịp đau qua, không cố chen một lời xác nhận mà mình chưa nói được.

Anh đưa bình nước lại gần tay cô.

Vân trải bản đồ Aurelia và mảnh giấy lên bục cân.

Mảnh giấy là một tờ khẩu phần, góc trên có ngày giao gần đây. Những dấu gạch không đều chen giữa lượng gạo và muối. Như Ý xoay thẻ xương cạnh chúng, chưa ép hai thứ vào nhau như khóa và chìa.

“Đây là cách người giao hàng nhắc đường?” cô hỏi.

Kỳ Dương chỉ một vạch ngắn. “Chị tôi dạy chúng tôi gõ vào vách mỏ khi không nghe được nhau. Dấu này là bậc xuống. Dấu dài là cửa còn gió.”

“Còn những chấm ở lề?”

“Người nhận khẩu phần.”

Như Ý đếm bằng đầu bút, tới cuối rồi trở lại đầu. Anh đợi cô đếm lần nữa.

“Mười tám chấm.”

Căn kho im đi.

“Mười tám phần,” Vân nói. “Ta chưa biết còn đủ người nhận không.”

Kỳ Dương nhìn về lỗ thang dẫn xuống giếng. Anh hiểu vì sao anh ta muốn lao ngay. Cậu cũng vừa nghe một người kêu và đã mất quá lâu ở trên này.

Nhưng nước ngoài cửa sông đang dâng, đường vòm ban đầu không thể dùng làm lối cho người bị thương nữa.

Lyra quỳ ở chân bục cân, áp tay xuống nền. “Dưới chỗ này có khoảng rỗng. Khác giếng chúng ta vừa mở.”

Kỳ Dương nghiêng thẻ xương.

“Ba bậc thấp, một bậc cao. Chỗ giao hàng đã chuyển tới đây.”

Kha dùng cán giáo thử các phiến nền. Phiến ở dưới quả cân lớn vang đục. Ông cùng Nara đẩy bàn cân sang bên, để lộ một vòng sắt có khóa mới.

Tường Vy cúi xem khóa. Cô nhìn một thuộc cấp giữ ngoài cửa, gọi người ấy vào chứng kiến dấu kho còn nguyên trước khi phá.

“Ghi rằng ta ra lệnh mở,” cô nói.

Rồi cô chém.

Khóa rời thành hai mảnh. Kha kéo vòng sắt; cửa bật lên một đoạn, mắc vào chốt bên trong. Hơi lạnh tràn ra, mang theo mùi rau hỏng và một vị ngọt hắc khiến Anh phải quay mặt.

Kỳ Dương đưa bàn tay tới mép, dò bằng hơi nóng. Một vệt cam nhỏ luồn theo chỗ bản lề lộ ra, chỉ nung đúng chiếc chốt. Anh giữ cửa khỏi dội xuống bằng vai trái đã cường hóa. Khi chốt mềm, Kha kéo lần nữa.

Cầu thang phía dưới hiện ra.

Trên bậc thấp có những hạt gạo bị giẫm nát.

Anh lùi khỏi cửa để Kỳ Dương thử một bước. Nhiệt quanh vai anh ta đã nhạt; máu vẫn thấm qua lớp vải Như Ý vừa ép.

“Anh xuống được không?”

“Được.”

“Không phải câu trả lời cho đẹp.”

“Tôi cũng thấy tay cậu.”

Anh nhìn cánh tay mình, bật một hơi cười không thành tiếng. Cậu không còn câu nào đủ ngay ngắn để dạy người khác biết giữ sức.

“Tôi giữ được Mana. Cầm nắm thì dùng tay trái,” cậu nói. “Linh giúp tôi theo cấu trúc, nhưng lời cô ấy đang tới chậm.”

Kỳ Dương nhìn cậu như muốn hỏi Linh là ai. Anh nói ngắn về người đồng hành trong liên kết, để anh ta hiểu khi cậu dừng giữa một câu không phải đang đổi ý ngầm.

“Vậy ai thấy gì nói cái đó,” Kỳ Dương đáp. “Tôi xuống vì chị tôi. Tôi không nhận lệnh phục tùng.”

“Tôi cần người cùng cứu, không cần người mắc nợ.”

“Cậu vừa kéo lệch đao.”

“Anh vừa đá quả cầu.”

Kỳ Dương chìa nắm tay còn sạch. Anh chạm bằng tay trái.

Tường Vy xuống trước để xem bậc thang có bị đặt bẫy. Người của cô ở lại giữ kho và gọi người chữa, không theo cả đoàn vào một đường hẹp. Vân cuộn sổ, giao Như Ý giữ cùng tờ khẩu phần trong vải dầu. Aurelia xin đi; cô biết cửa mình từng qua và vẫn còn điều muốn lấy lại bên dưới.

Anh nhìn từng người sắp xuống rồi nhìn bàn tay phải nằm trong dải đỡ. Linh nhắc cậu nghỉ một hơi trước khi vào vùng lạnh.

Cậu làm đúng một hơi ấy.

Dưới cầu thang, tiếng nước đã bắt đầu nuốt tiếng chân.