Chương 55: Mười Tám Nhịp Thở
Tiếng chân Kỳ Dương biến mất trước mắt Anh.
Bàn chân vẫn đặt xuống bậc, mẩu sạn vẫn bắn vào mép giày, nhưng không có âm nào tới tai. Anh dừng trên bậc phía sau, thử kéo gót mình một đoạn. Cậu cảm được đá cọ dưới đế mà không nghe thấy.
Kha gõ cán giáo vào vách. Tất cả nhìn ông.
Ông gõ thêm lần nữa, rồi thôi.
Em vẫn nghe anh, Linh nói.
Câu ấy chậm, nhưng ở trong khoảng yên vừa rơi xuống, Anh biết rõ nó thuộc về ai. Cậu đáp bằng ý nghĩ, không phí hơi gọi người đang cách mình nửa bước.
Vân đưa tay lên, ra hiệu đứng lại. Cô tháo một dải vải khỏi túi, buộc vào đầu giáo Kha. Một lần nâng là dừng, nghiêng về bên nào thì theo bên ấy. Như Ý chỉ vào mắt mình rồi vào người trước, nhắc tất cả nhìn.
Tường Vy thử ánh kiếm rất nhỏ. Nó còn sáng. Họ chưa mất Mana, chỉ mất cách gọi nhau.
Đường thang mở ra một gian rộng có bốn cửa song sắt. Những ống đồng chạy trên tường, chụm về một bể nước xanh ở giữa. Trên bể, những bóng nhỏ nở lên rồi tan, mỗi bóng rung đúng lúc một lồng ngực sau song nhô lên, hạ xuống.
Có người đang thở, ngay trước mắt họ.
Anh bước nhanh hơn.
Nara nắm tay áo cậu, chỉ về đầu gian.
Một lính canh đứng sau tấm lưới đồng. Miệng hắn há ra; không ai nghe tiếng. Hắn quay người, đập tay xuống cần gạt đỏ.
Tường Vy tới trước khi hắn kéo lần thứ hai. Cô đánh bật hắn khỏi cần, ghìm xuống nền bằng đầu gối. Nara vào ngay sau, khóa hai tay hắn bằng dây. Nhưng vệt đỏ trên cần đã chạy hết tới bể.
Nước xanh sẫm đi.
Một người đàn bà ở buồng cuối cùng đập bàn tay lên song.
Kỳ Dương nhận ra bà. Anh thấy cái giật rất nhỏ nơi vai anh ta, thấy tên chị hình thành trên môi mà không có tiếng. Anh ta lao tới rồi khựng khi bà lắc đầu, chỉ xuống chân cửa.
Từ các lỗ nhỏ dưới nền, một làn hơi đen bắt đầu trườn ra.
Anh chạm tay trái vào vành bể.
Cái lạnh truyền qua da như những sợi tóc ướt. Cậu thấy qua Cấu Tuyến một đường kéo đang đổi chiều, từ những phòng giam trở về bể rồi chậm rãi quay ngược. Các bóng hơi trên mặt nước bị đè dẹt, không còn nở nổi.
Độc đang theo đường hút tiếng trở lại nơi có người.
Anh nhìn Tường Vy, chỉ những ống đồng. Cô hiểu ý, nhưng trước khi kiếm chạm ống gần nhất, Tố Cầm đập mạnh vào song, khoanh hai tay thành một vòng kín rồi ép chúng vào ngực.
Đừng chặt khi cửa chưa mở.
Linh tới cùng nhận xét ấy, chậm hơn dấu tay của bà.
Phần khóa cửa ăn vào đường thở. Cắt ngang có thể làm nó khép.
Anh giữ nguyên chỗ chạm. Cậu không có thời gian hiểu mọi chữ chạy quanh bể, nhưng thấy rõ những đoạn hở nơi từng dòng đen phải đi qua trước khi chạm song.
Cậu mở sợi đầu tiên.
Mana dựng thành một màng mỏng ở miệng ống, đẩy hơi đen lùi về bể. Một bóng hơi nổi lên trở lại. Sau song, người đàn ông đang gập người hít được một hơi.
Anh nối sợi thứ hai, thứ ba.
Như Ý đã mở sổ, đưa trang có mười tám chấm ra cho cậu thấy. Cô đi dọc bốn cửa, đếm người bằng ngón tay, gạch lại dưới từng nhóm. Sáu ở cửa đầu. Năm ở cửa thứ hai. Bốn người ở cửa kế. Ba người trong buồng cuối có vách chia thấp.
Đủ mười tám thân người.
Cậu còn cần thấy họ thở.
Cấu Tuyến tỏa từ một điểm tay trái đang chạm, chia theo những rãnh có sẵn trên vành bể. Anh không đưa Mana vào phổi ai. Cậu chỉ chặn hơi độc ở các miệng dẫn, giữ phần không khí trong buồng khỏi bị luồng đen thay thế.
Cách ấy giữ được ít lâu.
Đường hút vẫn kéo từ dưới nền lên, càng lúc càng mạnh. Độc dồn trước các màng mỏng, làm chúng phồng vào trong; nếu một chỗ vỡ, cậu không kịp vá trước hơi thở tiếp theo.
Nara tới bên cậu, đặt tay dưới cẳng tay trái để chỗ chạm không trượt. Cậu gật. Bàn tay phải được buộc đỡ trước ngực, vô ích tới mức cậu muốn giật nó ra giúp.
Đừng, Linh nói. Anh đang nhìn theo nó.
Em giữ nhịp Mana ở vai trái. Chỉ phần đang đưa xuống tay. Anh giữ các nhánh.
Em nhận.
Sức nóng dọc vai bớt giật từng cơn. Cậu chia phần chú ý đã rảnh cho những bóng hơi: một bóng, rồi bóng thứ hai ở buồng bên trái, hai bóng gần nhau ở chỗ người lớn đang ôm một đứa trẻ.
Không thể nhìn mãi một nơi.
Anh quét mắt dọc bốn cửa, nhận những cái gật Như Ý đưa lại. Cô chưa gật ở buồng thứ hai.
Kỳ Dương đứng trước Tố Cầm. Bà vạch một đường vào bụi trên nền bên trong song, gõ hai nhịp ngắn, một dài lên ống đồng rồi chỉ sang vách phải. Anh ta nhìn thẻ xương, trả bằng ba ngón tay. Bà lắc đầu, sửa thành hai, nắm chặt cổ tay mình để buộc em nhìn kỹ.
Kỳ Dương quỳ hẳn xuống.
Lần này anh ta đợi bà vẽ xong.
Anh thấy nét căng trên mặt người đàn bà không dịu đi, nhưng bàn tay thôi đập vào song. Bà chỉ đúng một bánh van thấp, khuất sau đường ống đi lên trần.
Kha tới đó, dùng cán giáo gạt đám rêu. Vân mở cuốn sổ bên cạnh để ông nhìn ký hiệu Như Ý đã chép; đoạn đường từ khẩu phần dừng ở đây, phần kế tiếp phải nghe từ người đã sống trong căn buồng này.
Kỳ Dương gõ lại dấu lên đá cho Tố Cầm nhìn động tác, đợi bà xác nhận rồi chạy tới chỉ Kha.
Van xoay.
Một nhánh độc rút khỏi màng Mana đầu tiên.
Anh thở được sâu hơn.
Nước trong bể bất ngờ trào lên.
Tên canh bị trói đã đạp gót vào chân cần. Nara không thể bỏ cẳng tay Anh ngay; Tường Vy vừa tới cửa đầu để xem khóa. Lyra là người nhìn thấy. Cô lao qua bục, ghìm cả hai chân hắn lại, kéo hắn khỏi tầm cần.
Muộn một lần kéo.
Vệt đỏ nối sang đường thứ hai trên nền. Những bánh van Kha vừa chạm giật ngược, răng kim loại cắn vào lòng bàn tay ông. Vân giữ cán giáo chèn giữa hai nan để nó không quay hết.
Máu rơi lên tay cô.
Anh tăng Mana. Màng thứ sáu đang phồng vào trong đứng lại, nhưng tầm nhìn bên phải cậu chồng lên thành hai hàng song. Cậu nhắm một mắt, giữ hình còn rõ.
Có đường tràn bên dưới, Linh nói. Nếu họ mở nó, anh không phải giữ độc trong bể nữa.
Cậu nhìn xuống nơi Linh nhắc. Dưới bụng bể có một máng đá bị bịt bằng nắp đồng, các giọt đen đang rỉ qua mép.
Anh dùng chân gõ xuống nền để gọi chú ý, rồi chỉ.
Aurelia đã thấy. Cô đặt bản đồ xuống chỗ khô, quỳ xem nét bạc trên nắp. Anh căng người, sợ cô lại thử một lời khiến ấn siết. Nhưng cô chỉ lắc đầu với cậu, chỉ chiếc chốt gỉ thông thường ở bên ngoài.
Cần một người bẻ chốt.
Kỳ Dương đưa tay tới, vạch một đường nhiệt rất mảnh quanh đầu kim loại. Anh ta tránh thân bể; sức nóng ở đó có thể đẩy cả hơi độc vào phòng. Kha lấy một mảnh nêm ở chân bục, cùng Vân chèn sâu giữa hai nan van rồi thử buông lực. Nó giữ được. Ông rút giáo khỏi van, tới máng; khi chốt đỏ lên, ông dùng đầu giáo bẩy bật nó khỏi lỗ.
Nắp mở.
Tường Vy trở lại đúng lúc dòng đen đổ ra. Ánh kiếm hạ sát nền, chặn miệng máng để dòng ấy không tràn ngang về chân những người đang làm việc. Cô lùi theo độ mở, dẫn nó vào rãnh thoát nằm dưới bậc canh.
Hơi đen trên các màng Mana mỏng dần.
Tố Cầm giơ bàn tay, khép từng ngón theo bánh van cần xoay. Vân nhìn bà và truyền dấu cho Kha; Kỳ Dương giữ chốt nóng khỏi cắn trở lại. Lyra buộc xong lính canh, tới đỡ bánh cuối cùng.
Những bóng hơi bắt đầu nở đều.
Anh muốn thu sợi ngay vì vai đang nóng như áp vào lò, nhưng Như Ý vẫn chưa giơ ngón cuối.
Cậu nhìn cửa thứ hai.
Người đàn bà trong đó đang cúi trên một đứa bé. Bàn tay nhỏ nằm im trên vạt áo; ba người còn lại cùng nhường khoảng cho hai mẹ con dù buồng chật.
Một bóng hơi rất thấp nổi sát mép bể rồi tan.
Anh giảm lực đẩy ở đúng ống ấy, để không khí đi vào chậm hơn, không ép người đang thở yếu phải chống một luồng mạnh. Cậu nhìn lồng ngực nhỏ, chờ.
Nó nhấc lên.
Như Ý đặt tay mình lên ngực làm mẫu. Người mẹ nhìn, rồi làm theo để báo bà cũng cảm được. Một lần. Lần nữa.
Ngón cuối của Như Ý dựng lên.
Mười tám.
Khóa cửa đầu thôi kéo vào nền.
Tường Vy cắt thanh ngang, đợi người trong buồng lùi rồi mới đẩy song ra. Cô không vung kiếm qua những bàn tay đang bám sắt. Nara chuyển cẳng tay Anh xuống cạnh bể có chỗ tựa, hỏi bằng mắt; cậu gật để cô đi đỡ người.
Anh thu từng màng khi cửa tương ứng mở và người bên trong qua khỏi miệng ống. Những dòng độc còn sót đã chảy xuống máng, nhưng cậu không buông tất cả cùng lúc.
Kỳ Dương mở được buồng cuối.
Tố Cầm không đứng nổi ngay. Bà giữ vai em, chỉ hai người ở ô bên cạnh trước. Anh ta nghiến hàm, gọi Kha bằng một cái vẫy tay. Kha đưa người đàn ông yếu nhất ra, Nara nhận người kế. Tới lượt mình, bà mới để em đỡ dậy.
Người cuối cùng rời song, Anh rút Cấu Tuyến khỏi bể.
Em trả nhịp vai, Linh nói.
Cậu đợi hết câu, tự hạ dòng rồi ngồi xuống chân bục. Nền lạnh ở dưới đùi, lưỡi có vị đồng dù cậu không uống nước độc. Vân đặt bình nước sạch vào tay trái cậu, chờ cậu giữ chắc rồi mới buông.
Không ai đủ hơi để vui ngay.
Đứa bé ở buồng thứ hai nhìn bình nước Vân cầm, nhưng khi cô đưa lại gần, em giấu mặt vào áo mẹ. Vân dừng tay, rót một ít lên nắp, tự uống trước rồi đặt bình xuống giữa hai người. Người mẹ chạm môi thử, chờ con nhìn mình mới đưa nắp tới. Anh thấy bàn tay nhỏ cuối cùng rời vạt áo, giữ lấy một bên nắp. Cậu quay mắt đi, để họ uống mà không phải chịu thêm một người đứng nhìn.
Những người vừa ra ngồi sát nhau trên bậc cao, nơi chưa có hơi đen tràn tới. Như Ý đi từng người, chạm vào trang sổ và nhìn họ gật hoặc đưa tay. Kha đếm một lượt khác từ cuối hàng. Hai lượt đều dừng ở mười tám.
Tường Vy kéo lính canh đã trói lên bục riêng, tách khỏi người bị giữ.
Anh thử gọi một câu. Cậu vẫn không nghe tiếng mình.
Tố Cầm chỉ qua cánh cửa sâu ở phía sau bể. Bên trên cửa, mười tám đường đồng đang rung, dồn mọi âm vừa mất về một khoảng tối. Cánh chim tím từ từ hiện lên dưới lớp nước rỉ.
Kỳ Dương đặt bàn tay chị mình vào tay Vân, tới cạnh Anh. Anh ta nhìn dấu bốn đinh, rồi nhìn cậu chờ giải thích.
Dưới lòng bàn chân họ, bốn nhịp nặng nề đập lên.
Mười tám người đã ra khỏi song sắt.
Cửa Hầm vẫn giữ họ ở bên trong.