Chương 56: Bốn Chiếc Neo
Bậc thang họ vừa đi xuống biến mất sau một phiến đá.
Anh thấy nó khép từ bên trái, chậm mà nặng, nghiền chiếc cán móc lính canh bỏ rơi tới khi kim loại cong vào nền. Kha chạy tới thử đầu giáo vào khe, không kịp. Ông rút về trước khi mũi giáo cũng bị giữ lại.
Nước lạnh bắt đầu rỉ dưới chân bốn buồng giam.
Những người vừa ra dồn mắt về cầu thang. Một người đứng phắt dậy, loạng choạng tới cửa đã kín. Kỳ Dương đỡ ông lại; người ấy vẫn đập tay vào đá, miệng há ra trong im lặng.
Anh không thể bảo họ bình tĩnh bằng một cái vẫy.
Cậu đứng lên, bước qua trước mắt người đàn ông, đặt lòng bàn tay trái lên vách. Cấu Tuyến gặp đá liền ở sau phiến đóng, không có khoảng trống để luồn người. Dungeon đã dời cả phần hành lang, chứ không chỉ sập một cánh cửa.
Cậu quay lại, lắc đầu với Vân.
Cô chỉ ngay bậc cao phía sau bục canh. Kha dựng giáo có dải vải, dẫn những người còn đi được tới đó; Như Ý và Aurelia dìu hai người yếu, Nara bế đứa bé đang run trong áo mẹ. Không ai bị bỏ lại đứng nhìn một lối thoát đã mất. Tường Vy kéo người lính canh bị trói từ bục riêng lên theo, giữ hắn ở cuối hàng, ngoài số mười tám.
Tường Vy đặt mũi kiếm vào cửa sâu mang dấu cánh chim.
Đá ở đó không dày. Nhưng khi lưỡi kiếm vừa sáng, bốn đường tím cùng kéo căng, khiến nước dưới buồng giam phun lên.
Anh giơ tay.
Cô dừng.
Từ phía bên kia, một bàn chân gõ vào thành giếng. Bốn tiếng rất nặng đi qua lòng bàn chân cậu.
Lucien còn ở đó.
Nara trả đứa bé cho mẹ ở bậc cao rồi cùng Lyra tới cửa. Họ đẩy phần song ngoài đã thôi nhận hơi thở. Một khe hẹp mở ra, đủ cho từng người lách qua.
Ngay khi Anh đặt chân vào phía bên kia, tiếng nước ập lại vào tai.
Cậu khựng, bám cạnh cửa bằng tay trái. Giọng Kỳ Dương phía sau chỉ nói một tiếng mà vang lớn tới đau đầu.
“Chậm.”
Linh cũng bảo chậm, nhưng câu cô tới sau. Anh gật với cả hai.
Họ đang ở dưới giếng đã nhìn từ móng cầu. Ánh sáng từ miệng mở trên cao rơi xuống một bên bệ Lucien, để nửa khuôn mặt ông ngoài bóng. Bốn dải chữ kéo từ bệ tới bốn chân đá quanh một lối vòng hẹp. Chân gần miệng giếng có nắp đồng đã kê; ba chân khác còn những vành tím ôm kín.
Phía sau Lucien là một cánh cửa cao.
Mỗi lần cửa ấy rung, bóng của ông bị kéo bẹt về phía nó. Nước liền dâng ở lối Anh vừa qua.
“Các người đã tháo buồng thở,” Lucien nói.
“Đủ mười tám người còn sống. Nhưng lối cũ đóng rồi.”
“Chúng lấy cửa của ta thay cho phần vừa mất.”
Anh nhìn cánh cửa cao, nơi một khe sáng nhạt lóe lên rồi tắt.
“Lối đó ra ngoài?”
“Ta từng nghe chuông bến qua nó. Không biết hiện giờ phía ngoài thành gì.”
Một câu thật, thiếu tới mức khó chịu. Anh vẫn thấy mình dễ thở hơn so với nghe một lời đảm bảo vô căn cứ.
“Muốn mở cửa phải tháo anh?”
“Tháo bốn chân khỏi bóng ta. Khi chúng còn ở đây, cửa sẽ kéo bất cứ người nào qua trước trở lại.”
Lucien nhìn về khe có đoàn tù nhân đang đợi.
“Làm đi.”
“Ông có thể chết.”
“Ta có thể chết khi các người tiếp tục chờ.”
Anh không đáp ngay. Cậu kiểm đường gần nhất, thấy dải chữ đi vào đá rồi trở ra, quấn qua chính bóng Lucien. Cắt sai chỗ có thể tách một phần bóng khỏi người, thay vì tách khóa khỏi bóng.
“Chỉ tháo chỗ giữ. Tôi không nhận lời hứa hoặc quyền gì từ ông.”
“Ta chưa định cho.”
Câu trả lời làm Anh ngẩng lên. Lucien nhìn thẳng cậu, mắt không còn lạc trong tối.
“Ta đồng ý. Nếu phải kéo sức nặng về ta để những người kia đi được, nói trước rồi làm.”
Anh đặt tay vào vành chân neo đầu tiên.
Nắp nó đã mở từ lần trước; phần dưới vẫn đang cắn dải chữ, mỗi nhịp kéo lại hạ xuống một chút. Cậu nhận ra đường cong mình đã thấy qua miệng giếng. Không cần dò từ đầu, nhưng cũng không thể coi cả khối đá đã được tháo.
Nara cầm một mảnh nêm lấy từ chân bục canh. Lyra đứng ở phía đối diện để nhìn các dải chữ đổi độ căng. Kỳ Dương giữ lối vòng, dùng nhiệt nung khô chỗ chân họ đặt trước khi nước làm rêu trơn.
Tường Vy ở cửa nối phòng giam, chặn những đợt nước dội lên bậc cao. Vân đứng sau cô, nhìn được Anh qua khe. Cậu giơ hai ngón, chỉ vị trí từng chân, để cô biết họ sẽ phải đi xa khỏi cửa đến đâu.
Giữ nhịp ngắn, Linh nói. Em không theo nổi một lần cả bốn.
Vậy từng chiếc. Anh không chuyển trước khi em trả lời.
Sợi Mana đi qua vành. Anh chỉ nhấc mép đang giữ dải chữ, không chạm vào phần bóng ở giữa. Lucien ép vai về phía cửa cao, làm dải ấy chùng xuống.
Một khe mở.
Nara chèn nêm. Anh rút sợi, dùng cẳng tay trái đánh gãy mấu ngoài vừa lộ. Khối đá nứt khỏi chân, kéo theo lớp chữ trói trên vành rồi rơi xuống nước.
Dải thứ nhất tuột khỏi bóng Lucien.
Ba dải còn lại sáng bừng.
Ông bật một tiếng rít qua kẽ răng, hai bàn chân trượt trên bệ. Anh dừng tay, đợi ông ngẩng lại.
“Còn tiếp?” cậu hỏi.
Lucien gật, không phí hơi.
Một chân đã rời. Ba chân đang gánh phần vừa mất.
Chân thứ hai nằm thấp hơn lối vòng.
Anh phải ngồi xuống để chạm vành. Nara giữ lưng áo cậu, Kỳ Dương chèn một đầu gỗ ngang khe nền đang mở, đủ giữ chỗ ngồi khỏi trôi về giếng. Lyra gọi từng lần dải chữ đập xuống.
“Bây giờ. Rút. Chưa. Bây giờ.”
Linh không lặp lại nhịp cô nghe. Cô theo phần Cấu Tuyến đang chạm, chỉ nói khi mép trong bắt đầu xoay ngược để cắn sợi.
Bên dưới tay anh.
Anh hạ dòng vừa kịp. Vành tím khép qua chỗ sợi mới rời, cắt một góc đá bén như dao.
Nếu làm y lần đầu, nó sẽ giữ cậu ở đó.
Cậu đợi vòng cắn qua, luồn sợi vào phía sau mép đang chạy. Nara nhìn đầu gối Lucien; khi chân ông thôi bị kéo, cô đặt nêm. Kỳ Dương giữ miếng chèn bằng sống bàn tay bọc vải, để Anh bẩy mấu khỏi đường bóng.
Chân thứ hai gãy.
Âm vỡ vang từ bên phải dù đá rơi phía trái. Anh quay theo tiếng, suýt bước xuống nước. Bàn tay Nara kéo căng lưng áo, giữ cậu ở lại.
Cậu đứng im.
Linh, anh đang nhìn lệch.
Đặt chân theo Nara. Cho em giữ thăng bằng ở hông và khuỷu trái; anh tự dẫn Mana.
Đồng ý. Chỉ hông và khuỷu trái.
Hông cậu thôi nghiêng theo mặt nước giả. Khuỷu trái đứng lại nơi Nara đặt, nhưng tiếng vẫn tới sai phía. Anh phải nhìn miệng Lyra khi cô nói để biết lời nào đang thuộc nhịp hiện tại.
Mạng Mana nóng dọc sống lưng. Cậu muốn lao qua hai chân còn lại cho xong; chính ý muốn ấy khiến cậu ngồi thêm một hơi, uống nước Nara đưa tới môi rồi mới đứng.
Lucien cũng cúi đầu, chờ.
Không ai gọi khoảng dừng đó là bỏ cuộc.
Ở chân thứ ba, bóng không chịu chùng.
Kỳ Dương phải tới giữ một đường nước đang ép qua lối vòng; nhiệt của anh ta đẩy nước bốc thành hơi trắng, rồi yếu dần. Vải trên vai lại sẫm máu. Nara và Lyra đứng hai đầu vành neo, ánh dưới cổ họ đậm lên khi cùng chống mép đang trượt.
Anh thử luồn sợi vào khe, lập tức rút.
“Không có chỗ.”
Lucien ngẩng đầu nhìn chân cuối cùng, ngay cạnh cửa cao.
“Cửa kéo ngược. Ta phải nhận nó về đây.”
“Về người ông?”
“Về bóng còn liền với ta.”
Anh nhìn dải cuối. Nếu Lucien làm thế, ông sẽ chịu sức kéo cả cửa trong lúc ba người ở đây tháo chỗ thứ ba. Cậu không biết ông còn chịu được bao lâu.
Nước đã tới mắt cá Kỳ Dương.
“Tôi sẽ nói khi sẵn sàng.”
Lucien đặt hai bàn chân vào mép bệ, chờ.
Anh ghé sát vành, giữ sợi ở ngoài đường có thể bị cắn. Nara xoay nêm để cạnh dày hướng vào khe; Lyra đặt tay trên đá, chờ cảm được lúc nó nhấc. Linh giữ khuỷu cậu ở đúng độ cao, không thúc nhịp qua giọng nói đang trễ.
“Được rồi,” Anh nói.
Lucien đứng lên.
Hai dải chữ kéo căng tới mức ông không duỗi hết đầu gối. Một đường tối rạn qua bóng dưới chân, chạy lên ngang ngực; thân người thật co lại theo nó.
Nhưng mép neo trước Anh đã lỏng.
Cậu luồn Cấu Tuyến, gỡ chỗ chữ bám vào vành. Nara cùng Lyra đẩy nêm, không chờ cậu dùng sức thay cả hai. Khối đá nghiêng đi, để dải thứ ba trượt khỏi rãnh.
Anh cắt phần nối đang lộ.
Chân thứ ba chìm xuống giếng.
Chỉ còn một dải giữ Lucien.
Cửa cao bật hé.
Tường Vy gọi từ lối vào: “Nước đang qua phòng!”
Anh nhìn lại. Ánh kiếm cô phủ sát chân cửa, những người phía sau đã đứng hết trên bậc cao. Vân đưa một bàn tay lên, chỉ còn một khoảng rất ngắn từ nước tới chỗ người yếu đang ngồi.
Chân cuối cùng ở sát cửa cao, cách Anh một quãng lối vòng đã ngập. Cậu bước tới, mắt nhìn gót Nara đi trước, tay trái giữ bờ đá. Kỳ Dương lùi sau họ, thôi giữ nước bằng nhiệt ở những chỗ không còn cần đi.
Không ai có thể ở hai đầu mãi.
Lucien vẫn đứng, bóng kéo thẳng từ chân ông tới vành cuối. Anh nhìn thấy nơi chữ cắn vào bóng. Nó không đổi hình nữa; tất cả sức đang dồn vào một chỗ.
“Nhích về phía tôi,” cậu nói.
Lucien thử. Đầu gối ông khuỵu xuống.
Anh không kéo ông bằng Cấu Tuyến. Cậu đưa tay trái ra, để người ấy tự nắm cổ tay mình. Nara ghì ngang hông Anh từ phía sau; Linh giữ cậu khỏi nghiêng theo cơn chóng mặt. Họ cùng đỡ đủ một bước.
Dải chữ chùng xuống ngay sát vành.
Anh rời tay khi Lucien đã chống được lên bờ, đặt hai ngón vào đá. Sợi Mana cuối luồn giữa chữ và bóng, nhấc phần khóa về phía vật mang nó.
Cậu kéo.
Vành neo vỡ, một mảnh quệt qua má cậu. Dải chữ tan từ chỗ gãy tới chân Lucien, để cái bóng co lại dưới đúng người nó thuộc về.
Bốn chân đều đã rời.
Cửa cao mở ra, nước sau nó dội xuống làm Anh trượt chân. Lucien chụp cổ tay trái cậu, giữ lại trước khi Nara kịp kéo lần nữa.
Bàn tay ấy lạnh, nhưng là bàn tay của người đứng cạnh.
“Ta giữ được,” ông nói.
Anh không biết ông nói về cậu hay cánh cửa.
Lucien buông khi Nara đã đỡ Anh đứng vững. Ông đứng ở cửa cao, quay mặt về khe có mười tám người, đặt tay lên cánh cửa vừa mở; bóng dưới chân trải tới mép nước, dựng một vách đen khiến dòng chảy tách sang hai bên.
Ông nhăn mặt. Vách rung theo nhịp thở, không hề vững như đá.
“Đưa họ qua.”
Vân đã bắt đầu dẫn người từ khe phòng giam, theo lối vòng tới cửa cao để lên hành lang khô. Tường Vy dẫn người lính canh đi sau nhóm cuối, giữ dây trói trong tay. Kha cõng một người già, Kỳ Dương quay lại đón Tố Cầm; Như Ý gọi từng nhóm khi họ qua khỏi nơi nuốt tiếng.
Linh trả hông và khuỷu trái sau khi Anh tựa chắc vào vách. Cậu nhắm một mắt, chờ mặt đất trở về đúng chỗ rồi bước theo.
Lucien đứng giữ cửa.
Lần này không có nét chữ nào buộc ông ở lại.