Chương 57: Lời Nói Của Aurelia
Aurelia dừng cách cánh cổng ba bước.
Anh suýt va vào lưng cô. Cậu đang nhìn chân mình để khỏi đặt nhầm lên mép nước; tới khi ngẩng lên mới thấy cả mặt cổng phản chiếu những đường bạc dưới cổ áo Aurelia.
Cô lùi.
Những đường trên cổng nhạt theo.
“Đừng tới gần nó,” cô nói với những người phía sau.
Qua cửa Lucien đang giữ, Kha đưa người cuối lên hành lang. Như Ý đếm lại, báo đủ mười tám. Phía dưới, vách bóng rung lên cùng một tiếng nước nặng nề. Lucien vẫn ở đầu dốc, một bàn tay tì vào đá để giữ mình đứng.
Họ có một hành lang cao, một cửa nước ở sau lưng và một cổng bạc ở phía trước.
Tường Vy tới xem hàng chữ ngang mặt cổng. Cô đọc chậm, không bỏ qua dòng nhỏ gần bản lề.
“Người bảo chứng xác nhận người lưu trú ở đây do tự nguyện.”
Aurelia nhắm mắt.
“Tôi đã bị bắt nói câu đó.”
Vân đưa cuốn sổ ra. “Khi nào?”
“Mỗi lần họ chuyển người.”
Đường bạc trên cổ cô sáng lên. Câu tiếp theo chỉ thành một tiếng nghẹn.
Anh đặt tay trái lên mép cổng. Cấu Tuyến còn chưa đi hết một đốt ngón, mặt bạc đã kéo về phía Aurelia; cô ôm ngực, lùi thêm nửa bước.
Cậu thu sợi ngay.
Tường Vy rời tay khỏi chuôi kiếm. Cô cũng đã nhìn thấy.
“Đập nó có thể kéo vào cô ấy,” Anh nói. “Phải tách chỗ nối trước.”
Kỳ Dương nhìn khoảng hành lang họ vừa qua, rồi nhìn chị mình đang ngồi bên vách. Tố Cầm cúi người rất thấp, bàn tay giữ chặt mép áo trước bụng.
“Có thể quay lại?” anh hỏi.
Một tiếng đá nghiền trả lời từ cửa dưới.
Lucien nói vọng lên, giọng khàn hơn trước: “Ta giữ được nước, không đưa thang cũ về được.”
Anh nhìn Aurelia. Cậu không muốn câu trả lời của mình biến cô thành chiếc chìa họ buộc phải dùng.
“Chúng tôi sẽ tìm chỗ cắt rời cổng,” cậu nói. “Cô cứ đứng xa nó.”
Cô mở mắt.
“Tôi không muốn chỉ đứng xa nó suốt đời.”
Vân đưa Aurelia tới một hõm vách khô, đặt chiếc ghế thấp Kha vừa mang từ gian cửa. Không ai kéo cô ngồi; cô tự thử hai chân ghế rồi mới hạ người xuống.
“Tôi muốn nói tên người đã đưa tôi tới đây,” Aurelia nói. “Trước mặt cô ấy.”
Tường Vy đứng cách ghế đủ xa để kiếm không chạm người khi xoay. Cô gật.
“Ta sẽ nghe.”
“Và giữ bản lời chứng tôi tự đọc lại.”
“Được.”
Anh quỳ trước ghế. Cậu nhìn cổ tay phải, thử nhấc hai ngón. Chúng vẫn động nếu cậu chờ và nhìn, nhưng cảm giác da chạm da không trở lại.
“Tôi có thể giữ chỗ tiếp xúc với Linh và Nara,” cậu nói. “Phần sâu chưa từng mở. Tôi không hứa nó chỉ đau như sáng nay.”
“Cậu định tìm gì?”
“Chỗ ấn nhận lệnh từ cổng, rồi chỗ nó giữ phép của cô. Tôi không cần ký ức của cô.”
“Đừng theo vào ký ức nếu thấy gì.”
“Tôi sẽ rút khỏi đường ấy.”
Aurelia nhìn Nara. “Dấu dừng như cũ?”
“Hai lần gót chân. Hoặc nhắm mắt giữ nguyên,” Nara đáp. “Vân sẽ nhìn cô.”
“Vậy phá phần còn lại. Tôi đồng ý.”
Cô tự mở cổ áo, chỉ nét bạc ở chân cổ trái. Móc ngoài đã mất vẫn để một khoảng da không sáng; nhánh sâu bên dưới đang cố kéo một vòng mới qua khoảng ấy nhưng chưa nối được hai đầu.
Buổi sáng đã cho họ một đường vào.
Anh đặt cẳng tay phải lên mảnh ván Kha kê giữa hai thùng thấp, để khuỷu được đỡ. Nara giữ sát bên, bàn tay dưới cổ tay cậu.
Linh, nhận cổ tay và hai ngón trỏ, giữa bên phải. Anh dẫn Mana. Khi anh nói rút hoặc Aurelia ra dấu, giữ chỗ chạm cho tới khi sợi ra hết rồi mở ngón.
Em nhận. Nếu em không còn giữ chắc được, em sẽ nói.
Anh sẽ dừng.
Aurelia nhìn cậu đợi. Anh báo xong phần họ vừa thống nhất, để cô biết ai đang giữ bàn tay ở cổ mình.
“Bắt đầu,” cô nói.
Ấn đón Cấu Tuyến bằng một luồng lạnh.
Anh theo chỗ móc ngoài đã rời, xuống tới nơi hai nhánh bạc đi sát nhau. Một nhánh đập theo dòng từ cổng; nhánh kia rung theo hơi thở Aurelia, chậm hơn và luôn bị kéo lệch khi nhánh đầu tới.
Cậu nói điều mình thấy.
“Tôi đang cảm được hai nhịp. Cô có thể làm phần phép của mình chậm lại không?”
“Tôi thử.”
Aurelia hạ mắt nhìn bàn tay đặt trên đầu gối. Một ánh bạc mỏng tụ ở đầu ngón, rồi bị kéo mất về cổ.
Cô cắn môi, thử lại.
Lần này ánh sáng đứng được lâu hơn, đủ để Anh nhận ra nhánh nào thay đổi theo cô.
Theo nhánh cô ấy đang giữ, Linh nói.
Anh chờ câu tới hết, rồi mới đổi hướng sợi.
Cấu Tuyến gặp một vòng nhỏ chìm ngay dưới chỗ da sáng nhất. Những nét lặp chạy quanh vòng, dày như một đám rễ bạc được bện quá chặt. Cậu chưa đọc chúng, chỉ cảm được mỗi lần nhánh Aurelia muốn đi ra, một móc lại kéo nó về theo nhịp của cổng.
“Tôi cần nhấc chỗ nó giữ phần phép vừa rồi. Cô cứ để ánh ở ngón tay, đừng đẩy về tôi.”
Aurelia gật.
Nara giữ cổ tay Anh khỏi trượt khi lực hút tăng lên.
Cậu nới móc đầu. Ánh ở tay Aurelia sáng hẳn.
Cánh cổng đập mạnh.
Một nhánh bạc trồi qua khoảng móc ngoài đã tháo, tìm cổ tay cậu. Nó không phục hồi được vòng cũ, bèn quấn quanh chính Cấu Tuyến, bắt chước đường đi ra.
Anh nhìn thấy hai lối gần như giống hệt nhau.
Cậu định chuyển theo lối đang mở rộng thì Linh nói:
Đợi.
Cậu dừng.
Giọng cô trễ. Dấu hiệu cô đã nhìn có thể đã đổi, nhưng lời dừng vẫn là lời dừng; cậu giữ ở phần chưa bị kéo, không tự lấy khoảng im làm lệnh tiếp tục.
“Giữ ánh nhỏ thôi,” cậu nói với Aurelia. “Tôi đang phân đường.”
Cô giảm ánh dưới đầu ngón. Một trong hai nhánh trước mắt cậu chậm theo. Nhánh còn lại vẫn đập đúng nhịp cánh cổng.
Lối rộng là nhánh kéo ngược.
Anh rút sợi khỏi mép ấy, giữ theo phần Aurelia đang chủ động thay đổi.
Hơi nóng lên tới khuỷu tay phải.
Anh không còn phân biệt được Nara đang đỡ ở đâu nếu quay mắt khỏi tay. Linh giữ hai ngón tại chỗ, cậu nhìn đường sáng giữa chúng để biết sợi còn nối.
Vân gọi Aurelia.
Cô nhìn lại, gật. Gót chân còn đặt thẳng dưới ghế.
“Còn muốn tiếp?” Anh hỏi.
“Có.”
Aurelia đưa ngón tay đang sáng lên cao hơn một chút. Cô nhìn nó như nhìn một vật của mình vừa được trả mà vẫn có người giữ đầu còn lại.
“Tôi muốn nó đi tới đây.”
Cậu làm theo hướng cô chỉ: tách mép móc sang ngoài, để nhánh phép có lối tới tay thay vì đẩy vào nguồn từ cổng. Một nút bạc rời khỏi vòng, tan thành ánh nhỏ trên da.
Những nút khác siết lại.
Aurelia co người. Vân đưa tay để cô nắm, không ghìm vai. Anh giữ đường rút thẳng; nếu gót chân gõ, cậu sẽ buông phần vừa mở.
Nhưng Aurelia nhìn tay mình, thở ra từng chút.
“Tôi không nhận lệnh ấy,” cô nói.
Đường bạc giật lên, rồi hụt qua khoảng móc đã rời.
Câu nói không làm cả ấn vỡ. Nó cho Anh thấy chính xác phần còn lại định kéo ở đâu. Cậu đón nhịp ấy bằng Cấu Tuyến, nới mấu kế, để sức dội đi qua đoạn sợi chùng thay vì ép vào cổ cô.
Lần cuối, cổng đập tới làm cả mảnh ván dưới cẳng tay cậu rung.
Nara giữ nguyên. Linh mở hai ngón thêm một chút theo yêu cầu của Anh. Cậu dẫn sợi qua chỗ mấu còn bám, kéo phần khóa ra khỏi dòng sáng đang thuộc về Aurelia.
Một tiếng rạn khô vang dưới da.
Ánh bạc bắn khỏi cổ thành những hạt nhỏ, tắt trước khi chạm nền. Cánh cổng vẫn sáng, nhưng đường nối về người cô đã tách. Nhánh phép ở đầu ngón Aurelia đi hết tới bàn tay, không bị kéo trở lại.
Anh thu sợi, đợi Nara nhìn xác nhận không còn ánh nối mới rời hai ngón khỏi da.
Em trả tay, Linh nói.
Cậu đặt cánh tay lên ván. Không có cảm giác báo rằng mình đã đặt xuống. Nara phải nói đã nằm yên, rồi cậu mới thôi giữ mắt ở đó. Một góc tay áo mắc dưới khuỷu; cậu định kéo nhưng làm cả cẳng tay xê dịch. Nara giữ lại, mở nếp vải cho phẳng. Anh để cô làm, tay trái nằm yên trên đầu gối thay vì thử thêm một việc mình chưa kiểm soát được.
Aurelia chạm cổ.
“Tôi tên Aurelia Laurent.”
Không gì siết lại.
Cô thử xoay cổ sang trái, rồi sang phải. Như Ý đưa gương, nhưng Aurelia chưa nhận; cô lấy chén nước trước, uống một ngụm nhỏ mà không phải dừng giữa chừng. Anh nhìn bàn tay giữ chén đã thôi run. Khi cô đặt xuống, cô đặt ở phía mình tự chọn, ngay bên chân ghế.
Cô hít thêm một hơi, nhìn Tường Vy.
“Tạ Quang Nghiêm đưa tôi xuống Hầm. Hắn bắt tôi dùng lời bảo chứng Laurent để gọi việc giữ người là tự nguyện. Tôi đã nói câu trên cổng khi bị ấn ép.”
Như Ý quỳ xuống bên cạnh với cuốn sổ mở.
“Cô nói chậm lại để tôi ghi đúng.”
Aurelia đọc lại từng câu. Anh ngồi trên nền, dùng tay trái đặt tay phải lên đùi, nghe tên người đã lẩn sau những tiếng nghẹn từ tối qua.
Tố Cầm gọi Kỳ Dương.
Bà rút một lớp vải mỏng khỏi đường may trong áo, bên trong có một tờ giấy ố được gấp rất nhỏ. Kỳ Dương đỡ hai góc để bà không phải giữ bằng bàn tay run.
“Lệnh cho chúng tôi rời Hầm,” bà nói. “Tôi giữ được từ lúc họ đổi người đưa cơm.”
Một đợt nước đập dưới hành lang. Lucien trượt một chân, tự ghìm lại; Anh ngoái nhìn, rồi giục họ giữ giấy để ra ngoài đối chiếu tiếp.
Tường Vy cúi xem triện và ngày ghi. Như Ý đặt tờ khẩu phần mới bên cạnh. Vân chỉ vào hai ngày cách nhau nhiều tháng, hỏi Tố Cầm những người mang tên trên lệnh có thật sự được đi không.
Bà nhìn về hàng người đang ngồi.
“Chúng tôi vẫn ở đó.”
Tờ giấy đã cho phép họ ra ngoài từ lâu; ống đồng vẫn nhận từng hơi thở sáng nay.
Aurelia nhận ra tên gia tộc mình, dặn Như Ý chép lại khi ra ngoài trước khi giao bản gốc cho ai. Vân đồng ý. Tố Cầm cho Như Ý bọc tờ lệnh cùng khẩu phần trong vải dầu; Tường Vy xác nhận đã thấy triện và ngày, để phần đối chiếu tiếp tới lúc ra được bến.
Sau lưng họ, Lucien ho một tiếng khô.
Cần ra khỏi đây.
Aurelia tự đứng lên, bước tới cổng. Cô dừng ở chỗ ba bước ban đầu, rồi đi thêm.
Những đường bạc sáng lên, tìm người nhận. Cô đặt tay mình lên dấu Laurent, để dòng phép vừa được trả chạm đúng vết của nó.
“Tôi rút lời bảo chứng bị ép,” cô nói. “Những người này không tự nguyện ở lại.”
Mặt cổng co vào dưới lòng bàn tay. Sức kéo tìm tới cổ cô rồi mất ở khoảng không còn ấn. Một đường nứt xuất hiện quanh dấu Laurent, mở hở mép khóa mà trước đó nối vào người.
Aurelia rời tay, lùi theo hiệu của Anh.
Tường Vy chém vào mép vừa lộ.
Cổng mở.
Ánh sáng phía bên kia rơi lên trang lời chứng còn ướt mực.