Chương 58: Những Người Không Còn Bị Giấu

Ánh sáng sau cổng nằm ở dưới chân.

Anh đặt một bàn chân qua ngưỡng rồi dừng. Bên dưới lớp nước trong là bầu trời có mây trắng, sâu đến mức cậu tưởng chỉ cần bước thêm sẽ rơi. Một chiếc lá trôi qua, bóng nó chạy trên trần đá phía trên đầu.

Cậu ngước lên.

Họ vẫn ở trong Hầm.

Phía trước là một gian thông nước cao, những cây cầu hẹp nối các bục đá thành đường lên bến. Nước dựng đứng giữa các cầu, mang màu xanh, đỏ và đen trong ba vách riêng. Ánh ban ngày đi xuống qua miệng mở trên cao, vỡ trên nước rồi hiện lại ở những chỗ không có nền.

Lyra quỳ bên ngưỡng, thả một mẩu gỗ ra trước.

Nó nổi trên mặt cầu gần nhất, trôi tới nửa chừng rồi tụt xuống một khe không nhìn thấy.

“Chỉ đi nơi có mép đá,” cô nói.

Vân giữ đoàn trong hành lang. Kha đưa người già đang cõng xuống chiếc ghế, nới dải buộc quanh bàn tay bị cắn; máu chưa thấm qua hết lớp vải. Tường Vy giao đầu dây người lính canh cho Kha sau khi ông đã hạ người già xuống ghế. Hắn đứng sát ông, hai tay buộc trước bụng, một đầu dây giữ ở cổ tay lành của Kha.

“Tôi không chạy,” hắn nói.

“Thế thì đừng kéo,” Kha đáp.

Anh nhìn sợi dây. Họ đã mang hắn cùng qua cửa Lucien, ở cuối đoàn dưới sự canh giữ của Tường Vy, không thả lại vào nước để rảnh một bàn tay. Bây giờ hắn cũng phải đi qua những cây cầu do người của hắn giữ.

Ở bục trên, một người mặc áo trạm giơ cuộn lệnh.

“Nữ Thánh Kỵ! Lệnh khẩn của đại diện Đế quốc!”

Tường Vy bước ra ngưỡng. Cô không cho người ấy xuống giữa đoàn, chỉ nhận giấy khi hắn đặt nó lên lan can gần nhất.

Anh nhìn đôi mắt cô đi hết từng dòng.

“Triệu ta về trạm và chuyển hai Android cùng người bị giữ cho kho quản?” cô hỏi.

“Ấn lệnh thật. Có người đợi bàn giao.”

Tường Vy gấp giấy, cất vào túi hồ sơ.

“Ta nhận lệnh. Ta sẽ trả lời sau khi đưa người bị thương ra khỏi khu nước.”

“Cô phải giao người trước.”

“Không.”

Người mang lệnh nhìn qua vai cô. Phía sau Anh, một đứa trẻ bắt đầu ho.

Tường Vy dịch người, che tầm nhìn ấy.

“Đường cho người chữa ở đâu?” cô hỏi.

Không có câu trả lời.

Trên hai bục cao hơn, nỏ được kéo lên.

Anh chưa phải người nhanh nhất ra khỏi cửa.

Tường Vy bước thẳng tới cây cầu đầu, kiếm mở một vệt sáng trước những mũi tên. Lyra bắn vào tay kéo cần trên bục trái, ép hắn cúi xuống. Nara lấy cuộn dây treo trên cọc bảo trì cạnh ngưỡng, giật thử trước khi buộc một đầu quanh trụ đá.

Kỳ Dương thử mặt cầu bằng bàn chân. Những nét đỏ chạy dưới lớp nước, tới đâu thì lớp rêu co lại tới đó. Anh ta chỉ sấy khô dải giữa, không cố đun cả vách nước.

“Đi trên vệt này. Đừng giẫm sang ánh đỏ ở dưới, cái đó không phải của tôi.”

Vân đưa người qua từng nhóm. Hai người còn khỏe dìu người yếu ở giữa, Như Ý đứng tại đầu cầu gọi tên khi họ đặt chân lên bục kế. Đoàn bắt đầu có tiếng trả lời, khàn và nhỏ, nhưng không còn bị Hầm lấy mất.

Anh đi bên mép ngoài, nơi những mũi tên có thể vòng khỏi màn kiếm.

Bệ bên trái đang nâng, Linh nói. Theo đường rãnh đã lộ, cầu sẽ nghiêng về phía phải.

Anh nhìn thấy cùng lúc một người trên bục đối diện giật chiếc cần thứ hai.

Cầu nghiêng ngay về trái.

Dự đoán cũ chưa kịp hết trong đầu.

Hai người cuối nhóm trượt xuống. Anh nhào tới, tì gối vào lan can thấp, giữ cẳng tay một người bằng tay trái. Vai đau kéo giật cả sườn; cậu dồn Mana vào chân, ghìm mình lại thay vì cố kéo bằng cánh tay đơn độc.

Nara đón người thứ hai ở thấp hơn. Cô móc dây qua trụ, giữ người ấy bằng một tay, bàn chân chống vào hốc đá. Đường sáng ở cổ cô đỏ lên từng đợt khi nước đẩy vào lưng.

Anh không thể bỏ người mình đang giữ để sang cô.

“Kỳ Dương, trụ giữa!”

Anh ta tới ngay, kéo đầu dây Nara buộc qua hông. Vân và người đàn ông đã lên bục cùng nắm đoạn còn lại, kéo một nhịp theo tiếng Nara gọi. Người thứ hai được đưa lên trước; tới khi trọng lượng rời tay cô, cô mới vòng về giúp Anh.

Hai người nằm trên đá, ho và bám chặt nhau.

Không ai rơi mất.

Linh im một quãng đủ khiến Anh muốn gọi tên cô.

Em bỏ dự đoán dài, cô nói trước. Lệnh đổi từ bên kia. Em chưa thấy hết các cần.

Vậy nói phần mình đang thấy. Đừng cố đoán cho đủ.

Anh cũng phải chờ nhìn rồi mới bước.

Cậu nhìn đầu gối mình chảy máu qua vải, gật.

Họ đưa nhóm ấy lên bục khô, nghỉ đúng quãng Như Ý cần để gọi lại tên. Kỳ Dương và Kha chuyển dây cứu hộ tới đầu cầu tiếp theo. Người lính canh không chịu bước qua mép, ngồi bệt xuống; Kha không có tay lôi hắn cùng một người già.

Tường Vy quay lại.

“Đứng lên. Ta đi sau ngươi.”

Hắn nhìn kiếm cô, rồi nhìn phía nước, cuối cùng bám lan can tự đi. Anh chờ tới khi Kha rảnh tay đỡ người già mới rời bục.

Phía sau, Lucien xuất hiện ở cổng bạc.

Ông đã rút vách bóng khỏi cửa dưới sau khi người cuối cùng qua hành lang. Tiếng cửa sập vọng tới ngay sau bước chân ông; không còn đường trở lại khu buồng thở.

Lucien chống tay lên trụ, thở khó nhọc. Áo ông ướt sát thân. Ông nhìn những cây cầu mới, không tỏ vẻ đã biết phải đi đâu.

“Cửa này trước kia không như vậy,” ông nói.

“Bây giờ cũng vừa khác một lần,” Anh đáp.

Lucien nhìn cái bệ đang nâng lên sau lưng đoàn, rồi đi tới giúp Kha đỡ người già. Ông không gọi bóng phủ cả gian nước; lúc bàn chân chạm cầu, cái bóng chỉ bám sát chân như của một người bình thường.

Nhờ thế Kha có thể quay lại giữ người bị trói mà không bỏ ai.

Aurelia qua bên Vân, nhận cuốn sổ bọc vải dầu khi Như Ý cần cả hai tay đỡ đứa bé. Cô kẹp nó dưới nách, giữ giấy cao khỏi nước. Cổ cô còn vệt đỏ của lần tháo ấn, nhưng khi cô gọi người phía trước dừng lại, lời đi hết.

Một mũi tên đập vào trụ bên Anh.

Cậu dùng vai trái hất tấm ván bảo trì dựng ở lan can, chắn nó ngang khoảng hở. Hai mũi khác cắm vào gỗ. Lyra quay theo hướng bắn, buộc người trên bục cao phải rút sau tường.

Bên phải, ngay chân trụ, Linh nói.

Lần này cậu nhìn trước. Một đường nước đen đang leo lên mép cầu. Cậu đạp vào phần đá có rãnh lộ, ép luồng ấy rẽ ra ngoài trước khi nó chạm gót người cuối nhóm.

Đá vỡ dưới chân.

Cầu của họ không thể chịu những cú như thế mãi.

Bục cao cuối cùng cách bến một cây cầu dài.

Ở đầu bên kia, bốn người đứng quanh trụ điều cầu. Một kẻ mang khiên, hai người cầm giáo, người còn lại giữ cả hai cần. Khi Như Ý vừa báo đủ người trên bục, hắn đẩy chúng về cùng một phía.

Ba vách nước nghiêng vào nhau.

Chúng chưa đổ. Mép dưới nối thành một dòng xoáy, chắn ngang đầu cầu, kéo mọi thứ trên mặt đá trở lại phía Hầm. Người già Kha đang đỡ bật chân khỏi nền; Lucien giữ lấy vai ông, ghìm xuống sau lan can.

Anh nhìn trụ điều cầu qua khoảng nước chập chờn. Các rãnh cùng sáng mỗi khi người kia đẩy cần.

Cậu có thể tới đó.

Nhưng không thể vừa tới vừa giữ mười tám người ở đây.

“Tôi đi tới trụ,” cậu nói với Vân. “Giữ đoàn ở bục. Chưa ai qua cho tới khi nước hạ.”

Vân nhìn đầu cầu, rồi quay lại đặt người theo những khoảng lan can còn chắc. Nara khóa dây quanh cột, cho người yếu ngồi thấp. Kha giữ phía sau. Kỳ Dương tới mép xoáy, vạch nhiệt làm một dải nước bốc hơi, đủ để thấy đường đá bên dưới nhưng không đủ giữ lâu.

Tường Vy đứng cạnh Anh.

“Qua sau kiếm ta. Đừng vượt.”

Cậu gật.

Cô chém vào mép nước. Ánh sáng mở một khe, không phá cả phép, chỉ giữ nước rẽ trong khoảng thanh kiếm đi qua. Anh bám ngay sau, dùng chân đã cường hóa chạy trên dải đá Kỳ Dương vừa làm lộ.

Giáo bên kia đâm tới.

Lyra bắn trúng cán đầu, làm nó lệch vào cây thứ hai. Anh trượt qua khoảng ấy, đập vai trái vào mép khiên. Tường Vy tới bên cạnh, sống kiếm đánh bật cả người cầm khiên khỏi chân trụ.

Người giữ cần buông một tay, định đập xuống nút đỏ.

Anh chụp cổ tay hắn bằng tay trái, ghìm vào thân trụ rồi đẩy hắn về phía Tường Vy. Cô giữ hắn lại. Hai người cầm giáo chưa đứng thẳng đã bị kiếm cô chặn ngang lối.

Cậu có chỗ chạm.

Cấu Tuyến gặp nhiều đường sáng giống nhau, đổi chỗ mỗi lần nước va lên cầu. Linh bắt đầu nói một đường ở phía dưới, rồi ngừng.

Em không chắc.

Anh nhìn mặt trụ, nơi các rãnh đều nằm trên cùng một lá đồng bắt bằng chốt. Cậu có thể nhấc cả lá, không cần đoán chọn một rãnh.

Cậu luồn tay trái dưới mép lá đồng, cường hóa cẳng tay và nhấc.

Chốt đầu bật khỏi đá. Chốt thứ hai giữ quá chặt, khiến ngực cậu nóng lên cùng cơn đau sườn cũ. Kỳ Dương đã theo tới sau khi Vân ổn định đoàn; anh ta đặt ngón tay lên chốt ấy, vạch một nét nhiệt.

Kim loại mềm đi.

Anh kéo cả lá khỏi trụ.

Dòng xoáy đổ xuống hai bên cầu. Phản lực quật cậu vào lan can; Tường Vy giữ cổ áo trước khi đầu cậu vượt mép.

“Đứng được?”

Cậu đặt cả hai chân xuống, chờ nền thôi nghiêng.

“Được.”

Cô chỉ buông sau khi thấy cậu tự đứng.

Bầu trời thật có gió.

Anh nhận ra nó ngay khi lên bến: một luồng gió mang mùi cá khô và khói bếp thổi qua má, không phản chiếu ở phía dưới. Cậu đứng sát cọc, nhường đường cho đoàn đi qua trước mình.

Như Ý gọi tên ở đầu dốc. Vân kiểm phía sau, tay giữ cuốn sổ Aurelia vừa trả.

Mười sáu.

Một người đàn ông dừng lại, nhìn trời như chưa biết phải đặt mắt ở đâu. Nara đỡ khuỷu, đưa ông sang bên để lối không tắc.

Mười bảy.

Tố Cầm đi giữa em trai và Lucien. Bà bước chậm, nhưng bước cuối cùng tự đặt xuống nền bến.

Mười tám.

Đủ mười tám người ngoài Hầm.

Hai thuộc cấp của Tường Vy chạy tới từ đường kho sau khi nghe tiếng giao chiến. Cô giao người lính canh và những kẻ giữ trụ bị bắt cho họ, chỉ chỗ người chữa phải tới, rồi quay lại nhìn cuộn lệnh trong túi áo.

“Đừng chuyển ai cho kho quản,” cô nói.

Ngoài sông, một tiếng chuông ngắn bị đánh dở.

Những chiếc cầu dẫn sang bến bên cạnh đồng loạt xoay vào. Thuyền chở lính xuất hiện sau vách nước đỏ, cắt ngang đường tới trạm chữa.

Anh tựa vai vào cọc, nhìn Vân kéo mười tám người lên nền cao hơn.

Họ đã ra khỏi ngục.

Bến chưa chịu để họ đi.