Ch 001 — Rễ Bạc Trong Bóng Tối
“Anh Hai.”
Giọng con bé lọt qua tiếng quạt máy và mùi cơm nguội.
Anh vẫn nhìn màn hình. Ba vùng lương thực vừa xanh lên thì một tuyến vận chuyển lại đỏ. Chỉ cần thêm vài phút, cậu nghĩ. Lúc nào cũng là vài phút ấy.
“Chút nữa nhé.”
Đèn phòng phụt tắt.
Khi mở mắt, Anh đang nằm trong một cái quan tài bằng kính.
Trần phòng ở ngay phía trên, thấp và mờ đục vì hơi nước. Một dãy đèn nhỏ chạy dọc mép kính, phần lớn đã tắt. Chiếc còn sống chớp theo nhịp tim của cậu—ba lần nhanh, nghỉ một lần dài—như thể chính cái quan tài cũng đang hoảng.
Anh thử nhớ mình đã chui vào đây lúc nào. Không có gì ngoài căn phòng sáng trắng trong ký ức, một cốc cà phê nguội và câu “chút nữa” nói với người đang đứng sau lưng. Cậu biết tên mình là Lê Anh. Biết mình mười sáu tuổi. Biết cách đọc những ký hiệu cảnh báo đã bạc màu trên nắp khoang.
Phần nối giữa các sự thật ấy đã bị ai đó lấy mất.
Thứ đầu tiên Anh cảm thấy không phải lạnh mà là một dòng sáng chạy dưới da. Nó len từ cổ tay lên vai, tỏa khắp ngực rồi dừng ở từng đốt ngón chân như hàng triệu con kiến nhỏ đồng loạt quay đầu.
Thứ hai là một giọng nữ ngay trong đầu.
“Anh tỉnh rồi.”
Anh thử cử động. Cả bốn chi nghe lời ngay, chỉ hơi chậm, như cơ thể đã ngủ lâu hơn mức hợp lý.
“Cô là ai?”
Khoảng lặng chỉ bằng một nhịp tim. Anh nín thở chờ, ngờ rằng cô đang cân nhắc có nên nói tên mình hay không.
“Linh.”
Cái tên làm sau gáy Anh đau buốt. Còi báo động. Một bầu trời trắng lóa. Bàn tay nhỏ túm áo Anh rồi biến mất giữa tiếng nổ.
“Dừng lại.”
Cơn đau tắt đột ngột.
Anh hít vào. Không khí trong khoang có vị kim loại.
“Cô vừa làm gì?”
“Chặn cơn đau trước khi nó dội ngược và khiến anh co giật.”
“Cô ở đâu?”
“Trong liên kết thần kinh của anh.”
“Câu đó không làm tình hình bớt đáng ngờ.”
“Em không cố làm nó bớt đáng ngờ.”
Anh nhắm mắt, đếm chậm tới năm rồi mở lại. Căn phòng vẫn ở đó. Giọng nữ vẫn ở trong đầu. Dòng sáng dưới da vẫn chạy theo ý cậu dù cậu chưa từng học cách gọi nó.
“Cô đọc được suy nghĩ của tôi không?”
“Không. Em cảm nhận được những gì anh thấy, nghe và cách cơ thể anh chuyển động. Cảm xúc đủ mạnh cũng để lại dấu vết.”
“Tức là cô biết tôi đang sợ.”
“Nhịp tim và hơi thở của anh đã nói trước.”
“Còn cô?”
Linh im một nhịp. “Em cũng đang sợ.”
Câu ấy khiến Anh thôi xem cô như một giọng hướng dẫn bị lỗi. Ít nhất trong cái quan tài này có hai người không biết chuyện gì đang xảy ra, dù một người không có chỗ đứng bên ngoài đầu cậu.
Một tiếng rạn vang lên ngay trên mặt. Không phải kính. Phía ngoài khoang, thứ gì đó đang kéo cả căn phòng nghiêng đi.
Nước đọng trên nắp trượt thành dòng. Qua lớp kính, Anh thấy một chiếc ghế bị kéo nghiêng về góc phòng dù sàn vẫn phẳng. Không—sàn đã nứt, và bên dưới khe nứt là một thứ ánh sáng tím đang dâng lên như thủy triều.
“Nguồn dự phòng còn bao lâu?” cậu hỏi.
“Em không đọc được đồng hồ chính. Đèn khoang mất một nấc sau khoảng mười nhịp tim.”
Anh nhìn dãy đèn. Chỉ còn bốn chiếc.
“Lần sau mở đầu bằng phần đó.”
“Em đã ưu tiên việc xác nhận anh còn tỉnh.”
“Hợp lý. Vẫn đáng trách.”
Ánh xanh nhợt bật sáng dọc trần. Anh thấy những rễ cây màu bạc to bằng cánh tay xuyên qua tường, quấn kín các máy móc đã phủ rêu. Một nhánh rễ ôm lấy nắp khoang của Anh. Mỗi lần nó co, kính lại kêu cót két.
“Khóa cơ bị kẹt,” Linh nói. “Nguồn dự phòng sắp tắt.”
“Cô mở được không?”
“Phần điện, được. Cái rễ không nhận lệnh.”
“Thật thiếu chuyên nghiệp.”
Anh đặt bàn tay lên kính.
Cậu chỉ nghĩ đến việc đẩy nắp ra. Ngay lập tức, hàng nghìn điểm sáng dưới da cùng quay về một hướng. Lực truyền từ chân lên lưng, qua vai rồi dừng ở hai lòng bàn tay. Anh giật mình vì kính đã cong lên trước khi cậu kịp duỗi hết khuỷu.
Một vệt nóng bỗng nổi rõ ở vai phải, tách khỏi cơn tê khắp người.
“Chuyển bớt lực sang bên trái,” Linh nói.
Anh làm theo. Vai dịu xuống; sức ép trên kính vẫn còn.
“Cô làm được cách này từ đâu?”
“Em không nhớ đủ để trả lời an toàn.”
“Một câu đáng ngờ nữa.”
“Danh sách đang dài.”
Dòng sáng dưới da lập tức dồn về lòng bàn tay. Không cần Anh hiểu nó là gì; cơ thể đã biết đường đi trước Anh. Những đường mảnh nóng lên từ vai đến cổ tay. Kính rung bần bật.
“Anh đang kéo năng lượng từ môi trường,” Linh nói, giọng thấp hẳn. “Chậm lại.”
“Chậm đến mức nào?”
“Đến khi vai hết rát. Giữ lực ở đó.”
Anh giảm lực. Luồng sáng dịu xuống, vẫn đủ làm bốn chốt kim loại bật khỏi ổ. Nắp khoang bị hất lên. Rễ bạc quất ngang như một cánh tay bị chọc giận.
“Cho em chân phải và vai. Ngay bây giờ.”
“Đồng ý.”
Anh lăn khỏi khoang trước khi kịp nghĩ.
Không—không hoàn toàn do Anh tự làm.
Chân phải đạp đúng mép bệ, vai hạ thấp hơn thói quen, bàn tay chống xuống sàn ở một góc hoàn hảo. Cơ thể xoay qua dưới nhánh rễ chỉ cách tóc vài phân.
“Linh.”
“Em chỉ dùng phần anh vừa giao.”
“Lần sau nói trước cơ thể sẽ giật như vậy.”
“Lần sau anh có thể bị đập vào tường trước khi trả lời.”
“Vẫn phải nói.”
“Được.”
Rễ bạc dựng lên. Phần đầu nó tách thành một cái miệng không răng, bên trong là khối tinh thể tím đang co bóp. Nó không phải rễ.
Nhựa trong thân nó không chảy xuống mà bay thành những giọt tròn, lơ lửng giữa phòng. Mỗi giọt phản chiếu một căn phòng khác: có nơi nguyên vẹn và sáng đèn, có nơi chìm dưới rừng, có nơi chỉ còn một cánh cửa đứng giữa tro.
Anh nhìn thấy bóng mình trong một giọt. Không phải gương mặt cậu nhớ. Người trong đó gầy hơn, tóc dài chạm gáy, trên cổ có những đường sáng mảnh. Cậu đưa tay lên sờ. Da nhẵn, không có vết thương.
“Cơ thể này là của tôi chứ?”
Con vật rễ lao tới trước khi Linh đáp.
Hoặc không chỉ là rễ.
“Ba nhịp nữa nó sẽ quét thấp,” Linh nói.
Một cảm giác lạ trượt vào ý thức: ba chỗ đặt chân bỗng rõ hơn phần sàn còn lại, và Anh biết mình phải rời chỗ nào trước. Giống như cậu vừa nhớ ra một điệu nhảy chưa từng học.
“Chân trái cho em.”
“Đồng ý.”
Con vật quét tới.
Chân trái Anh lùi nửa bước dưới sự điều khiển của Linh. Phần còn lại là của Anh. Anh chộp lấy một thanh kim loại cạnh khoang, xoay người và đâm thẳng vào khối tím khi cái miệng lướt qua.
Ánh sáng nổ tung.
Khối tinh thể nứt, nhưng không vỡ. Con vật quật thân vào thành khoang, kéo theo cả một mảng trần. Những giọt nhựa lơ lửng đồng loạt rơi ngược lên trên, chui vào các rễ bạc và làm chúng sáng rực.
Những vệt sáng dưới sàn đổ về phía con vật. Vết nứt trên khối tím khép dần.
“Nó có ba đường dẫn,” Linh nói. “Một sau vách, một dưới sàn, một nối với khoang của anh.”
“Cắt đường cuối.”
“Không có công cụ.”
Anh nhìn thanh kim loại đang nóng đỏ. “Có thứ gần giống.”
Cậu dùng đầu thanh cào dọc sàn theo nơi những vệt sáng đổ về. Kim loại không cắt được rễ nằm dưới đá, nhưng nhiệt từ tay cậu làm đường dẫn hiện rõ hơn. Anh đạp xuống đúng điểm giao. Sức nóng chạy qua bắp chân, dồn vào gót; sàn nứt, đường rễ bật lên khỏi đá.
Con vật rít không thành tiếng. Linh giữ thăng bằng cho chân trái, Anh tự xoay thanh sắt chặn cú quất rồi đâm lần thứ hai vào khối tím. Lần này nguồn nối với khoang đã mất. Tinh thể vỡ thành những cánh mỏng như băng.
Con vật giật ngược, đập vỡ hai tủ máy rồi nằm im. Mùi nhựa cây ngọt gắt tràn khắp phòng.
Anh đứng giữa những mảnh kính, thở nhanh nhưng không kiệt sức. Cổ tay đỏ lên thành những đường mảnh. Đầu ngón tay run vừa đủ để làm thanh sắt kêu trên nền.
Cậu thử nắm rồi mở bàn tay. Các ngón vẫn nghe lời, dù da rát như vừa áp lên thành nồi nóng. Khi cậu bước qua mảng trần đổ, chân còn đủ sức hất một thanh thép khỏi lối đi. Anh thở ra, nhận ra mình đã nín thở chờ nó khuỵu xuống.
Anh thấy nhẹ nhõm một cách không đứng đắn. Cậu vừa đánh thắng thứ cây biết cắn trong ba phút đầu tỉnh dậy. Một phần trong cậu muốn chạm tiếp mọi thứ trong phòng để xem còn phép nào ẩn ở đó.
“Không,” Linh nói.
“Tôi chưa nói.”
“Mắt anh vừa sáng lên khi nhìn bảng điều khiển.”
“Cô dùng tôi để học cách nghi ngờ tôi à?”
“Dữ liệu rất rõ.”
“Tình trạng?” Anh hỏi.
“Anh vừa thức dậy chưa đầy ba phút và đã đâm một sinh vật chưa xác định bằng thanh giường.”
“Đó là đánh giá hành vi.”
“Em đang cố không gọi anh là đồ liều.”
“Thử lại.”
“Mana vẫn chạy đều khắp người anh, nhưng cơ thể đang nóng lên. Em không thấy nó tụ lại ở đâu cả.”
Anh nhìn các đường sáng đang rút khỏi cổ tay. “Mana?”
“Từ còn sót lại trong trí nhớ của em là Mana.”
Từ ấy xa lạ, nhưng cơ thể Anh lại đón nhận như một cái tên cũ.
Anh nhặt chiếc áo choàng còn nguyên trong tủ cứu hộ, quấn quanh người rồi đi theo hành lang. Mỗi bước chân đánh thức thêm những vệt sáng dưới nền đá. Cơ sở này từng là thứ Anh có thể hiểu—cửa kín, dây dẫn, ký hiệu cảnh báo. Nhưng rễ cây đã xuyên qua thép. Hoa trong suốt mọc trong những bồn chứa khô. Một con bướm bằng tro đậu trên bảng điều khiển và nhìn Anh bằng sáu con mắt xanh.
Cậu dừng ở một căn phòng có mười hai khoang khác. Tất cả đều mở. Bên trong không có người, chỉ có những ổ lá bạc xếp thành hình cơ thể. Trên mỗi nắp là một dòng tên đã bị rễ ăn mất quá nửa.
Anh quét bụi khỏi cái gần nhất. Đầu ngón tay chạm vào một chữ, cơn đau sau gáy lập tức trở lại: tiếng còi, bàn tay nhỏ, một câu xin cậu đừng đi.
Linh cắt cơn đau trước khi cậu yêu cầu.
“Cô vừa hứa sẽ báo.”
“Em hứa khi mượn cơ. Không hứa để anh co giật giữa hành lang.”
“Cô biết tên trên khoang là ai không?”
“Không.”
Anh chờ cô nói thêm. Linh im, để tiếng đèn chập chờn lấp đầy hành lang.
Cậu không ép. Một mảng vữa vừa rơi khỏi trần, đập xuống giữa hai ổ lá bạc. Anh lấy một mảnh bảng tên bỏ vào túi áo, rồi lục tủ cứu hộ cạnh cửa: hai thanh lương khô, một ống nước đục và con dao gấp còn nguyên khóa. Cậu không muốn bỏ lại căn phòng này. Nhưng dãy đèn sau lưng đang tắt dần, và cậu vẫn chưa tìm được lối ra.
Ở cuối hành lang, cánh cửa ngoài đã nứt làm đôi.
Anh đặt tay vào khe. Mana dồn xuống hai chân, lên vai. Linh không giành lấy cơ thể; cô chỉ đặt vào đầu Anh nhịp phối hợp chính xác.
Hai người cùng dồn sức.
Cánh cửa nặng hàng tấn trượt sang một bên.
Ánh sáng tím của khu rừng tràn vào. Những thân cây cao hơn tòa nhà, lá như vảy cá và vô số đốm sáng bay ngược lên trời. Xa đến tận chân núi, không có một mái nhà, con đường hay đường dây điện nào Anh nhớ.
Không khí bên ngoài chạm vào da như nước mát. Mana ở đây dày đến mức những đường sáng trong cơ thể tự đáp lại. Trên cao, hai vầng trăng mờ nằm cạnh nhau dù trời vẫn sáng; một vầng bị rễ cây khổng lồ xuyên qua như chiếc kim ghim vào bầu trời.
Anh ngẩng mãi tới mỏi cổ. Cậu muốn hỏi rễ cây kia bắt đầu từ đâu, vầng trăng bị xuyên qua có còn quay không, và có ai khác từng đứng ở đây nhìn thấy nó. Rồi cậu nhớ bàn tay nhỏ trong ký ức. Niềm háo hức chùng xuống; cậu vẫn không nỡ rời mắt khỏi bầu trời.
“Đừng bước vào bụi hoa bên phải,” Linh nói.
Một con chim vừa đậu lên đó lập tức hóa thành thủy tinh.
Anh lùi chân. “Cảm ơn.”
Kinh ngạc không có nghĩa được phép ngu.
“Linh,” Anh nói, “tôi đã ngủ bao lâu?”
Cô im lặng.
Trong rừng, một tiếng tru không có âm vang lên. Anh không nghe bằng tai; nó làm Mana dưới da Anh co lại.
“Câu hỏi đó,” Linh nói, “chúng ta sẽ trả lời khi còn sống.”
Anh siết thanh sắt nóng trong tay.
“Được. Vậy sống trước.”
Minh họa avatar của Linh trong liên kết thần kinh; cô không có thân thể vật lý trong cảnh.