Everwrite

Ch 048 — Hội Đèn Dẫn Lưu

Con cá giấy quẫy trong hai bàn tay Anh.

Cậu nới ngón tay, sợ bóp rách lớp vảy mỏng. Ánh vàng trong bụng cá tràn qua kẽ giấy, soi những đường chỉ buộc quanh bộ khung. Cái đuôi đập vào cổ tay cậu một lần nữa.

“Nó muốn xuống nước,” người bán đèn nói.

Anh nhìn thùng hàng bên chân bà. Những chiếc đèn khác nằm im, con cuộn đuôi, con gập vây như ngủ.

“Sao bà biết?”

“Vì cậu cầm nó quay đầu vào bờ.”

Cậu xoay lại. Đuôi cá ngừng đập.

Cho em nhìn mặt bên kia, Linh nói.

Anh nghiêng đèn. Ở phía không có ánh lửa, lớp giấy trong tới mức cậu nhìn thấy ngón tay mình; mấy nét mực vẽ mang cá khép mở rất chậm.

Em thích con này.

Cậu cũng vậy.

Như Ý đã lấy tiền ra trước khi Anh tìm được túi bên hông. Cô đặt sáu đồng nhỏ lên khay, nhận thêm năm chiếc đèn rồi đưa lần lượt cho những người đứng sau.

“Hội Đèn Dẫn Lưu,” người bán nói khi thấy Anh nhìn dải sáng trên sông. “Đến được đây vào tối nay là vừa.”

Một đứa bé chen tới mép bến, thả đèn rồi chạy dọc lan can. Đèn của nó lách qua những chiếc đang đứng yên, rẽ vào dòng xanh.

“Chúng đi theo gì?” Anh hỏi.

“Cậu đang tìm gì thì nghĩ tới thứ ấy lúc thả.”

“Rồi chúng đưa tôi tới đúng chỗ?”

Bà nhấc chiếc đèn lá sen khỏi đầu gối.

“Chọn một dòng thôi. Đến bến nào còn phải hỏi người.”

Anh quỳ bên mép nước. Cậu nghĩ tới hai mẫu thép trong túi, gói thuốc đã vơi, cái gầu mang nước lên mái cao. Con cá vừa chạm mặt sông đã quay ngang. Khi cậu ngẩng nhìn chiếc cầu đang mở ở xa, nó đổi hướng lần nữa, đuôi quét vào bậc gỗ.

Nara cúi xuống cạnh cậu. Đèn của cô đứng im dưới bóng bàn tay.

“Cô đang tìm gì?”

“Một người làm chuôi dao.”

Anh nhìn con dao bên hông cô.

“Chuôi này không vừa?”

“Dùng được. Tôi muốn thử một cái khác.”

Cô nhấc tay. Đèn đi vào dòng giữa, để lại một vệt sáng mảnh trên mặt nước đen.

Anh nhìn theo, chợt thấy mình đã mặc định món gì chưa hỏng thì không cần đổi. Cậu thả lỏng hai bàn tay quanh đèn cá, chỉ giữ lại trong đầu tiếng búa ở một xưởng chưa từng tới.

Con cá lướt khỏi bậc, rẽ về phía nước xanh.

Thế còn cây cầu? Linh hỏi.

Lát nữa đi xem.

Em nhớ câu này đấy.

Anh đứng lên. Vân đang chờ cậu, chiếc đèn của cô đã đi xa hơn đèn Nara. Kha quay đầu theo ánh đỏ trên sông, còn Như Ý và Lyra chỉ cho nhau hai đốm sáng vừa nhập vào dòng xanh.

“Vậy đi đâu trước?” Vân hỏi.

Anh nhìn những đốm đèn đang xa dần trên ba dòng nước.

“Quán có cơm.”

Như Ý gật ngay. Lyra đã chỉ đúng cái mái đang tỏa khói thơm ở cuối cầu.

Người bán cá hát tên những khúc nước trong lúc lật vỉ nướng.

Mỗi khi ông kéo dài giọng, mấy con chim cổ cao trên cọc bến lại nghiêng đầu nghe. Một con mổ lấy ánh sáng phản trên mặt nước, ngậm một lúc rồi nhả ra những đốm vàng bé tí. Đứa trẻ ngồi cạnh Anh buông bát, đưa tay bắt; mẹ nó giữ cổ áo trước khi nó bò khỏi ghế.

Anh nhìn đôi tay người mẹ vừa giữ con vừa gỡ xương cá. Trên chiếc cầu sau lưng bà, một Dwarf đẩy xe trà đi qua, bốn bánh xe lần lượt bước qua khe ván bằng những chân gỗ ngắn.

Cậu quên cả miếng cá đang gắp.

“Ăn lúc nóng,” Kha nhắc.

Anh cắn một miếng. Vỏ cá giòn và mặn, bên trong lại có vị chua thơm như lá non bị vò. Cậu nhìn xuống, tìm thứ được nhét trong bụng cá.

Em cũng chưa biết, Linh nói trước khi cậu hỏi. Nhưng anh có thể hỏi người nướng.

Người bán đưa cho cậu một nhánh lá. Anh ghi tên nó bên lề sổ, rồi xin cách gói để giữ được vài ngày. Như Ý nhận gói lá, cất vào túi thức ăn.

Dưới gầm quán, những cái gầu nhỏ đang lần lượt đi lên một sợi dây. Mỗi gầu chỉ mang chừng một bát nước; tới tầng trên, chúng nghiêng vào máng rồi tiếp tục xuống sông.

Anh ăn xong mới tới nhìn.

Người kéo xe trà đang châm nước ở đó. Thấy cậu nhìn trục quay, bà chỉ vào đầu máng.

“Chỗ ấy phải rửa mỗi sáng. Bỏ một hôm là cá con chui lên nằm trong gầu.”

Anh cười, cúi nhìn. Quả thật có một cái đuôi trong veo thò khỏi chiếc gầu vừa tới. Chủ quán cầm muôi vớt cả nước lẫn cá, trả nó qua một ống trượt xuống sông.

Cậu vẽ thêm cái máng vào sổ. Bản vẽ nghiêng vì tay phải vẫn run nhẹ; cậu đổi bút sang tay trái, để nét méo ấy nguyên trên giấy.

Như Ý gọi cậu từ quầy trà.

Dưới mép quầy có một đoạn dây buộc giống dấu Hồng Quế đã chỉ. Như Ý đang đối lại với sợi trong túi mình; Vân đặt bản cảnh báo bãi quân lên bàn, kể ngắn chuyện họ vừa qua.

Chủ quán đọc tới chỗ vòng cờ, gõ ngón tay lên nét đường.

“Chuyến về phía núi rời bến sáng mai. Tôi sẽ gửi qua trạm của bà Quế.”

Anh nhìn ông buộc bản tin cùng những lá thư khác. Cậu muốn hỏi bao lâu sẽ có lời đáp, rồi thấy tấm bảng sau lưng ông chi chít các ngày thuyền đến trễ. Cậu chỉ nhờ ghi rõ ngày đoàn gửi.

Như Ý hỏi bến mua thép. Chủ quán viết tên một người thợ ở dòng xanh, xem hai mẫu Anh mang rồi khuyên giữ nguyên miếng tốt để đối hàng.

Vân chưa cất giấy.

“Dạo này thuyền hàng lên núi có bị giữ không?”

“Thuyền lên núi thì chưa. Thuyền xuống Hầm Dẫn Lưu mới lạ.” Ông hạ giọng. “Có chuyến nhận người làm thuê, tới nơi đóng kín mui. Người nhà ra bến chờ, thuyền về chỉ dỡ hàng.”

Anh ngừng buộc túi mẫu.

“Không ai hỏi họ à?”

“Có hỏi. Chủ thuyền bảo đổi ca ở bến khác.” Ông nhìn sang người phụ quán. “Em trai nó đi chuyến ấy. Hai mươi ngày rồi.”

Người phụ quán vẫn rót trà, nhưng nước đã đầy chén.

Vân đưa khăn cho anh ta, xin tên thuyền và ngày đi. Như Ý ghi lại; chưa ai ở đây biết những người làm thuê đang ở đâu.

Khi họ bước ra, tiếng hát bên vỉ cá vẫn còn. Anh nhìn những chiếc mui chạy sát nhau ngoài bến, lần đầu để ý mình không nhìn được gì bên trong.

Thuyền chở khách của họ có sàn rộng, hai bên buộc những cuộn dây cứu hộ.

Người lái là một phụ nữ tóc đã bạc ở thái dương. Bà cất gói đồ của Kha dưới ghế, bảo sáu người ngồi đều hai bên rồi đẩy mũi thuyền ra dòng xanh.

Anh còn nhìn chân cầu mở khi bà kéo một tay gạt bằng đồng.

Nước dưới mạn thuyền trải phẳng. Những đèn giấy trôi ngang, cách ván đáy chỉ một gang, không chiếc nào bị hút vào dưới.

“Bà vừa làm gì vậy?”

“Đổi lá dẫn nước. Muốn qua dòng thì xoay nó, đừng cố chèo thắng cả con sông.”

Bà nhấc tấm ván cạnh chỗ đứng cho cậu xem. Một thanh đồng chạy qua khe, nối với miếng lá rộng ở ngoài đáy. Bà cho Anh chạm phần trên khi thuyền đã đi thẳng; cậu cảm thấy nước kéo rất đều dưới lòng bàn tay.

Linh cùng cậu theo tới chỗ thanh đồng ra khỏi vỏ thuyền, rồi dừng. Phần dưới chìm trong nước, chưa thể nhìn rõ.

Anh nhấc tay, nhường chỗ để bà đóng ván.

Hai chiếc ghe chở trẻ xem hội từ phía trước chèo tới. Một người đàn ông đứng cuối ghe giơ tay chào người lái thuyền. Trên ghe còn lại, một bé gái đội chiếc đèn cá lớn tới mức che cả mắt; người mẹ đang nâng nó lên cho con nhìn đường.

Con cá của Anh đã trôi đâu mất. Cậu thử tìm giữa những vệt vàng trên mặt sông.

Một vệt sáng quay ngược.

Rồi cả dải đèn bên mạn nghiêng vào trong.

Người lái thuyền giật tay gạt. Thanh đồng rít lên; nước vốn đẩy nhẹ dưới đáy giờ ghì mũi thuyền xuống.

“Ngồi thấp!” bà quát.

Chiếc ghe gần nhất xoay ngang, va vào mạn họ. Anh chồm tới, hai bàn tay bắt được mép gỗ trước khi nó trượt đi. Mana căng dọc vai; cậu kéo mũi ghe lên, giữ mặt ván khỏi úp vào những đứa trẻ đang ngã chồng.

Nara bước qua băng ghế, đón một đứa. Như Ý giữ vạt áo đứa thứ hai, kéo nó vào giữa sàn. Kha quăng dây cho người đàn ông cuối ghe, ghì đầu dây quanh cọc mạn.

“Buộc vào đây!”

Chiếc ghe còn lại bị nước lôi tới từ bên phải. Lyra móc cuộn dây vào đầu mái chèo, đưa qua cho người mẹ nắm. Vân ép gió sát mặt nước, giữ nó khỏi đập thẳng vào thuyền khách.

Anh chỉ buông mép ghe khi Kha đã kéo dây căng.

Hai chiếc ghe được buộc hai bên phần mũi, nhưng cả ba cùng trượt vào một hõm nước đang sâu dần. Mái chèo của người lái chỉ vớt lên được bọt.

Anh mở tấm ván vừa đóng. Thanh đồng nóng dưới tay.

Những đường Mana từ dưới đáy kéo ngược lên, quấn chặt phần dẫn nước. Cậu thử tách một đường khỏi thanh; mũi thuyền nhấc lên rồi lập tức chúi xuống sâu hơn.

Chỗ giữ nó ở phía dưới, Linh nói. Mình đang kéo ngay qua đáy thuyền.

Anh buông trước khi khe ván bật rộng.

Qua mạn, cậu thấy một dải sáng khép vòng dưới nước, ôm cả ba chiếc thuyền. Các vệt đèn trên mặt sông chồng lên nó, làm cậu không phân biệt được chỗ nào thực sự đang siết lại.

“Tôi xuống nhìn lá đồng. Giữ dây cho tôi.”

Như Ý nhận phần dây ghe Kha đang giữ. Ông quấn đầu dây khác quanh cọc, buộc đầu còn lại vào eo cậu.

Phía dòng xanh, nước giữa hai cọc treo hoa còn chạy xuôi. Người lái chỉ về đó: cả ba thuyền có thể qua nếu giữ thẳng mũi.

Anh chỉ lại cho Vân.

“Khi tôi giật dây hai lần, đẩy mũi thuyền về lối ấy.”

Vân gật, hạ người bên mũi.

Cậu trượt xuống phần mạn gần đuôi còn trống, theo chỗ người lái chỉ tìm thanh nẹp sát đáy.

Linh, giữ tay phải bám nẹp. Anh dùng tay trái.

Em nhận tay phải.

Những ngón tay khép chắc hơn. Anh hít một hơi rồi lặn xuống.

Nước lạnh ép vào tai. Cậu lần theo thanh đồng tới miếng lá nhô ra cạnh nẹp, đặt bàn tay trái lên mép nó. Ba luồng nước kéo từ ba hướng; qua chỗ tiếp xúc, Cấu Tuyến hiện thành những nét căng bám quanh lá.

Dải sáng dưới thuyền vẫn khép lại.

Anh tách mép ngoài trước. Nước chen vào khoảng vừa mở, giật cậu lùi tới khi dây ở eo căng lên. Linh giữ tay phải trên nẹp; cậu co chân vào vỏ thuyền, không để bị lôi mất chỗ chạm.

Trước mắt cậu, lá đồng bỗng hiện thành ba miếng.

Ánh đèn bị nước bẻ, Linh nói. Đừng theo cái bên trái.

Anh quay mặt nhìn nghiêng. Ba hình nhập lại được một chút rồi lại tách. Cậu nhắm mắt, giữ cảm giác mép kim loại đang tì vào ngón tay. Nó vẫn chỉ có một.

Cậu xoay đường Mana theo cạnh lá, nhường phía nước đang đẩy tới thay vì ghì cả vòng.

Áp lực đổi hướng. Một khe thoát mở ra ngay dưới mũi thuyền, nhưng chỗ còn lại vẫn kéo hai chiếc ghe về giữa.

Giữ khe này, Linh nói. Đưa cả ba qua.

Anh giữ tay trái trên lá đồng, co người giật sợi dây ở eo hai lần liên tiếp.

Gió ép qua phía trên.

Những sợi dây nối ghe căng lên bên mạn, cọ xuống nước; có tiếng hô chèo, tiếng Kha gọi qua từng lớp sóng. Anh giữ mép lá đồng, cảm thấy sức kéo đổi hướng qua từng thớ kim loại.

Cậu mở đường thêm một chút.

Một tiếng rền nổ trong nước. Vòng sáng đứt tại khe vừa mở, lướt qua mắt Anh như một vết rách trắng.

Thuyền giật mạnh về phía trước. Anh buông lá đồng, co chân đạp vào vỏ.

Linh, mở tay phải, trả cho anh.

Em trả.

Anh rời thanh nẹp. Dây ở eo kéo cậu lên dọc mạn. Vừa ngoi qua lớp bọt, cậu thấy Nara cúi xuống, một tay bám cọc. Cậu đưa tay trái lên; cô bắt được cổ tay, kéo cậu qua mép gỗ đúng lúc thuyền va vào cầu hoa.

Cậu lăn tới giữa sàn, ho sặc. Những bàn chân chạy ngang trước mắt cậu, nhưng mặt sông lại nằm ở phía trên chúng.

Anh thử chống tay. Sàn thuyền nghiêng hẳn sang một bên dù vệt nước đổ gần đó không hề chảy.

Đừng đứng, Linh nói.

Em cũng thấy à?

Có. Chạm vào ván thôi. Em đang theo tiếng người lái.

Cậu đặt cả lòng bàn tay xuống, đợi sức nặng cơ thể trở lại đúng phía. Nara ngồi cạnh, chặn vai cậu mỗi lần thuyền chòng chành.

Ngoài mạn, hai người chèo ghe lần lượt đáp tiếng gọi của người lái. Không chiếc nào lật. Như Ý đưa từng đứa trẻ về phía người nhà; Kha kiểm cả phần ghe khuất sau thuyền rồi mới bảo đủ người.

Anh nhắm mắt, thở ra.

Khi mở lại, cậu thấy Vân đang giữ chiếc đèn cá bẹp một bên. Bé gái đứng cạnh đòi lấy, nhưng mẹ nó còn ôm chặt quá, chưa buông tay.

“Của cháu đây,” Vân nói, đưa đèn thấp xuống.

Người lái thuyền phủ lên vai Anh một tấm vải khô. Bà ngồi nhìn tay gạt đồng, không thử kéo nữa.

“Lần đầu nó hút thuyền vào như thế,” bà nói.

Vân hỏi ai giữ đường nước đoạn này. Bà chỉ dãy cọc có dấu vảy cá ngoài cầu.

“Hải Chủ. Người coi bến sẽ tới.”

Mặt sàn dần nằm yên. Anh ngồi dựa vào ghế, thử nhìn từ ngón tay tới đầu mũi thuyền; lần này khoảng cách không giãn ra nữa.

Cậu cử động từng ngón tay phải, rồi nhận bát nước Như Ý đưa bằng tay trái. Linh hỏi cậu còn thấy hai cái miệng bát không. Anh nhìn kỹ trước khi đáp rằng chỉ còn một.

Có tiếng dép chạm ván cầu.

Một người mặc áo ánh lên như kết bằng vảy nước dừng cạnh cọc buộc thuyền. Người lái đứng dậy trước; những người đang đỡ ghe cũng nhường cho ông một khoảng.

Ông nhìn lá đồng thò lệch dưới đáy, rồi nhìn Anh.

“Hải Chủ Tam Giang mời sáu vị tới gặp.”

Anh đặt bát xuống.

“Vì chuyện vừa rồi?”

“Ngài muốn nghe người đã mở đường ra kể lại.”

Vân đứng bên cậu, hỏi nơi gặp và ai sẽ kiểm đoạn nước để thuyền khác không đi vào. Người đưa tin quay sang gọi người coi bến; một chiếc thuyền nhỏ phía sau ông đang thả dây chắn giữa các cọc.

Anh đợi nhìn thấy người ta chèo ghe chở trẻ ra ngoài dây mới gật.

“Chúng tôi sẽ tới.”

Cậu đứng lên chậm, giữ tay trên thành ghế. Phía xa, những ngọn đèn vẫn chọn dòng của mình; đèn cá của ai đó lách qua chân cầu, thoáng hiện rồi mất giữa ánh xanh.

Anh muốn hỏi nó đang đi tìm gì.

Cậu giữ câu hỏi ấy lại, bước theo Vân lên bến.