Everwrite

Ch 011 — Tên Tôi Là Nara

Người trong kén mở mắt khi nghe tên Sera.

Đồng tử xanh nhạt dừng ở Anh, chuyển sang thanh kiếm của Kha rồi tới chiếc khăn ướt Yến Nhi đang cầm. Cô nhìn nó lâu hơn những thứ còn lại.

“Đơn vị chẩn đoán còn hoạt động?”

“Sera còn tỉnh,” Anh đáp. “Cô ấy bảo chúng tôi tới đây.”

“Chỉ thị cứu hộ đã được xác nhận?”

“Chưa có ai ra chỉ thị.”

Ánh mắt cô quay về cậu.

Anh đã định hỏi tên. Nhìn cách bàn tay cô vẫn đặt đúng chỗ vừa gõ, cậu đổi câu hỏi.

“Cô nghe được chúng tôi từ lúc nào?”

“Từ khi người giữ kiếm nói lùi lại.”

Kha hạ mũi kiếm xuống. Yến Nhi ngồi cách kén một cánh tay, không bước sát thêm. Vách đá phía sau họ kín hẳn; lối về phòng tròn trên giếng đã bị che, chỉ còn dòng lạnh luồn dưới chân.

Anh giới thiệu sáu người còn lại. Cô nghe mà không ngắt, mắt chuyển theo từng cái tên. Đến lượt Như Ý, cô nhìn mẩu giấy bà giữ trên đầu gối.

“Ghi nhận tài sản?”

“Ta ghi tên Sera để không gọi nhầm,” Như Ý đáp. “Của cô để trống.”

Người trong kén liếc xuống chỗ giấy còn trắng. Sau một lúc, cô nói:

“H-01. Cấp High. Dẫn đường, cận chiến, truyền tin.”

“Đó là phần người khác dùng để gọi cô,” Anh nói. “Cô có tên nào muốn chúng tôi dùng không?”

“Định danh hiện hành là câu trả lời hợp lệ.”

“Với ai?”

Cô nhìn lên trần.

Anh cũng nhìn theo. Một chiếc chuông đá nhỏ nằm ngang trong hốc, không có dây treo. Nó đang nghiêng rất chậm về phía những người đứng dưới.

Cậu ngừng hỏi.

Linh nhắc Anh kiểm dòng nguồn trước. Người trong kén không giấu hốc ngực khi cậu nói định làm gì, nhưng hai ngón tay cô bám chặt hơn vào mép đá. Anh chờ một lời đáp.

“Được,” cô nói sau cùng. “Nếu Sera đã nhận cùng cách.”

“Chúng tôi sẽ dùng đường vừa giúp cô ấy.”

Anh đặt Cấu Tuyến vào mép lõi. Nhịp đáp giống ở Sera đủ để Linh nhận ra khoảng an toàn, nhưng đường này co nhanh hơn. Mỗi lần đầu ngón cậu nóng lên, cô nhắc giảm dòng trước khi vòng ngoài kịp hút mạnh.

Không thể mang mọi thứ biết ở người này áp nguyên vào người khác. Anh giữ tay yên, đợi lõi tự nhận từng chút Mana. Chỗ bỏng trên cổ tay rát tới mức cậu phải nhìn sang vết nứt dưới chân để không chỉ nghĩ đến nó.

Người trong kén cúi mắt theo bàn tay cậu.

“Nguồn ngoài có quyền yêu cầu hoàn trả.”

“Tôi đang cho cô đủ tỉnh để nói chuyện,” Anh đáp. “Không bán.”

“Điều kiện tiếp theo?”

Anh đã có rất nhiều điều muốn hỏi: đường ra, những kén vừa biến mất, ai đặt các cô ở đây. Cậu nuốt phần vội vã ấy xuống.

“Chưa có. Nếu tôi nhờ cô dẫn đường, tôi sẽ nói là nhờ.”

Cô không trả lời. Lõi sáng ổn định hơn, đủ để màu xanh trong mắt không tắt mỗi khi cô quay đầu.

Yến Nhi đưa bình nước tới. “Chị uống được không?”

“Được.”

Cô vẫn không cầm. Nhi nhìn Anh; cậu nhích ra khỏi khoảng trước mặt để chiếc bình không phải đi qua tay mình.

“Bình ở đây,” Nhi nói. “Tôi giữ giúp chị nếu tay chưa mở được.”

Người phụ nữ đưa bàn tay tự do ra rất chậm. Khi các ngón chạm bình, chiếc chuông trên trần nghiêng thêm.

Một tiếng ngân thấp chạy qua xương hàm Anh.

Bàn tay cô dừng lại. Những vệt đen quanh hốc ngực rực đỏ, ép dòng sáng vừa được nạp trở về một điểm. Cả thân cô co lên, kéo kén đá kêu cót két.

Anh chặn đường nguồn trước khi nó bị giật khỏi lõi.

“Linh.”

“Cùng kiểu phản hồi với lúc Sera nhận Mana, nhưng lần này tín hiệu đến từ trên.”

Yến Nhi đặt bình xuống ngay. Vệt đỏ không tắt.

Người phụ nữ cố rút tay về tư thế ban đầu. Móng tay cào trên đá, để lại năm vết nhỏ. Anh nhận ra chiếc bình không làm cô đau; một thứ đã đánh dấu động tác với lấy nó.

“Cô ấy dừng rồi,” cậu nói.

“Nó vẫn đang thi hành,” Linh đáp.

Kha bước tới dưới chiếc chuông. Ông giơ kiếm, nhưng Anh vội ngăn.

“Khoan. Nó đang nối vào ngực cô ấy.”

Anh không nhìn thấy sợi nối bằng mắt. Chỉ qua tay đang chạm lõi, một nhịp gắt từ trên trần cứ quất xuống đúng nơi vòng đỏ siết. Nếu đập vỡ chuông, cậu không biết nhịp cuối sẽ đi đâu.

“Cho em hai ngón và cổ tay phải,” Linh nói. “Giữ nguồn bằng bên trái.”

“Đồng ý. Báo tôi khi đổi điểm.”

Tay phải cậu dịch đi, rất ít. Cấu Tuyến chạm một mấu sáng dưới mép vòng đỏ. Anh giữ dòng Mana bằng tay còn lại, chịu cảm giác hai nửa cánh tay đang làm hai việc không ăn khớp.

“Điểm thứ hai.”

Một cơn tê chọc lên vai. Người phụ nữ khụy đầu xuống; Yến Nhi giữ khăn dưới cằm, không kéo cô khỏi kén.

“Điểm cuối. Đừng tăng nguồn.”

Anh cắn răng chờ.

Tiếng chuông vẫn ngân, nhưng vòng đỏ ngắt nhịp. Linh kéo tín hiệu đang lặp vào một đường ngắn trên vỏ kén, để nó quay lại chỗ cũ. Mặt đá nóng lên, tỏa ra mùi bụi khét.

Người phụ nữ hít được một hơi dài.

Anh chưa rút tay. Cậu đợi hai lần lõi sáng đều rồi mới để Cấu Tuyến mỏng xuống.

“Đã dừng chưa?” Vân hỏi.

“Dừng đợt này,” Anh đáp. “Thứ đánh dấu cô ấy vẫn còn.”

Bàn tay phải trở lại dưới quyền cậu, tê cứng ở hai đầu ngón. Anh không nhớ mình đã siết hàm từ lúc nào cho tới khi Linh nhắc thả ra.

Yến Nhi nhấc bình nước lên.

Người trong kén nhìn nó, rồi nhìn chiếc chuông. Cô đưa tay ra lần nữa. Chậm, nhưng không lùi về khi tiếng ngân chạm sàn.

Nhi đỡ đáy bình. Người trong kén uống một ngụm nhỏ, nhắm mắt, để nước nằm trên môi một lúc trước khi nuốt.

Anh nhìn sang nơi khác.

Đợi cô uống xong, cậu mới hỏi:

“Lúc nãy cô đã biết sẽ bị thế này?”

“Biết có thể.”

“Sao vẫn làm?”

“Tôi khát.”

Câu trả lời khiến mọi lời Anh đang chuẩn bị trở nên thừa. Cậu nhặt nắp bình, đưa cho Yến Nhi.

Kha chèn một mảnh đá dưới mép kén đang rạn, giữ nó khỏi khép lại. Người phụ nữ thử xoay vai. Khi dòng đỏ không siết thêm, cô tự bẻ phần đá ngang hông.

Mảnh vỡ rơi xuống nền nặng hơn Anh đoán. Cậu đưa tay đỡ khuỷu cô, nhưng cô gạt ra.

“Tôi đứng được.”

Anh buông ngay.

Cô chống tay vào tường, kéo chân khỏi lớp đá rồi đứng lên. Đầu gối khuỵu một chút; bàn tay cậu lại nhúc nhích, lần này dừng giữa chừng.

“Cần tôi giữ không?”

“Bên vai. Đừng chạm ngực.”

Anh chuyển sang bên trái, để cô tự đặt trọng lượng lên cánh tay mình. Khi đứng vững, cô lấy tay ra. Cậu lùi đủ xa để cô có thể bước mà không phải tránh người đang cứu mình.

Trên nền có một đoạn xích ngắn vừa rơi khỏi kén. Cô nhặt lên, quấn phần còn nguyên quanh bàn tay rồi thử kéo. Các mắt xích cọ nhau, phát tiếng khàn.

Kha đưa chuôi dao phụ về phía cô.

Cô nhìn lưỡi thép, nhưng lắc đầu.

“Giữ nó cho người không thể bẻ đá.”

Kha cất dao. “Vậy đi cạnh ta.”

Chiếc chuông trên trần ngửa miệng lên.

Người phụ nữ đứng im.

Anh cảm thấy đường đỏ trong ngực cô vừa giật nhẹ. Kha nhận ra trước khi cậu giải thích, chậm rãi hạ bàn tay đang chỉ vị trí.

“Ta đề nghị,” ông nói lại.

Cô nhìn ông. “Tôi sẽ đi chỗ nhìn được lối. Chưa chắc cạnh ông.”

“Được.”

Lần đầu, cô bước mà không đợi tiếng chuông kết thúc.

Căn phòng kéo dài theo bước chân ấy. Một hàng chuông khác hiện ra dọc vách, chiếc còn nguyên, chiếc sứt miệng. Trong mặt đá dưới mỗi chuông có những vệt mờ chuyển động. Anh nhìn thấy một cánh cửa mở vào nắng, một bàn tay đặt trên vai ai đó, rồi hình ảnh tan trước khi cậu nhận ra người.

“Chúng giữ gì vậy?” cậu hỏi.

“Mảnh việc từng xảy ra ở đây,” người phụ nữ đáp. “Có mảnh còn tiếng. Có mảnh chỉ lặp chỗ người ta đau.”

Anh tránh nhìn lâu vào chiếc chuông đang hiện một bàn tay quờ trên sàn.

Cô đi dọc hàng chuông, dừng trước cái bị mẻ ở chân. Từ bên trong vọng ra hai âm khẽ, đứt quãng.

Na-ra.

Lần thứ hai, nó nghe giống một người gọi qua cánh cửa đang đóng.

Cô đưa ngón tay tới gần, không chạm.

“Tôi đã nghe âm này nhiều lần,” cô nói. “Trước mỗi lần bị đưa ra ngoài.”

“Gọi cô?” Như Ý hỏi.

“Tôi không biết. Nó chưa từng nằm trong phần được phép trả lời.”

Anh nhìn nét mặt cô. Chiếc chuông chỉ lặp hai âm; cậu không biết đó là tên một người, một nơi hay một mệnh lệnh đã mất nửa sau. Nhưng cô đứng lại vì nó, trong khi vừa đi qua tất cả những ký hiệu nói về chức năng của mình.

“Cô muốn giữ âm ấy không?”

Cô quay sang. “Để làm gì?”

“Để khi gọi, chúng tôi biết đang gọi cô. Không phải phần việc của cô.”

Như Ý lật lại tờ giấy, đặt đầu bút dưới tên Sera.

Người phụ nữ nhìn khoảng trắng một lúc lâu. Cô tự đọc hai âm, lần đầu rất nhỏ, lần sau rõ hơn.

“Nara.”

Anh không nhắc lại ngay. Cậu chờ cho tới khi cô nhìn về phía mình.

“Tôi muốn được gọi là Nara.”

Như Ý viết xuống.

Tiếng chuông đổi khác.

Trên tường phía sau Nara, một dòng chữ đỏ hiện ra. Anh chỉ nhận được vài nghĩa qua nhịp Cấu Tuyến còn vương ở lòng bàn tay: định danh không hợp lệ; trở về vị trí; chờ lệnh.

Nara nhìn thấy toàn bộ dòng chữ. Vai cô kéo căng, nhưng chân không lùi.

Anh nhấc tay lên để giữ đường nguồn. Vân đã đưa Yến Nhi và Như Ý ra khỏi khoảng giữa phòng.

“Nara,” Anh gọi.

Cô quay đầu rất nhanh.

“Chúng tôi cần tới những High còn lại. Cô có biết đường không?”

“Bốn buồng,” Nara đáp. “Buồng của Sera cũng nằm trong đó.”

“Cô muốn dẫn chúng tôi chứ?”

Cô nhìn cái kén mình vừa bước ra. Vết lõm giữ vai còn nguyên. Chỗ đặt bàn tay đã bị mài nhẵn bởi những lần gõ.

“Tôi muốn đưa họ ra,” cô nói. “Không quay lại đó.”

Một đường đen bật khỏi vách, quất vào chân cô.

Anh giẫm lên mắt xích đầu tiên bằng chân phải, kéo phần còn lại khỏi hướng đầu gối Nara. Lớp đá dưới gót lún xuống. Cậu vừa đặt Cấu Tuyến vào mấu nối thì từ hai bên tường, những sợi khác đồng loạt trồi ra.

“Sau lưng!” Lộc gọi.

Kha quay kiếm chặn ngang. Vân đẩy cả nhóm về khoảng dưới những chuông đã vỡ, nơi xích chưa mọc tới. Khang thắp một vệt lửa sát nền để mọi người thấy chân nhau.

Nara nâng cánh tay quấn xích lên.

Anh định bảo cô tránh ra sau. Cô nhìn cậu trước khi câu ấy thành lời.

“Tôi giữ được bên phải,” cô nói.

Chân trái Anh vừa hụt nhịp. Cậu chuyển sang đứng chếch, để phần chậm của mình ở sát vách.

“Vậy tôi giữ bên trái.”

Nara gật.

Trên trần, chiếc chuông lớn nhất bắt đầu rung.