Everwrite

Ch 018 — Không Ai Thuộc Về Ai

Cái lạnh đi từ rãnh đá lên đầu gối Anh.

Lửa của Khang dẹt xuống sát nền. Ở lối vào, hai pháp sư trong toán truy đuổi cùng ngừng niệm, đưa tay giữ Ma Hạch dưới áo. Một người giật lùi, kéo theo đồng đội còn định xông qua kiếm Kha.

“Đưa người bị thương đi!” Vân quát về phía họ.

Cô lùi mũi kiếm khỏi người lính đang nằm trong sảnh. Kha đá thanh nỏ của hắn ra xa, để một đồng đội lôi hắn về ngã rẽ còn gió. Tiếng giáp va nhau dồn dập, xa dần khi cả toán rút khỏi cửa hẹp.

Anh không đứng dậy được.

Dưới tay cậu, mười lăm đường nguồn đang bị kéo cùng lúc. Tầng lệnh đã im, nhưng các ấn ôm quanh lõi vẫn nối người mang chúng với Dungeon. Nara mới dịch về phía cánh cửa ngoài một bước đã phải dừng vì ánh trong ngực bị giật ngược.

“Không qua được khi ấn còn bám,” cô nói.

Anh giữ Cấu Tuyến ở nhánh gần nhất, thử lần ngược chiều lạnh. Nó dẫn về chiếc giếng giữa sàn rồi chạy dưới một vòng đá hướng tới cửa đen phía đối diện.

Cửa đang hẹp lại. Những đốm sáng mắc ở mép bị uống vào trong.

“Nó vẫn lấy sáng ở đó,” cậu nói.

Vân quỳ cạnh một rãnh, nhìn ngọn lửa nhỏ Khang đang cố che. Khi cô đưa tay chắn, phần ánh sáng còn lại vẫn trượt vòng qua các ngón để tới cửa.

“Nếu thứ bị hút về giếng đi vào cửa thì sao?”

Anh nhìn đường vòng dưới nền.

Orin đặt tay lên đá. “Nguồn sẽ dội về. Nếu đưa qua các lõi, không ai chịu nổi.”

“Vậy đưa tới cửa,” Vân đáp. “Không qua họ.”

Anh đã từng giữ khe cửa mở ở đúng nhịp dòng trở về. Lúc ấy chỉ một phần ánh sáng quay lại, và cậu cố kéo nó rộng ra bằng vai. Bây giờ phần năng lượng đang bị lấy từ cả sảnh đều chạy ngay dưới lòng bàn tay.

Cậu không cần thắng sức hút của toàn Dungeon.

Cậu cần cho dòng ở đây một đường đi khác.

“Linh, chỗ vòng đá sát giếng.”

“Em thấy qua tay anh. Phần nối tới cửa giống rãnh phía ngoài.”

“Có đổi được không?”

“Nếu Orin tách các lõi khỏi đường dội. Em không giữ nổi vừa đường đó vừa tất cả ấn một mình.”

Sera ngồi sát Tia. Lyra dịch tới phía cửa để nhìn được những rãnh nguồn bị bụi che. Kael chống khiên dưới phiến đá đang hạ ở lối ra, chưa chạm vào phần đen hút sáng.

“Chia việc,” Anh nói.

Orin cùng Theo dùng các mảnh nêm tách những rãnh sẽ nhận dòng dội khỏi nhánh dẫn về lõi. Dane giữ điểm chèn thấp bằng cổ tay còn dùng được. Sera đi cùng Nhi qua các Android yếu, để họ không kéo tay khỏi vị trí khi cơn lạnh giật tới.

Vân buộc lại dây thành từng đoạn ngắn cho người cần đỡ. Kha giữ khoảng đá trên đầu Kael, Lộc tìm các bậc có thể đặt chân mà không giẫm lên rãnh.

Linh không dựng lên cả căn phòng trong cảm giác của Anh. Cô nhận từng điều đồng đội báo, chỉ giữ những nhánh đã được mở cho mình.

“Anh phải chạm hai phía của vòng nối,” cô nói. “Em cần tay phải, hông và chân trái để giữ anh khi dòng đổi. Cho tới khi ra ngoài.”

“Tay trái tôi giữ rãnh?”

“Phải.”

“Nếu tôi bảo trả tay phải, cô trả ngay.”

“Em hiểu.”

“Đồng ý.”

Cổ tay phải cậu dịch tới mấu lạnh sát giếng. Anh dùng tay trái giữ các nhánh mở, đợi Orin xác nhận phần đường dội đã tách.

Một tiếng rạn vang trên trần.

“Chưa được rời,” Sera nói với người đang định đứng. “Đợi ấn tắt.”

Anh cảm thấy dòng lạnh chạm vào Cấu Tuyến. Cậu không kéo nó ngược vào các lõi. Cậu dẫn mép dòng sang vòng đá đang nối tới cửa, từng chút cho tới khi ánh sáng trong rãnh đổi hướng.

Mặt cửa đen phồng lên.

Mana dội qua hai tay cậu, nóng tới mức cậu không còn biết chỗ nào là da bỏng cũ. Linh giữ tay phải đúng điểm chạm, còn Anh nới đường bằng tay trái, chịu từng đợt rung chạy qua vai.

Một khoảng đen lớn mở ra ở phía đối diện. Bên trong nó có ánh chiều và tiếng lá.

“Cửa đã nhận dòng,” Lyra gọi.

Các ấn quanh lõi sáng lên.

Nguồn bên ngoài thôi kéo qua chúng, để lộ những điểm khép mà trước đó nằm chìm trong dòng hút. Anh đã dò tới những điểm ấy ở Nara, nhưng khi còn lệnh, mỗi lần chạm đều khiến vòng khép siết lại.

Bây giờ tiếng lệnh không trở về.

“Bắt đầu từ người yếu,” Sera nói.

Anh để Linh giữ đường nguồn. Cậu lần theo nhánh Sera báo, chạm điểm khép đang lộ ở rìa ấn. Tia tự giữ tay trên rãnh; Mira đỡ khuỷu cô khỏi trượt.

Cấu Tuyến gỡ được điểm đầu.

Ánh sáng quanh lõi Tia bung ra thành một vòng mảnh rồi tan. Cô hít vào, giật mình nhìn xuống ngực. Dòng trong lõi vẫn ở đó, không bị kéo theo phần vừa rời.

Sera kiểm ngay, rồi đưa cô sang phía Nhi.

Từng người rời rãnh sau khi ấn được gỡ và phần nguồn đã được kiểm. Không ai tự chạy khi thấy cửa. Vân đưa họ theo các dấu chân Lộc chọn, giữ khoảng cách đủ để một người vấp không kéo ngã cả hàng.

Anh làm tới người thứ bảy thì tay trái mất cảm giác ở đầu ngón.

Cậu nhìn tay mình trên đá, không chắc sợi Mana đang đi theo ngón nào.

“Linh.”

“Em giữ đường dội. Anh phải lấy cảm giác ở cổ tay.”

Cậu đổi điểm tựa, áp cổ tay xuống phần rãnh còn lạnh. Cảm giác trở về thành một dải thô hơn, đủ để biết nhánh nào còn nối. Sera báo từng lõi thay cho điều đầu ngón cậu không phân biệt được.

Không có thêm nguồn nào được tạo ra. Ánh sáng trong cả sảnh đang mất dần vào cửa. Họ chỉ giữ nó đi đúng hướng đủ lâu để từng ấn chịu rời.

Nara là người gần cuối. Khi phần khóa ở lõi tan, cô đứng dậy, quay nhìn Anh rồi tới vị trí bên Kael. Cô không phải đợi một lời cho phép để chọn ở lại giữ lối.

Ấn cuối cùng nằm trên đường của Kael.

Anh gỡ nó khi người High đang chống khiên, Sera giữ bàn tay còn lại của anh ở rãnh. Một vòng sáng bung khỏi ngực Kael. Những vệt đen đã mất lệnh trên sàn đồng loạt vỡ theo, rơi qua ánh chiều như một cơn mưa xích nhỏ.

“Đủ mười lăm,” Sera nói.

Anh rút nhánh nối tới các lõi, chỉ giữ đường dội vào cửa.

Kha đưa Sera ra trước. Orin cùng Theo kéo nêm cuối khỏi lối chân; Kael và Nara lùi từng bước, giữ khoảng mở cho những người còn lại.

Anh đứng dậy nhờ phần hông và chân Linh đang điều phối. Vai cậu run, nhưng mắt vẫn nhìn rõ cánh cửa. Phía ngoài, Như Ý đang đếm, tay chạm từng người đã qua.

Một phiến trần rơi xuống.

Nara quay lại. Khối đá đập giữa cô và Anh, chặn đường thẳng tới cửa. Kael giơ khiên đỡ mảnh nhỏ hơn, giữ những người ngoài khỏi bị đá bắn vào.

Anh còn ở phía trong.

Linh đưa chân trái cậu qua khe bên khối rơi, nhưng nền dịch ngay dưới gót. Cô không còn dự đoán cả căn phòng, và chỗ đá đang mọc lên không theo hướng cậu vừa nhìn thấy.

“Trả tay phải,” Anh nói.

“Đường nguồn sẽ—”

“Trả lại. Tôi giữ bằng phía này.”

Tay phải nghe lời cậu ngay.

Anh đổi Cấu Tuyến từ mấu dưới giếng sang rãnh đang chạy sát mép cửa. Đường ấy ở trong tầm tay; cậu đã nhìn thấy nó mang ánh sáng suốt từ lúc vòng dội mở. Không cần chạm tới phần giếng bị đá che nữa.

Cậu giữ dòng ở mép gần mình, dồn sức chân phải đẩy khỏi nền.

Cửa co lại quanh vai.

Anh ép phần Mana còn lại qua rãnh, giữ đúng ý định từ khi bắt đầu: để dòng đi ra, không trả vào những lõi phía sau lưng đồng đội.

Khoảng đen mở thêm một lần.

Bàn tay Nara nắm được cổ tay cậu. Kha giữ áo ở vai còn lại, cùng kéo Anh ra trước khi mặt đá khép.

Cậu rơi xuống cỏ, đầu gối đập đau điếng.

Lần này cậu biết chắc chỗ nào đau.

Tiếng chuông tắt sau lưng. Một đám bướm tro rơi khỏi mép cửa, cháy thành bụi dưới ánh chiều. Không có sợi đen nào kéo từ các lõi trở vào nữa.

“Hai mươi hai,” Như Ý nói.

Bà đếm lại, chậm hơn, tới từng gương mặt.

Anh ngồi tựa vào một mỏm đá. Tay trái run khi cậu thử mở các ngón. Chân trái vẫn tới chậm một nhịp, nhưng đã do cậu điều khiển.

“Em còn nghe anh không?” cậu hỏi.

Linh im trong một thoáng.

“Em đây.”

Cậu chờ cô nói thêm. Tiếng người ngoài đầu bỗng lớn hơn thường lệ; ở trong, chỉ còn cảm giác quen thuộc của cô, mệt và rất gần nhưng không lấn vào một động tác nào.

“Em đã muốn giữ tay phải lại,” Linh nói. “Lúc anh yêu cầu trả. Em sợ anh không qua được.”

Anh nhìn cổ tay có dấu Nara vừa nắm.

“Nhưng em đã trả.”

“Em đã nghĩ tới việc không làm vậy.”

“Anh cũng sợ chuyện ấy,” cậu đáp sau một lúc. “Nếu lần sau sợ, cứ nói. Đừng giữ anh rồi mới nói.”

“Được.”

Cậu đưa tay phải nhận bình nước từ Nhi. Nước tràn ra một ít vì tay run, nhưng cậu tự giữ được bình cho tới khi uống xong.

Ở bên cạnh, Tia thử bước xa cánh cửa.

Cô đi thêm một bước nữa, nhìn xuống ngực rồi quay lại. Sera chạm mép lõi kiểm tra, lắc đầu khi Orin hỏi còn lực kéo không.

Nara đứng trước cả đoàn.

“Không ai sở hữu chúng tôi.”

“Đúng,” Vân đáp.

Cô không nói tiếp thay các Android. Anh để khoảng im ở đó, nghe tiếng lá thật trên đầu họ.

Orin mở mảnh vải đựng những mẩu chốt sáng lấy từ Thủ Mộ. Ánh trong chúng đã yếu hơn lúc nhặt. Anh chạm thử một mẩu dưới sự hướng dẫn của anh ta, thấy nó còn giữ được chút Mana, không đủ thay mọi lần cấp nguồn từ bên ngoài.

“Dùng được một phần,” Orin nói. “Nhưng hết thì vẫn hết.”

Kael nhìn lõi mình. Nguồn vừa được giải phóng khỏi đường hút không vì thế mà đầy lại. Những người dùng nhiều sức vẫn mờ hơn những người chỉ được dìu đi.

Anh bắt đầu hiểu việc họ còn sống ở ngoài cửa mới chỉ giải quyết được một nửa vấn đề.

“Chúng tôi cần chỗ nghỉ và nguồn nuôi lâu dài,” Sera nói. “Không phải một người cho tới lúc người đó cạn.”

Cô nhìn cả Anh lẫn Khang.

Khang đang ngồi dưới gốc cây, hai tay buông trên đầu gối. Cậu gật ngay, không cố giữ vẻ còn khỏe.

Vân trải bản đồ trên cỏ.

“Các bến phía đông đã bị khóa. Quân vừa rút vẫn có thể chờ ngoài lối khác. Phía nam có thung lũng người Đế quốc ít dám vào.”

“Vì độc,” Kha nói.

“Vì độc,” cô nhận. “Ta không gọi đó là nơi an toàn. Nhưng chúng ta có thể tới mép, xem gió và nguồn nước trước khi chọn vào.”

Anh nhìn dãy núi phía nam, rồi nhìn những người vừa ra khỏi đá.

“Tôi đi với Vân tới đó. Ai muốn cùng đi, chúng ta tìm cách giữ nguồn cho nhau trên đường. Không phải lời thề.”

Nara hỏi đường có đủ rộng để mang người không tự đi được không. Kha chỉ lối men theo chân vách. Kael xem bản đồ, chọn đứng cuối hàng khi di chuyển. Sera và Orin đồng ý sau khi thống nhất phải dừng nếu một lõi yếu quá.

Lyra nhìn bầu trời lâu hơn mọi người.

“Nó không hỏi tôi điều gì,” cô nói nhỏ.

Rồi cô nhận một đầu dây từ Vân.

Những người còn lại lần lượt chọn đi cùng. Có người hỏi về thức ăn, có người chỉ nắm lấy bàn tay đang đưa tới. Như Ý chia phần lương thực để ai cũng có thể cầm.

Orin chọn một mảnh tinh thể còn sáng trong đám chốt vỡ, đưa Anh và dặn giữ riêng khỏi những mảnh nóng. Cậu cất vào túi, để phần còn lại cho Sera dùng nếu có lõi hụt trên đường.

Họ rời cửa khi Anh đủ sức tự đứng, vẫn phải đi cạnh người có thể đỡ nếu chân trái trễ nhịp.

Đến sườn núi phía nam, sương tím đã lộ giữa những vách đá. Đoàn dừng ở chỗ gió chưa mang vị đắng, dành phần chiều còn lại để nghỉ và xem đường xuống.

Nara tới cạnh Anh khi Như Ý mở túi lương. Cô hỏi cậu đã gọi tên mình lúc nào, trước hay sau khi cô giơ tay về phía xích.

“Trước,” Anh đáp. “Lúc ấy xích chưa bật khỏi tường.”

Nara nhìn lên ngọn cây, thử nhắc lại tên mình thật khẽ. “Tiếng ở cửa vẫn không trở về.”

Anh không gọi lại để thay cho nó. Cậu nhích sang, chừa một chỗ trên mỏm đá. Nara ngồi xuống nghe Lộc kể cho Lio vì sao không nên huýt đáp tiếng trong rừng. Khi Lio hỏi lỡ đã đáp thì sao, cô quay đầu nhìn người cung thủ, chờ cùng những người khác.

Meli hỏi Như Ý có thể ngồi cạnh khi bà chuẩn bị bữa ăn không.

“Được. Rửa tay trước.”

Cô nhìn hai bàn tay vừa được tự do, rồi đi tìm chỗ lấy nước.

Người lính được đưa tới trạm ven đường không chịu ngồi cho tới khi Tường Vy bảo lần thứ hai.

Cô để cả hai bàn tay trên bàn, tránh chạm chuôi kiếm. Băng trên vai hắn có dấu của trạm cứu thương phía bắc, khớp với phiếu cô đã giữ lại.

“Thuốc đặt cạnh các ngươi là của ai?”

“Thần không thấy người đặt. Lúc tỉnh lại đã có.”

“Vậy vì sao trong lời khai sau ghi kẻ không Ma Hạch muốn để các ngươi chết?”

Hắn nhìn ra cửa.

Tường Vy cho người áp giải đứng xa hơn, vẫn giữ lính gác của mình trong tầm mắt hắn.

“Hãy nói phần ngươi nhìn thấy.”

Người lính kể về đường phép bị bẻ, về việc kẻ lạ có thể đánh tiếp nhưng đã quay lại phía đoàn Đông Vân. Hắn không biết vì sao mình được sống. Câu nói ấy làm Tường Vy gạch bỏ một dòng trong bản chép.

“Có ai bảo ngươi phải nhận rằng bị bắt làm con tin?”

Hắn im rất lâu, rồi chỉ vào dấu xác nhận dưới tờ khai thứ hai.

“Trước khi điểm chỉ, thần chưa được đọc phần đó.”

Tường Vy đặt bản khai mới cạnh hai tờ giấy cũ. Sai khác giờ không chỉ nằm ở con số thương vong. Có người đã thêm một việc người làm chứng không hề kể.

Cô gọi thư lại vào, yêu cầu giữ nguyên cả ba bản, ghi riêng từng lời khai và không chuyển mười người sống sót về doanh trại cũ cho tới khi hỏi xong.

“Còn lệnh truy hồi Đông Vân?” viên thư lại hỏi.

“Chưa hủy,” cô đáp. “Sai báo cáo không khiến mọi nguy cơ biến mất.”

Cô viết thêm lệnh không xử tử kẻ không Ma Hạch trước khi thẩm tra, đóng dấu của mình rồi trao cho người đưa tin.

Thanh kiếm trắng vẫn ở cạnh bàn.

Tường Vy muốn gặp con người thật trước khi quyết định phải dùng nó thế nào.