Everwrite

Ch 047 — Con Đường Ra Khỏi Tro

Chiếc chân của Orin kêu cạch ở bước thứ tư.

Anh đứng bên cửa xưởng, chờ tiếng ấy lặp lại. Orin đi hết tấm ván, quay đầu bằng chân trái rồi trở về. Tới đúng chỗ nền hơi thấp, đầu gối phải của ông giật xuống.

Dane đỡ khuỷu tay ông. Anh đã bước tới, nhưng Orin giơ bàn tay còn rảnh.

“Thử xong đã.”

Ông ngồi xuống ghế, tháo một lá thép mỏng trong khớp chân tạm. Nó cong lệch, mép trắng ra ở chỗ vừa chịu lực. Ba ngày nay, Anh đã thấy ông thay hai lá như vậy.

Cậu đón lấy, thử uốn bằng ngón cái.

“Đừng nắn lại. Tôi cần anh mang nguyên mẫu.”

Orin đặt một miếng thép tốt còn lại từ chân cũ cạnh nó, chỉ cho cậu chỗ khác nhau. Anh nhận ra ngay độ đàn hồi khi ấn xuống. Ở xưởng, thứ chịu được lực ấy quá dày để làm lá khớp; thứ đủ mỏng lại chóng gãy.

“Tôi có thể ở thêm một buổi.”

“Để thay cho tôi lá thứ ba?”

Anh nhìn ông. Orin đang chờ câu trả lời, một tay đặt trên đầu gối đang tháo dở.

Cậu bọc cả hai miếng vào vải.

“Tôi sẽ tìm thứ tốt hơn.”

“Tìm được thì lấy ít trước. Tôi còn phải thử.”

Dane kéo ghế về phía bàn làm việc. Qua vai cậu, Anh thấy một góc mái vừa được lợp lại, nước mưa từ đêm trước chảy vào rãnh thay vì chậu hứng dưới sàn. Công việc đã đi tiếp trong ba ngày cậu tập đi xa hơn chân vách.

Ở góc lò, Khang đứng giữa hai người học việc. Một người giữ lửa, người kia xoay thanh sắt. Ngọn lửa chao lên khi cửa mở; Khang chỉ đặt ngón tay cạnh ngón tay người đang điều khiển, đợi họ tự hạ nó xuống.

“Tôi muốn đi,” cậu nói khi Anh tới gần.

Anh nhìn cuộn áo trên ghế, tưởng Khang đã chuẩn bị hành lý.

“Vân biết chưa?”

“Chị ấy biết.” Khang nhấc cuộn áo, lấy miếng da lót tay bên dưới. “Nhưng hai người này mới giữ được lửa lúc không có ai nói bên tai.”

Người đang giữ lửa liếc cậu. Lửa phồng lên ngay.

Khang hạ giọng, chỉ lại khoảng giữa hai ngón tay. Chờ ngọn lửa đều, cậu mới quay về phía Anh.

“Nếu gặp thứ phép nào hay, nhớ đem về. Đừng chỉ kể là nó đẹp.”

“Tôi sẽ cố đem cả chỗ không hiểu.”

“Chỗ đó chắc nhiều.”

Anh cười. Khang cũng nhếch miệng, rồi đưa cậu miếng da. Anh bọc thêm quanh hai mẫu thép, đặt cạnh lương khô để mép sắt không cứa thủng túi.

Ngoài sân, Vân đang trao bản sao lời khai cho Hồng Quế. Kael chờ dưới mái, chiếc khiên đã được ghép lại mép. Lộc vừa từ đường ngoài về, bùn còn bám tới gối.

Anh nghe họ chốt việc giữ Gareth: Kael phụ trách canh giữ, Lộc kiểm các ngả; Hồng Quế nhận tin và giữ chứng cứ. Chưa chuyển tù binh cho người chỉ mang một tờ lệnh tới đòi. Nếu đường ngoài có biến, họ được đóng lối vào và đưa cư dân lên chỗ trú đã chọn, không chờ thư của đoàn.

“Thuốc vẫn đưa vào theo giờ của Sera,” Anh nói.

Kael gật. Hồng Quế cất bản giấy vào hộp, chỉ cho Vân dấu buộc dùng nhận thư ở các bến. Bà hẹn chuyến người kế tiếp; Anh ghi ngày ấy lên mặt trong túi đựng bản đồ.

Tới khi sáu người đứng đủ ở lối xuống, Sera mới đưa gói thuốc cho cậu.

“Quãng đường sáng nay?”

“Đi hết dốc rồi trở lại. Không nghe lệch.”

“Tay?”

Anh mở rồi khép bàn tay phải. Ngón út chậm hơn một chút.

Sera đặt gói thuốc vào tay trái.

Anh đã đi được quãng thử suốt hai buổi, vết sườn khô và không sốt. Cậu nhận lời nghỉ theo chặng, để Kha mang phần hành lý nặng. Lần này Linh không phải nhắc cậu bỏ bớt đồ khỏi vai.

Chuông bếp vang lên sau lưng khi đoàn rời Bậc Đá. Anh quay nhìn. Khang đang kéo một người học việc tránh chiếc thang Mộc Lâm vừa dựng; Dane đứng trên mái nhận ván. Cậu giơ tay chào, đợi Dane giơ lại rồi mới xuống dốc.

Con đường Hồng Quế chỉ kết thúc trước một bức sương.

Kha đi dọc chân vách, dùng cán giáo gạt những bụi cỏ còn ướt. Không có khe hở. Trên bản đồ, nét mực vẫn chạy qua đó, mảnh như vết gấp.

Anh áp lòng bàn tay vào đá. Cấu Tuyến hiện rất gần da, gặp những lớp lạnh chồng lên nhau rồi mất dấu. Bên trong có tiếng nước, nhưng cậu không xác định được nó ở phía nào.

Em không thấy đường để nối, Linh nói. Mình nghe thử đã.

Cậu rút tay, đứng yên. Tiếng nước chậm dần, tới lúc gần giống một hơi thở.

Như Ý mở túi áo.

“Hồng Quế bảo đường này chỉ nhận người mang tang. Xe hàng phải vòng xuống phía nam, xa thêm mấy ngày.”

“Bà có nói phải làm gì không?” Vân hỏi.

“Đừng giấu thứ mình mang.”

Như Ý lấy túi tro ra, tháo nút buộc. Một ít bụi xám mắc ở nếp vải. Cô vuốt rất nhẹ, để nó rơi vào lòng bàn tay.

Tro không chạm đất.

Những hạt nhỏ bay lên, dừng trước mặt cô. Sương lõm vào quanh chúng; một dải đá ướt lộ ra, chỉ đủ cho một người đặt chân. Xa hơn, từng vệt xám nối nhau vào trong màn trắng.

Như Ý khép tay lại, sợ gió cuốn mất phần còn lại. Đường phía trước tối đi một chút.

Anh chạm túi đựng chiếc đục.

Cậu chưa lấy nó ra lần nào từ khi rời bếp. Qua lớp vải, cán gỗ vẫn vừa đúng lòng bàn tay. Cậu rút chiếc đục, để nó nằm ngang. Một vết lõm nhỏ trên cán đã sẫm màu vì ngón tay người dùng lâu ngày.

Bậc đá tiếp theo hiện ra.

Anh nhìn xuống đôi giày mình. Cậu không muốn bước lên thứ vừa được mở bằng sự vắng mặt của Theo.

Anh có muốn chờ không? Linh hỏi.

Cậu nhớ tiếng ván chuyền trên mái lúc sáng và Dane đứng ở đó, một tay còn giơ chào.

Không. Mình còn phải về.

Anh bước theo Như Ý. Nền đá lạnh và chắc dưới đế giày.

Vân đi phía sau, dải vải đen ở cổ tay chạm vào sương. Nara giữ đoạn dây mực trong bàn tay không cầm dao. Kha đã mở lớp vải bọc miếng giáp của Phác, buộc nó sát bên túi hành lý.

Lyra là người cuối cùng. Hai tay cô chỉ có cung.

Sương khép hờ trước mũi giày cô. Anh quay lại.

“Tôi vẫn nhớ,” Lyra nói khẽ.

Cô đứng một lúc, mắt nhìn khoảng trắng trước mặt. Rồi đặt chân xuống chỗ vừa lộ ra.

Không có giọng người chết nào vọng lại. Anh chỉ nghe sáu người đang đi, tiếng dây đeo cọ áo và nước nhỏ ở đâu đó rất gần. Cậu cất chiếc đục sau khi qua hết đoạn hẹp, đưa bàn tay trống ra hứng một giọt.

Nước rơi khỏi ngón tay rồi bay ngang vào vách.

Anh nhìn thêm chút nữa được không? Linh nói.

Cậu giữ tay ở đó cho giọt tiếp theo đọng lại. Trong mặt nước bé bằng đầu móng tay, một chiếc lá đang trôi ngược lên trời.

Đến trưa ngày thứ hai, đường sương đưa họ xuống một vạt đất lở ngoài chân núi.

Kha dừng ở đầu dốc. Phía trước, bánh xe đã xẻ bùn thành hai rãnh sâu. Vải cờ rách mắc trên những ngọn giáo gãy; giữa các mảnh sắt, cỏ đỏ mọc thành từng búi, đầu cỏ ngậm những giọt sáng.

Anh cúi nhìn một giọt. Nó bò dọc lá về phía chiếc khóa giáp dưới bùn. Chạm sắt, ánh sáng mờ đi, còn lá cỏ mọc dài thêm một chút.

“Bãi quân bỏ lại,” Kha nói. “Đi sát vách. Đừng nhặt gì.”

Lyra lên trước, Nara giữ phía sau Như Ý. Họ đi được nửa bãi thì tiếng kim loại cọ nhau nổi lên dưới chân dốc.

Một chiếc khiên dựng đứng.

Bùn trượt khỏi mặt nó. Những bó rễ đỏ kéo tới, luồn qua lỗ dây đeo, lôi thêm một mảnh giáp vào phía dưới. Cả đống sắt đội đất đứng lên, cao quá đầu Kha. Các tấm khiên xoay quanh một khoảng trống ở ngực, cạnh vỡ va nhau thành những tiếng nghiến.

Nara kéo Như Ý lùi sát vách trước khi mũi giáo đầu tiên quét qua.

Anh bước vào khoảng đất giữa họ và khối giáp. Mana chạy dọc hai chân; cậu đạp lệch một tấm khiên đang lao tới, ép nó xuống bùn bằng cả sức nặng. Những dây rễ nối với nó căng bật lên.

Kha chém đứt ba sợi. Phần sắt trước mặt Anh rơi xuống.

Phía dưới lại có rễ bò tới.

Các mối vừa khép đã đổi, Linh nói. Em chưa giữ được hình của nó.

Một dải đỏ lóe dưới bùn, đi từ đống giáp về gốc cờ gãy cách vách vài bước. Anh đã thấy kiểu chớp nối ấy trong trận đánh, mỗi lần lính đổi cờ nhận lệnh.

“Có thứ còn cấp Mana bên dưới. Vân, chỗ cỏ sát chân cờ!”

Gió lật những lá đỏ. Lyra nhìn qua khoảng vừa mở, bắn một mũi tên ghim dải vải xuống. Dưới nó, vòng sắt ở chân cán vẫn sáng. Chân cờ cắm trong một đế sắt bẹt; rễ đỏ chạy từ mép đế về khối giáp.

Khối giáp quay phắt về phía Lyra. Cánh tay ghép bằng giáo quét ngang, cày vào nền chỗ Như Ý vừa tránh.

Anh cúi nhấc tấm khiên vừa rơi, đưa lên đỡ. Lực đập dội lên vai, kéo miệng vết sườn căng rát. Cậu xoay người theo đòn thay vì ghì lại; mép khiên vùi xuống, ghìm mấy lưỡi giáo trong bùn.

“Qua chỗ Kha!” cậu gọi Như Ý.

Cô luồn thấp sau lưng cậu, ôm hành lý sát ngực. Nara chém dây rễ đang bò theo gót cô rồi đứng chắn ở khoảng vừa bỏ trống.

Anh buông tấm khiên đang ghìm cánh tay giáp, lách qua khoảng Nara giữ để tới gốc cờ. Cậu quỳ xuống, áp tay trái lên mép đế sắt lộ khỏi bùn. Những đường nguồn hiện ra dưới lòng bàn tay, đứt rồi nối mỗi khi vòng trên cán chớp sáng. Cậu không cố giữ tất cả trong đầu.

Theo nhịp vòng ấy, cậu nói với Linh.

Em theo được. Nhánh bên phải đang chạy sát chân Nara.

Anh chờ cô bước qua, mới kéo nhánh đó lệch sang phần đế trống. Một tấm giáp rơi khỏi thân quái. Cậu mở thêm đường trả, cho luồng nóng thoát xuống vũng nước không có ai đứng. Hơi trắng bốc lên, che bàn tay.

Phần rễ ôm cột cờ chùng ra.

“Nara, nhấc vòng khỏi cán!”

Cô bước vào ngay, lưỡi dao nạy đúng khe Lyra đã ghim lộ. Anh giữ nguồn trong hai nhịp cô cần. Nóng tràn tới khuỷu tay, nhưng đường dưới lòng bàn tay vẫn nằm đúng chỗ.

Vòng sắt bật ra.

Khối giáp sụm xuống; Kha kéo Như Ý lùi khỏi những mảnh cuối cùng đang đổ. Những sợi rễ còn sống rút dần về đất. Một búi cỏ bên vách cúi xuống giọt Mana rơi trên lá, không bò theo người nữa.

Anh buông đế.

Tay phải cậu run khi kéo lại dây áo vừa tuột khỏi khóa. Cậu đổi sang tay trái, chậm hơn vì lòng bàn tay còn nóng.

Nara tới kiểm cánh tay cậu trước, rồi mới đặt vòng sắt đã tắt xuống một phiến đá trống. Kha giữ cán giáo đè lên nó cho Anh nhìn mà không phải cầm.

“Cờ đã gỡ quanh làng,” Vân nói. “Bãi này ở ngoài chỗ chúng ta kiểm.”

Anh nhìn các rãnh bánh xe chạy mất sau cỏ. Đường quân đi xa hơn phần cậu đã thấy từ sân thuốc.

Cậu nhờ Vân đánh dấu bãi trên bản đồ, ghi thêm điều vừa xảy ra để gửi về ở bến đầu tiên. Họ để vòng sắt tại chỗ, tách khỏi cán và rễ; không mang thứ còn chưa rõ hết vào túi đồ của đoàn.

Khi Kha hỏi có đi tiếp được không, Anh thử nhấc bình nước. Nước sóng sánh tới tận miệng dù cậu đã giữ bằng hai tay.

“Được. Nhưng tôi cần nghỉ trước.”

Kha nhận bình, chỉ một hõm đá khô cách bãi đủ xa.

Vân xé gói thuốc Yến Nhi đã chuẩn bị, đổ vào nước ấm. Anh nhận bát bằng tay trái. Vị đắng bám ở cuống lưỡi lâu hơn cậu mong; ăn thêm một miếng bánh vẫn còn nguyên.

Như Ý đưa bình nước sạch sang, rồi tự ngồi vá vết rách trên túi. Mũi giáo đã xén mất một góc vải ngoài. Cô kiểm túi tro bên trong, buộc nó lại bằng cả hai nút.

Anh nhìn đường họ vừa qua. Cậu chỉ nghe gió, không còn tiếng sắt.

Lúc đầu anh định giữ cả khối lại, cậu nói.

Em cũng vậy.

Em có thấy chỗ nó đứng lên không?

Cỏ mọc quanh nó. Trước khi vòng cờ sáng, em nghĩ chúng chỉ đang ăn phần Mana còn sót.

Anh nhớ giọt sáng bò về chiếc khóa giáp. Cậu lấy bản đồ, nhờ Vân ghi cả chi tiết ấy dưới dấu cảnh báo. Cỏ vẫn sống ở đó sau khi phép tắt; người đến sau cần biết mình đang đụng vào thứ gì.

Vân trả bút cho Như Ý, ngồi xuống bên túi hành lý.

“Cậu còn định mua gì ngoài thép và thuốc?”

“Thứ đưa nước lên cao.”

“Không đủ tiền thì sao?”

“Xem họ làm trước. Có khi chỉ cần một cái gầu khác.”

Vân bẻ phần bánh của mình. Anh nhìn vệt than chưa giặt hết ở cổ tay áo cô; dải vải đen đã được kéo cao để khỏi chạm đồ ăn.

“Tôi muốn tìm một bến chịu nhận hàng mang tên Bậc Đá,” cô nói. “Để lần sau Hồng Quế không phải giải thích với từng người chúng ta là ai.”

Anh nghĩ tới những cái tên bà đã viết ở bàn bếp. Cậu gật, kéo bản đồ lại gần rồi dừng tay.

“Lần này tôi còn muốn xem những thứ mình chưa nghĩ ra để hỏi.”

Vân nhìn cậu một lúc, cuối cùng chỉ vào phần giấy còn trống ngoài nét sông.

“Chừa chỗ mà ghi.”

Buổi chiều, họ đi thêm một chặng ngắn. Anh giao lượt gác đầu cho Kha, cuộn áo kê dưới tay phải để nó không tê vì bị đè. Trước khi ngủ, cậu nghe Lyra chỉnh lại dây cung và Như Ý hỏi Vân tên một loài chim có tiếng kêu như mái chèo.

Cậu chưa nghe hết câu trả lời đã ngủ.

Hoàng hôn ngày thứ ba, một mùi nước lạ tới trước khi sương tan.

Nó có vị mát của rong, lẫn khói bếp và thứ gia vị Anh chưa nhận ra. Cậu bước khỏi hàng cây, thấy bầu trời nằm dưới chân mình.

Dòng nước giữa thung thấp đen và đầy sao. Hai bên nó là một dòng xanh sáng, một dòng đỏ sẫm; cả ba chạy song song tới tận chỗ mắt cậu không theo được nữa, mép nước chạm nhau mà không hòa màu.

Trên mặt sông, nhà cửa nổi thành từng dãy. Cầu gỗ nối các bến, có đoạn đang được người đứng hai đầu kéo chậm để một con thuyền chui qua. Dưới mái hiên thấp nhất, ai đó cúi lấy nước; trên mái cao, áo quần vừa giặt căng đầy gió.

Anh đứng nhìn cái cầu cho tới khi nó khép lại sau thuyền.

Những ngọn đèn bắt đầu sáng, trôi ra từ dưới sàn nhà. Xa quá, cậu chưa phân biệt được đèn được thả hay có người mang.

“Vạn Lưu,” Vân nói.

Tay Anh vẫn run nhẹ lúc mở túi. Cậu lấy cuốn sổ bằng tay trái, nhìn trang trắng rồi lại ngẩng lên, sợ bỏ lỡ chiếc cầu tiếp theo.

Anh nhìn đi, Linh nói. Tới gần rồi mình hỏi.

Cậu cất sổ.

Ở bến gần nhất, một người đang hát gọi chiếc thuyền về. Anh nghe chưa rõ lời, chỉ thấy mình đã bước nhanh hơn trên con dốc xuống sông.