Everwrite

Ch 014 — Mười Nhịp Tim Mượn

Cánh cửa đầu tiên hỏi Nara lần gần nhất cô vui.

Chữ không hiện trên đá. Nó vang lên bằng tiếng chuông ngay sau trán, gần tới mức Anh tưởng có ai đang ghé miệng vào tai mình. Cậu quay lại; hành lang vẫn chỉ có đoàn người, năm High đứng cùng sáu người của Vân và cậu.

Mười cửa thấp nằm dọc hai bên. Bốn cửa gần nhất còn ánh sáng ở mép dưới. Sáu cửa sau tối hơn, kéo xuống theo độ dốc của nền.

Nara đứng trước cửa đầu.

“Tôi không biết điều nào được tính.”

Như Ý đưa tờ giấy tới cho cô thấy. “Hôm nay có điều gì cô muốn giữ lại?”

Nara nhìn tên mình, rồi nhìn Anh.

“Lúc có người gọi tôi và tôi quay lại,” cô nói. “Không phải vì chuông bảo phải quay.”

Mặt cửa ấm lên.

Một hình ảnh rất ngắn hiện trong đá: Anh nhấc tay giữ đường nguồn, miệng vừa mở; Nara quay đầu về phía cậu. Anh không nghe được tiếng trong hình. Nara đưa tay về phía nó, nhưng cửa đã tách làm đôi.

Bên trong có một người nhỏ nhắn đang quỳ giữa những rễ đen.

Sera đi vào trước. Cô áp tay lên mép hốc ngực, lập tức gọi Anh. Chấm sáng bên trong chỉ lóe lên sau mỗi khoảng ngắt quá dài.

Anh quỳ xuống, tìm đường vòng qua lớp hút.

Nara vẫn đứng ngoài cửa.

“Lúc ấy anh đã gọi thế nào?” cô hỏi.

“Gọi tên cô.”

“Tôi biết. Nhưng giọng anh lúc đó...”

Cô dừng. Đưa mắt tới tờ giấy, rồi lại nhìn phần hình ảnh vừa chìm trong đá.

Anh cảm thấy lạnh dọc lưng.

“Nó lấy mất?”

“Tôi nhớ mình đã quay lại,” Nara nói. “Tôi không còn nghe được tiếng gọi ấy trong trí nhớ.”

Trên vách, hình ảnh mở miệng của Anh lặp thêm lần nữa.

Sera gọi cậu. Chấm sáng trong lõi người nằm dưới rễ vừa hụt. Anh phải quay lại, nhưng trước khi đặt tay, cậu nói với Nara:

“Đừng đưa nó thêm điều gì. Chúng ta chưa biết nó giữ hay lấy đến đâu.”

Nara gật. Cô gấp tờ giấy tên lại rất cẩn thận rồi trả cho Như Ý.

Anh không thể làm lõi trước mặt sáng lên bằng một dòng mạnh. Vòng hút vẫn bám bên ngoài; ấn Mana còn ôm sát vỏ. Cậu chỉ có đường hẹp đã tìm được ở Sera, và người này không còn đủ nguồn để tự giữ nhịp cho cậu thử nhiều lần.

“Chỉ người này đang gần tắt,” Sera nói. “Những người sau cửa khác còn nhịp. Cứu cô ấy trước.”

Yến Nhi giữ vai Anh để cậu không ngả về phía lõi. Orin luồn mảnh đồng dưới những rễ đang khóa hông, chưa bẻ. Sera đặt hai ngón lên điểm lõi nhận Mana, báo cho Linh nhịp rung cậu không cảm thấy rõ.

“Mười nhịp nhỏ,” Linh nói. “Theo tim anh. Nếu cô ấy không giữ được nhịp nào, dừng ở đó.”

Anh đếm theo tiếng Linh. Đến nhịp thứ hai, rễ giật lên; Orin ghì mấu ngoài để lực không kéo cả thân người theo. Nhịp thứ sáu, đôi mắt cô mở. Sera đưa tay chặn cổ tay Anh trước khi cậu vì mừng mà tăng dòng.

Bốn nhịp còn lại vừa đủ để người mới tỉnh tự giữ phần sáng trong vòng nguồn của mình. Anh rút Cấu Tuyến từng chút, nhìn ánh sáng ở lại sau đầu ngón.

“Còn dự trữ,” Sera nói. “Ít thôi. Đừng dùng vào việc không cần ngay.”

Orin bẻ mấu rễ đã nới, đưa cô ra khỏi chỗ quỳ. Kha kê một tấm đá thấp để chân cô đặt xuống, không bị ép đứng ngay. Khi được ngồi, cô nhìn quanh, hai mắt dừng ở những vệt phản chiếu trên tường.

“Trong đó là chúng tôi?” cô hỏi.

Anh nhìn hình ảnh đang lặp trong đá. “Một phần vừa bị giữ lại.”

Cô đưa mắt sang Nara. “Tôi có lấy của chị thứ gì không?”

Nara lắc đầu.

“Cửa lấy.”

Như Ý hỏi người mới muốn được gọi thế nào. Cô nhìn bóng mình trên tường, chạm ngón tay vào gò má rồi nói một âm ngắn:

“Mira. Tôi muốn dùng tên Mira.”

Như Ý viết xuống. Lần này Nara đứng cạnh nhìn cho tới khi mực khô.

Cửa thứ hai hỏi Kael điều khiến anh sợ.

Kael đứng chắn trước nó, tay vẫn giữ khiên. Không ai giục. Ở phía sau, Sera đang kiểm Mira có tự cử động được các ngón chân không.

“Không giữ được người phía sau,” Kael đáp.

Cửa vẫn kín.

Anh nhìn Kael. Người High cúi mắt về vết nứt trên đai khiên, chỗ vừa hứng cả Khang và bao lương thực ở căn phòng đổi trọng lực.

“Lúc mặt khiên trượt,” Kael nói lại. “Tôi nghĩ sẽ không đón kịp họ.”

Một tiếng kim loại va đá vọng lên từ trong cửa.

Kael nhắm mắt. Khi cửa mở, anh thử gõ lên cạnh khiên, nghe âm hiện tại rồi im lặng cất tay xuống.

Người phía trong bị ghim hai cánh tay vào một khung gỗ hóa đá. Cằm cậu tì trên thanh ngang, nhưng lúc thấy Kha tới gần, cậu vẫn cố đẩy bàn tay ra hiệu tránh.

Kha đứng lại.

Orin nhìn lên. Một đầu xà phía trên đã nứt; hai cánh tay bị ghim cũng đang giữ nó khỏi tụt xuống.

Anh gọi Kael chống khiên dưới xà trước khi chạm lõi. Khi đủ mười nhịp Mana, người bị giữ mở mắt hẳn, câu đầu tiên là hỏi thanh ngang đã được đỡ chưa.

“Rồi,” Orin nói. “Cậu có thể buông.”

“Từ từ. Chỗ ghép bên trái tệ.”

Orin nhìn lại, chuyển miếng chèn đúng sang bên ấy.

Khi được đưa xuống, cậu ngồi sát chân Kael, vẫn ngước mắt theo đầu xà.

“Cậu biết làm những thứ này?” Anh hỏi.

“Biết chỗ nào sẽ đổ.”

“Chúng tôi nên gọi cậu thế nào?”

Cậu xoa cổ tay bị ghim, cân nhắc lâu hơn câu hỏi về khung gỗ.

“Theo. Tôi đã muốn thử tên đó.”

“Vậy Theo,” Orin nói, đưa mảnh gỗ nhỏ vừa gỡ cho cậu. “Giữ cái còn dùng được.”

Theo nhận lấy. Cậu thử bẻ một đầu, rồi cất vào nếp áo thay vì ném đi.

Cửa thứ ba nằm cạnh một khe có tiếng nước.

Sera đặt tay lên mặt đá khi lời hỏi vang lên. Nó muốn một lần cô đã nhận đau thay ai đó.

Yến Nhi nhìn cô, lắc đầu rất nhẹ.

Sera quay lại. “Tôi chọn phần mình còn nhớ. Không phải phần nó muốn.”

Trong đá hiện ra chiếc khăn ướt, bàn tay Nhi giữ dưới cằm cô ở kén. Cánh cửa mở mà không có câu nói nào thêm.

Sera nhìn chiếc khăn thật trong tay mình, siết nó một chút rồi bước vào.

Anh không hỏi cô đã mất gì. Cậu cũng không còn gọi những cánh cửa này là trò thử lòng. Mỗi lần mở là một phần nhỏ ai đó không chắc có thể lấy về.

Người được giữ trong buồng thứ ba vẫn nhắm mắt. Khi Nhi rót nước, cô nghiêng đầu về phía bình. Một tiếng chuông gõ trong tường làm vai cô co lại.

Sera và Yến Nhi giữ thân cô trong lúc Anh nạp từng nhịp. Orin chuyển sang xem cửa kế tiếp; Kael giữ lối, để Nara có thể đưa Mira và Theo tới chỗ sáng.

Khi nguồn đã đọng đủ và Anh rút tay, cô không đáp câu hỏi về tên ngay. Nhi đợi, đưa một ít nước tới môi.

“Tôi thích tiếng ở đó,” cô nói sau một lúc, chỉ vào khe tường. “Rin. Có thể gọi tôi như vậy không?”

“Được,” Nhi đáp.

Rin tự giữ bình ở ngụm thứ hai. Cô trả lại trước khi uống nhiều, mắt nhìn những người còn chưa tới lượt.

Như Ý nhận bình rồi đưa nó lại.

“Phần này đã chia cho cô.”

Rin nhìn bà, cúi xuống uống hết ngụm đang muốn.

Anh đứng dậy khỏi buồng thứ ba, bỗng cảm thấy hành lang nghiêng về trái. Cậu đưa tay chống tường, nhưng mắt lại bảo bàn tay đang ở quá thấp.

“Đừng bước,” Linh nói.

Nền không chuyển. Đó là cảm giác của cậu.

Anh chờ cho hai hình ảnh nhập lại. Tay nóng, chân trái lạnh; khi cậu nhắm mắt, chúng đổi chỗ. Ba lần giữ nguồn cho ba người đã làm các tín hiệu đi cùng một đường quá lâu.

Vân giữ dây trước mặt, để cậu có một vật thật mà bám.

“Ngươi còn làm được không?”

“Thêm một người. Nhưng cần ngồi, và tôi không tự tháo phần giữ thân nữa.”

“Vậy để Orin làm việc đó.”

Ở cửa thứ tư, Orin đứng yên trước câu hỏi về một thứ anh đã sửa được.

Anh ta không chọn một thành tựu lớn. Mặt đá chỉ hiện đường nứt trên trần buồng vừa rời, hai mép được đặt lại đúng chỗ. Khi cửa mở, Orin ngước lên như muốn nghe lại tiếng căn phòng thở ra, rồi thôi.

Người trong buồng thứ tư bị giữ bằng cả hai tay. Những ngón cong quặp vào hốc đá, các khớp lệch vì bị bắt giữ một tư thế quá lâu. Cậu còn tỉnh đủ để nhìn Orin, nhưng không đủ nguồn kéo tay mình ra.

Anh chỉ mẩu gỗ Orin đang kê dưới khớp.

“Cần tôi giữ đầu này không?”

“Theo giữ được. Anh dành sức cho lõi.”

Orin đặt mẩu gỗ vào tay Theo, hướng dẫn cậu giữ ngang để cạnh nêm không cắt vào ngón người bị kẹt. Anh đợi hai người kê vững mới nhích tới gần.

“Tôi chỉ tháo để đưa cậu ấy đi,” Orin nói với cậu. “Sửa hết tay làm sau.”

Anh ngồi xuống theo chỗ Vân chỉ. Sera dẫn tay cậu tới đúng mép lõi, để mắt đang nhiễu không quyết định vị trí.

Dòng Mana đi qua nhịp đầu rất khó. Anh phải giảm, làm lại từ phần mình còn cảm chắc. Ở bên cạnh, Orin kê từng ngón khỏi đá bằng những mẩu gỗ Theo giữ, không kéo thẳng cả bàn tay.

Người được cứu thở hắt khi ngón cuối rời hốc.

“Dane,” cậu nói.

Orin dừng tay.

“Tên tôi muốn dùng. Đừng gọi theo số trên mấu.”

Như Ý ngồi xuống đủ gần để cậu nhìn thấy bà ghi. Dane nhìn tờ giấy cho tới khi Orin hỏi có thể kê bàn tay lên một mảnh gỗ khác không. Cậu gật, tự đặt nó vào vị trí đỡ đau hơn.

Mười nhịp đã đủ.

Anh rút Cấu Tuyến, phải dùng tay kia đỡ cổ tay mình khỏi rơi xuống nền. Cậu nhìn bốn người đã được đưa khỏi cửa, rồi nhìn sáu khoảng tối phía sau.

Phần dự trữ trong họ chưa đầy. Nó chỉ giúp họ tiếp tục sống và di chuyển trong khi đường hút còn bám. Mỗi lần nhận thêm người, phần cậu phải giữ càng nhiều.

Khang ngồi xuống trước mặt Anh.

“Mana của ta dùng được không?”

“Lửa của cậu khác.”

“Ta hỏi Mana, không hỏi có đốt họ được không.”

Anh ngẩng lên.

Khang đưa bàn tay ra, chỉ giữ một đốm lửa thật nhỏ. Dưới lớp phép tạo hình có một dòng nguồn đều hơn Anh từng để ý lúc cả hai tranh luận.

“Bỏ phần giữ ngọn lửa,” Anh nói. “Như lúc chúng ta tách đường phép. Đừng đưa hết.”

Khang làm theo. Đốm lửa nhỏ dần, để lại cảm giác nóng thô ở giữa hai bàn tay.

Linh thử một nhịp qua mạng của Anh rồi bảo dừng. Cậu trai hạ dòng ngay, để Anh chỉnh đường nhận đủ hẹp cho phần nguồn không tràn vào nhánh đang đau.

Lần thử tiếp, Sera xác nhận có thể dùng.

Anh nhìn bàn tay Khang. Lần đầu thấy con chim lửa, cậu chỉ chờ nó thành hình; giờ phần trước khi có chim mới là thứ khiến cậu muốn nhìn kỹ.

“Giữ như thế. Cậu làm được rồi.”

Khang liếc lên, khóe miệng giật nhẹ. “Giờ cậu mới chịu nhìn phần ta hỏi.”

Anh bật cười, rồi hạ mắt về đường nhận. Cậu không đổi chỗ ngồi hay nới thêm nhánh; phần nguồn của Khang đã đủ để sợi sáng trước mặt thôi chập chờn.

Họ nạp thêm cho Mira trước. Anh vẫn làm cầu nối; nhiệt ở tay không biến mất, nhưng cậu không phải vừa lấy nguồn vừa giữ tất cả đường đi. Sera báo lõi, Như Ý đếm nhịp, Yến Nhi giữ cánh tay cậu khỏi co. Vân đưa những người đã ổn sang bên Kael, để lối làm việc luôn trống.

Dane tự giữ mảnh gỗ kê tay. Theo ngồi cạnh Orin, nhặt những phần dây có thể buộc lại.

Nara đứng ở cửa đầu, quay nhìn hình ảnh còn lặp trong đá.

Anh gọi tên cô để báo Mira đã đủ nguồn đi tiếp.

Nara quay lại ngay.

Sáu cánh cửa phía sau đồng loạt rền lên.

Một phiến đá dài dưới nền dịch xuống. Mép những cửa chưa mở bắt đầu hạ, nhanh hơn phần ánh sáng đang rút ở chân chúng.

Orin đứng phắt dậy.

“Giữ nguyên nguồn cho người đang nhận,” anh nói với Anh. “Tôi tìm chỗ chặn.”

Ở sau cửa gần nhất, có tiếng người gõ đáp, dồn dập.