Everwrite

Ch 012 — Năm Người Còn Tỉnh

Sợi xích đầu tiên quét ngang tầm mặt.

Anh kéo nó lệch bằng Cấu Tuyến, để Kha chém vào mắt nối đã căng. Đầu xích rơi xuống, giãy như một con rắn bị đứt đuôi. Phần còn trong tường lập tức mọc dài thêm.

“Không đứng giữa phòng,” Kha nói.

Vân đưa Yến Nhi và Như Ý sát vào dãy chuông vỡ. Lộc giữ lối sau, chân băng tì lên một bậc thấp để không chịu toàn bộ trọng lượng. Khang quét lửa dọc nền, chỉ đủ làm những bóng xích hiện ra trước khi chúng tới.

Nara đứng bên phải Anh như đã nói.

Cô chặn từng sợi rất chính xác. Nhưng mỗi lần xích dừng hoặc đổi hướng, bàn tay cô cũng khựng theo, đợi nó lao tiếp mới chuyển động. Anh thấy khoảng trống mở ra cạnh vai Yến Nhi mà Nara chưa nhìn tới.

“Cô có thể đánh vào chỗ chúng mọc không?”

“Đó không phải vị trí được giao.”

Một sợi xích lách qua khe giữa hai chiếc chuông, quấn lấy cổ tay Nhi.

Nara nhìn thấy.

“Cô ghét cái nào nhất?” Anh hỏi, vừa ghì phần xích đang kéo mình về tường.

Mắt Nara chuyển khỏi cậu.

Cô dẫm lên mắt xích Anh đang giữ, dùng nó làm điểm bật, lao ngang căn phòng. Bàn tay quấn đồng chém vào đúng chỗ sợi đen chui ra khỏi đá. Tường nứt. Nara giật cả mấu nối ra, để chiếc vòng trên tay Nhi rơi xuống trước khi nó kịp siết.

“Cái đó.”

Cô không quay lại vị trí cũ. Nara kéo Nhi qua khe vừa mở, gọi những người còn lại theo mình. Anh và Kha giữ hai bên đủ lâu để Lộc đưa Như Ý qua, rồi cùng lùi khỏi phòng chuông.

Xích đuổi tới mép cửa thì dừng.

Một tiếng chuông trầm vọng qua đá. Nara đưa cánh tay vừa cứu Nhi lên, nhìn các vệt xước mới.

“Cô bị đau?” Anh hỏi.

“Có. Nhưng tôi vẫn muốn làm thế.”

Cậu gật, để cô dẫn đường.

Hành lang ngoài phòng không thẳng. Các vách nối vào nhau ở những góc Anh nhìn lâu sẽ thấy chóng mặt. Nara dừng ở mỗi góc, gõ lên đá rồi nghe âm trở về. Có lúc cô chọn một khe hẹp thay vì cánh cửa rộng ngay bên cạnh.

“Bốn buồng High còn lại,” cô nói. “Nếu nghe tiếng gọi tên mình từ sai hướng, đừng đi theo.”

Anh nhìn Vân. Cô đã giữ chiếc dây ngắn nối cả đoàn trên tay, không cần cậu nhắc.

Buồng đầu mở ra giữa một tiếng đá nghiến.

Người đàn ông bị khóa ở phía cuối có chiếc khiên gắn trên cánh tay. Bàn tay còn lại chống dưới mép trần, dù khoảng cách giữa lòng bàn tay và đá đã rộng hơn một gang. Anh chưa kịp hỏi ông đang giữ gì thì Nara đưa ngón tay lên môi.

Một viên đá lăn khỏi giày Khang.

Nó không rơi xuống. Nó bay về bên trái, đập vào tường.

Người mang khiên quay mắt nhìn cả nhóm, rất khẽ lắc đầu.

Anh bước thử. Trọng lượng kéo sang một bên; cậu phải tì tay vào nền vốn vừa biến thành vách. Khi tất cả im lặng đủ lâu, nó trở lại hướng cũ.

“Âm làm căn phòng đổi hướng,” Linh nói trong đầu cậu. “Đợt vừa rồi đã hết. Có thể qua khoảng giữa.”

Anh ra hiệu cho Kha trước, chỉ các điểm có thể bám.

Họ mới tới nửa phòng thì trần nghiêng đi.

Không ai nói hay làm rơi gì.

Anh chụp được gờ cửa, nhưng chân trái không kịp co. Cả người bị kéo khỏi điểm bám. Khang trượt qua dưới cậu, hai tay quờ vào khoảng trống.

“Dự đoán sai,” Linh nói ngay. “Nó không chờ âm nữa.”

Người bị khóa xoay khiên.

Mặt khiên hứng lấy Khang cùng chiếc bao Như Ý đang giữ, giảm cú va trước khi họ rơi vào vách. Anh đạp chân phải lên mép đá, dồn Mana qua vai rồi kéo thân mình về. Kha đã móc được chuôi kiếm vào một rãnh, giữ Vân và Yến Nhi bằng đầu dây.

Anh không thử đoán lần đổi hướng tiếp. Cậu nhìn người mang khiên, chỉ xuống bàn tay đang bị đá giữ.

Người ấy gật.

“Cho tôi nhịp ở hai tay,” Anh nói với Linh. “Còn hướng, tôi nhìn khiên.”

Cấu Tuyến chạm mép kén. Đến lúc trọng lượng kéo ngược, Anh dùng chính lực ấy bẻ vỡ phần đá đã dò được chỗ mỏng. Một chân khiên được giải phóng, chống xuống trước khi cả nhóm lại trượt.

Người đàn ông kéo tay còn lại ra.

Ông đợi Anh nạp một phần Mana qua đường ngoài, rồi xoay khiên thành mặt nghiêng để từng người bò về cửa. Khi Anh bước cuối cùng, căn phòng đổi hướng thêm lần nữa. Mặt khiên rời nền, nhưng người giữ nó đã tới ngưỡng và bám được vào vách ngoài.

Khang nằm ngửa trên hành lang, thở như vừa nuốt cả căn phòng.

Người mang khiên nhìn những người nằm ngồi quanh mình.

“Đội hình không đạt chuẩn.”

Kha chống kiếm đứng dậy. “Lần sau ta sẽ để cậu xếp.”

Người ấy nhìn ông một lúc. “Kael. Tôi muốn được gọi vậy.”

Như Ý đọc lại cái tên trước khi ghi. Kael gật, rồi kiểm đai khiên đã nứt sau cú hứng.

Anh quay bàn tay, thử co các ngón.

“Tôi tưởng cô đã thấy nhịp.”

“Em thấy một nhịp,” Linh đáp. “Rồi cho rằng nó sẽ lặp.”

“Lần sau nói cả phần cho rằng.”

Linh im tới khi Kael đứng được vững.

“Em đã định tìm ngay một nhịp khác,” cô nói. “Để lần này đoán đúng.”

“Cô tìm ra chưa?”

“Chưa. Và em sẽ để anh nghe hết lời người ở trong phòng trước.”

Anh nhìn chiếc khiên nứt. Kael đã hứng đòn bằng nó khi dự đoán của hai người sai. Cậu gọi anh tới trước cửa tiếp theo, hỏi nơi này còn thay đổi theo điều gì.

Kael chạm vào mép cửa rồi rút tay. “Tôi chưa từng vào buồng này. Phải hỏi người ở trong.”

Ở buồng thứ hai, không thứ gì chịu ở trạng thái hỏng.

Anh vừa hỏi vừa tháo một mảnh đá khỏi kén; hai mảnh mới mọc vào chỗ trống. Một vết kiếm của Kha trên cửa vừa khép đã để lại lớp đá dày hơn trước. Giữa căn phòng, người bị giữ từ đầu gối trở xuống đang nhìn Anh bằng vẻ khó chịu không cần thêm lời giải thích.

“Đừng sửa nữa,” người ấy nói.

“Tôi đang cứu anh.”

“Anh đang sửa sai vật.”

Anh rút tay trước khi lớp đá mới trùm lên cổ tay mình.

Người kia chỉ vào một đường nứt vòng quanh trần. Trên đó, những hạt bụi đang chạy tới chạy lui mà không tìm được chỗ nằm yên.

“Chỗ ấy chưa khép. Mọi phần còn lại đang bị kéo đi bù.”

Anh ngẩng nhìn. Mỗi lần trần cố nối hai mép nứt, đá quanh chân người bị giữ lại dày lên. Cậu thử nối một đoạn nhỏ bằng Cấu Tuyến. Đám bụi ở đó dừng, nhưng phía đối diện nứt rộng hơn.

“Không kéo chặt,” người kia nhắc. “Đặt nó đúng chỗ.”

Anh thở ra, nới tay. Linh giúp cậu giữ hai mép trong cùng một nhịp khi Mana chạy qua. Đường nứt sáng lên rồi liền lại.

Đá quanh hai chân buông xuống như một bàn tay thôi nắm.

Anh vẫn giữ ngón tay trên đường nối, ngạc nhiên vì lần này không phải ghì. Cậu nới thêm chút nữa; đá vẫn yên. Khóe miệng cậu nhếch lên.

“Ít hơn thật,” cậu nói với Linh.

“Em cũng muốn thử lại. Nhưng để người ta bước ra đã.”

Người vừa được thả quỳ ngay bên vết nối thấp nhất, lấy ngón tay thử.

“Tạm chấp nhận.”

Anh nhìn cậu ta. “Phần cứu người cũng tạm à?”

“Phần cuối đúng. Phần trước làm nó dày thêm.”

Kha quay mặt đi, nhưng Anh thấy khóe miệng ông động. Cậu đành ngồi xuống kiểm nguồn cho người mới thay vì tìm một câu đáp có ích.

Khi được hỏi muốn gọi thế nào, người ấy nói ngay: “Orin.”

“Tên anh chọn?” Như Ý hỏi.

“Phải. Đừng ghi cả lời phê bình.”

“Ta chưa đủ giấy để ghi hết đâu.”

Orin nhận một mảnh mặt nạ đồng Kha mang theo, xem cạnh gãy rồi giữ lại. Anh tưởng Orin chỉ xem rồi trả, nhưng cậu ta đã dùng nó cạy phần đá còn dính ở khớp chân.

Buồng của Sera ở sau vườn hoa trắng.

Anh nhận ra bàn tay cô trước khi thấy mặt. Sera vẫn giữ chiếc khăn Yến Nhi đã đưa, lần này ở giữa những rễ mảnh quấn tới khuỷu. Mỗi bông hoa mở cánh, ánh sáng trong ngực cô lại lệch đi một chút.

“Đừng cắt hoa,” cô nói ngay khi thấy họ.

Kael hạ lưỡi dao vừa rút. Nara quỳ ở mép vườn, để Sera nhìn rõ mình.

“Nara,” cô tự giới thiệu.

Sera nhìn lên. “Cô giữ được rồi.”

“Nhờ có người nghe thấy.”

Anh đặt Cấu Tuyến vào bệ cũ. Dòng sáng nhỏ cậu nạp vẫn còn một phần; nó đang bị những rễ trắng lấy đi mỗi lần có người bước vào vườn.

Yến Nhi xoa vết trầy trên cổ tay. Một bông hoa sát chân cô chuyển hồng. Sera nhăn mặt; Nhi thôi xoa, nhìn xuống chỗ trầy.

Nhi lập tức lùi lại.

“Tay tôi hết rát rồi. Chị đang nhận đau của tôi?”

“Buồng bắt tôi nhận phần được đem vào,” Sera đáp. “Tôi chưa tách được nó khỏi nguồn.”

Anh nhìn các cổ tay, đầu gối bị thương trong đoàn. Không chỉ mình cậu đem thêm một gánh nặng tới đây.

Vân đưa mọi người lùi ra hành lang, chỉ để Nhi ở lại với Anh và Orin. Orin chống phần rễ giữ chân Sera bằng miếng đồng, chưa cạy. Anh mở đường Mana vừa dùng, giữ nguồn ổn định.

Nhi ngồi trước bông hoa màu hồng. Cô rút lớp phép đang làm dịu tay mình, hít vào, các ngón khép chặt quanh cổ tay.

“Phần này của tôi,” cô nói.

Màu hồng rời cánh hoa.

Sera đặt bàn tay còn tự do lên mép bệ, tự đẩy một rễ trắng khỏi đường nguồn. Nhi gật với cô; bông hoa khép. Orin nâng mấu giữ chân; Anh giữ cho dòng sáng không đứt trong lúc Sera bước khỏi bệ.

Cô không đứng thẳng ngay. Sera ngồi cạnh Nhi, đợi đủ sức rồi mới hỏi:

“Cổ tay còn cử động được không?”

Nhi thử xoay tay.

“Được. Còn chị?”

Sera nhìn chiếc khăn trong lòng. “Tôi muốn ra khỏi vườn này trước.”

Anh nhường lối. Lần này, khi vách phòng bắt đầu khép, Sera đã ở cùng họ.

Buồng cuối không có trần.

Một bầu trời đêm trải trên đầu cả đoàn, sâu tới mức Anh quên nhìn chân. Những ngôi sao phát tiếng thì thầm; mỗi tiếng chỉ vừa đủ gần để cậu tưởng có người đứng ngay sau vai.

Ở giữa khoảng tối là người High cuối cùng.

Đồng tử cô phản chiếu những vệt sáng mà Anh không thấy ở nơi mình nhìn. Cô đưa tay lên, chỉ ngôi sao thấp nhất.

“Nó đến gần khi câu trả lời không phải điều người nói tin.”

Khang nuốt khan. “Ta không sợ.”

Một điểm sáng rơi thẳng xuống trên đầu cậu.

“Ta sợ một chút.”

Nó dừng.

Anh nhìn Khang. Cậu trai đang giữ hai bàn tay sát ngực, không còn cố thắp lửa. Vân không giục, chỉ chờ cậu tự bước qua vệt sáng đang đứng yên.

Đến lượt Anh, một tiếng gọi vọng xuống.

“Anh Hai.”

Cậu khựng lại.

Không thấy căn phòng cũ, không thấy màn hình hay chiếc bát cơm. Chỉ có một âm đã đủ làm bàn tay cậu tự khép, như đang cố giữ thứ gì nhỏ hơn tay mình.

Linh không chặn nó.

“Anh còn ở đây,” cô nói. “Nhìn xuống chân.”

Anh thấy mũi giày mình chạm một vạch bạc trên nền. Cậu đếm hai nhịp thở.

“Anh có nhớ không?” tiếng kia hỏi.

Cậu muốn nói có. Muốn làm điều dễ nhất là nhận rằng mình nhớ, để tiếng ấy đừng hỏi thêm.

Nhưng ngôi sao ngay trước mặt đã hạ xuống.

“Tôi nhớ đã có người gọi như vậy,” Anh đáp. “Còn người ấy trông thế nào, tôi không giữ được.”

Điểm sáng lùi lên cao.

Nara ở bên kia vạch bạc đưa tay ra. Anh tự bước qua, để cô giữ cổ tay khi chân trái chạm nền trễ một nhịp.

Người High cuối cùng xoay mặt về cậu.

“Tôi muốn được gọi là Lyra,” cô nói. “Không phải mã treo trên buồng.”

Như Ý đọc lại tên, cho cô nhìn nét chữ. Lyra chạm ngón tay vào khoảng giấy sát bên, tránh làm nhòe mực.

Anh kiểm đường nguồn rồi cùng Linh cấp cho cô một lượng nhỏ. Lyra tự tháo chốt giữ cánh tay khi mắt đã đủ sáng, nhưng phải dựa vai vào Sera để đi tới hành lang.

Năm High đã ở cạnh nhau.

Không ai còn trong kén, cũng chưa ai hết những vệt đen quanh lõi. Anh nhìn tay mình nóng đỏ, biết những phần Mana vừa nạp không thể đưa tất cả đi mãi.

Nara chỉ về phía cuối hành lang. Mười nhịp yếu vẫn còn ở đó.

Kael điều chỉnh lại đai khiên, bước sang chỗ chắn được những người đi chậm. Orin giữ miếng đồng trong tay. Sera đứng thẳng hơn khi Lyra bắt đầu tự đi được.

“Cùng tới chỗ họ?” Nara hỏi.

Từng người đáp bằng một tiếng ngắn hoặc một bước tiến. Anh đợi đủ cả năm rồi mới theo.

Trước mặt họ, một cánh cửa mới đùn khỏi vách.

Năm dấu tay hiện trên mặt đá. Bên dưới là dòng chữ đỏ mà Nara đọc thành tiếng, giọng mỗi lúc một lạnh:

“Năm đơn vị High đã được thu hồi. Chờ chủ sở hữu xác nhận.”

Ở sau cửa, một trong mười nhịp sáng hụt đi.

Lần này Anh biết đó là một người.