Everwrite

Ch 024 — Người Đàn Bà Dưới Tán Bạc

Cây bạc mọc lên giữa bể nước trong một đêm.

Anh thức giấc vì tấm vải dưới lưng bị kéo căng. Cậu tưởng một người đi qua vướng chân, nhưng khi ngồi dậy, cả hàng bát đặt cạnh mái cùng nghiêng về phía bể. Một tiếng chạm rất nhỏ chạy từ chiếc này sang chiếc khác. Nước trong bát không đổ; nó đứng lên ở một mép, như muốn nhìn ra ngoài.

Linh gọi cậu trước khi cậu kịp với dao. “Vòng dẫn đã đổi.”

“Bị phá?”

“Vẫn có nước. Em không biết ai đang giữ nó.”

Anh xỏ giày, bước khỏi mái. Bàn tay đã hết run khi buộc dây, nhưng dấu lạnh từ đêm nghe giọng người trong suối trở lại ngay lúc cậu chạm cột. Cậu đi chậm hơn, đợi mắt quen ánh bạc đang dâng bên ngoài.

Rin là người phát hiện đầu tiên. Cô đánh thức cả trại mà không la, chỉ đi tới từng mái trú và nói: “Có người đang mọc trong bể.” Câu ấy đủ khiến ba mươi sáu người tập trung nhanh hơn mọi hồi còi.

Không ai đứng sát bờ. Kha đưa ba đứa trẻ lên chỗ cao hơn, đủ để chúng còn nhìn thấy người nhà. Vân tới cạnh Anh, hỏi nhỏ có cần tháo đường nước khỏi trại không. Cậu nhìn những đầu rễ mảnh đã xuyên qua bể mà không làm đá nứt.

“Nếu tháo, tôi không chắc biết mình đang tháo phần nào.”

Vân gật, chuyển lời để Orin buông chiếc nêm vừa nhấc. Người thợ đặt nó xuống, bàn tay còn ở gần dụng cụ. Anh hiểu. Họ vừa kiếm được nguồn nước; chỉ đứng nhìn một thứ khác mọc giữa đó đã khó, chưa nói đến việc không biết nó có cho mình tiếp tục uống hay không.

Rễ của nó xuyên qua vòng dẫn Anh dựng, nhưng nước không tràn. Mỗi chiếc lá mang một giọt sương lơ lửng ở mặt dưới, bất chấp trọng lực.

Các giọt sương phản chiếu những mùa khác nhau. Trong một giọt, thung lũng phủ tuyết. Trong giọt kế bên, cây cối cháy đỏ dưới một mặt trời xanh. Anh cúi gần hơn và thấy ở giọt thứ ba một khu trại cũ đang chìm trong rễ.

Linh không phóng lớn hình ảnh. Cô cũng đang nhìn.

Người đàn bà bước ra khỏi thân cây khi mặt trời vừa chạm núi.

Bà cao, tóc dài như những sợi vỏ bạc, mắt xanh thẳm không có lòng trắng. Không có luồng Mana nào Anh đọc được. Đúng hơn, cả thung lũng là luồng Mana của bà.

“Người buộc dòng nước,” bà nói.

Anh cảm thấy lời ấy tới trước âm thanh. Mặt bể trũng xuống quanh những rễ lớn, để lộ đúng đường cậu đã đặt đá. Các chỗ sửa của Orin hiện rõ, những mối nối thô vì thiếu dụng cụ cũng không giấu được. Cậu đã nhìn công trình ấy bằng vẻ tự hào suốt sáng qua. Giờ nó giống một bàn tay lạ đặt ngang cổ một người đang thức dậy.

Cấu Tuyến trong tay Anh tự tan.

Linh im hoàn toàn. Lần đầu tiên, cô không có giả thuyết.

Anh hạ tay.

“Tôi buộc nó vì ba mươi sáu người cần uống.”

“Các ngươi cắt rễ, đốt hoa, giết Tê Giáp Sương — những con ăn độc.”

“Chúng tôi chưa giết Tê Giáp Sương.”

“Chưa.”

Sau lưng Anh, Kha dịch tay khỏi chuôi kiếm. Cử động rất nhỏ ấy khiến lá bạc trên toàn cây cùng quay về phía ông. Anh nhìn bàn tay vừa buông của Kha rồi nhìn những đầu lá, không thử đưa Mana lên lần nữa.

Anh cảm thấy Vân bước tới ngang mình. Cậu không ngăn. Nếu đây là cuộc thương lượng về nơi ở của ba mươi sáu người, cô có quyền đứng ở hàng đầu.

“Nếu chúng tôi rời đi, mười bốn người vừa tới có thể không qua nổi đường núi,” Vân nói. “Nếu ở lại mà phá thung lũng, tất cả rồi cũng chết. Bà muốn điều gì?”

Người đàn bà nhìn Vân lâu hơn nhìn Anh. “Một người hỏi ta muốn gì. Một người biết hạ tay khi không hiểu. Khá hơn những đoàn trước.”

Lá bạc rung. Hình ảnh hàng trăm khu trại bị rễ nuốt thoáng qua mặt nước.

Có trại dựng tháp đá, trại đào mỏ xuống mạch nước, trại treo xác Tê Giáp làm cờ. Rễ bạc không phân biệt tường nhà với xương người khi kéo tất cả xuống đất. Hình ảnh vụt qua nhanh, nhưng tiếng kêu còn nằm trong đầu Anh.

Một đứa trẻ nép sau Hồng Quế. Bà đặt cả hai tay lên vai nó, không che mắt.

Anh muốn hỏi có ai trong những trại ấy kịp chạy không. Một mái nhà chìm xuống mặt nước trước khi cậu mở miệng. Điều người đàn bà đưa ra không phải toàn bộ câu chuyện; cậu chỉ thấy phần kết bà muốn họ nhớ. Nhưng cả những người đã đào mỏ sai chỗ hẳn cũng từng đứng quanh một nồi ăn nóng.

“Những người đó có được báo trước không?” cậu hỏi.

Lá trên mặt nước đứng im.

“Có người nghe. Có người chặt thứ đã nói với họ để mang về làm bằng chứng.”

Anh không biết câu ấy đúng với mọi trại hay chỉ một đoàn. Cậu không có lời của người đã chết để hỏi lại. Cậu chỉ có ba mươi lăm người đang đứng sau và bên cạnh mình, cùng một bể nước mà bàn tay mình không còn giữ được.

“Vậy lần này xin nói bằng điều chúng tôi có thể hiểu,” cậu đáp. “Nếu không được lấy một thứ, cho chúng tôi biết trước khi có người phải chết vì tưởng đó là cành khô.”

Người đàn bà nhìn xuống ngón tay cậu. Một chiếc lá rơi sát mũi giày, dừng lại giữa không khí rồi trở lên cành. Anh để yên cả hai tay.

“Ta là Ngân Diệp. Các vua nhỏ gọi ta Thụ Chủ.”

Anh biết mình đang đứng trước thứ mạnh hơn mọi phép từng thấy. Cảm giác ấy không làm cậu muốn đo. Nó làm cậu muốn lắng nghe.

Ngân Diệp đặt ba điều kiện: không chặt rễ bạc, không săn Tê Giáp khi chúng không tấn công và trả nước đã dùng về đất sau khi lọc sạch.

“Những rễ đã tự rụng thì sao?” Orin hỏi.

Ngân Diệp nghiêng một ngón tay. Một sợi bạc khô tách khỏi thân cây, rơi vào phần đất ẩm rồi nằm yên.

“Thứ đã rời cây có thể dùng. Thứ còn nghe được nước thì để lại.”

Rin cúi xuống nhưng chưa nhặt. Cô áp tai gần sợi khô, rồi tới một đầu rễ còn cắm trong bể. Anh nhìn hai động tác ấy, hiểu vì sao cô được ở cạnh cuộc hỏi đáp này. Cậu có thể cảm Mana chạy qua rễ; Rin đang học sự khác nhau giữa một vật liệu và một phần vẫn còn sống.

“Tôi sẽ chỉ chỗ cho người lấy,” cô nói.

“Chỉ khi ngươi nghe được.”

Rin gật. Ngân Diệp không thưởng cho câu nhận việc, cũng không giải hết những gì cô chưa biết.

Mộc Lâm hỏi tiếp. “Nếu rễ mọc xuyên nhà?”

“Dời nhà.”

“Nếu Tê Giáp ăn kho?”

“Tìm vì sao kho của ngươi có độc khiến chúng phải ăn.”

Yến Nhi hỏi nước thế nào mới gọi là sạch. Ngân Diệp thả một chiếc lá xuống bể; nó chuyển màu theo những thứ nước mang. Rin hỏi liệu được dẫn nước hay không. Theo hỏi đá nào có thể lấy. Mỗi câu hỏi khiến giao ước bớt giống lời đe dọa của một vị thần và gần hơn với cách hai loài khác nhau thử sống chung.

Yến Nhi lấy một bát nước đã dùng để rửa băng, để cách bể sạch một khoảng. Yến Nhi hỏi trước khi nhúng lá vào. Mặt lá chuyển sẫm từ cuống tới đầu, để lại một vệt đen không chịu tan.

“Đun sôi cũng thế?”

“Nước không chỉ mang thứ biết chết vì nóng.”

Yến Nhi trao bát cho Sera, hai người nhìn lớp cặn mà sáng qua họ định đổ xuống khe xa. Anh không chen vào. Cậu nhìn theo hướng khe ấy chạy, nhận ra nó về cùng một dải rễ dưới bể. Xa khỏi chỗ mình uống chưa chắc đã là nơi có thể đổ mọi thứ đi.

“Cho chúng tôi thời gian làm chỗ giữ nước bẩn,” Vân nói. “Hôm nay chưa có.”

Ngân Diệp để chiếc lá mới rơi vào bàn tay Yến Nhi. “Giữ lại trước khi biết trả đi đâu.”

Hồng Quế lật úp một chiếc chum rỗng rồi dựng lại. “Chum này chưa đựng lương. Tạm dùng được.”

Không ai tuyên bố vấn đề đã xong. Theo nhìn chỗ chum phải đứng, Mộc Lâm chỉ nền cao hơn để nó không trượt. Anh thấy những điều kiện nặng nề bắt đầu có hình của những việc họ có thể thử làm.

Đổi lại, bà sẽ không để Độc Triều nuốt bậc đá.

“Không phải bảo hộ,” bà nói. “Là xem các ngươi có biết sống hay không.”

Kha bước tới một chút, vẫn để hai tay rời vũ khí. “Nếu thú vào giết người?”

“Hãy giữ người của ngươi. Đừng gọi mọi thứ đứng trước đường ngươi là kẻ săn.”

“Và sương?”

Một rễ lớn nhô lên dưới mép bậc, đẩy màn tím khỏi chỗ ba đứa trẻ đứng. Xa hơn một quãng ngắn, sương vẫn phủ kín đầu cọc. Vải trên mái ướt thêm một vệt.

Anh nhìn ranh giới ấy. Ngân Diệp có thể giữ cho bậc đá không bị nuốt, nhưng không có lời nào hứa mái sẽ không sập, người sẽ không hít độc hay những kẻ sống trong thung lũng phải tránh họ. Cậu hỏi lại điều đó. Người đàn bà chỉ nhìn cậu, rồi để rễ hạ xuống.

Anh quay về phía những mái trú, chờ mọi người nói hết điều chưa chịu được trước khi nhận lời.

Sự đồng ý không diễn ra bằng một tiếng của Anh. Như Ý đọc lại ba điều. Người không biết chữ đặt tay lên tấm gỗ. Android ghi tên của chính mình. Có người phản đối điều kiện về Tê Giáp và được phép nói hết trước khi chọn ở lại.

Một người trong đoàn mới không muốn ký lúc đầu. Ông đã làm ruộng nơi muốn cứu cây lúa phải chặt rễ cỏ; ông sợ ở đây một cái cuốc đặt sai cũng thành tội chết. Anh nhờ Rin chỉ sợi bạc khô và rễ sống ngay cạnh nhau, rồi nói phần họ vẫn chưa biết sẽ được giữ khỏi chỗ đào cho tới khi kiểm được.

“Cậu bảo đảm không bao giờ nhầm?”

“Không,” Anh đáp. “Tôi bảo đảm ông không phải tự đoán một mình rồi chịu hết.”

Người ấy đứng bên tấm gỗ rất lâu, sau cùng mới để dấu tay. Anh đợi phần than dưới ngón tay ông khô rồi nhận bút. Cậu không viết tên như người xin một món quà; cậu viết sau khi nhìn lại chiếc chum đựng nước bẩn mà mình sẽ phải tìm cách xử lý.

Ba mươi sáu dấu tên đã nằm dưới giao ước. Anh đặt bút xuống bên dấu của mình, sau cùng.

Ngân Diệp tan dần vào thân cây. Trước khi những đường nét cuối cùng chìm vào vỏ bạc, bà nhìn thẳng cậu.

“Trong ngươi có một khu rừng bị ép thành hình người. Đừng tưởng vì nhìn thấy đường đi mà đã hiểu hạt giống.”

Linh chỉ lên tiếng khi chiếc lá cuối cùng đứng yên.

“Em không biết bà ấy là gì.”

Anh nhìn nước chảy ngược quanh rễ bạc. “Tốt.”

“Tốt?”

“Cuối cùng cũng có một thứ khiến cả hai chúng ta phải học cách im.”

Một chiếc lá bạc rơi xuống vai cậu. Nó không tan thành Mana, cũng không hiện ra bất kỳ cấu trúc nào. Chỉ là một chiếc lá mát lạnh, thật đến mức cậu ngửi thấy mùi mưa.

Anh giữ nó lại.