Ch 049 — Người Giữ Ba Dòng Nước
Cung điện của Hải Chủ là ba con thuyền khổng lồ không bao giờ chạm nhau.
Cầu nối giữa chúng chỉ xuất hiện dưới chân người đang bước. Anh đi sau Vân nửa bước, vừa tò mò nhìn đàn cá bơi trong không khí vừa cố không nghĩ tới khoảng nước sâu hun hút bên dưới.
“Nhìn thẳng,” Kha nói.
“Tôi đang nhìn thẳng vào một con cá có sừng.”
“Thẳng khác.”
Hải Chủ Tam Giang ngồi câu cá ở nơi đáng lẽ phải đặt ngai. Ông trông như một người lái đò già: chân trần, áo nâu, tóc buộc bằng cọng lau. Dây câu thả vào một cái bát cạn. Trong bát lại có mây bão và tiếng sóng vỗ từ rất xa.
Không ai quỳ. Nara và Lyra đã hỏi trước, Vân đã nói đây là cuộc gặp giữa hai cộng đồng, còn Anh không có thói quen đặt đầu gối xuống chỉ vì người trước mặt có cung điện lớn.
Tam Giang cũng không yêu cầu.
“Người không Ma Hạch,” ông nói. “Ngươi làm rách một dòng nước của ta.”
“Dòng nước ấy định nuốt trẻ con.”
“Nó chỉ làm điều người ta ra lệnh.”
“Vậy tôi muốn biết người ra lệnh.”
Anh thử cảm nhận Mana quanh ông.
Trong một thoáng, cậu thấy ba con sông chảy xuyên qua cơ thể mình. Hàng triệu giọt nước mang theo ký ức của người chết đuối, lời thề của thuyền trưởng và tiếng khóc trẻ sơ sinh. Không có cấu trúc phép để đọc. Không có điểm bắt đầu hay kết thúc.
Linh kéo toàn bộ cảm nhận của cậu về.
“Đừng nhìn nữa,” cô nói. Lần đầu tiên kể từ Ngân Diệp, giọng cô có vẻ choáng.
Tam Giang nhấc cần câu. Trên lưỡi câu là một giọt nước đang giãy như cá.
“Ngươi tưởng hiểu được mọi thứ mình chạm vào?”
Anh giữ hai bàn tay sau lưng để ông không thấy đầu ngón đang tê. “Không. Nhưng tôi vẫn chạm khi có người cần cứu.”
Vân đặt lên sàn ba vật: mẩu cờ Asterra, đồng xu mua tin tại chợ và nút dây Hồng Quế để lại. Cô nói ngắn gọn về cuộc chiến, đường buôn tù nhân, những kiện hàng được đưa vào Hầm Dẫn Lưu nhưng không bao giờ có tên trên sổ thuế.
Tam Giang nghe hết, mắt vẫn nhìn cái bát.
“Hầm nằm dưới nước của ta,” ông nói. “Luật Vạn Lưu cấm người ngoài xuống.”
“Luật ấy đang bảo vệ ai?” Vân hỏi.
Mặt nước trong bát dâng lên một đốt ngón tay. Kha dịch chân. Nara đặt tay gần chuôi kiếm. Anh không ra hiệu ngăn họ; cậu chỉ đứng ngang Vân.
Hải Chủ nhìn cô lần đầu.
“Câu hỏi nguy hiểm.”
“Người chết trong Bậc Đá cũng đã trả giá cho việc không hỏi.”
Một tiếng cười như sỏi lăn dưới đáy sông phát ra từ ông già. Ông giật dây câu. Giọt nước bay vào lòng bàn tay Vân, hóa thành một vảy cá trong suốt.
“Ba ngày,” Tam Giang nói. “Vảy này mở các cổng công cộng và không mở cửa riêng. Các ngươi tìm được bằng chứng, ta nghe. Các ngươi gây chiến trong thành, nước sẽ tự đưa các ngươi ra ngoài—nếu còn nguyên.”
“Còn Hầm?” Anh hỏi.
“Hầm không thuộc phần thành phố chịu nhận luật của ta.”
Đó không phải câu trả lời vô tội. Cũng chưa phải thừa nhận.
Trước khi họ rời đi, Tam Giang gọi Anh lại.
“Bảy chiếc ghế không thích một kẻ dựng nhà mà chưa xin phép.”
“Tôi không dựng nhà trên ghế của họ.”
“Thế mới làm họ khó chịu.”
Trên đường xuống, Linh giữ im lặng khá lâu.
“Em nhìn thấy gì?” Anh hỏi.
“Quá nhiều để gọi là dữ liệu. Quá ít để gọi là hiểu biết.”
Anh nhìn ba dòng sông vẫn chạy cạnh nhau mà không hòa.
“Vậy chúng ta đang học đúng chỗ.”
Họ có ba ngày để tìm một nhà tù mà cả thành phố giả vờ không tồn tại.