Everwrite

Ch 032 — Tiếng Trống Qua Sương

Mộc Lâm đánh trống, chiếc bát trên tay Anh nhảy lên một chút.

Cậu chụp lại trước khi canh đổ vào áo. Ngoài cổng bắc, một dải sương tách khỏi mặt đường, cuộn thành hai vách thấp để lộ những dấu bánh xe từ hôm qua. Tiếng trống đã dứt mà các giọt nước trên dây chuông vẫn rung, lần lượt từ trong ra ngoài, như có thứ gì đang đi dọc con đường vừa mở.

Anh đặt bát xuống, gác chiếc bánh đang ăn lên miệng bát rồi bước tới chân trống.

“Em cũng thấy,” Linh nói trước khi cậu gọi.

Theo đã ngồi cạnh chân trống. Anh ta nghe Mộc Lâm đánh hết hồi thứ ba mới giơ tay xin dừng, luồn một ngón vào vết rạn trên khung.

“Chỗ này sắp tách.”

“Ta đánh nhẹ hơn thì sương không chịu đi,” Mộc Lâm đáp.

“Vậy phải sửa chỗ giữ mặt trống.”

Ông thợ tre chống dùi lên đầu gối. “Cậu nghe âm trước đã. Đừng nhìn cái nứt rồi bảo ta buộc chặt.”

Theo ngẩng lên, nhìn ông một lúc rồi kéo chiếc ghế lại gần.

“Ông đánh lại. Nhẹ thôi.”

Mặt trống làm bằng lớp da Tê Giáp tự rụng, được ông giữ khô từ những ngày sửa mái. Khung tre thở và dây Dane bện đều lấy trong phần vật liệu đã dành cho cổng. Anh ngồi xổm bên cạnh, thấy lớp da đổi từ xám sang ánh ngọc mỗi lần dùi hạ xuống. Cậu đưa tay hứng luồng hơi lạnh lướt ra dưới tang trống; trên cổng, sương đã bắt đầu khép về như một sinh vật bị đánh thức chưa hẳn muốn dậy.

“Giữ chặt giúp tôi,” Theo bảo.

Anh đặt tay lên khung, dùng sức ghìm phần rạn. Tiếng trống tiếp theo cụt ngay trong ngực cậu. Ngoài đường, sương dừng lại, rồi chậm rãi trườn qua những dấu xe.

Mộc Lâm không nói gì. Ông chỉ đưa dùi cho Anh.

Cậu thử gõ, cảm thấy mặt da cứng dưới đầu dùi. Khi cậu nới tay, một tiếng ngân mỏng thoát ra, chưa đủ xua sương nhưng đủ khiến những giọt nước trên chuông rung tiếp.

“Nó cần được chuyển động,” Anh nói.

Theo đã cúi xuống tháo một vòng dây. “Nhưng phải có chỗ dừng.”

Orin mang tới hai thanh nẹp ngắn, bảo Dane giữ đầu bên kia trong khi anh ta đặt một khớp trượt vào chân khung. Mộc Lâm tháo vòng dây cũ, nới rồi căng lại mặt da, mỗi lần đều gõ cho Theo nghe. Theo hỏi ông đánh nhịp cuối chậm lại vì sao; ông bảo nhịp ấy chờ người cuối đoàn xe qua được quãng sương thấp.

“Vậy giữ nhịp chờ. Sửa chân đỡ trước,” Theo nói.

Dane ngồi xuống nền, vạch một dấu bên cạnh mỗi chân trống. Hồi thử tiếp theo vừa vang, chân phía đường đã trượt khỏi dấu, kéo theo một tiếng rè ở cuối hồi ngân. Anh vội đỡ mép khung, lần này chỉ giữ cho nó khỏi đổ. Dane luồn một miếng đá dưới chân, thử lại rồi đổi sang mặt lõm.

“Lực đang chạy về phía người đánh,” anh ta nói. “Chân này phải bám vào bậc.”

Theo đặt búa xuống cạnh Dane. “Chọn chỗ kê. Tôi giữ cho.”

Họ dùng những miếng đá nhớ lực còn trong xưởng, để khớp trượt đi một đoạn rồi mới nhận phần rung còn lại. Anh đưa Mana qua hai mối nẹp cho Orin cố định chốt; tới lúc đóng nêm, cậu rút tay để Dane tự làm.

Chiếc bánh của cậu đã nguội ngắt khi hồi trống mới vang lên.

Sương mở thành một đường rộng hơn lúc sáng. Khung hạ xuống theo nhịp, bật lên rồi đứng lại trước vạch Dane đánh dấu; tiếng rè đã mất. Mộc Lâm kéo dài tiếng cuối, nhìn qua cổng đợi Lio giơ tay ở mốc ngoài. Ông thu dùi, thả một tiếng ngắn gọn. Sương dừng ở hai mép đường.

Anh bật cười trước cả khi Theo cúi kiểm vết rạn.

“Làm lại được không?” cậu hỏi.

“Để người ta thở,” Mộc Lâm nói, rồi tự nhấc dùi lên.

Đến lần thứ ba, Hồng Quế từ bếp đi ra. Bà đặt trước mặt họ một chiếc bánh rơi xuống tro.

“Ai chịu cái này?”

Dane nhìn quanh, nhận lấy, cạo lớp tro khỏi lá gói. Mộc Lâm hắng giọng rồi dời giờ thử cuối tới khi bếp đã bắc nồi chắc. Theo ngồi bên chiếc trống, vai rung nhẹ. Anh chưa từng nghe anh ta cười lâu như thế.

Buổi trưa, Vân xác nhận chỗ ở cho hai mươi sáu khách hữu cơ còn lại từ phiên chợ hôm trước. Tầm và cậu ruột của em nằm trong nhóm ấy, cùng những thương nhân muốn qua đêm hội rồi mới đi tiếp. Mira dẫn họ tới chỗ ngủ, nhắc ai cần ra ngoài thì báo đội gác trước khi sương khép. Các xe chỉ ghé bán hàng đã rời theo lối mở buổi sáng; người xin định cư được tính riêng.

Bảy mươi cư dân và hai mươi sáu khách. Anh nhìn Mira đưa chiếc chăn cuối qua tay một người đàn ông Dwarf, thấy con gái ông tự kéo một đầu để chăn khỏi quệt bùn.

“Mọi người định ở lại bao lâu?” cậu hỏi Vân.

“Qua hội nếu họ muốn. Sáng sau xem đường.” Cô gấp danh sách. “Khách ở lại ăn Tết không thành người nhà chỉ vì ta thích thế.”

Cô dùng chữ Tết cậu đã kể hôm qua, hơi chậm ở âm cuối. Anh gật, nhận lại phần đi kiểm các bậc quanh chỗ đánh trống, để cô tiếp tục hỏi người khách cần thuốc.

Ở xưởng, Theo đang tháo bộ dụng cụ có tay cầm cũ thành từng phần. Anh nhận ra những vết lõm theo khớp tay từ hồi Dungeon; một chiếc đầu kẹp đã được sửa bằng đồng ở Bậc Đá.

Theo đặt cây búa trước mặt Dane, đưa Orin hai chiếc kẹp rồi giữ lại đục và thước.

“Cậu chia hết đồ thì tối nay lấy gì làm?” Anh hỏi.

“Mượn lại.”

Dane lật cây búa, ngập ngừng bảo tay cầm chưa vừa khớp mới. Theo đẩy tới một miếng da, chỉ cách bọc mà vẫn tháo được khi cần sửa. Anh thấy trên bàn mỗi người đều có một đoạn việc dở, không phải ba người đang ngồi chờ cùng một đôi tay.

Orin thử chiếc kẹp rồi chọn chỗ treo ngay cạnh cửa. Mộc Lâm muốn học cách thay chốt trượt; Theo bắt ông làm lại một lần không có mình giữ hộ. Tới khi ông làm được, Dane đã bọc xong cán búa.

“Ngày mai sửa cái bàn ngoài bếp,” Theo bảo anh ta.

“Bàn ấy lệch từ dưới nền.”

“Vậy mang cả nêm.”

Anh mang bánh tới cho Mộc Lâm, nghe hai người tiếp tục nói chuyện cái bàn cho tới khi chị Mận đứng ở cửa xưởng, trên tay là chiếc áo xanh thẫm.

“Cậu hẹn tới sớm.”

Anh nhìn nắng đã rút khỏi chân cửa. Linh thở dài giúp chị.

Áo được mặc trong gian quây vải cạnh quầy may. Lúc Anh bước ra, cổ đứng ôm vừa gáy, hai tà lướt qua quần sáng màu, chị Mận bắt cậu đi lên xuống ba bậc để xem đường xẻ. Cậu định giữ gấu khỏi bẩn; chị gạt tay đi, bảo muốn biết áo có dùng được thì cứ bước như người thật.

Vân đứng đợi dưới dây đèn, một tay giữ bảng chia ca, tay kia đang tự gài chiếc khuy cuối. Áo cô màu đỏ nâu, đường viền nhạt chạy theo mép tà. Cô đã nhờ chị Mận nới tay áo đủ để đưa cao mà không kéo căng vai.

“Thế nào?” cô hỏi, xoay người thử nhìn phía sau.

Anh lùi một bước, nhìn tà áo rủ xuống ngay ngắn.

“Được. Cô bước thử qua bậc kia đi.”

“Ta hỏi có đẹp không.”

Cậu khựng lại. “Có.”

Vân mỉm cười, giao bảng cho Kha rồi bước qua bậc cậu chỉ. Tà áo mở theo chân, khép lại khi cô dừng. Chị Mận nhìn Anh như thể vừa chứng minh xong một điều mà cậu đáng lẽ phải biết từ đầu.

Nara tới sau, chọn áo xanh rêu với tay hẹp hơn để khỏi vướng khi đỡ người. Tia chỉ thêm một dải viền vào lớp áo mình thích, nhờ thợ chừa nguyên khoảng quanh chốt ngắt cô đã chọn. Meli không chịu rút ngắn tà; cô bảo muốn thử xem nó sẽ chuyển động thế nào khi mình bước. Cô đi qua dãy đèn hai lần, tới lần thứ ba thì nhìn sang Anh, hỏi có đường may nào lệch không.

“Không. Tôi đang xem chị ấy sửa bản vẽ giỏi đến đâu.”

Chị Mận cắt sợi chỉ thừa trên vai cậu. “Giỏi hơn người vẽ.”

Đến khi đèn được châm hết, những bậc đá thấp thành một dải sáng ấm. Người mặc áo dài đứng cạnh khách còn khoác áo lông, những đôi cánh thu gọn và những dải lá thơm buộc trên tóc. Chị Mận chỉ may mới được vài bộ, phần lớn là áo cũ sửa lại bằng vải người mặc góp. Người bán chuông Dwarf đã đính đường viền thừa lên cổ áo, kéo con gái tới nhờ Anh xem có giống hình vẽ không.

Cậu ngồi xuống cho ngang tầm đứa trẻ. Cô bé xoay một vòng; vạt áo ngắn xòe lên, để lộ đôi ủng còn dính bùn.

“Chạy được,” cô bé báo trước khi Anh kịp khen.

Bên bếp, Hồng Quế bắt người vừa thử chạy đi rửa tay. Nồi bánh mở vung, hơi nóng mang mùi lá ướt tràn qua khoảng sáng. Anh đang nhận một chồng bát từ Mira thì mùi ấy tới.

Cậu đứng lại.

Một nắp nồi đen. Hơi nước đọng dưới mái thấp. Tà áo màu đi qua cửa, tiếng dép chạy trên nền ướt và một lời giục cậu về trước khi thức ăn nguội. Cậu cố giữ tiếng nói ấy, nhưng chỉ còn cảm giác mình đã từng được chờ.

Chiếc bát trên cùng trượt xuống một chút. Anh ôm chặt cả chồng, nhìn những đầu ngón tay vẫn ở đúng chỗ. Lần này không phải mắt nhìn lệch.

“Anh muốn ngồi một lát không?” Linh hỏi.

“Ừ. Chờ anh đưa bát đã.”

Cậu mang chúng tới bàn, chia mỗi chỗ một chiếc. Tiếng đũa, tiếng người gọi nhau trở lại rõ dần. Ở đầu bên kia, Vân nhấc cuốn sổ khỏi chiếc ghế cạnh mình, đặt lên bàn.

“Chỗ cậu đây.”

Anh ngồi xuống. Hồng Quế đặt trước mặt cậu chiếc bánh vừa mở lá; chị Mận vẫn còn cầm kim nên con trai chị bóc giúp phần của mẹ. Túc đưa đĩa qua cho Orin, hỏi ngày mai tới xưởng lúc nào thì tiện thử miếng lót khớp.

“Quê cậu gọi ngày này là Tết?” Vân hỏi khi cậu đã ăn được một miếng.

“Ừ. Tết.”

“Ở đâu?”

“Việt Nam.”

Cái tên ra khỏi miệng dễ hơn Anh tưởng. Cậu nhìn làn hơi trên bánh, chờ những hình ảnh khác tới, nhưng chúng không tới nữa.

“Có nhiều điều tôi chưa nhớ rõ,” cậu nói. “Nhưng nhớ là người ta thường muốn về nhà vào dịp ấy.”

Vân không hỏi đường về dài bao nhiêu. Cô nhấc bình nước, rót thêm vào chén của cậu rồi chuyển sang trả lời người khách đang hỏi nghi thức ngoài cổng. Anh ăn tiếp, chậm hơn lúc đầu.

“Linh.”

“Em đây.”

“Chúc em năm mới vui.”

Cô im một lát.

“Anh cũng vậy. Đêm nay em muốn nghe cho hết bài hát của ông bán bản đồ.”

“Anh sẽ ở lại tới hết.”

“Và đừng hỏi giữa bài đường nào đi nhanh hơn.”

Anh cười, phải lấy tay che miệng vì vẫn đang nhai. Vân nhìn sang; cậu chỉ lên phía người hát rong đang chỉnh lại dây đàn, bảo mình vừa hứa nghe cho tử tế.

Những món ăn được chuyền đi qua bàn. Gia đình tai lá chạm những dải lá thơm vào hơi canh trước khi chia cho trẻ nhỏ. Người bán chuông kể ở bến ông từng sống, ai qua năm mới còn giữ món nợ thì phải nhớ tên người đã cho mình vay. Hồng Quế bảo nhớ xong vẫn phải trả, rồi nhận lời dạy ông nấu canh rễ để đổi ba bài hát.

Aron kể chuyện chiếc trống làm rơi bánh. Tới chỗ Dane cạo tro, anh ta dừng vì người bị kể đang nhìn sang. Chính khoảng dừng ấy khiến Mộc Lâm cười trước. Sang câu sau, Aron thử chờ thêm một nhịp, và lần này tiếng cười đi quanh bàn tới tận chỗ Tầm.

Em đã để cửa lồng mở. Con linh thú nằm trên mái lồng, hai tai phủ xuống như một tấm chăn riêng.

Khi Mộc Lâm gọi mọi người ra quanh trống, Vân đứng dậy trước. Anh còn muốn nghe hết cuộc tranh luận ở đầu bàn, bị con gái người bán chuông kéo tay áo.

“Anh bảo áo này chạy được.”

“Em là người bảo.”

Cô bé đã kéo cậu vào vòng người. Anh nhấc chân theo người bên cạnh, qua được hai bước thì nhịp đổi. Linh nhắc sang trái đúng lúc Mộc Lâm kéo dài tiếng trống để người cuối hàng bắt kịp, khiến cậu đứng chênh vênh giữa hai lựa chọn.

Vân lùi một bước nhường chỗ. “Cậu chỉ ta thử áo rất thành thạo mà.”

“Bậc đá không đổi ý giữa chừng.”

Linh bật cười. Lần tiếp theo cô thôi báo trước, nghe cùng cậu. Anh nhìn bàn chân người bên cạnh, chậm một chút rồi bắt được nhịp. Tà áo quét nhẹ vào quần, mở theo bước và khép lại khi cậu xoay. Ở ngoài vòng, chị Mận ghé xuống sửa một chiếc khuy bung rồi đẩy người mặc trở vào.

Theo nhận dùi khi Mộc Lâm cần nghỉ. Anh ta đánh hơi cứng ở hồi đầu; Dane gõ hai ngón lên đùi nhắc nhịp, Orin giữ mắt ở khớp trượt. Tới hồi thứ ba, họ đều thôi nhìn xuống chiếc trống.

Đêm đã sâu khi Mộc Lâm trở lại đứng cạnh Theo, ra hiệu giữ tiếng ngân cuối. Những câu chúc năm mới đi qua khoảng lặng, bằng những giọng Anh có cái hiểu, có cái chỉ đoán được qua bàn tay đặt lên vai nhau. Ngoài cổng, sương tách ra, để lộ con đường ướt phản ánh đèn tới tận mốc xa.

Anh đứng giữa vòng người đang chúc nhau, vai chạm nhẹ vai Vân. Cậu không cố nhớ thêm. Linh đang nghe, và bài hát mới chỉ vừa bắt đầu.

Một hồi trống khác vọng về từ phía con đường.

Theo còn cầm cả hai dùi trên tay.

Âm cuối kéo dài hơn nửa hơi, kèm tiếng rè nhỏ như khi chân trống trượt khỏi dấu vạch hồi sáng. Vài vị khách quay đầu. Người đàn ông Dwarf đặt chén xuống, bước qua ghế như vừa trông thấy ai đợi ở ngoài cổng.

“Ông đi đâu?” Anh gọi.

Ông không đáp ngay. Con gái níu vạt áo ông, làm ông dừng ở mép bậc.

Nara đã ra chắn đầu lối. Anh bước khỏi vòng người, bảo Vân giữ mọi người trong vùng đèn; cô gọi Kha khép đường xe, để trống lối về bếp. Theo đặt dùi xuống, nghe thêm hồi thứ hai rồi lắc đầu.

“Có thứ bắt chước trống của chúng ta.”

Linh nhắc Anh nhìn chiếc chuông gần cổng. Sương vẫn cuộn bên ngoài, nhưng những giọt nước trên dây chuông không rung theo tiếng gọi như lúc sáng.

Cậu dừng trước vạch bùn khô, không bước ra để thử.

Sau lưng, người hát rong đã ngừng đàn. Anh nghe tiếng vải lướt trên đá khi Vân đưa đứa trẻ và cha nó trở lại bên bàn, rồi tiếng cô gọi những người còn đứng ngoài ánh đèn vào cùng.

Tranh thưởng ngoài cốt truyện. Tám chân dung áo dài trong sắc màu lễ hội. Trang phục và bối cảnh được sáng tạo riêng cho bộ sưu tập.

Linh được thể hiện qua avatar trong tranh thưởng.

Tranh thưởng ngoài cốt truyện. Sáu cách phối áo dài với kiểu tóc, trang điểm và trang phục hiện đại. Trang phục và bối cảnh được sáng tạo riêng cho bộ sưu tập.

Linh được thể hiện qua avatar trong tranh thưởng.

Linh được thể hiện qua avatar trong tranh thưởng.

Tranh thưởng ngoài cốt truyện. Bốn concept chủ đạo: Chàm trong mưa, Hồng đăng, Một ý nghĩ thành sao và Lụa thép. Trang phục và bối cảnh được sáng tạo riêng cho bộ sưu tập.

Linh được thể hiện qua avatar trong tranh thưởng.