Everwrite

Ch 026 — Tê Giáp Sương

Tê Giáp Sương xuất hiện khi Hồng Quế đang mắng Khang làm cháy mẻ bánh đầu.

Trước đó, Dane đã phát hiện những dấu chân tròn như đá cối quanh đường dẫn nước. Lio báo tiếng giáp cọ nhau sau màn sương. Ena đưa trẻ nhỏ lên bậc cao, còn Kiro chỉ những vết cào trên cột mà gió không thể tạo ra.

Kha đã cho dời người khỏi mép ngoài và bảo đừng chắn lối dấu chân. Nhưng con đường ấy vòng qua phía tây, còn tiếng động đang tới từ bể lọc phía đông. Anh vừa ra khỏi mái, cả hàng nồi đã rung lên.

Cậu nhìn nước trong bể. Suốt mấy ngày lọc, tinh thể tím đã đọng thành một vành dày ở mép đá. Rin định nhờ mang phần ấy sang chỗ giữ riêng, nhưng đường nước bẩn hôm qua còn chiếm hết tay người. Giờ từng mẩu tinh thể dựng lên như cỏ gặp gió.

“Có thứ gọi chúng ở đây,” Linh nói.

Anh bước xuống bậc dưới, bảo Khang giữ lửa ở phía bếp. Một đốm sáng lọt qua màn sương, tiếp theo là cái sừng lớn đến mức cậu phải ngẩng đầu mới nhìn hết.

Con lớn nhất cao bằng căn nhà, giáp trắng phủ sương, chiếc sừng mang từng vòng tinh thể tím. Nó không nhìn người. Nó nhìn bể lọc độc mới dựng.

Sau lớp giáp trong như băng, những mạch xanh chảy dọc cơ thể nó. Mỗi bước chân khiến hoa xương quanh đó khép lại. Sương độc bám lên lưng rồi biến thành tuyết sạch, rơi thành một vệt trắng phía sau.

Anh quên mất phải sợ trong đúng một nhịp.

“Đẹp thật,” cậu nói.

“Nó đang chuẩn bị húc nhà,” Linh nhắc.

Mái phòng chữa nằm ngay sau bể lọc. Một chân chống còn mới, chưa lún đủ sâu vào nền nhớ lực. Nếu con thú đi thẳng, cái chân chống sẽ đổ trước khi nó cần chạm tới tường. Sera đã đẩy cáng ra lối bên; Yến Nhi đi cùng người sốt, còn Ena bế đứa trẻ cuối lên bậc cao.

Anh bước ngang trước bể, thử đưa một dòng Mana thấp sang bên để kéo sự chú ý. Con thú quay đầu. Sương phủ mắt nó trôi đi một chút, để lộ một con ngươi đen lớn. Nó nhìn cậu, rồi lại nhìn vành tím sau lưng cậu.

“Nó thấy anh,” Linh nói. “Nhưng đường đi không đổi.”

“Hai việc vẫn không loại trừ nhau.”

“Nó ăn tinh thể,” Rin nói.

Tê Giáp húc thẳng vào hàng rào.

Kiro cắt dây giữ cổng trước khi cọc bị kéo bay vào người. Ena chặn hai đứa trẻ muốn đứng xem. Meli giữ sẵn bó cỏ xanh Nara mang về, chờ ở phía lối trống. Con Tê Giáp vẫn không rời mắt khỏi bể lọc.

Kael dựng khiên. Cú va đẩy anh lùi đến bậc đá thứ ba. Nara và Kha đánh hai bên nhưng lớp giáp trượt lực như băng. Anh lao tới, đấm vào khe dưới cổ. Mana nổ, con thú lảo đảo; cánh tay cậu bỏng rát đến vai.

Con thú bị đẩy lệch một khoảng đủ để chiếc sừng không xuyên vào chân mái. Anh bám nền bằng hai chân, chưa tung đòn tiếp. Ở góc ấy cậu nhìn thấy một khe mềm sau mắt, nhưng Kha đang đứng phía cậu phải ép đầu nó sang. Đánh mạnh hơn có thể phá được thứ đang cản đường; cũng có thể quật cả cái đầu nặng ấy vào người vừa giữ đường cho mình.

Cậu gọi Kha lùi lên bậc cao. Ông rút ngay, Nara kéo tấm chắn theo để che lối người bệnh vừa đi qua. Anh dịch nửa bước, mở thêm khoảng trống ở cánh không có nhà. Con thú không theo cậu. Nó ghì sừng sát đất, lại tìm đường tới bể.

Đòn ấy đủ làm nứt giáp một ma thú trung cấp. Trên Tê Giáp, nó chỉ để lại một vệt trắng. Con vật hất đầu, chiếc sừng sượt qua Anh. Linh xin quyền kéo vai; cậu đồng ý. Cơ thể xoay vừa kịp, nhưng luồng lạnh quanh sừng vẫn đóng băng nửa tay áo.

Linh trả vai khi cậu đáp chắc chân. Anh bóp khuỷu tay, thấy da bên dưới nóng còn vải phủ ngoài lạnh cứng. Trên cổ con thú, vệt trắng do cú đấm cũng đổi màu: những khe giữa giáp hé ra, phả một lớp hơi mỏng. Sương đông lại rồi rơi xuống nền, mang theo ánh tím vừa dồn tới đó.

Orin đứng sau nẹp mái, nhìn cùng chỗ ấy. Anh chưa kịp hỏi, Kael đã gọi lưới.

Aron ném một tấm lưới từ mái xuống. Tia ghim hai đầu bằng dao. Lưới giữ được một nhịp trước khi bị sừng xé đôi, đủ để Kha kéo Kael khỏi cú húc thứ hai.

Nó vẫn không tấn công lại. Nó cố vượt qua để tới bể.

Linh dựng lại đường di chuyển vừa qua. Mọi cú quét sừng đều tránh người khi có thể. Nó không đuổi Kha sau khi ông lùi. Vết nứt dưới cổ không làm nó quay sang Anh. Cơn hung dữ chỉ xuất hiện khi ai đó đứng giữa nó và lớp tinh thể tím.

“Nếu giãn ra, nó sẽ chạm bể,” Vân nói. Cô đứng ở lối người bệnh đã rút, một tay còn giữ tấm vải chắn gió.

“Tôi giữ cạnh bể, không đứng trước mũi nó nữa.”

Anh nhìn Kael rồi chỉ khoảng đất trống bên trái. Kael lùi khiên tới đó. Kha nhấc sợi lưới rách khỏi chân Nara; không còn ai bị buộc vào cú lao tiếp theo. Cậu chờ con thú nhìn thấy khoảng trống rồi mới gọi.

“Dừng!” Anh gọi.

Mọi người giãn ra. Tê Giáp cúi đầu, liếm những tinh thể độc đọng trên thành. Màu tím chạy dọc sừng rồi chuyển thành ánh xanh dịu.

Sau lưng nó, hai con non gầy trơ xương bước ra khỏi sương.

Một con lê chân sau. Trên sừng non chỉ có một vòng tím mờ, như thể đã nhiều ngày không ăn đủ độc để lớn giáp. Meli từ từ hạ vũ khí. Dane là người đầu tiên lùi hẳn khỏi đường đi.

Nếu bể lọc giữ hết tinh thể, đàn thú mất thức ăn. Nếu phá bể, người chết vì nước.

Meli đặt bó cỏ xuống, đẩy nó ra xa con non để nó không phải tới gần tay mình. Con vật chỉ ngửi rồi quay đi. Cô nhìn những vòng mờ trên sừng nó, nhặt một mẩu tinh thể rất nhỏ bằng hai que gỗ, đặt cạnh cỏ. Con non cúi đầu ngay.

“Thứ này,” cô nói. “Nó tìm thứ này.”

Hồng Quế kéo tay Khang khỏi bát bánh. “Đừng dụ bằng thức ăn của mình. Chưa biết có hại nó không.”

Anh nghe câu ấy, nhớ miếng tinh thể đã phải ném đi để thoát cây biết bò. Cậu đã nghĩ đến giữ người từ đầu đến cuối, chưa lần nào nghĩ lượng độc lấy khỏi nước cũng đang bị lấy khỏi bữa ăn của một thứ khác.

Rin chỉ con đường nước trước khi vào bể. Những hạt tím dồn về một góc, nhưng chỗ ấy nằm ngay dưới chân mẹ. Muốn dẫn sang máng ngoài trại, họ phải làm trong lúc nó còn ăn. Anh hỏi Linh có đọc được nhịp nâng đầu không.

“Có vài lần đã thấy. Không đủ để hứa lần tới.”

“Vậy em nhìn người. Nó quay, gọi mọi người dừng.”

Linh nhận phần việc ấy. Anh ra hiệu cho Orin kéo máng từ bên hông, đặt Sera ở chỗ có thể thấy cả con non lẫn người đang giữ van. Meli nhận giữ khoảng trống trước bầy thú; cô không chạm vào chúng, chỉ ngăn người vô tình đi ngang giữa mẹ và con.

Vân, Rin và Hồng Quế tìm cách chia dòng. Orin dựng máng đá ngoài trại. Anh dùng Cấu Tuyến dẫn phần tinh thể nguy hiểm sang đó. Tê Giáp mẹ đứng quan sát, sừng vẫn hướng vào cậu.

Máng đầu đặt quá dốc. Nước chạy đi nhưng những hạt tím đứng lại, bám thành một cục lớn dưới bàn tay Anh. Cậu ngừng kéo thêm, bảo Dane kê đầu xa lên. Dane trượt phiến đá dưới máng, Lio gọi khi con mẹ ngẩng đầu vì tiếng cọ.

Tất cả đứng yên. Anh không thu tay đột ngột. Con thú hít một luồng lạnh sát cánh tay cậu, rồi lại cúi xuống bể. Chỉ khi nó tiếp tục ăn, Orin mới ra hiệu làm nốt.

Độ dốc giảm, dòng độc chia đều hơn. Vân giữ gió khỏi thổi bào tử ngược về phòng chữa, còn Rin gõ vào đá báo hướng nước đang tìm đường quay lại. Anh không nghe ra sự khác nhau giữa hai tiếng gõ cho đến khi Linh nhắc cậu nhìn nét mặt Rin. Lần cô nhíu mày, dưới máng có một đường nước đen đang bò về gót Orin. Cậu đổi tuyến, giữ nó ngoài nền khô.

Khi Anh giữ đường dẫn thêm một nhịp, tinh thể độc bám ngược lên cánh tay cậu. Cảm giác bỏng từ cú đấm đổi thành lạnh buốt tận xương. Linh bảo cậu thả. Cậu giữ thêm hai nhịp cho đến khi Orin lắp được cửa máng, rồi tự cắt tuyến trước khi tay mất cảm giác.

“Anh dừng đúng lúc,” Linh nói.

Anh tự rút cánh tay khỏi mép bể, đưa Sera xem trước khi lớp lạnh mất đi. Cô bắt cậu mở từng ngón. Ngón út chậm nhất, nhưng vẫn cử động.

“Anh cũng muốn giữ được lần sau,” cậu nói.

Linh không đáp ngay. Khi Sera quấn xong lớp vải mỏng, cô mới bảo cậu tự kiểm đầu ngón thêm một lần vào tối. Anh gật, để lời nhắc ở lại mà không biến nó thành một cuộc cãi.

Khi máng đầy, nó đưa con non tới ăn. Trước khi rời đi, con mẹ cọ sừng lên bậc đá. Một mảng giáp cũ rơi xuống, để lại như vật trao đổi.

Hai con non ăn những tinh thể tím, lớp xương lộ dưới da dần được phủ bằng sương trắng. Con bị thương còn quay lại nhìn Meli. Cô chìa bàn tay trống. Nó phì ra một đám hơi lạnh rồi theo mẹ vào sương.

Dane đánh dấu đường đàn thú đi bằng những viên sỏi. Lio chuyển hàng rào sang chỗ không chắn lối. Ena và Kiro dựng biển cảnh báo bằng hình vẽ cho trẻ con. Aron nhận việc đan lưới mới; Tia đề nghị thêm chốt tự bung để lần sau lưới không kéo cả người giữ đi.

Bảy Android vừa có những việc không ai ra lệnh từ trước.

“Nó vừa trả tiền à?” Như Ý hỏi.

“Nếu vậy,” Hồng Quế nói, “nó trả sòng phẳng hơn nhiều thương nhân.”

Anh ngồi xuống cạnh mảng giáp đã rơi. Bề mặt ngoài lạnh, mặt trong vẫn ấm. Khi Orin cầm nó bằng kẹp rồi đưa gần máng độc, những khe nhỏ mở ra rất chậm, thở một lớp hơi tím nhạt về phía nước. Anh đưa bàn tay lành sát bên, không chạm.

“Nó không giữ tất cả ở trong,” Orin nói.

“Nếu giữ, cú đấm vừa rồi sẽ làm nó nóng lên.”

Người thợ xoay mảng giáp để Anh nhìn được các lớp mỏng xếp lệch. Có lớp đã vỡ trong lúc rụng, để lộ một đường dẫn cong bên dưới. Họ không mang nó vào phòng chữa. Orin nhờ Theo làm một giá đặt ngoài xưởng, chờ Sera kiểm phần độc còn bám trước khi dùng.

Anh đứng dậy bằng chân trái trước, giữ tay bỏng sát người. Cậu muốn ngồi thêm để xem mỗi khe mở vào lúc nào, nhưng lần này cậu để Orin quan sát tiếp và đi tìm Yến Nhi. Trên đường, cậu ngoái lại một lần. Người thợ đã gọi Tia tới cầm chiếc kẹp thứ hai.

Anh xoa cánh tay bỏng. Ngân Diệp đã đúng: mạnh đủ để giết không có nghĩa hiểu đủ để quyết định nên giết.

Hồng Quế bẻ chiếc bánh cháy làm đôi, ném cho Khang một nửa. “May cho cậu. Hôm nay cả làng bận xem thú, chưa ai chết vì bánh.”

Khang cắn thử rồi lặng lẽ đặt phần còn lại xuống bát, không nhìn Hồng Quế. Bên ngoài, Tê Giáp non đã theo mẹ vào sương; trên đường chúng đi, một lớp tuyết sạch đang tan thành những giọt nhỏ.