Ch 058 — Những Người Không Còn Bị Giấu
Ánh sáng ngoài cổng là một cái bẫy.
Hầm không mở ra bến sông. Nó mở vào một mê lộ nước dựng đứng, nơi những cây cầu trôi giữa ba dòng chảy đang đổ theo mọi hướng. Trên mỗi cầu có lính của Tạ Quang Nghiêm chờ sẵn.
Một người đưa lệnh cho Tường Vy. “Nữ Thánh Kỵ, giao kẻ phản loạn và những tài sản của Hầm. Đây là chỉ dụ khẩn từ đại diện Đế quốc.”
Tờ chỉ dụ mang ấn thật.
Tường Vy đọc hết, gấp lại rồi đốt bằng ánh sáng trên đầu ngón tay.
“Khi ra khỏi đây, ta sẽ trả lời về việc trái lệnh,” cô nói. “Bây giờ tránh đường cho người bị thương.”
Đội lính giương nỏ.
“Vậy cô chọn phản quốc.”
“Ta chọn thứ tự ưu tiên.”
Nhát kiếm đầu tiên của cô cắt đôi cả hàng nỏ.
Mê lộ chuyển động.
Anh đi giữa đoàn tù nhân, không ở đầu chiến tuyến. Mười tám người vừa thoát độc chưa đủ sức chạy. Có người già, hai đứa trẻ và ba người mang vết khóa ở chân. Đây chính là cách đối thủ khắc chế cậu tốt nhất: quá nhiều sinh mạng, quá nhiều hướng tấn công, không một cấu trúc ổn định để Linh mô phỏng.
“Cầu trái sẽ lật sau bốn nhịp,” Linh nói.
Nó lật ngay nhịp thứ hai.
Hai tù nhân trượt khỏi mép. Anh bắn Cấu Tuyến bằng tay trái, kéo được người đầu. Tay phải không chịu cử động. Nara lao qua dòng nước, bắt người thứ hai bằng một tay rồi cắm kiếm vào mặt cầu.
“Dự đoán mất ổn định,” Linh nói. “Nước đang nhận lệnh từ nhiều nguồn.”
“Vậy bỏ tương lai. Nói cho anh hiện tại.”
Linh ngừng dựng quỹ đạo dài. Cô gọi từng nguy hiểm ngay lúc chúng lộ ra: mũi tên phía cao, khe nước dưới chân, chiếc cầu giả không có bóng. Anh đáp bằng bản năng và sức mạnh ngắn. Cậu đấm vỡ trụ phép gần nhất, dùng mảnh đá làm khiên rồi kéo ba người qua trước khi Mana trong cánh tay nóng rát.
Vân điều đoàn bằng những dải khăn màu. Kha giữ phía sau. Như Ý gọi số sau mỗi lần qua cầu. Lyra nghe các lệnh truyền trong nước và chỉ cho Aurelia nơi phải cắt. Kỳ Dương nung thành một lối đi trên dòng đỏ. Lucien từ cuối mê lộ bước ra, bóng của anh ta đỡ lấy cả một nhịp cầu đang sập.
Không ai chờ Anh cứu một mình.
Đội lính kích hoạt cầu phép cuối. Ba dòng nước xoắn lại thành một bức tường, định cuốn toàn bộ tù nhân về Hầm.
Anh cảm nhận được nút phép, nhưng nó nằm sau đội hình địch. Cậu không thể lao tới mà bỏ những người sau lưng.
“Tường Vy!”
Cô nhìn một lần và hiểu. Thanh kiếm ánh sáng đâm xuống mặt cầu, mở một đường thẳng qua bức tường nước. Không phá được phép, chỉ tạo khe trong đúng hai nhịp.
Linh giữ chân Anh. Cậu dồn Mana vào cú tăng tốc duy nhất, lao qua khe, trượt dưới hai lưỡi giáo rồi đặt tay trái lên trụ điều dòng.
Thông tin giả tràn vào: mười hai nút cùng nhận mình là thật.
Anh không chọn.
Cậu kéo cả trụ khỏi cầu.
Đá gãy, Mana đứt khỏi vật mang. Bức tường nước đổ xuống hai bên thay vì vào đoàn người. Phản lực ném Anh va vào lan can; Tường Vy bắt cổ áo cậu bằng một tay trước khi cậu rơi.
“Cậu luôn giải quyết phép thuật bằng cách phá đồ à?” cô hỏi.
“Khi hết thời gian.”
“Phương pháp thô.”
“Có tác dụng.”
Cô kéo cậu lên rồi quay lại chặn quân truy đuổi.
Như Ý đứng ở bến ngoài cùng, giơ từng ngón khi người thoát qua.
Mười sáu. Mười bảy. Mười tám.
Người cuối cùng bước khỏi mê lộ. Lần đầu tiên, cả mười tám người đứng dưới bầu trời và có tên được gọi thành tiếng.
Phía sau họ, ba dòng nước đổi hướng.
Quân của Tạ Quang Nghiêm đang tới từ mọi bến.