Ch 031 — Chợ Phiên Sương Rút
Ngày sương rút, Anh đang bị giữ lại bằng một cây kim.
“Thở bình thường,” người thợ may bảo.
“Tôi vẫn thở.”
“Cậu đang hóp bụng.”
Linh cười trong đầu cậu. Anh thả hơi, lập tức cảm thấy đường vải bên sườn nới ra dưới những ngón tay chai. Chị Mận rút cây kim cuối cùng khỏi cổ áo, cắm vào miếng đệm buộc trên cổ tay rồi xoay cậu về phía sáng.
Đã qua vài tuần từ bữa cơm đặt tên Bậc Đá. Những mái thủng được vá kín, giàn nước có thêm một máng lọc, còn Anh đã thôi phải lần vành bát mới tìm được chỗ cầm. Cậu đưa ngón cái chạm lần lượt bốn đầu ngón tay, nhìn đường chỉ trên cổ tay áo vẫn ở đúng chỗ. Chỉ khi làm lâu tới khuya, cảm giác tê mới trở lại. Sera vẫn giữ quyền đuổi cậu khỏi xưởng vào những lúc ấy.
“Đừng thử lực trên áo,” Linh nhắc.
“Anh đang thử tay.”
“Chị ấy không biết sự khác nhau.”
Anh hạ tay trước khi chị Mận quay lại.
Chị cùng chồng và con trai tới từ hai hôm trước, mang theo một xe vải vụn, kim kéo và ý định tìm chỗ ở. Hồng Quế nhờ chị sửa áo cho trẻ nhỏ, rồi tiện thể kéo Anh tới. Tờ giấy cậu đưa hôm đó có hai tà dài, một chiếc cổ đứng và những đường vai khiến chị nhìn mãi mới nhận ra đâu là tay áo.
“Cậu từng may cái này?”
“Từng mặc. Hoặc từng thấy rất nhiều.”
Anh đã ngập ngừng ở câu sau. Cậu nhớ rõ dáng áo hơn gương mặt những người mặc nó. Áo trắng ngang sân, áo màu dưới một hàng đèn; tiếng ai giục đứng yên để cài nốt khuy. Những mảnh ấy không chịu nối thành một ngày trọn vẹn.
Chị Mận không hỏi tiếp. Chị đặt bản vẽ cạnh một chiếc áo dài địa phương, chỉ cho cậu chỗ cần nới để người mặc còn bước qua bậc cao. Phần tà chị giữ theo nét cậu vẽ. Phần vai, chị sửa sạch.
Bây giờ tấm vải xanh thẫm rủ xuống dưới đầu gối Anh, để lộ quần màu sáng ở hai bên đường xẻ. Cậu bước lên bậc, ngồi thử rồi đứng dậy. Lần này cổ áo không kéo nghẹt họng nữa.
“Tối mai mặc được,” chị nói. “Hôm nay cởi ra cho tôi lên gấu.”
Bên ngoài, một hồi chuông đồng vang tới.
Chị Mận nhấc cây kim lên trước khi Anh kịp chạy.
“Cởi cho tử tế.”
Khi cậu ra tới cổng, sương đã rút khỏi con đường qua thung lũng, để lại một dải đá ướt dài tới khuất mắt. Thằn lằn sáu chân kéo xe qua vũng nước, từng bàn chân bẹt mở như lá. Người Dwarf ngồi trên đống chuông đồng giơ tay đáp tiếng gọi. Phía sau, ba chị em có cánh phải nghiêng người tránh dây đèn Mộc Lâm vừa căng.
Nhựa hoa xương bôi trên chuông vẫn trong màu mật. Mộc Lâm gõ vào một chiếc, dặn đám trẻ nhìn nhựa đổi tím thì quay về bậc trong, đừng chạy tìm tiếng chuông xa hơn. Cổng tre thở đã mở rộng; trên thanh ngang, ông tháo một nút khỏi bó dây đếm ngày.
“Còn một ngày nữa thôi,” ông bảo Anh. “Không mở chợ lúc này thì người ta mang hết hàng về đón năm mới.”
Cậu nhìn những sợi dây đã tháo nằm trong lòng bàn tay ông.
Hôm nghe Hồng Quế nói sắp hết năm, Anh đã hỏi lại hết cái gì. Sau đó cậu phải giả vờ cúi nhặt củi một lúc. Ở đây cũng có một ngày để người ta nghĩ tới chuyện trở về, sửa lại áo và dành món ngon cho buổi tối chưa tới.
Tối mai, Bậc Đá sẽ mở Đêm hội Sương Tan. Cái tên do Mộc Lâm đề nghị khi đám trẻ hỏi treo đèn để làm gì. Hồng Quế đồng ý, với điều kiện người nghĩ tên vẫn phải chẻ đủ củi.
Vân tới bên cổng, chặn Anh trước lối xe hàng.
“Cậu giúp ta giữ phiên chợ này nguyên vẹn tới tối.”
“Nghe như cô đã tính cả tiền tôi làm hỏng.”
“Chưa. Đừng khiến ta phải tính.”
Cô chỉ cho cậu lối xe hàng đi, lối đưa người bệnh về phòng chữa và chiếc chuông báo động ở giữa chợ. Nara đứng cạnh đó, tay để rời chuôi kiếm. Mira cùng Như Ý ghi thẻ quầy; trên thẻ chỉ có tên và hàng bán, không chia người tới chợ theo giống loài.
Anh hứa sẽ gọi người biết việc trước khi thử thứ mình chưa hiểu. Linh im lặng lâu đến mức cậu phải hỏi riêng cô có định làm chứng không.
“Em đang nhớ lời hứa ấy,” cô đáp.
Qua khỏi cổng, cậu quên mất mình định đi tới đâu trước.
Một người hát rong rao bản đồ bằng cách hát tên những con đường còn đi được. Mỗi lần ông đổi giọng, nét mực trên tấm da treo trước quầy lại chạy sang một hướng. Gia đình tai lá bày thuốc dưới tán nấm; các lọ có chân rễ nhỏ, tự nhích về chỗ bóng râm. Hồng Quế đang đổi bánh gói lá lấy muối trời của ba chị em có cánh, vừa mặc cả vừa gạt tay Khang khỏi đĩa bánh mẫu.
Ở quầy vải, người ta giũ những mảnh nhuộm màu ra ánh sáng. Chị Mận treo bản phác của Anh cạnh hai chiếc áo đã sửa, nhận thêm việc nới vai, nối tà. Có người thích dáng áo, có người chỉ xin một đoạn viền để đính vào áo cũ. Một ông khách bụng tròn chỉ hình vẽ, hỏi mặc như thế có ngồi ăn được không.
“Được,” Anh nói ngay. “Tôi đã thử.”
“Thử ăn chưa?”
Cậu đành quay sang chị Mận.
Đi thêm mấy bước, Anh dừng trước bình ốc của một bà lão. Tất cả những cái đầu bé bằng hạt đậu đều hướng về con đường bên ngoài cổng, dù bà xoay bình tới đâu.
“Ốc tìm nhà,” bà nói. “Đi lạc thì thả một con xuống.”
“Nhà của nó hay nhà của người thả?”
Bà lão nhìn cậu, thu bàn tay đang định lấy tiền lại.
“Cậu nên biết mình muốn về đâu trước đã.”
Anh ngồi xuống nhìn ngang thành bình. Một con ốc chậm chạp quay đầu khỏi những con khác, bò về chỗ ngón tay cậu vừa chạm lên kính. Cậu đang định gọi Linh thì tiếng tre gãy bật lên phía sau.
Chiếc đèn đầu tiên biến mất vào một cái miệng nhỏ.
Con linh thú nhảy từ nóc lồng lên mái quầy thuốc. Hai tai dài quét qua dây đèn, cái đuôi phụt khói xanh. Nó nuốt thêm một đốm tím, bụng sáng căng ra làm bốn chân gần như không chạm được xuống mái. Bên dưới, lọ thuốc bò tán loạn khỏi mảng bóng đang rung.
Một người đàn ông túm chiếc roi bên xe hàng. Cô bé đứng cạnh ông níu cổ tay áo, bị giật tuột lại.
“Đừng quất!” cô bé kêu.
Roi chưa tới con vật. Chỉ tiếng rít của nó đã khiến cái bụng sáng phồng thêm, ép thanh tre bên dưới võng xuống sát đầu một người bán thuốc.
Anh bước vào giữa lối, giơ tay chặn cổ tay người đàn ông. Cán roi đứng yên. Người kia kéo thử, gân cổ nổi lên mà không nhích được.
“Cất nó,” Anh nói.
“Nó là hàng của ta!”
Nara kéo người bán thuốc khỏi gầm mái. Cô liếc sang chiếc roi; những ngón tay ôm cánh tay người vừa cứu siết lại rồi mới nới ra.
Anh buông cổ tay khi người đàn ông chịu hạ roi. Cậu không nhìn theo ông ta nữa. Trên mái, con vật há miệng về phía dãy đèn kế tiếp.
“Lio, hạ đèn bên trái. Nara, đưa hết người ra khỏi mái.”
Anh ghé vai dưới mép mái đã võng thấp, đỡ thanh tre sắp gãy. Sức nặng ép hai chân cậu lún xuống bùn, nhưng mái ngừng hạ. Cậu có thể hất cả mái lẫn con vật ra bãi trống. Nghĩ tới những lọ thuốc chưa kịp mang đi và bốn chân bé xíu đang đạp loạn, cậu giữ nguyên vai.
Vân kéo chuông ba tiếng. Cô không hét đua với đám đông mà gọi từng người gần nhất, bảo họ lùi theo lối xe. Khoảng trống mở dần. Tiếng khóc của cô bé bên lồng thành âm thanh rõ nhất.
“Cháu biết nó cần gì không?” Anh hỏi.
Cô bé lau mặt bằng tay áo. “Đừng nhốt tối. Nó sợ. Mỗi lần kéo vải phủ lồng là nó lại ăn đèn.”
“Cháu gọi nó thế nào?”
“Cháu chưa đặt tên.”
“Vậy nói như cháu vẫn nói với nó.”
Nara đưa cô bé tới đầu quầy đã được kê chắc. Con vật xoay tai về phía tiếng gọi, thôi cố nuốt chiếc đèn Lio đang kéo xa. Nó thò đầu qua mép mái thấp, ngay bên vai Anh. Qua lớp lông mỏng, cậu thấy ánh tím dồn thành một vệt dưới cổ nó, co giật mỗi lần bụng phồng.
“Em chưa biết luồng nào thuộc cơ thể nó,” Linh nói. “Đừng kéo thẳng.”
Anh đặt hai ngón tay lên mép vệt sáng, thả một sợi Cấu Tuyến mảnh. Con vật giật bắn. Cậu dừng tay, chờ tiếng cô bé đều lại. Một đốm tím trào ra ở khóe miệng, chạm sợi Mana rồi bám theo nó tới đầu ngón tay cậu.
Nóng, nhưng không giống nhịp bên dưới lớp da.
“Phần đèn đang thoát ra,” Linh nói. “Nó tự đẩy được.”
“Em giữ cổ tay phải theo nhịp ấy. Anh giữ lực.”
Khi cô nhận phần vận động, Anh nới Cấu Tuyến thành một đường cong tới chiếc đèn rỗng Lio vừa đưa xuống. Không hút, không giật; cậu giữ một lối cho thứ ánh sáng thừa rời khỏi miệng con vật. Từng đốm tím trượt qua ngón tay, tụ vào lồng đèn bằng nan.
Mái nhẹ dần trên vai cậu. Nara chờ tới khi con vật co lại đủ nhỏ mới phủ một tấm vải từ sau lưng, chừa đầu nó bên ngoài. Cô bé tiếp tục nói, giọng khàn đi, rằng lần này sẽ để cửa mở.
Anh thu sợi Mana. Linh trả cổ tay lại; cậu thử duỗi ngón tay trước khi bỏ vai khỏi thanh tre. Một vệt nóng còn chạy ngang bàn tay, dịu xuống khi cậu nhúng vào chậu nước cạnh quầy.
Con vật nằm trong khuỷu tay Nara, bụng lớn bằng quả bưởi. Người bán thuốc trở lại, nhặt những lọ còn nguyên. Anh giúp kê mái lên một cột tạm rồi mới quay sang chiếc lồng.
Người cầm roi tự nhận là cậu ruột của cô bé. Ông mang linh thú tới bán; cô bé, tên Tầm, chỉ được giao trông xe. Ba chiếc lồng nhỏ bên cạnh do em đan, ông đã hứa bán được bao nhiêu thì em giữ bấy nhiêu.
“Đổi ba cái ấy lấy nó,” Tầm nói.
“Ba cái lồng của mày chưa đủ giá.”
“Vậy cháu đan thêm.”
Anh nhìn những đầu ngón tay xước của em, hơi nóng ở bàn tay mình đã dịu mà cơn giận thì chưa. Vân bước tới trước khi cậu mở miệng.
“Tiền sửa mái và thuốc vỡ của ông còn chưa tính.” Cô chỉ tấm vải đang rung trong tay Nara. “Chuyện mua bán để sau khi ông trả lời sẽ nhốt nó thế nào.”
Ông ta nhìn quanh những quầy hàng vừa phải dọn vì mình, rồi nhìn ba chiếc lồng và miễn cưỡng gật. Chị Mận đứng ở mép đám đông, hỏi mua một chiếc để đựng những cuộn chỉ biết bò. Bà bán ốc nhận chiếc thứ hai. Hồng Quế cầm chiếc cuối, thử quai xách bằng cả hai tay.
Tầm tự nhận tiền, đếm lại rồi đặt vào tay cậu mình. Mira ghi rõ giao dịch; Vân giữ ông ta ở lại thống nhất phần bồi thường với người bán thuốc. Anh nghe Tầm hỏi Nara có thể mang con vật ra mép chợ không, bèn đi cùng hai người.
Ở bãi cỏ trong hàng chuông, Nara mở tấm vải. Con vật trèo khỏi tay cô, đi ba bước rồi quay lại rúc xuống dưới tà áo. Tầm ngồi cách đó một quãng, đặt chiếc lồng trống nằm nghiêng, cửa mở hẳn.
“Cháu đan rộng hơn được,” em nói nhỏ.
Anh ngồi xuống bên cạnh. “Chờ xem nó có muốn vào không đã.”
Tầm gật. Cậu để hai người ở lại với con vật, trở về giúp dựng mái trước khi phiên chợ mở lối đi lần nữa.
Cuối chiều, những xe chỉ ghé bán hàng bắt đầu ra cổng. Người còn muốn định cư tìm tới bếp, nơi Vân đã trải bản vẽ các mái mới trên mặt bàn. Anh tới sau khi rửa hết bùn ở tay. Lần này Hồng Quế đặt trước mặt cậu một bát canh mà không kèm cái nồi cần cọ.
Chị Mận đặt chiếc kéo lên bàn, nói cả nhà muốn ở. Chồng chị chỉ khoảng nền sát lối nước: ông cần chỗ giặt vải, hứa sẽ góp công đào rãnh trước khi đặt chậu. Vân đưa Rin tới xem cùng ông, còn con trai chị kéo ghế cho người đang đứng sau.
Người ấy tên Túc, làm nghề thuộc da. Ông giỏi xử lý những mảng giáp Tê tự rụng, nhưng cứ nhìn bàn tay mới của Orin rồi tránh mắt.
“Tôi chưa từng ở cùng Android,” ông nói.
Orin đang giữ đầu tấm bản vẽ khỏi cuộn. Anh ta nhìn lên, không đáp thay cho Anh.
“Ông có thể hỏi điều chưa biết,” Anh bảo. “Nhưng khi làm cùng nhau, ông gọi cậu ấy bằng tên.”
Túc nuốt khan. Một lúc sau ông dịch chiếc ghế sát bàn.
“Orin. Phần giáp cọ vào khớp của cậu, ta biết một loại lót.”
Orin chỉ chỗ cần xem. Anh không vội nói rằng thế là mọi chuyện đã ổn; cậu uống một ngụm canh, để họ tự tìm lời tiếp theo.
Một vị khách từ quầy thuốc dừng bên mép bàn, hỏi Orin có còn cần Ma Hạch để qua đêm không. Orin vừa định trả lời thì Vân gọi người khách nhường lối cho cáng. Người ấy lùi đi. Anh nhìn theo một thoáng, rồi quay lại khi người ngồi đối diện bắt đầu nói.
Gia đình tai lá cần nền không bị rễ bạc xuyên qua luống thuốc. Một người đàn bà trong nhóm chạy nạn hỏi có phải nộp tiền trước mới được ngủ dưới mái không. Bà nói mình chẳng có nghề, rồi gần như trong cùng một hơi lại chỉ được ba lỗi ở cách Khang buộc các bó củi ngoài bếp.
Hồng Quế kéo bà ra xem đống củi. Vân vẫn giữ chỗ cho bà ở đầu bàn.
Các câu hỏi kéo dài tới lúc đèn được châm. Anh nghe đủ chuyện người cần thuốc, trẻ bị lạc họ hàng, những món nợ còn đuổi theo xe hàng. Khi một người hỏi vì sao không chặt bớt rễ để xây dễ hơn, cậu đưa ông ra máng nước nhìn dải bạc bên dưới, nói lại ba điều đã nhận với Ngân Diệp: giữ rễ, không săn Tê Giáp khi chúng không tấn công, lọc sạch nước trước khi trả về đất.
“Ở đây có việc phải góp,” Anh nói khi trở lại bàn. “Ai đang ốm thì chữa trước. Ai làm được phần nào nhận phần ấy. Cả những điều chưa đồng ý cũng phải nói trước khi nhận một chỗ ở.”
Vân đã cùng Mira tính lượng lương những xe xin ở mang theo. Hồng Quế xác nhận bếp đủ qua mười ngày tới, kể cả phần dành cho người chưa thể làm việc. Mộc Lâm chỉ những mái có thể nối thêm trên nền đã chọn. Kha cần người học ca gác, không chỉ người biết cầm vũ khí.
Anh hỏi từng người phụ trách điều còn thiếu, nghe họ trả lời rồi mới đồng ý nhận đủ ba mươi bốn người hữu cơ.
Như Ý kê tấm gỗ tên cư dân lên bậc. Đến tên thứ bảy mươi, cô hết một mặt gỗ và phải lật sang mặt sau. Con trai chị Mận giữ đèn cho mẹ viết; Túc đánh vần tên mình, ngượng nghịu nhờ Orin ghi giúp.
Ngoài bàn nhận người, những vị khách chưa về đang hỏi có thể ở qua đêm hội không. Vân giao Mira kiểm chỗ ngủ và nói sẽ xác nhận vào sáng mai. Họ nhận chỗ tránh sương trước, chưa nhận phần đất hay công việc của cư dân.
Anh bước ra khỏi bếp, thấy chiếc áo xanh thẫm đã được treo dưới mái quầy may. Gấu áo thẳng, chỉ còn một đầu chỉ chưa cắt. Dưới đó, Tầm ngồi đan lại cửa lồng rộng hơn; con vật ngủ bên chân Nara, nhất quyết không thử công trình mới.
Chị Mận giữ tà áo lên khỏi nền.
“Mai đừng tới lúc người ta đã đánh trống rồi mới đòi mặc.”
“Mai tôi tới sớm.”
Linh không nói gì. Nhưng khi Anh nhìn xuống cái móc dành cho áo mình, cậu nghe cô khe khẽ ngân lại một đoạn người hát rong đã hát hồi sáng. Cô bỏ dở ở chỗ quên nhịp, bắt đầu lại. Anh đứng nghe thêm một lúc trước khi đi lấy chiếc đèn cuối cùng cho chị thợ may.