Ch 019 — Thung Lũng Biết Thở
Thung Lũng Độc hít vào khi đoàn người bước tới.
Anh đặt chân trái xuống trước, chờ đầu gối nhận đúng sức nặng rồi mới bước tiếp. Sau một đêm nghỉ ở sườn núi, độ trễ từ Dungeon đã giảm, nhưng thỉnh thoảng nền đất vẫn có vẻ tới sớm hơn bàn chân cậu. Kha đi bên trái, cách một cánh tay. Ông không đỡ khi chưa cần; Anh biết điều đó và cũng không cố bước nhanh để chứng minh mình đã khỏe.
Phía sau, Kael đổi vai cho chiếc cáng chở nguồn dự phòng. Sera vừa đi vừa xem ánh trong lõi của Tia. Mười lăm người đã ra khỏi Dungeon, vậy mà tiếng đá khép cửa dường như vẫn đi theo họ qua mỗi chỗ hẹp. Khi vách núi tách ra, Anh nghe có người thở mạnh. Cậu quay lại, thấy Lyra đang ngửa mặt nhìn khoảng trời không bị đá chắn.
Vân dừng đoàn ở một tảng đá đen. Cô tháo mảnh bản đồ khỏi túi, đè bốn góc bằng sỏi. Phần thung lũng chỉ có một nét cong và dấu gạch chéo. Nước mưa đã làm dấu ấy nhòe đi, nhưng chẳng ai cần nó để biết người vẽ muốn nói gì.
“Bản đồ không chỉ đường xuống?” Anh hỏi.
“Những bản có đường đều cũ hơn đoàn khảo sát cuối cùng trở về.” Vân cất bản đồ trước khi sương chạm tới. “Ta sẽ đi theo thứ còn ở trước mắt.”
Sương tím rút khỏi sườn đá, để lộ hàng nghìn bông hoa trắng mọc bằng xương. Rồi cả thung lũng thở ra. Màn sương tràn lên như sóng, mang theo mùi mật cháy và một vị đắng làm đầu lưỡi tê ngay sau lớp khăn.
Những bông hoa đồng loạt quay về phía đoàn người. Cánh của chúng cọ vào nhau, tạo thành tiếng lách cách giống hàm răng trẻ con. Xa hơn, một đàn thú lưng phủ sương đang uống nước ở vách đá dựng đứng. Chúng đi ngang trên mặt đá như thể trọng lực chỉ là thói quen của loài khác.
Anh đã tưởng mình sẽ quen với phép thuật sau Dungeon. Thung lũng chỉ cần một hơi thở để chứng minh cậu còn ngây thơ.
“Đừng hít sâu,” Yến Nhi nói.
“Lời khuyên đến hơi muộn,” Anh đáp, giọng đã khàn.
Nara bước lên trước. “Tôi có thể trinh sát.”
Vân lắc đầu. “Nguồn của cô còn chưa ổn.”
“Đó là cơ thể tôi.”
“Và nếu cô gục trong sương, người vào kéo cô ra cũng sẽ chết.”
Hai người nhìn nhau. Anh không chen vào quyết định của Nara, chỉ chìa cuộn dây. “Cô đi đến mốc thứ ba. Nếu dây rung hai lần, quay lại. Không phải lệnh—là đề nghị của người sẽ lao vào nếu cô không về.”
“Ai rung?” Nara hỏi.
Anh nhìn cuộn dây trong tay. Cậu đã nói quá nhanh.
“Người ở ngoài, nếu thấy sương đổi. Nếu cô cần kéo về, cô cũng rung hai lần. Ba lần là vướng dây, chúng tôi phải tìm chỗ vướng trước khi kéo.”
Nara thử kéo từng nhịp. Kael giữ đầu bên kia cho cô cảm được lực đáp. Vân lấy dao rạch một vệt ngang thân cây ở ngay mép gió sạch, rồi nhờ Lộc chọn hai mốc tiếp theo còn nhìn thấy nhau. Mốc thứ ba khuất nửa chân trong sương. Xa hơn, cả những tảng đá lớn cũng có thể biến mất giữa hai hơi thở của thung lũng.
“Đến đó, cô nhìn đường rồi quay về,” Vân nói. “Nếu có chỗ trú, cả đoàn sẽ cùng xuống. Cô không cần mang nó về một mình.”
Nara đứng yên một lát. Đầu ngón tay cô chạm vào vệt dao mới trên cây, như thử xem có thật một giới hạn được đặt ra mà không kèm hình phạt hay không.
Nara nhận dây. “Đề nghị được chấp nhận.”
Lyra đưa cô một mảnh kính đen để nhìn luồng độc. Sera kiểm tra lại mép khăn che mặt. Kael quấn đầu dây còn lại quanh cẳng tay, rồi tháo ra buộc vào gốc cây khi Kha lắc đầu. Hai người cùng cầm đoạn dây phía trước nút buộc.
Nara nhìn từng người, hơi nghiêng đầu như chưa quen với việc được chuẩn bị cho một lựa chọn do chính mình đưa ra. Rồi cô quay đi.
Cô biến vào sương.
Anh đặt tay lên đất. Độc không nằm yên trong không khí; nó chạy theo những mạch nóng dưới đá, tụ lại mỗi khi thung lũng co. Linh giữ cho cảm giác không tràn thành buồn nôn, còn cậu lần Cấu Tuyến tới một bậc đá nhô cao giữa thung lũng.
Mùi vị ập vào cậu qua Mana mạnh hơn qua mũi: kim loại gỉ, quả chín nẫu, lông thú ướt và một vị ngọt khiến cơ thể muốn hít sâu. Linh ép tín hiệu khứu giác xuống, nhưng không tắt hẳn. Nếu mất mùi, Anh cũng mất dấu nơi độc đang đổi dòng.
“Anh bắt đầu hiểu vì sao hoa ở đây đẹp,” cậu nói.
“Vì chúng cần dụ con mồi?”
“Em luôn biết cách làm một kỳ quan bớt thơ.”
“Em đang giúp anh còn phổi để làm thơ sau.”
“Chỗ đó có khoảng rỗng,” Linh nói. “Gió đi qua được.”
“Hoặc có thứ đang thở dưới đó.”
“Cả hai đều không an ủi.”
Dây rung hai lần.
Một nhịp đáp chạy từ tay Kael về trong sương. Dây căng lên nhưng không thu lại. Ở mốc thứ ba, ngọn cây nghiêng ngược chiều gió.
“Giữ đầu này. Tôi vào theo dây,” Anh nói.
“Em cần giữ chân trái cho anh khi đổi hướng,” Linh nhắc.
“Được. Chỉ chân trái. Báo anh trước lúc thả.”
Anh lao vào trước khi Vân kịp gọi. Mana phủ phổi thành một lớp mỏng, không chặn được độc nhưng giữ cậu đủ tỉnh. Trong sương, Nara đang quỳ cạnh ba thân cây biết bò; rễ chúng quấn quanh cổ chân cô và hút ánh sáng từ Lõi Nguồn.
Cô đã chặt đứt bốn rễ. Mỗi đầu rễ rơi xuống lại cắm vào đất, mọc thành một thân cây nhỏ hơn. Quanh cô lúc nhúc cả một vườn non đang lần về phía nguồn sáng trong ngực.
Nara ném mảnh kính cho Anh. Trên mặt kính, những thân cây không hiện lên. Chỉ có các rễ sáng như đường gân, tất cả cùng co theo nhịp của màn sương.
Anh xé một rễ. Hai rễ khác mọc lên.
“Đừng cắt,” Linh nói. “Theo nhịp thở.”
Thung lũng hít vào. Rễ siết.
Khi nó thở ra, Anh dồn Mana xuống chân, nhấc cả Nara lẫn mảng đất khỏi vùng rễ. Cả hai rơi qua màn sương đúng lúc Kha và Kael kéo dây.
Sức kéo giật họ về phía sống đá bên ngoài, nhưng một nhánh rễ đã quấn vào đoạn dây sau lưng Nara. Anh chống gót lên tảng đá còn nổi, ghì người lại thay vì để dây siết ngang bụng cô. Cậu nhấc nhánh rễ cả gốc. Đất vỡ lả tả, để lộ những chùm hoa nhỏ đang há miệng dưới rễ.
“Đừng kéo tiếp!” cậu gọi.
Kael nghe được, dây chùng ngay. Nara xoay dao, cắt đúng đoạn dây bị giữ rồi vòng phần còn lại qua vai mình. Cô chỉ lên bên phải. Qua sương vừa rút, một mặt đá sáng màu hiện ra gần hơn đường về gốc cây. Đó là bậc đá Anh đã chạm thấy bằng Cấu Tuyến.
Cậu đạp mạnh. Nara bám cánh tay cậu, tự đẩy người qua mép chứ không buông cả sức nặng. Hai người vượt khỏi những đầu rễ đang tìm chỗ bám, đáp xuống một phiến đá trơn. Linh trả lại chân trái ngay khi Anh tìm được điểm tựa.
Một thân cây bám theo tới mép phiến đá. Nara xoay người, định chém. Anh giữ cổ tay cô.
“Nó cần ánh sáng, không cần đánh nhau.”
Cậu hất mảnh tinh thể sáng khỏi túi. Cây biết bò đổi hướng, ôm lấy tinh thể rồi bị cả màn sương cuốn về chỗ cũ. Cách xử lý ấy không đẹp, nhưng tốt hơn việc biến một chuyến trinh sát thành cuộc chiến với cả khu rừng.
Anh ngồi xuống ngay trên phiến đá, phổi bỏng rát. Nara chống tay bên cạnh. “Anh không tuân đề nghị của chính mình.”
“Tôi đề nghị cô quay lại. Cô bị cây giữ.”
“Lập luận có kẽ hở.”
“Em đồng ý với cô ấy,” Linh nói.
Bậc đá dưới tay Anh rung lên. Một luồng gió sạch thổi từ khe sâu, đẩy sương tím ra quanh bán kính vài chục bước.
Kael và Kha còn ở mỏm ngoài, đầu dây dẫn chéo tới chỗ Nara. Anh giơ tay báo đã có nền chắc. Vân đáp bằng một tiếng gọi ngắn rồi bắt đầu đưa đoàn xuống theo đường dây.
Chặng cuối không dài, nhưng chẳng ai được bước một mình. Kha đi trước thăm chỗ đặt chân, Lyra nhìn những dải độc thấp bò ngang mặt đá. Anh đứng ở mép khoảng gió sạch, ghì một nhánh rễ lớn sang bên mỗi khi có người qua. Cậu có thể bẻ nó, nhưng dưới lớp vỏ xám đang có những nụ trắng khép ngủ. Bẻ xong, cậu chưa biết thứ gì sẽ thức dậy.
Orin cùng Sera đưa Tia qua. Kael nhấc cáng nguồn khỏi một khe hẹp, giơ cao để bụi tím không phủ lên các mảnh tinh thể. Vân tới sau cùng với Lộc, một người còn giữ đầu dây, một người đếm những dấu giày vừa qua khoảng sương.
Đến khi Kha gỡ nút dây khỏi gốc cây ngoài cùng và quay lại, hai mươi hai người mới đứng đủ trong khoảng trống đầu tiên của thung lũng.
Khoảng trống chẳng rộng hơn một sân làng. Trên cao, đá xếp thành từng bậc tự nhiên; dưới thấp là khe gió sạch nhưng không thấy đáy. Những vết đen trên nền cho biết đã từng có người nhóm lửa ở đây. Vài mẩu xương nằm sát vách cho biết họ không ở được lâu.
Yến Nhi kiểm tra phổi của Anh rồi bắt cậu ngậm một lá thuốc đắng. Sera ngồi cạnh Nara, mở lớp giáp cổ chân để gỡ những đầu rễ còn cắm trong khớp. Chúng đã thôi giãy, nhưng vẫn quay về phía Lõi Nguồn—về phía một nguồn sống mà Nara hiện vẫn phải đi tìm ở nơi khác.
Anh thấy cô tránh ánh mắt mọi người khi ánh trong lõi chập chờn. Cậu muốn hứa sẽ sửa được. Lời hứa ấy mắc lại nơi cổ họng. Cậu đã quá quen với việc biến điều chưa biết thành một bài toán rồi cư xử như đáp án chắc chắn tồn tại.
Sera gỡ được đầu rễ cuối. Nara tự khép giáp cổ chân, thử đứng. Khớp phát ra một tiếng khô khiến Anh nhớ tiếng nắp khoang ở Dungeon.
“Tôi thấy cô ra hiệu,” cậu nói. “Đường lên bậc đá. Nếu không có cô chỉ, tôi đã kéo cả hai về lối cũ.”
“Tôi đi xem đường.” Nara vuốt bùn khỏi mảnh kính đã lấy lại. “Ít nhất nên mang về được một con đường.”
Cô ngồi xuống cạnh Sera. Anh không nói thêm về lần phải cứu cô; cũng không vội xóa thất bại khỏi chuyện vừa xảy ra. Trên cổ chân Nara còn vết rễ, trên cẳng tay cậu còn sợi dây hằn đỏ. Con đường họ tìm được đã đòi cả hai thứ ấy.
Linh nhắc Anh tháo khăn cho Yến Nhi nghe hơi thở. Cậu làm theo, ho đến chảy nước mắt. Khoảng gió sạch nhỏ tới mức mùi thuốc đắng của một người có thể tới tận đầu bên kia. Mira kê lại túi lương trên chỗ khô. Theo thử nền bằng cán búa trước khi trải vải cho Tia. Không ai gọi nơi này là nhà.
“Chúng ta nghỉ ở đây một đêm,” cậu nói. “Chỉ một đêm. Sáng mai ai cũng được quyền nói có muốn đi tiếp hay không.”
Vân nhìn cậu, có vẻ hài lòng vì lần đầu cậu không gọi một ý tưởng là quyết định.
Vân nhìn những vách đá dễ thủ, nguồn gió sạch và sương độc ngăn người ngoài. “Nếu sống được ở đây...”
“Thì người săn chúng ta sẽ rất khó vào,” Kha nói.
Anh nhìn các bậc đá đi xuống lòng đất như một cầu thang dang dở.
Thung lũng lại hít vào.
“Nó chưa cho phép đâu,” cậu nói. “Chúng ta phải hỏi bằng cách của nó.”
Từ sâu trong khe đá, một luồng gió khác thổi lên. Nó mang mùi nước lạnh và tiếng gì đó giống một người đàn bà đang thở trong giấc ngủ.