Ch 021 — Dòng Nước Đi Ngược
Ban ngày, con suối chảy xuống.
Họ theo đường Nara đánh dấu tới đó khi túi nước cuối chỉ còn đủ làm ướt miệng. Vân để phần lớn đồ trên một bậc cao gần bờ; Kha kiểm hai lối trở về, còn Lyra đi dọc mép đá tìm lại dấu chân đã thấy. Không có tiếng người đáp lời gọi. Những vết nhỏ hướng về phía đông rồi mất dưới một đoạn bùn đang tự khép.
Anh quỳ xuống cạnh một dấu chân trẻ con. Nước còn đọng trong gót, trong đến mức nhìn được hạt cát nằm dưới. Cậu đưa ngón tay tới rồi dừng. Sera đã gọi cậu bằng tên, giọng bình thường mà đủ làm tay cậu rụt lại.
“Tôi chưa định uống.”
“Tôi định nhờ anh giữ bát.”
Cô trao chiếc bát cho cậu. Anh đỡ bằng cả hai tay, thấy lời nhắc ấy khó cãi hơn một lệnh cấm. Đám cỏ Nara mang về nghiêng theo nước, lá mềm và mát. Sau hàng giờ ngửi độc qua lớp than, cậu thèm được úp cả mặt xuống suối đến mức phải quay nhìn chỗ khác.
Khi mặt trời chạm đỉnh núi, nước dừng lại.
Rồi nó bắt đầu bò ngược lên vách.
Nước không bắn thành giọt. Nó kéo dài như một tấm lụa trong suốt, mang theo lá rụng, sỏi nhỏ và cả bóng phản chiếu của những người đứng bên bờ. Khi dòng nước lên cao quá đầu, bóng của Anh vẫn ở lại dưới đất, ngẩng nhìn cậu bằng một vẻ mặt chậm hơn nửa nhịp.
Anh bước sang trái. Cái bóng bước sang phải.
“Anh không thích đoạn này,” cậu nói.
“Em cũng không xác định được thứ đang nhìn lại,” Linh đáp.
Khang quỳ bên bờ, nhìn những con cá trong suốt bơi thẳng lên trời cùng dòng nước. “Không thể.”
“Cậu vừa ném lửa từ tay hôm qua,” Anh nói.
“Đó là phép.”
“Vậy nước này thiếu lịch sự vì chưa báo tên phép?”
Vân múc một bát. Bên trong, những hạt bạc nhỏ đang bơi ngược chiều thành vòng tròn. “Uống được không?”
Yến Nhi và Sera cùng đáp: “Chưa.”
Họ thử trên lá, trên da Tê Sừng và một giọt máu của chính Yến Nhi. Nước không độc, nhưng mỗi khi Mana tới gần, nó kéo dòng chảy ngược về nguồn.
Anh giữ hai chiếc bát cách nhau một cánh tay. Chiếc bên trái chứa nước vừa múc; bên phải là nước đã để qua lớp than và sợi nấm dùng cho mặt nạ. Cả hai đều lặng khi cậu buông Mana. Lúc một sợi Cấu Tuyến tới gần, mặt nước bên trái phồng lên trước, bám theo ngón tay cậu thành một sợi trong suốt. Bên phải chậm hơn, nhưng cũng không chịu nằm yên.
“Lọc bào tử chưa đủ,” Sera nói.
Yến Nhi đặt một viên sỏi xuống chiếc bát thứ ba. Nước quấn quanh sỏi, kéo một vòng rồi chậm dần. Cô đổi viên sỏi sang mảnh đá lấy ở bờ suối. Lần này nước không cố leo lên tay khi Anh đưa Mana tới. Những hạt bạc nhỏ tụ dưới đáy, nằm sát mảnh đá như đàn cá trú bóng.
“Giữ riêng mẻ này,” Yến Nhi bảo. “Ta muốn xem qua đêm nó có đổi không.”
Anh thích cách cô nói. Không ai vừa nhìn một điều lạ đã phải đặt cho nó cái tên dùng mãi về sau. Trước mắt, họ chỉ cần biết chiếc bát nào có thể đặt xuống mà nước không đi mất.
Một chiếc lá ngâm trong nước tươi lại rồi mọc rễ ngay trên cuống. Miếng da cũ co giật như muốn bò về chủ nhân. Giọt máu của Yến Nhi tách thành vô số sợi đỏ, bám lên thành bát theo hướng cô đang đứng.
Yến Nhi đổ cả bát xuống. “Uống được không đồng nghĩa nên uống thẳng.”
Khang lùi khỏi bờ một bước. “Ta hoàn toàn đồng ý.”
“Sau khi định nếm thử,” Vân nhắc.
“Đó là trước khi máu biết tìm đường về.”
“Nếu dẫn vào trại, ban đêm nó sẽ chạy trở lại,” Orin nói.
Kha nhìn quãng đường đến bậc đá. “Không có nước thì không ở.”
“Có nước mà mỗi đêm nó bỏ về cũng như không,” Vân nói. “Nếu phải cử người giữ suối, chúng ta sẽ mất sức trước khi dựng nổi mái.”
Kha chống tay lên chuôi kiếm. “Ta muốn rời thung lũng trước khi lương cạn.”
Vân không phản bác ngay. Cô nhìn về phía những Android đang chia nhau nguồn dự phòng và những chiếc mặt nạ đã bắt đầu sẫm màu. Anh lần theo ánh mắt ấy tới Orin. Anh ta vừa bẻ một mẩu chốt sáng cho Sera, rồi giữ phần nhỏ hơn trong lòng bàn tay.
“Nếu rời đi, ông đưa cả đoàn qua đường nào?” Vân hỏi.
Kha dùng vỏ kiếm chỉ lên sống núi. “Lối đã xuống. Ta biết được nửa ngày đường.”
“Phía ngoài có người đợi chúng ta.”
“Trong này cũng không trống.” Ông nhìn tấm nước đang bò lên đá. “Ta có thể đánh lính. Ta không biết đỡ thứ này nếu nó chui vào ngực một đứa trẻ.”
Anh quay lại dấu giày nhỏ ngoài bùn. Họ chưa gặp những đứa trẻ ấy, nhưng lời Kha khiến dấu giày bỗng có sức nặng khác.
Vân gập phần bản đồ chỉ các bến bị khóa. “Ta không muốn bắt mọi người ở chỉ vì ngoài kia nguy hiểm hơn. Cho chỗ này đến sáng. Nếu giữ không được nước sạch, chúng ta mang phần còn lại lên núi.”
“Đến sáng,” Kha nhắc.
Vân gật. Anh thấy vai ông hạ xuống một chút. Một lối rút được nói thành lời khiến ngay cả việc ở lại cũng bớt giống bị nhốt.
Vân nhìn Anh. “Cậu có cách không?”
“Có một ý tưởng rất tệ.”
“Ta bắt đầu nhận ra câu mở đầu ấy.”
Anh dùng ngón tay vẽ một vòng vào bùn, để một khe hở về phía suối. “Tôi muốn thử cho phần nước đã dẫn ra một đường trở về ngắn hơn. Nếu không được, phải tháo máng trước lúc dòng kéo ngược.”
Orin quỳ cạnh cậu, kéo dài khe hở thêm. “Chỗ này phải có người giữ. Đừng dùng tay làm cọc.”
“Tôi sẽ giữ lúc các anh đặt đá.”
“Rồi rút ra.”
Anh ngẩng nhìn anh ta. Orin vẫn đặt một ngón tay lên khe hở. Sau Dungeon, cậu đã quá nhiều lần tự cho thêm một ít, giữ thêm một nhịp, đến mức lời hứa dừng không còn đủ khiến người khác yên tâm.
“Nếu tôi chưa rút, Sera gọi,” Anh nói. “Kha tháo máng. Mọi người đứng ở bờ cao.”
Orin đổi vị trí mảnh đá trong bùn, để chỗ đứng của Nara không nằm ngay đường nước bật ra. Đến khi tất cả đã nhìn rõ phần việc, Anh mới tháo giày, bước xuống chỗ nước còn nông.
Cậu cắm hai tay vào dòng lạnh. Linh tìm nhịp những hạt bạc đổi hướng; cậu không cố chặn nước mà tạo một đường Mana vòng kín quanh bể đá. Khi nước muốn trở về nguồn, nó bị dẫn qua vòng và lại chảy vào bể.
Ý tưởng nghe gọn khi nằm trong đầu. Đến lúc thực hiện, từng hạt bạc kéo ngược Cấu Tuyến như hàng nghìn lưỡi câu mắc vào da. Anh thay góc, nước đổi hướng. Linh giữ ba nhịp cùng lúc, nước tạo ra nhịp thứ tư. Cậu bật cười giữa lúc hai hàm răng đang va vào nhau.
“Có gì vui?” Vân hỏi.
“Nó đang cãi.”
“Cậu đừng có thắng một con suối bằng lòng tự ái.”
“Muộn rồi.”
Luồng lạnh ăn qua hai đầu gối. Anh thử ép vòng nhỏ hơn để giảm phần nước phải giữ, lập tức nghe một tiếng rạn dưới chân. Mảnh đá trong bể bị kéo nghiêng; những hạt bạc không chịu đường tắt cậu đặt ra.
“Nới tay,” Linh nói. “Chúng đang dồn về cùng một chỗ.”
Cậu nới vòng. Áp lực giảm ngay, nhưng nước tràn sang phía Nara. Cô chống chân, dùng lòng bàn tay báo dừng. Anh thả thêm một đoạn Cấu Tuyến để tạo khoảng rỗng trước người cô. Chỉ khi Nara dịch được sang bên, cậu mới kéo vòng khép lại.
Linh không cố gọi tên nhịp nước thứ tư nữa. Cô theo những chỗ nước chạm đá, nhắc cậu nơi nào đang chịu lực quá lâu. Anh bắt đầu phân biệt được sức kéo với độ lạnh. Mùi suối rất nhạt dưới vị than trong mặt nạ; cậu muốn nhớ mùi ấy ở một lúc không cần nghiến răng.
Con suối phản ứng như con vật bị nắm đuôi. Cả dòng nước dựng đứng, quật xuống.
Anh cường hóa chân, giữ đường vòng. Kael và Kha đóng cọc. Vân đẩy gió ép nước. Orin chỉnh góc đá. Mọi người giằng co với một con suối suốt ba mươi nhịp thở.
Một cọc bật khỏi nền, bay qua tai Khang. Cậu dùng lửa nung đầu cọc khác cho mềm rồi nện xuống khe đá. Lyra gọi hướng những hạt bạc đổi dòng. Nara đứng giữa bể, dùng chính cơ thể làm điểm tựa cho Orin xoay máng.
“Nếu ai kể lại,” Kha nghiến răng khi nước quất vào mặt, “nhớ nói chúng ta đánh với thứ có răng.”
“Nó có cá,” Khang nói.
“Im và đóng cọc.”
Cuối cùng, bể đầy.
Nhưng vòng nước vẫn theo tay Anh. Khi cậu nhấc ngón trỏ, cả mép bể nâng lên một vệt.
Orin nhìn cậu rồi nhìn máng. “Chưa xong.”
Anh muốn trả lời mình biết, nhưng các ngón đã run đến mức không giữ được một nét thẳng. Linh đề nghị chuyển lực xuống cẳng tay. Cậu đồng ý, để cô giữ riêng cổ tay phải trong khi tay trái lần theo viên đá Yến Nhi đã chọn. Dưới mép đá có một rãnh cong tự nhiên. Nước chạm vào đó, quay thêm một vòng trước khi tìm tới tay cậu.
“Nara, xoay đá về phía tôi. Một chút thôi.”
Cô xoay. Nước bỏ ngón trỏ, đuổi theo đường cong mới. Orin chèn thêm một mảnh cùng loại vào chỗ hở. Anh rút một sợi Cấu Tuyến, đợi, rồi rút sợi tiếp theo. Mỗi lần nước ở lại là một khoảng cậu được thở thêm.
Kha tháo sợi dây giữ máng khi không còn lực giật. Chân ông ướt tới gối; một bên tay áo của Khang đã dính bùn. Không ai nhảy lên ăn mừng. Anh rút tay khỏi nước rồi ngồi phịch xuống bờ, nhìn dòng tự quay mà không kéo tay mình theo. Cảm giác nhẹ đi ấy còn rõ hơn niềm vui thắng được nó.
Các ngón còn run dữ dội, nhưng nước không bỏ đi nữa. Đêm xuống, nó chỉ quay thành một vòng sáng trong bể.
Yến Nhi lọc và đun mẻ đầu. Cô uống trước, chờ đủ lâu rồi đưa bát cho Vân.
Trong thời gian chờ, Kha đi lấy giày cho Anh. Ông đặt chúng cạnh chỗ lửa hong, không hỏi tại sao cậu chưa mang vào. Các đầu ngón chân vẫn tê; Anh phải nhìn mới biết mình đang co hay duỗi.
“Sáng mai ta vẫn xem đường ra,” Kha nói.
“Tôi tưởng có nước thì ở.”
“Ở càng cần biết đường ra.”
Anh gật. Lần này cậu không thấy lời ấy chống lại công sức của mình. Cậu kéo giày tới gần, chờ cảm giác trở lại trước khi cúi buộc dây.
Vân uống nửa bát, đưa phần còn lại cho Kha. Anh nhìn họ truyền nước theo thứ tự mà không cần tranh luận thêm. Ở hay đi chưa được giải quyết bằng lời; nó được trả lời tạm thời bằng việc mọi người đều chịu uống từ cùng một nguồn.
Khi Anh cúi xuống múc, dưới đáy bể có thứ gì đó sáng lên: những chiếc rễ bạc mảnh như tóc, chạy sâu dưới toàn bộ thung lũng.
Một giọng phụ nữ không qua tai vang trong nước.
Ai buộc dòng của ta?
Bát rơi khỏi tay Anh.
Nước không đổ xuống. Nó lơ lửng thành hình một con mắt rồi chậm rãi khép lại quanh những rễ bạc.
Linh nói rất khẽ: “Không phải Dungeon.”