Everwrite

Ch 023 — Mười Bốn Người Ngoài Sương

Tiếng khóc gọi đúng tên từng người.

Nó không phát ra từ một chỗ. Giọng trẻ con ở phía đông. Một ông già gọi Kha từ vách phía tây. Từ trên cao có người cười; Lộc vừa nghe đã quay phắt lại, bàn tay nắm cung chặt đến trắng khớp. Sương tím cuộn giữa các bậc đá, giấu đi nơi tiếng gọi bắt đầu.

Không khí trong trại vỡ ra trước cả khi có kẻ địch xuất hiện.

“Mẹ ơi.”

Lộc bước tới mép bậc. Kha chắn ngang trước ông, đúng lúc mặt đất nơi ông định đặt chân há ra thành miệng đầy bào tử.

Anh chộp lấy vai Khang, kéo cậu ta khỏi đám hoa đang mở dưới chân. Màng Mana đủ hất cả mảng bào tử ra ngoài, nhưng tiếng khóc không dừng. Nó chạy dọc vách, đổi sang phía kho lương rồi bất ngờ vang ngay dưới tấm mái mới dựng.

“Đứng nơi nhìn thấy nhau,” Vân gọi. “Ai nghe gì cũng báo trước khi bước.”

Kael đưa khiên xuống thấp che phía chân. Mira đẩy túi lương khỏi mép giàn, mở khoảng trống cho những người còn yếu lùi vào. Không ai biết phải chĩa vũ khí về đâu. Anh còn nghe tiếng ù từ trận gió lúc dựng mái, mỗi tiếng gọi lọt qua đó lại méo đi theo một cách khác.

Anh nghe tiếng em gái gọi “Anh Hai” từ phía đối diện.

Chân cậu đã nhấc lên trước khi Linh nói: “Không phải cô bé.”

“Anh biết.”

Nhưng biết không làm ngực bớt đau.

Cậu bám vào cột vừa dựng. Một chiếc đinh chưa đóng hết cấn dưới ngón cái, đau thật và gần. Tiếng gọi trong sương mềm hơn nỗi đau ấy. Chỉ thêm vài bước, cậu sẽ biết nó đến từ đâu. Ý nghĩ bật lên quá nhanh, gần như mang giọng của chính mình.

“Anh đang ở cạnh kho,” Linh nói. “Tay anh chạm một chiếc đinh. Nhìn xuống.”

Anh nhìn. Một vệt máu nhỏ rịn ở ngón tay. Cậu nới ra, đặt cả bàn tay lên mặt gỗ thay vì để đau giữ mình tỉnh. Trước mắt là tấm gỗ Như Ý viết tên Mira, Theo, Rin. Trong đầu vẫn là bàn tay nhỏ không giữ được sau một tiếng nổ.

“Đừng cố dập tiếng gọi,” cậu nói với Linh. “Giúp anh nghe phần khác.”

Giọng ấy gọi lần nữa, gần đến mức cậu nhớ được hơi thở hụt ở cuối câu. Linh chen vào cảm giác, không xóa nó mà đặt một nhịp đều dưới chân Anh.

“Em không biết giọng thật của cô bé,” cô nói. “Nhưng thứ này đã dùng cùng một khoảng nghỉ cho ba người khác.”

“Nó bắt chước âm thanh, không bắt chước người.”

“Đúng.”

Linh chỉ cho cậu khoảng ngắt rất ngắn trước mỗi tiếng gọi. Khi giọng trẻ con dừng, giọng ông già cũng hụt đúng một nhịp, dù ở hai hướng khác nhau. Anh không cần biết con vật lấy âm thanh từ đâu mới nhận được điều đó.

Cậu kể lại cho Vân bằng vài câu ngắn. Vân chuyển lời tới Kha rồi dùng gió ép tấm mái sát vào vách, bớt tiếng vải đập để mọi người nghe. Những tiếng gọi rõ hơn; Lộc phải nhắm mắt một lần trước khi tự lùi về cạnh Kael.

“Giống giọng người nhà,” ông nói. “Nhưng không có tiếng thở.”

Anh gật, không hỏi người nào. Cậu cũng chưa muốn kể thứ mình vừa nghe.

Vậy mà khi quay đi, Anh vẫn có cảm giác mình vừa bỏ mặc ai đó trong sương.

Lyra nhìn được nơi âm thanh bẻ qua sương. Cô chỉ. Anh phóng Cấu Tuyến vào đó, kéo ra một con vật mỏng như tấm da, trên lưng mọc hàng chục chiếc miệng nhỏ. Nara đập nó xuống đá; tiếng khóc đồng loạt tắt.

Con vật quấn quanh Cấu Tuyến, nhả lại chính giọng Linh vào đầu Anh.

“Cắt đi,” giọng giả nói. “Em đang ở trong đó.”

Trong một nhịp, Anh không phân biệt được câu nào đến qua tai và câu nào qua liên kết. Cậu giữ nguyên sợi tuyến, nhìn phản ứng của Nara. Cô không nghe lời Linh trong đầu, nhưng thấy con vật đang bò ngược về màn sương.

Mỗi lần một chiếc miệng khép, lực kéo ở ngón tay Anh lại đổi hướng. Cậu hạ đầu tuyến xuống nền, để con vật phải bò qua mặt đá thay vì chạy thẳng theo sợi Mana tới người. Linh thật vẫn nói, nhưng tiếng của cô bị một lớp âm giống hệt phủ lên. Cố nghe kỹ hơn chỉ làm cậu mất thêm thời gian.

Anh nhìn Nara, chỉ vào phần mép đang cuộn dưới chân cô. Cô hiểu, ép lưỡi dao sát đá để nó không lật người. Kha tiến sang cánh còn lại. Hai người không cần biết tiếng nào trong đầu Anh là thật mới giữ được thứ đang hiện trước mắt.

Nara giẫm lên phần lưng có nhiều miệng nhất. “Bây giờ.”

Anh kéo. Cấu Tuyến siết ngang cơ thể mỏng, lôi nó khỏi vùng sương đủ xa để Kha ghim xuống bằng lưỡi kiếm. Linh thật trở lại, hơi chậm nhưng rõ.

“Em không ở trong con vật.”

“Anh rất mừng vì em xác nhận.”

Cậu cắt Cấu Tuyến khi con vật đã bị ghim chắc. Tiếng giả mất ngay. Anh áp hai ngón tay vào cổ, đếm một khoảng thở của mình trước khi đứng dậy. Ngực vẫn đau, nhưng cậu không còn nghe tiếng em gái gọi từ sương.

Vân chưa cho người rời vị trí. Một tiếng gõ mới vang lên ở phía đông, trầm và không đều. Khang giơ tay định báo lại tiếng giả. Lyra lắc đầu.

“Cái này đi từ một chỗ. Có tiếng chân.”

Anh căng một sợi Mana thấp trên nền, chỉ đủ cảm chỗ có sức nặng truyền qua. Tiếng gõ tới trước, rồi một nhịp bước kéo dài, hai nhịp nhỏ vội vã. Lần này nền đá trả lời. Cậu ra hiệu cho Kha đi theo mép gió sạch, còn mình đứng nơi Lyra có thể chỉ đường.

Mười bốn người hiện ra sau màn sương. Người đi đầu là một phụ nữ ôm nồi đồng như ôm khiên.

Họ buộc với nhau bằng một sợi dây luồn qua thắt lưng. Hai người lớn bị sốt. Ba đứa trẻ nhét vải vào tai để không nghe tiếng gọi. Người cuối đoàn kéo một cáng tre, trên đó là toàn bộ lương thực còn lại: hai túi hạt mốc và một chum nước chỉ đầy đáy.

Một đứa trẻ tuột miếng vải khỏi tai, quay về phía tiếng khóc còn vẳng xa. Người phụ nữ cầm nồi giữ nó bằng khuỷu tay, mất đà, cả dây người chao theo. Kha tới kịp, đỡ vai bà và chặn sợi dây trước khi nó kéo người cuối xuống dốc.

Anh dựng một lớp Mana ở ngang đầu gối, hất bụi độc khỏi đoạn đường ngắn tới bậc đá. Cậu giữ thấp để không kéo tiếng giả trở lại qua cảm giác của mình. Nara đưa hai người sốt vào trước, Sera cùng Yến Nhi nhận họ ở mép mái. Đến khi chiếc cáng đi qua, tay áo Anh đã nóng, nhưng cậu còn đủ sức nhấc nó khỏi một khe mà Kha chỉ.

Người cầm nồi tự gỡ dây cho từng người. Bà đếm môi mấp máy, tới người cuối mới ngồi xuống. Ba đứa trẻ không bỏ vải khỏi tai cho đến khi thấy bà cất muôi.

“Ai làm mặt nạ của các vị?” bà hỏi ngay khi vào vùng gió sạch.

“Nhiều người,” Vân đáp.

“Tốt. Ta không tin nơi một người làm hết.” Bà đặt nồi xuống. “Hồng Quế. Giữ bếp, giữ khẩu phần, đôi lúc giữ miệng mấy kẻ ăn xong còn chê.”

Người đàn ông sau lưng bà vác cả bó tre độc đã bóc vỏ. “Mộc Lâm. Dựng nhà.”

Ông nhìn giàn trú của Theo, gõ một cột rồi nhăn mặt. Theo cũng nhăn mặt.

“Cột tốt,” Mộc Lâm nói. “Mái xấu.”

“Mái tạm,” Theo đáp.

“Thứ gì rơi vào đầu người lúc ngủ đều không được gọi tạm.”

Orin tiến tới. “Đồng ý.”

Anh nhận ra đội xây dựng vừa tăng thêm một người và số cuộc tranh cãi có thể tăng gấp ba.

Hồng Quế lấy muôi gõ vào nồi. Âm thanh vang xa khiến những cái miệng trên lưng con thú cùng co rúm. “Con này sợ đồng. Ai có chậu, mâm, chuông thì treo ngoài mép sương. Đừng giết vội. Một con bị bắt còn đáng giá hơn mười con trốn đi báo đàn.”

Lộc nhìn bà bằng sự kính trọng tức thì. “Bà từng gặp chúng?”

“Chưa. Lúc ta vấp ngoài kia, nồi đập vào đá thì tiếng gọi hụt đi.” Bà gõ thêm một lần, chờ những cái miệng co lại rồi mới hạ muôi. “Có tác dụng với con này. Con khác thì chưa biết.”

Vân không nhận họ ngay. Cô hỏi từng nhà có người bệnh, nghề gì, ai đang truy đuổi và họ muốn ở tạm hay cùng góp công. Hồng Quế hỏi ngược về nước, thức ăn và ai có quyền lấy phần của người khác.

“Trước hết cho họ uống,” Anh nói.

Mira mang mẻ nước đã được Yến Nhi cho phép tới. Cô đưa bát theo lượt, giữ lại một khoảng ngắn để người sốt uống chậm. Người phụ nữ ôm đứa trẻ nhìn khớp ở cổ tay Mira rồi rụt tay. Nước sánh ra mép.

“Bát sạch,” Mira nói.

“Tôi không...” Người kia dừng giữa câu.

Hồng Quế nhận bát, uống một ngụm rồi đưa cho đứa trẻ. Nó ôm bằng hai tay, uống hết, chìa lại cho Mira. Người mẹ nhìn theo bàn tay con, sau cùng cũng nhận phần nước của mình.

Vân đợi tới lúc họ thở đều mới hỏi tiếp. Cô chỉ chỗ nghỉ tách khỏi kho lương, nói rõ phần nước còn phải thử mỗi mẻ và mái chưa kín hết. Hồng Quế nghe, tháo nắp chum để Vân xem lượng còn lại của đoàn mình.

“Hạt kia mốc rồi,” bà nói. “Đừng tính vào phần ăn.”

Anh nhìn hai túi mà người cuối đã kéo suốt đường. Người đàn ông đặt cáng xuống, hai tay vẫn giữ quai thêm một lúc. Cậu ngồi cạnh, giúp ông gỡ nút dây đã ướt cứng; không ai cần nói thêm về giá trị chỗ lương hỏng ấy.

Anh đứng nghe nhiều hơn nói. Khi một trong hai người sốt giấu mảng ban đỏ dưới tay áo, Yến Nhi phát hiện. Cậu chờ Vân hỏi lý do trước khi quyết. Người kia thú nhận đã sợ cả đoàn bị bỏ lại.

“Ở đây giấu bệnh làm mọi người chết,” Anh nói. “Ông vẫn được vào. Nhưng từ giờ, sợ điều gì thì nói điều đó trước khi nó biến thành nguy hiểm.”

Người đàn ông cúi đầu. Vân không để ông quỳ. Cô nhờ người đi cùng dựng chỗ nghỉ tách riêng, để Yến Nhi khám cho ông trước khi nhận việc.

Mộc Lâm hỏi được sửa mái hiện có hay phải chờ lệnh. Theo đưa ông một sợi dây và chỉ chỗ giàn vừa hụt trong gió. Hai người đi được vài bước thì Vân gọi lại.

“Ông chọn ở?”

Mộc Lâm nhìn về đoàn người vừa tới, rồi nhìn tấm mái còn che được họ. “Ta muốn ít nhất ngày mai bọn trẻ không phải buộc dây vào nhau để đi uống nước.”

Ông đặt phần tre mang theo xuống cạnh vật liệu của Theo. Hồng Quế cũng chuyển cái nồi ra chỗ đất khô gần bếp tạm. Những người khác hỏi thêm, có người còn chần chừ tới lúc được biết lối trở lên núi vẫn có người đánh dấu. Anh giữ im cho họ nói với nhau.

Cuộc nói chuyện kéo dài hơn một trận đánh, nhưng cuối cùng cả mười bốn người đều tự ký tên hoặc để dấu tay vào tấm gỗ của Như Ý.

Hai mươi hai thành ba mươi sáu.

Như Ý đếm lại hai lần, chạm bút vào từng dấu tên. Anh nhìn theo, nghĩ tới chỗ ngủ, nước uống, thuốc và phần ăn sáng mai họ phải cùng kiếm. Con số ba mươi sáu vừa giống hy vọng vừa giống một món nợ phải trả đúng hạn.

Không ai vỗ tay. Họ còn đói và mệt. Hồng Quế chỉ mở nồi, ngửi kho lương rồi nhìn Anh.

“Cậu là người lãnh đạo?”

“Vâng.”

“Vậy việc đầu tiên: đừng chạm vào bếp của ta.”

Linh nói trong đầu Anh: “Em thích bà ấy.”

“Anh cũng vậy.”

Đêm ấy, tiếng gõ nồi đồng vang dọc mép trại. Không giọng giả nào dám tới gần. Ba đứa trẻ ngủ dưới cái mái Mộc Lâm vừa chê, còn Theo thức đến khuya để sửa nó trước khi ông kịp chê lần nữa.