Ch 051 — Bạc Cấm Ấn
Vân viết giao kèo trên giấy cá, loại giấy sẽ co lại nếu người ký nói khác điều mình thật sự muốn.
Aurelia đòi thêm quyền dừng bất cứ lúc nào. Nara đòi thêm một người làm chứng ngoài phe Bậc Đá. Chủ quán trọ bị gọi lên, nhìn căn phòng đầy vũ khí rồi tuyên bố ông chỉ làm chứng nếu mọi người trả tiền trà trước.
Anh trả.
Tờ giấy không co.
“Bắt đầu đi,” Aurelia nói.
Cô ngồi trong vòng muối sông, lưng thẳng và hai bàn tay đặt mở trên gối. Cổ áo được kéo xuống vừa đủ để lộ những nhánh bạc chạy từ xương quai xanh lên cổ. Không ai trói cô. Vân giữ bản giao kèo; Nara đứng bên phải; Như Ý theo dõi nhịp thở bằng một chuỗi hạt thuốc.
Anh đặt hai ngón tay lên đường bạc lạnh như băng.
“Em thấy bảy lớp,” Linh nói. “Lớp ngoài phản ứng với lời nói. Lớp thứ hai phản ứng với ý định. Sâu hơn đang bị máu che.”
“Chúng ta chỉ cần làm cô ấy nói được vị trí.”
“Nếu lớp ngoài tự nối lại?”
“Thì hôm nay học cách nó nối.”
Cấu Tuyến từ tay Anh không đâm vào ấn. Nó chạy song song, bắt chước nhịp co của sợi bạc. Mỗi khi phong ấn siết, cậu cho tuyến của mình siết trước nửa nhịp, khiến lớp ngoài tưởng mệnh lệnh đã được thi hành.
Aurelia bật ra một tiếng cười ngắn. “Cậu đang lừa một lời thề.”
“Không. Đang làm nó tự lừa mình.”
“Khác nhau à?”
“Lúc khoe thì khác.”
Vân thở dài. “Tập trung.”
Ấn nhận ra sai lệch.
Những nhánh bạc đồng loạt cắm sâu. Aurelia cong người, máu chảy qua kẽ răng. Mana dội ngược vào cánh tay Anh; cảm giác lạnh chạy đến khuỷu rồi biến bàn tay phải thành một vật xa lạ.
Linh lập tức đề nghị cắt liên kết.
“Chưa,” Anh đáp thành tiếng.
“Cậu có ba nhịp,” Aurelia nói khó nhọc. “Sau đó tôi rút đồng thuận.”
Anh đổi cách. Cậu không giữ từng nhánh nữa mà mở một khe trống giữa nhịp tim và lời thề. Linh tiếp quản hai ngón tay theo đồng thuận đã thống nhất, điều chỉnh Cấu Tuyến ở mức Anh không thể tự làm khi tay đã tê. Cậu giữ mục tiêu: không phá máu, không lấy quyền lựa chọn, chỉ mở đường cho một câu nói.
Một.
Hai.
Đến nhịp thứ ba, bạc trên cổ Aurelia vỡ thành bụi sáng rồi chui ngược xuống da. Lớp ngoài chưa biến mất. Nó chỉ bị tháo móc.
Aurelia hít một hơi.
“Hầm Dẫn Lưu nằm dưới Cổng Muối số Bảy. Lối công khai là giả. Lối thật mở khi chuông thứ sáu ngân và dòng đen rút khỏi móng cầu.”
Không có bạc siết cổ cô.
Như Ý ghi từng chữ. Vân hỏi: “Bao nhiêu người?”
Một nhánh bạc lập tức trồi lên.
Anh rút tay. “Đủ rồi.”
Aurelia thả lỏng vai, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương. “Cậu mới phá được lớp ngoài.”
“Tôi đã hứa tháo ấn, không hứa làm trong một buổi trà.”
“Tốt. Tôi ghét người tự tin quá sớm.”
Anh thử co bàn tay phải. Không có gì xảy ra.
Linh báo cảm giác sẽ trở lại, nhưng không biết trong một giờ hay một ngày. Vân nhìn bàn tay cậu, không nói câu trách móc quen thuộc. Cô chỉ chuyển bản đồ sang bên trái và đặt bút vào tay còn dùng được.
“Cậu vẽ. Tôi hỏi.”
Ngoài cửa sổ, chiếc chuông thứ năm bắt đầu ngân.