Ch 033 — Người Mua Tin
Tiếng người mẹ gọi con vọng lên từ dưới quầy thuốc.
Người đàn bà ấy đang đứng cạnh bếp, ôm đứa bé trong cả hai tay.
Anh nhìn từ bà sang khoảng tối dưới những lọ có chân rễ. Câu gọi lại vang lên, nguyên cả chỗ hụt hơi ở cuối. Người mẹ siết con sát hơn. Ngoài cổng, hồi trống giả vẫn kéo dài tiếng rè mà Theo đã sửa từ sáng.
“Đừng theo tiếng gọi,” Anh nói. “Nhìn người đang đứng trước mặt mình.”
Nara giữ đầu lối xe. Vân đưa nhóm khách cuối về phía bếp, gọi Kha ở lại cùng họ. Người bán chuông Dwarf ngồi xuống cạnh con gái, chén rượu đổ ướt gấu áo mà chưa nhìn tới.
Như Ý quỳ bên quầy thuốc, kéo chiếc đèn xuống thấp.
“Ở đây.”
Một đốm bạc nằm giữa chân quầy và miếng đá kê mái từ hôm qua. Cô định luồn tay vào; Anh giữ khuỷu tay cô lại, cúi nhìn trước. Trên đốm bạc, một vệt khắc nhỏ co vào khi tiếng người mẹ dứt.
Như Ý lấy đôi đũa bên bát thuốc đã nguội, gắp nó ra.
Đó là một đồng xu không có hình vua. Một mặt trơn, mặt kia khắc chiếc tai đang mở. Nó nhẹ đến mức cô phải đuổi theo bằng đầu đũa khi nó trượt trên mặt bàn.
“Có ai mất tiền không?” cô hỏi người bán thuốc.
Bà lắc đầu. Bà chỉ chỗ chiếc hộp thu tiền vẫn được buộc dưới thắt lưng.
Đồng xu phát ra tiếng Hồng Quế mặc cả muối trời, rồi tiếng con trai chị Mận xin mẹ quay lại nhìn chiếc đèn mình đang giữ. Anh đã nghe cả hai hôm qua. Lần này những giọng ấy nhỏ, sát mặt bàn, như người nói bị ép nằm trong kim loại.
Anh đặt đèn bên cạnh, tự dưng không muốn cúi tai gần hơn nữa.
“Đừng nói tên ai,” Như Ý nhắc. Cô đổ ít muối từ đĩa chấm vào một chiếc bát khô, đặt xu lên trên. “Hồi đi chợ cùng mẹ, tôi từng thấy người mua phải đồng tiền cứ gọi đúng tên mình. Người bán bảo càng đáp, càng khó bỏ nó lại.”
“Muối có làm nó im không?”
“Tôi đang thử.”
Tiếng nói rè đi nhưng chưa tắt. Chiếc tai khắc trên mặt xu khép một nửa, rồi bật mở khi Anh đặt bát xuống.
Từ trong đó, giọng Orin cất lên:
“Lót chỗ khớp thôi. Đừng bọc đường thoát nhiệt.”
Vân trở lại cùng Túc. Ông thợ thuộc da sờ tay vào túi bên hông. Orin bước tới mép bàn; ngoài lối xe, Lộc nhận chỗ gác để Nara vào cùng.
“Lúc ông ấy hỏi tôi về miếng lót,” anh ta nói.
Đồng xu nhắc lại câu hỏi kế tiếp bằng một giọng khác, mềm hơn: còn cần thay Ma Hạch mỗi đêm không.
Anh ngẩng lên. Cậu nhớ người khách từ quầy thuốc đã ghé bàn nhận dân rồi lùi đi khi Vân nhường lối cho cáng.
Giọng Orin đáp từ bát muối, lần này xa và lẫn tiếng nồi:
“Vĩnh Tâm tự nhận Mana. Mười lăm người đều đã có. Nóng quá thì vẫn phải nghỉ.”
Cạnh Anh, bàn tay Nara khép lại trên một chiếc đũa. Tiếng tre nứt khô làm Orin ngừng bước.
“Không phải lỗi của người đã nói,” Anh bảo.
“Tôi biết.”
Cô đặt hai đoạn đũa xuống, nhìn chiếc tai bạc.
“Vẫn muốn đập nó.”
Anh cũng muốn. Cậu nhớ mình ngồi ở chiếc bàn ấy, nghe người ta xin một chỗ ngủ, hỏi cách giặt vải mà không làm bẩn dòng nước. Có kẻ ngồi đủ gần để nghe những điều đó rồi chọn xem câu nào bán được.
“Giữ nó cho tôi thêm một lát.”
Cậu đưa một sợi Cấu Tuyến chạm vành xu. Tiếng nói chói lên trong đầu như có người áp môi ngay vào tai. Anh nghiêng mặt tránh theo bản năng, tay vẫn giữ nguyên.
Dưới ngón tay, hai vệt khắc rung khác nhịp. Một vệt sáng mỗi khi người quanh bàn lên tiếng; vệt kia co lại theo những giọng cũ.
“Anh đừng lần vào trong,” Linh nói. “Nhìn mép đang sáng khi mình nói thôi.”
“Em muốn thử ngắt chỗ nó nghe?”
“Vâng. Em không muốn nó giữ thêm giọng của ai ở đây.”
Anh chờ Như Ý nói một tiếng ngắn. Vệt ngoài lóe lên; cậu ép sợi Mana vào đúng mép ấy, bẻ lệch một đoạn nhỏ. Chiếc tai khép lại. Những giọng cũ vẫn còn, nhưng lúc Như Ý thử nói lần nữa, mặt xu không sáng theo.
Ngoài cổng, tiếng trống giả vấp một nhịp.
Nara quay phắt về phía lối xe.
Giữa hai chiếc xe của khách ở lại, một người đang đứng im với bàn tay giấu trong cổ áo. Anh nhận ra gương mặt đã ghé bàn Orin. Cổ tay người ấy rút ra, để lộ một mảnh giấy vàng đang rung sát môi.
Hắn miết ngón cái dọc mảnh giấy. Chiếc tai trong bát giật một cái; tiếng rè cuối hồi trống bật lại từ chỗ hắn đứng.
“Ông đứng lại,” Nara nói.
Hắn xé mảnh giấy rồi chạy.
Anh đặt bát lại cho Như Ý. “Đừng cho ai chạm. Vân, giữ lối về bếp!”
Cậu nhấc tà áo, bước qua ghế. Nara đã tới đầu hàng xe; Lộc từ phía cổng rẽ vào khi nghe tiếng gọi. Kẻ mua tin cúi dưới càng xe, đẩy mạnh một chiếc khác đang kê ngang lối.
Đầu càng quét về phía hai người mang chăn.
Anh lao tới, nắm đầu gỗ trước khi nó chạm ngực người đi đầu. Cả chiếc xe giật ngược, bánh nghiến một rãnh trên nền ướt. Hai người ngã ngồi, ôm chăn sát mặt.
Hắn đã lấy được khoảng trống để chạy tiếp.
“Đưa họ vào bếp!” Anh gọi.
Theo và Dane tới giữ bánh xe. Cậu buông càng ngay khi họ nhận được sức nặng, chạy theo bóng áo đang lướt qua dãy quầy đã khép.
Phía trước, cổng bắc đóng. Nara rẽ qua lối ngắn bên trong để chặn trước thanh ngang; Lộc leo lên sàn chiếc xe chở lồng, từ đó với tới mái quầy thấp. Anh đuổi dọc lối xe ở giữa. Hai bên là hàng hóa của những người còn trú lại, xếp sát chân vách và buộc dưới mái.
Hắn giật một thùng quả tròn khỏi dây chằng.
Thùng vỡ. Những quả vàng nhạt lăn ra, vỏ nứt đến đâu tiếng người bật lên đến đó.
“Nước có độc!”
“Chạy ra cổng!”
Có tiếng Kha, rồi tiếng một đứa trẻ khóc. Anh khựng nửa bước trước giọng của Vân gọi mình từ sau lưng.
“Bên đó không có cô ấy,” Linh nói. “Em thấy một quả vừa vỡ.”
Cậu không quay lại. Qua khe giữa hai quầy, Vân đang đứng cạnh đèn bếp, bàn tay giơ cao cho những người gần nhất nhìn. Chuông vang ba tiếng; Hồng Quế giữ một người định chạy, chỉ thẳng về phía cô.
“Nhìn đây. Đi cùng tôi!”
Không phải ai cũng nghe. Một người đàn ông bế con trèo qua càng xe, đúng lúc kẻ mua tin đạp vào thanh chống bên dưới mái phủ hàng.
Mái đổ xuống đường.
Anh có thể lao qua khoảng hở trước khi nó sập. Cậu đưa vai vào thanh ngang, hất nó trở lại; vải phủ căng bật lên giữa tiếng dây đứt. Người đàn ông ôm con lăn khỏi càng xe. Anh giữ thêm một nhịp, đủ cho Lộc từ trên cao đạp tấm ván kê vào dưới đầu thanh, rồi mới bỏ tay.
Dưới cổ áo kẻ chạy, một chấm đỏ lóe sáng.
Anh nhìn thấy nó qua lớp vải vừa bị móc rách. Hắn rút ra một con chim giấy, cắn đầu ngón tay quệt ngang sống lưng nó.
“Lộc, con chim!”
Mũi tên đầu tiên ghim cánh giấy vào cột. Con chim giãy dữ dội, thân sáng lên nhưng chưa bay được. Lộc men mái về phía nó, một tay giữ mép tre vừa bị xô lệch.
Kẻ kia ném một túi bột xuống chân.
Khói trắng trào qua lối xe, mát lạnh trên mặt. Trên mái, Lộc ho sặc, bàn chân dò hụt khỏi mép; anh bám được cột rồi mới hạ người xuống tiếp. Cổng bắc bỗng mở thành ba cửa trong mắt Anh. Mỗi cửa đều có Nara đứng chắn, đều quay đầu đúng lúc cậu nhìn tới.
Cậu dừng chân, giữ tay ở cột bên cạnh. Thớ gỗ thật ráp dưới lòng bàn tay, trong khi ba bóng cột trước mắt chậm rãi trượt xa nhau.
“Anh đứng yên một nhịp,” Linh nói. “Hình em nhận cũng lệch.”
Cậu nhắm mắt rồi mở lại. Khói không mất.
Tiếng giày chạy về bên trái. Cùng lúc, giọng Lộc từ lưng chừng cột gọi bên phải.
“Nhìn xuống chân anh!” Nara quát.
Từ chỗ thanh ngang cổng, cô giật rời đầu dây treo đèn. Dây chùng xuống, chiếc lồng nan gần Anh chạm đất rồi lăn tới chân cậu. Ánh tím soi những dấu giày ướt mới in trên bụi vàng của quả vỡ. Chúng rẽ sát chân vách, ngược hướng tiếng bước đang vang.
Giống những giọt nước không chịu rung theo hồi trống giả.
“Dấu dưới chân,” Anh nói.
“Em thấy. Lấy hai bước gần nhất thôi.”
Cậu lao theo những vệt nước. Kẻ mua tin đang cố lách vào khoảng giữa vách và chiếc xe cuối cùng. Một mảnh giấy khác dính ở gót hắn, cứ mỗi lần chân nhấc lại phát tiếng giày từ phía đối diện.
Anh đạp lên trục xe, nắm cổ tay cầm dao.
“Linh, giữ lực tay phải. Đừng để anh bóp gãy.”
Cô nhận phần vận động. Anh tự xoay người, ép vai hắn vào thành xe bằng tay trái; bánh xe nảy lên rồi rơi xuống. Con dao tuột khỏi những ngón đang bị giữ, cắm mũi vào đất.
Nara chộp khuỷu tay còn lại trước khi hắn với được tới cổ áo.
Một tiếng rít bật lên phía trên.
Con chim giấy đang cháy dọc thân tên. Lộc vừa tới chỗ nó bị ghim, giật cả mũi tên ra khỏi cột để úp xuống, nhưng phần cánh còn lại đã bung thành một vệt lửa nhỏ.
“Tôi giữ được,” Nara nói, kéo hai cổ tay hắn ra sau.
Linh trả tay phải lại. Anh buông người, đạp lên trục xe rồi phóng tới cột. Đầu ngón tay cậu quệt qua một tàn giấy; phần đang cháy đã vút lên trên dây đèn. Lộc bắn lần nữa. Mũi tên xuyên qua đuôi lửa, không giữ được gì.
Anh bám cột lấy đà, nhưng vệt sáng đã vượt khỏi cổng bắc, mất sau mấu núi. Cậu thả người xuống, nhìn khoảng không ngoài tầm tay. Một góc giấy cháy rơi gần chân, vừa chạm đất đã thôi sáng.
Cậu thử mở các ngón. Hai đầu ngón tê, cổ tay nóng và đường viền chiếc xe vẫn chồng lên một chút. Khi cậu trở lại, kẻ mua tin đang quỳ dưới tay Nara, thở hồng hộc.
“Tin đã gửi chưa?” Anh hỏi.
Hắn nhìn chỗ vệt lửa vừa biến mất.
“Ngươi nghĩ bắt ta là thắng?”
“Không.” Anh nhìn đôi cổ tay Nara đang giữ. “Nhưng ông sẽ không ngồi nghe thêm ở bếp chúng tôi nữa.”
Lộc rút dao bên hông, nhặt góc giấy cháy bằng mặt dao. Ở mép chưa đen còn mấy nét mực bạc, co giật như chân con vật bị mắc lại.
Anh muốn nhìn gần hơn. Linh nhắc cậu để mắt nghỉ; lần này cậu nghe, để Lộc giữ mảnh giấy rồi cùng Nara đưa người bị bắt trở vào.
Vân nhận ra dấu trên giấy trước khi nó nguội.
“Asterra.”
Cô đặt nó dưới đèn trong gian quầy trống, quay sang kẻ đang bị buộc hai tay. Anh ngồi ở đầu bàn, giữ bát nước mát giữa hai lòng bàn tay. Qua cửa mở, cậu thấy Như Ý và Mira dẫn từng người đi tìm người nhà.
“Dấu nhận hàng của đội mua tin,” Vân nói. “Ta đã thấy trên công văn thuê trinh sát của Gareth Varen.”
Người kia cúi nhìn tay áo rách.
Như Ý mang bát muối tới. Đồng xu vẫn phát những câu cũ, mỗi lượt cách nhau một quãng im. Lần này là giọng Lio dặn đoàn xe: qua mỏm đá chẻ đôi thì chờ tiếng cuối, đừng tự rẽ theo chỗ sáng.
Lio ở ngoài cửa xác nhận lời mình. Anh nhìn về phía cổng; từ đây mấu vách đã che gần hết con đường.
Chúng có cả một đoạn đường vào.
Vân đưa mảnh giấy về gần người bị bắt. “Gareth Varen trả ông bao nhiêu?”
Vai hắn cứng lại.
Anh nhìn cô. Vân giữ nguyên câu hỏi, không kể điều mình chưa biết. Người kia quay mặt về phía cửa; Nara đứng đó, thanh kiếm vẫn trong vỏ.
Một lúc sau hắn nói giá.
“Cho bản nào?” Vân hỏi.
Hắn im lâu hơn, rồi đáp: tên người, số Android, thứ lõi không cần đổi Ma Hạch. Con chim vừa đi mang phần ấy, cùng mốc dẫn đoàn xe. Chưa có bản vẽ xưởng; hắn còn đợi hỏi người thợ.
Như Ý viết lại. Vân không gật rằng đã tin hết. Cô đặt tờ lời khai riêng khỏi mảnh giấy.
“Ông bán vì tiền,” Nara nói, “hay vì nghĩ chúng tôi vẫn là đồ vật?”
“Ta bán thứ người mua cần.”
Nara nhìn hắn một lúc rồi lùi khỏi cửa cho Kha vào nhận người. Anh yêu cầu giữ hắn riêng, tìm hết bùa trong quần áo và để người chữa xem vai. Không ai ở chợ phải trả lời thay cho việc hắn làm.
Mira dừng ngoài cửa, báo người này không có tên trong sổ khách trú sương. Những người cô nhận từ trước đều đã được tìm thấy, kể cả cha con bán chuông.
Anh đặt bát xuống. “Có ai bị thương nặng không?”
“Trầy tay, bầm vai. Yến Nhi đang xem.”
Ngoài sân, Theo và Dane dựng lại thanh chống. Chiếc bàn định sửa ngày mai đang được kê để người bị ngã ngồi. Dane luồn nêm dưới chân; Theo giữ đèn, chờ anh ta thử cho bàn thôi lắc rồi mới quay đi.
“Họ biết Vĩnh Tâm,” Anh nói.
Vân kéo chiếc ghế gần hơn. “Và biết phải tìm người làm ra nó.”
Bên cạnh bát muối, ngón tay Nara vừa chạm mép bàn. Cô rút về. Anh nhìn hai đoạn đũa Như Ý đã gom lại, nhớ tiếng tre nứt lúc giọng Orin bị phát ra.
“Chúng ta phải nói với mọi người.”
“Có người sẽ muốn đi,” Kha nói từ cửa.
Anh nhìn qua vai ông. Trong bếp, cha con người bán chuông ngồi sát nhau trên chiếc chăn mới nhận; con bé giữ chặt vạt áo cha.
“Họ cần biết trước khi không còn đi được.”
Vân gấp tờ lời khai, đứng dậy cùng cậu.
Họ nói ngay bên những bàn ăn chưa dọn. Anh kể có kẻ giấu bùa nghe, đã bị bắt, nhưng tin về Android và đường tới Bậc Đá đã rời thung lũng. Cậu nói tên Asterra sau khi Vân xác nhận, rồi dừng cho người muốn hỏi.
“Quân tới bao giờ?” Túc hỏi.
“Chúng tôi chưa biết.”
“Vậy sáng mai có đi được không?” Người bán chuông kéo chăn lên vai con gái.
“Kha và Lio sẽ kiểm đường khi sương rút,” Vân đáp. “Ai muốn đi, tới nói với ta. Đêm nay đừng tự ra theo một tiếng gọi.”
Chị Mận hỏi có phải dỡ mái vừa nhận không. Anh lắc đầu.
“Tôi ở đây. Ai ở lại, chúng ta cùng chuẩn bị. Nhưng tôi không giữ ai bằng cách giấu điều vừa biết.”
Không có tiếng đồng thanh đáp lại. Túc cúi nhìn bàn tay mình; người bán chuông hỏi thêm về đường mang hàng. Vân ngồi xuống với ông, lấy một tờ giấy sạch để hỏi những nơi ông còn có thể tới.
Anh đứng cạnh bàn một lúc rồi sang giúp người bị trầy tay nhấc chồng bát. Bàn đã hết lắc. Dưới ánh đèn, chỗ ngồi của người nghe trộm lẫn vào những chỗ khác, chẳng có dấu gì để nhận ra.
“Em vẫn muốn nghe hết bài hát ấy,” Linh nói nhỏ.
Anh ôm bát chắc hơn.
“Anh nhớ.”
Cậu mang chúng về bếp, đặt xuống bên phần bánh còn chưa chia. Sau lưng, Theo thử một tiếng trống ngắn. Những giọt nước trên dây chuông lại rung; lần này Anh đứng nhìn cho tới giọt cuối cùng.