Ch 056 — Bốn Chiếc Neo
Neo thứ hai giữ tên của Lucien.
Neo thứ ba giữ bóng.
Neo thứ tư giữ lời hứa tự nguyện ban đầu và bẻ nó thành bản án vĩnh viễn.
Neo thứ nhất Anh đã phá dưới móng cầu chỉ giữ cánh cửa.
Khi bốn phần không còn cùng nhịp, cả Dungeon nổi giận.
Tường dịch chuyển, ép hành lang thành một vòng tròn. Nước rỉ từ trần biến thành những ngón tay đen, mò theo hơi thở mười tám người vừa được tháo ống. Tường Vy và Kha đưa tù nhân về phòng cao. Nara, Lyra cùng Kỳ Dương ở lại với Anh trước vực giam Lucien.
Người Dạ Văn vẫn bị treo trong bóng của mình. Một chiếc neo đã tắt, ba chiếc còn lại sáng đến mức những chữ trên da anh ta cháy đỏ.
“Phá tên trước,” Linh nói. “Nếu phá bóng, hệ thống sẽ đẩy tải sang cơ thể thật.”
Lucien ngẩng đầu. “Phá lời hứa.”
“Anh sẽ chịu toàn bộ ba neo còn lại,” Anh nói.
“Ta đã chịu đủ lâu để biết.”
“Có thể chết.”
“Những người phía trên không có thời gian chờ ngươi tìm cách đẹp hơn.”
Đó là lựa chọn của Lucien. Anh không thích, nhưng tự do không chỉ có giá trị khi người khác dùng nó đúng ý cậu.
“Được. Theo nhịp của tôi.”
Nara và Lyra giữ hai mép vực. Kỳ Dương dùng nhiệt tuyến ghim tường để Dungeon không đổi phòng thêm lần nữa. Anh bắn Cấu Tuyến vào neo thứ tư.
Lời thề cổ tràn vào đầu cậu.
Một thành phố đang cháy. Lucien trẻ hơn quỳ trước cửa Hầm, hứa giữ nó cho đến khi dân cuối cùng thoát. Người sống sót đóng cửa lại sau lưng anh, rồi con cháu họ thêm ba chữ vào nghi thức: cho đến vĩnh viễn.
“Bây giờ,” Anh nói.
Lucien tự kéo dải chữ xuyên ngực mình.
Neo lời hứa nứt.
Tất cả hình ảnh biến thành đau. Anh mất cảm giác phương hướng; vực tối dựng đứng rồi nằm ngang. Linh gọi tên cậu nhưng giọng đến từ nhiều nhịp khác nhau.
“Neo tên đang đổi vị trí,” cô nói.
“Lyra.”
Android nhắm mắt, nghe tiếng mỗi chữ cào lên đá. Cô chỉ sang bức tường không có gì. Nara ném kiếm. Lưỡi kiếm ghim vào khoảng trống, làm một chữ cái bật ra như con cá bị xiên.
Anh bắt lấy nó bằng tay trái.
Tên đầy đủ của Lucien Voss hiện lên. Không phải tội danh. Không phải chức canh ngục. Chỉ là tên một người.
Cậu trả nó về phía chủ nhân.
Neo thứ hai vỡ.
Chỉ còn bóng.
Dungeon dồn toàn bộ nước đen xuống vực. Kỳ Dương gầm lên, hai chân lún vào đá khi nhiệt tuyến giữ thành tường. Vĩnh Tâm của Nara và Lyra rực sáng, công suất chạm ngưỡng đỏ. Anh không thể nhìn thấy cấu trúc trong khối nước hỗn loạn.
“Em cần mắt anh,” Linh nói.
“Anh cần nhịp của em.”
Họ đổi cho nhau phần còn thiếu. Anh nhìn bóng Lucien bằng trực giác của người sống: nó không đổ theo ánh sáng, mà luôn hướng về cánh cửa có tù nhân. Linh phối hợp các cơ đang run, cho Cấu Tuyến lách qua khối nước đúng khoảnh khắc.
Lucien tự bước về phía trước.
Bóng bị kéo căng. Anh cắt đúng chỗ nó gắn với neo, không cắt bóng khỏi người.
Neo cuối cùng vỡ.
Nước đen đổ xuống. Một bàn tay tái nhợt xuyên qua màn nước, nắm lấy cổ tay Anh và kéo cậu lên khỏi mép vực.
Lucien đứng trên nền đá lần đầu sau một quãng thời gian không ai trong họ dám hỏi. Ba dải chữ rơi khỏi người anh ta thành bụi.
“Ngươi đã mở cửa,” Lucien nói.
“Anh tự bước qua.”
Phía sau họ, Dungeon sập từng tầng.
Lucien quay về lối dẫn tới mười tám tù nhân. Bóng anh ta trải dài, dựng thành một bức tường chắn nước.
“Đi,” anh nói. “Lần này ta giữ cửa vì ta chọn.”