Ch 003 — Sáu Người Dưới Mưa Lân Tinh
Một quả cầu lửa lướt khỏi sừng con thú, đập vào thân cây ngay dưới chỗ Anh nằm.
Rễ cao hơn mặt đất gần hai tầng nhà, trơn vì mưa sáng. Anh ép sát người xuống, một tay bám vỏ cây, cố tìm lại sáu người giữa đàn thú đang chạy vòng quanh họ. Những gợn sáng Linh giúp cậu nhận ra liên tục chồng lên nhau; mỗi hạt mưa bám vào giáp sừng lại làm chúng đổi khác.
“Anh có thể xuống phía sau tảng đá,” cô nói. “Nhưng tay phải chưa hết tê.”
Anh thử siết thanh sắt. Hai ngón ngoài cùng vẫn không cảm thấy chuôi.
“Tôi cần cô giữ lúc chạm đất.”
Sáu người kia không yếu. Người đàn ông tóc hoa râm giữ điểm hẹp bằng một thanh kiếm ngắn, mỗi nhát đều vừa đủ đẩy lùi con thú trước mặt mà không mở sườn. Một người to vai bắn tên gần như không cần ngắm. Cậu trai trẻ ném ra những quả cầu lửa nhỏ, còn cô gái tóc đen ở giữa liên tục đổi vị trí để vá chỗ trống.
Họ đang thua vì mưa.
Không phải cơn mưa nước. Những hạt lân tinh rơi chậm đến mức có thể nhìn thấy từng viên xoay giữa không trung. Chúng né lá cây, tìm tới nơi Mana đang được dùng rồi bám lấy như bụi sắt gặp nam châm. Phép càng mạnh, mưa càng kéo lệch nhiều.
Mỗi quả cầu lửa cậu trai trẻ ném đều sáng hơn quả trước và trượt xa hơn. Cô gái tóc đen liên tục hạ tay cậu, chỉ vào vệt mưa đang xoáy quanh lửa. Cuối cùng cậu trai giữ lại những đốm nhỏ trên đầu ngón tay. Cô gái gật, dùng chúng báo cho người giữ kiếm đổi vị trí.
Anh thích cách cô sửa chiến thuật giữa lúc vẫn phải giữ người bị thương.
Phía dưới cô, một con thú hạ đầu cào đất. Những hạt sáng bám vào vết nứt trên giáp, lấp kín chỗ thanh kiếm vừa chém qua.
“Linh, con đầu đàn.”
“Sau tảng đá, bên trái cô gái. Nó chưa vào trận.”
Anh chỉ thấy một mảng tối. Rồi mảng tối chớp mắt.
“Nếu cô giữ chân trái và vai phải?”
“Anh sẽ còn tay thuận để tự quyết.”
“Đồng ý.”
Chân trái nhẹ đi, vai phải chờ một chuyển động chưa tới. Anh thử nhấc gót; Linh lập tức nhường. Dưới chân cậu là sáu mét trống và những chiếc sừng đang quay qua quay lại. Cậu bám chặt vỏ cây thêm một lúc.
“Nếu tôi nói dừng?”
“Em trả ngay.”
“Nếu tôi không nói được?”
“Em chỉ giữ đến khi chân chạm đất.”
Anh buông vỏ cây, nhảy xuống.
Khoảng cách xuống đất hơn sáu mét. Linh ép đầu gối Anh gập đúng lúc, còn Anh dồn Mana qua lưng và hai chân. Mặt đất nổ tung dưới gót. Đau nhói chạy lên cột sống, nhưng Anh vẫn đứng.
Cậu đã định đáp xuống nhẹ hơn. Vết lõm dưới chân sâu đến mắt cá, bùn và lân tinh bắn lên áo sáu người lạ. Cậu trai dùng lửa nhìn Anh như vừa thấy một tảng đá biết nói.
“Lần sau ít lực hơn,” Anh nói.
“Nếu có lần sau trong vài giây tới,” Linh đáp.
Tất cả sáu người đều quay lại.
Một con giáp sừng không lịch sự như vậy. Nó lao tới, chiếc sừng dài nhắm vào bụng Anh.
Giáp con vật được ghép từ những mảnh khoáng giống vảy cá. Giữa các khe có sợi nấm đỏ phồng lên theo nhịp tim. Cú húc mang đủ lực để xuyên một thân cây nhỏ, nhưng đường chạy quá thẳng.
Anh nghiêng người tránh, chộp lấy sừng và mượn chính đà của nó quật cả thân hình nặng gấp ba Anh vào cây. Vỏ cây rung lên. Mưa sáng vỡ thành một đám bụi xanh.
Vai trái Anh bật đau. “Hạ hông,” Linh nói gấp. Cậu khuỵu chân, chuyển sức nặng xuống lưng trước khi cánh tay bị kéo ngược thêm. Khi buông sừng, cậu phải mất một nhịp mới mở được hết các ngón.
Người tóc hoa râm nhìn cú quật, lập tức lùi sang bên. Con thú trước mặt ông quay theo, để hở sườn ngay tầm tay Anh.
Cậu trai há miệng.
“Đừng đứng yên!” cô gái tóc đen quát.
Anh không hiểu từng từ. Linh mới ghép được vài âm từ tiếng hét của họ. Nhưng ý thì rất rõ.
Ba con khác ập tới.
Cô gái tóc đen hét một câu. Linh chỉ dịch được hai âm gần nghĩa “lùi” và “đừng”. Anh không biết cô đang ra lệnh cho mình hay đồng đội. Cậu trai đã kéo hai người chữa trị sang trái, vậy Anh chọn đứng lại.
Quỹ đạo hiện trong đầu Anh bằng cảm giác hơn là hình ảnh. Một con sẽ vồ cao. Một con húc thấp. Con thứ ba chờ Anh né sang phải.
“Đòn cao giao cho cô,” Anh nói.
“Đã nhận.”
Linh kéo vai phải lên sớm hơn thói quen của cậu đúng nửa nhịp. Thanh sắt chạm móng vuốt ở góc nghiêng, đẩy lực sang bên thay vì nhận thẳng. Anh tự điều khiển hông và chân, đạp lên sừng con thứ hai, xoay qua lưng nó rồi đá con thứ ba vào hàm. Mana lóe trắng dọc ống chân. Tiếng xương giáp vỡ nghe như nồi đất rơi xuống nền.
Không đẹp lắm. Có hiệu quả.
Người tóc hoa râm bắt được nhịp trước tiên. Ông lướt vào khoảng trống Anh vừa mở, cắt gân chân một con thú. Người bắn cung ghim hai mũi tên vào khe mắt. Cô gái tóc đen không lao theo; cô kéo hai người mặc váy dài lui về gốc cây có mái lá rộng.
Người bắn cung to vai chính là người đang bị thương. Máu thấm qua quần nhưng tay kéo dây vẫn chắc. Mỗi lần anh bắn, cô gái tóc đen lại nghiêng kiếm phản một hạt mưa sáng khỏi đường tên. Hai người phối hợp không cần gọi.
Cậu trai dùng lửa đổi sang đốt mặt đất. Hơi nóng bốc lên làm mưa chậm lại, tạo một khoảng khô nhỏ trước đội hình. Không còn cố thắng bằng phép lớn, cậu ta hữu ích hơn ngay lập tức.
Con đầu đàn gầm không tiếng.
Mana trong người Anh co cứng. Mưa Lân Tinh quanh nó đổi từ xanh sang đỏ. Tất cả giáp sừng cùng quay đầu về phía Anh.
“Nó ra lệnh bằng rung Mana,” Linh nói. “Anh đang là mục tiêu duy nhất.”
“Tốt.”
Anh thật sự thấy tốt. Đàn thú quay cả về phía cậu nghĩa là sáu người kia có một khoảng thở. Nhưng khi mười mấy cặp sừng cùng hạ thấp, cơ thể cậu cũng hiểu sự kiêu ngạo trong câu trả lời.
“Đừng để chúng khép vòng,” Linh nói.
Anh chạy thẳng vào đàn thú.
Cậu không đâm đầu giữa những chiếc sừng. Linh đọc khoảng trống, Anh chọn nhịp. Mỗi lần một con chuẩn bị húc, cậu chỉ tăng tốc vừa đủ khiến nó va vào đường chạy của con khác. Hai con đổ. Con thứ ba mất đà. Anh đạp lên mép giáp, đổi hướng trước khi cả đàn khép lại.
Mưa Lân Tinh bám đầy da. Mana cường hóa sáng hơn, nhưng cảm giác dưới chân bắt đầu trượt như đang chạy trên mặt kính. Sức mạnh được mưa nuôi cũng đang bị mưa bẻ khỏi ý định.
Con đầu đàn nấp sau đồng loại, nhưng mỗi mệnh lệnh của nó đều tạo một gợn đỏ trong mưa. Anh không cần thấy thân nó. Chỉ cần lần theo nơi mọi gợn sóng bắt đầu.
“Ba bước trái,” Linh nói.
Anh làm theo.
“Cúi.”
Một chiếc sừng lướt qua tóc.
“Bây giờ.”
Anh đạp lên lưng một con thú, phóng qua cả hàng giáp và rơi xuống sau tảng đá. Con đầu đàn vừa quay đầu. Bộ giáp của nó dày như đá núi, nhưng dưới hàm có một khe tím đang phập phồng.
Anh đấm vào đó.
Con đầu đàn xoay sừng ở khoảnh khắc cuối. Linh báo quá muộn; Anh tự nhìn thấy gợn đỏ đổi hướng và hạ vai. Sừng lướt qua xương quai xanh, xé áo thành một đường. Cú đấm vẫn tới, nhưng cậu không dồn hết lực. Nếu khe tím là nơi phát lệnh, phá nó có thể đủ mà không cần nghiền nát đầu con thú.
Mana đi qua tay không thành một khối lớn. Nó tụ thành một đường mảnh, xuyên đúng khe giáp rồi bung ra bên trong.
Con thú bị hất lăn. Mưa đỏ tắt phụt.
Đàn còn lại chao đảo, rồi bỏ chạy vào rừng. Một con húc ngang chỗ hành lý chất dưới gốc cây. Túi vải tung lên; bình nước vỡ, bột trắng đổ thành một vệt dài trên bùn.
Người bắn cung cố chồm tới giữ chiếc túi cuối cùng, nhưng chân bị thương khuỵu xuống ngay đường thú chạy. Anh vừa quay khỏi con đầu đàn đã thấy chiếc sừng chĩa vào lưng anh ta. Cậu lao tới, kéo người ấy lăn sau rễ cây. Chiếc túi bị móng giẫm nát cách tay cậu chưa đầy một sải.
Cô gái cầm kiếm nhặt được một bọc thuốc, ôm nó vào ngực rồi kéo cả hai lùi thêm. Anh nhìn vệt bột đang bị mưa cuốn đi. Cậu còn muốn chạy ra, nhưng người bắn cung đã bấu chặt cổ tay, máu chảy qua kẽ ngón.
Con đầu đàn cố đứng. Khe tím dưới hàm đã tắt, nhưng mắt vẫn mở. Anh lùi khỏi tầm sừng. Người tóc hoa râm định kết liễu; cô gái tóc đen nói một tiếng ngắn, ông dừng kiếm.
Mũi kiếm cô gái hạ xuống, chừa một lối cho con thú khập khiễng rời đi.
Anh đứng yên vài giây để chắc chân còn thuộc về mình. Cẳng tay phải nóng đến mức khói bốc qua tay áo. Theo lời Linh, cậu thả lỏng vai và hạ khuỷu, chờ cơn co giật ở các ngón dịu bớt rồi mới nhấc thanh sắt lên.
“Cảm ơn,” Anh nói.
“Để tay nghỉ một chút,” cô đáp.
Anh vừa ngẩng lên đã thấy một mũi kiếm chĩa vào mình.
Hai cô gái đang giữ người bắn cung. Cậu trai dùng lửa giơ một tay, quả cầu trong lòng bàn tay rung vì mệt. Người tóc hoa râm giữ kiếm thấp, lưỡi xoay ra ngoài. Cô gái tóc đen bước qua ông, đưa mũi kiếm tới ngang cổ Anh.
Cậu hiểu. Một người lạ vừa từ trên cây rơi xuống, đánh đàn ma thú bằng tay trần và nói chuyện với không khí. Nếu đổi vị trí, Anh cũng sẽ hỏi rất nhiều.
Mũi kiếm không run.
Cô nói một câu ngắn.
Linh thử dịch: “Ngươi là... thứ gì?”
“Bản dịch có chắc không?”
“Không hoàn toàn.”
“Phần còn lại?”
“Có thể là ‘ai’.”
Anh giơ hai tay, chậm rãi đặt thanh sắt xuống.
Thanh sắt nằm cách tay cậu một bước. Cảm giác về những hướng tấn công vẫn còn quanh vai và cổ, nhưng Linh không giục cậu nhặt nó lên.
“Ba đường,” cô nói. “Không đường nào sạch.”
“Vậy hy vọng bản dịch đúng.”
“Người,” Anh đáp bằng từ Linh vừa ráp được. Phát âm của Anh khiến cậu trai nhăn mặt.
Cậu trai sửa phát âm. Anh nhắc lại. Lần này hai cô gái chữa trị nhìn nhau, còn người bắn cung bật ra một tiếng cười đau đớn.
“Có vẻ lần đầu anh vừa tự gọi mình là một cái nồi,” Linh nói.
“Cô chắc chứ?”
“Không đủ để em dám cười trước mặt họ.”
Anh quyết định không nói thêm cho đến khi có người sắp chết.
Người to vai bỗng khuỵu xuống. Vết rách ở đùi anh ta đã thấm đẫm máu.
Hai cô gái mặc váy dài chạy tới. Một người áp tay lên vết thương, ánh sáng xanh phủ kín da. Mép rách liền lại rất nhanh—quá nhanh—trong khi bùn và mảnh giáp vẫn còn bên trong.
Anh cảm nhận phép chữa như những sợi chỉ xanh kéo thịt lại. Đẹp, nhanh và sai ở đúng chỗ nguy hiểm nhất. Nếu vết thương kín, bùn cùng mảnh vỡ sẽ bị nhốt trong đùi người đàn ông.
Một mảnh giáp đen còn ló dưới mép thịt. Anh chỉ vào nó, nhưng bàn tay phát sáng đã che khuất. Cậu nhìn người bị thương nghiến răng, nhớ bàn tay ấy vừa kéo mình khỏi đám bột rơi trên đất.
“Dừng,” Anh nói.
Không ai hiểu.
Anh bước tới. Ba lưỡi kiếm lập tức chĩa vào cổ.
“Vết thương bẩn,” Anh nói từng từ Linh tìm được. “Đóng lại... sẽ thối.”
Cô gái đang chữa trị nhìn theo ngón tay Anh. Bàn tay phát sáng khựng lại, rồi cô cúi sát vết rách.
Cô gái tóc đen liếc người bị thương, rồi nhìn cánh tay đang cháy xém của Anh.
Cuối cùng, cô hạ mũi kiếm xuống một đốt tay.
“Cứu anh ấy,” Linh dịch lời cô. “Sau đó chúng ta nói chuyện.”
Anh quỳ xuống cạnh người đàn ông to vai.
Cô gái có phép chữa đưa con dao nhỏ cho Anh sau khi cậu chỉ vào mảnh giáp. Tay phải cậu vẫn tê từng đợt, nên cậu dùng tay trái. Người tóc hoa râm giữ chân người bị thương, cô gái tóc đen giữ thanh kiếm gần cổ Anh suốt quá trình.
Qua cảm nhận mà Linh chia sẻ, ba chỗ sắc cạnh nổi rõ giữa vệt sáng của phép chữa. Anh kê cổ tay trái lên đầu gối để giữ dao khỏi run. Cô gái hạ phép theo ngón tay cậu chỉ, chừa đúng khoảng cần đưa mũi dao vào.
Mảnh thứ nhất ra dễ. Mảnh thứ hai mắc dưới gân. Đến mảnh cuối, người bắn cung giật nảy, chửi một câu dài đến mức Linh từ bỏ dịch giữa chừng.
Anh đáp bằng từ duy nhất mình biết chắc: “Người.”
Cả nhóm im rồi bật cười, trừ cô gái tóc đen.
Nhưng mũi kiếm của cô hạ thêm một đốt.
Cô gái chữa trị rửa sạch phần bùn còn lại rồi mới khép vết thương. Lần này ánh xanh đi chậm. Anh nhìn theo tới khi hai mép da liền nhau, bấy giờ mới thấy lưng áo mình ướt đẫm.
Cô gái tóc đen hạ kiếm. Cô gọi một người mang nước sạch tới, rồi chỉ vào chỗ trống bên cạnh.
“Ngồi đó,” Linh dịch. “Chưa được đi.”
Anh nhận ống nước bằng cả hai tay. Cậu cũng chưa muốn đi. Sáu người này có tên, có lời nói mà cậu đang bắt đầu hiểu, và hẳn phải biết khu rừng ngoài kia dẫn tới đâu.