Everwrite

Ch 039 — Thành Phố Trước Cơn Mưa

Nhát trống đầu tiên làm nước trong bể nhảy khỏi thành.

“Nhẹ hơn,” Dane gọi xuống.

Khang nhìn dùi trống trong tay như thể nó vừa phản bội mình. Anh ở dưới chân tường nghe Theo bật cười một tiếng, rồi tiếng cười mất giữa tiếng đá trượt.

“Đều trước đã,” Theo nói. “Đừng đánh cho cờ ngoài kia nghe.”

Nhát thứ hai thấp hơn. Anh đặt hai tay lên tảng đá Vẹn và Bổng vừa lăn tới. Dưới đầu ngón, các thớ đá rung theo một nhịp rất nhỏ. Cậu đợi tới nhịp kế, nâng phần nặng khỏi chỗ lõm để bốn người dùng đòn bẩy đưa nó vào chân tường.

Tảng đá nằm xuống. Mộc Lâm đóng nêm. Bụi rơi như một hơi thở dài.

Anh chưa từng xây một bức tường trong một đêm. Cậu đã nghĩ tới việc ép cả sườn đá trồi lên, nhưng sườn này có rễ sống, đường nước và những mái nhà tựa vào. Cậu chỉ biết chắc những khối đang được mang tới tay mình.

Khối tiếp theo rỗng bên trái, Linh nói khi cậu chạm thử.

Anh gõ lại. Tiếng đáp đục hơn.

“Xoay mặt này vào trong. Đừng kê cột lên nó.”

Bổng lấy than đánh dấu. Vẹn kéo đòn bẩy, gân cổ nổi lên. Hai người đã cùng dựng bếp mấy hôm trước; Vẹn cứ gọi Bổng là thợ đá khó tính, còn Bổng khăng khăng đá chỉ khó với người không chịu gõ trước.

Đêm nay cả hai không tranh luận. Vẹn gõ từng khối trước khi lăn.

Dãy tường thấp dần mọc lên theo tiếng trống: đá nhấc khỏi rãnh, gỗ xoay vào khe, đất ướt lấp chân. Phép của Anh giữ những khoảnh khắc quá nặng để bàn tay người làm kịp; phần còn lại là đòn bẩy, mồ hôi và việc nghe đúng người gọi.

Linh theo nhịp cùng cậu. Tới lúc tiếng trống thứ mấy trăm nổi lên, cô bảo:

Em muốn nghe nhịp này ở một lần dựng nhà khác.

Ừ. Lần sau không phải dựng xong trước khi bị đánh.

Anh buông khối đá đã đặt vững. Cậu đứng thẳng, thấy mười ngón tay đỏ tới đốt thứ hai.

Sera nhét một bát nước vào tay cậu, đứng nguyên cho tới khi cậu uống xong. Không cần nhắc điều gì.

Ở sân giữa, Vân đang tháo một dây cờ hội. Cô giữ lại dây, cắt vải thành những dải ngắn buộc lên mốc rút. Màu trắng dẫn tới bể nước; màu vàng rẽ xuống sân thuốc. Những mảnh đỏ nâu được để riêng vì quá giống cờ Asterra trong tối.

Anh tới đúng lúc Bình hỏi có phải ai cũng cần cầm vũ khí.

“Không,” Vân đáp. “Có người phải biết gọi tên người nằm trên cáng. Có người phải giữ lối trống.”

“Vậy tôi chuyển nước. Tôi không biết dùng giáo.”

Độ đặt một đôi đòn gánh bên ông.

“Tôi chỉ chỗ đổi vai.”

Bình thử gánh, làm nước đổ lên giày. Độ kéo hai thùng cân lại. Hạnh cầm giẻ tới lau chỗ trơn trước khi ai giẫm phải, càu nhàu chồng đặt đồ giữa lối. Ông nhấc ngay đôi đòn gánh sang bên.

Anh thấy những người đang nghe bớt nín thở. Không phải ai cũng đã biết mình có thể làm gì, nhưng việc tiếp theo vừa hiện ra dưới chân họ.

Cậu bước lên bậc thấp cạnh Vân.

“Chúng ta không mở được đường ra tối nay. Tôi sẽ tiếp tục tìm cách. Trong lúc đó, ai ở vị trí nào thì cần có người khác biết cách thay. Đừng đứng một mình ở chỗ không ai nhìn thấy.”

Một người hỏi nếu địch bảo giao cậu là xong.

Anh nhìn về phía tiếng nói. Người hỏi đang giữ tay đứa nhỏ, không giấu sợ hãi.

“Tôi đã nghe điều kiện của họ. Họ đòi cả mười lăm người và gọi họ là tài sản. Tôi không có một lời hứa nào bảo đảm các bạn sẽ được đi sau khi giao người.”

Cậu dừng lại.

“Tôi sẽ đứng ở tuyến trước. Nhưng tôi cần các bạn giúp nhau rút được khi chúng tôi phải lùi.”

Không có tiếng hô đáp. Mơ cúi xuống cột lại miệng sọt thuốc, rồi hỏi người đứng bên cạnh muốn khiêng đầu nhẹ hay đầu nặng. Những bàn tay bắt đầu tìm việc.

Tầm kéo chiếc lồng mở cửa xuống dưới mái. Linh thú nhỏ đã chui vào, cuộn tròn trên lớp rơm. Meli ngồi cạnh, để nó ngửi mu bàn tay trước khi chuyển cả lồng tới chỗ trẻ ở. Ngoài rìa sáng, Tê Giáp nằm giữa hai bụi cây, quay đầu về nơi cờ đỏ chen qua sương. Meli không buộc nó.

Phía xưởng, Anh cùng Vân đi hết đường rút một lần.

Từ sân giữa, người không chiến đấu sẽ men bể nước xuống sân thuốc. Nhóm làm ở xưởng có thể qua lối chuyển gỗ dưới bậc, ra cùng sân ấy nhưng vào từ mép khác. Hai đường gặp nhau sau tấm vách thấp, không ở cổ hẹp.

Theo cho ba người khiêng cáng thử. Đến khúc quặt, người phía trước phải đổi tay. Dư sửa móc đèn để đèn không chạm mặt người nằm. Dane căng dây dọc vách ngang tầm tay, qua đoạn chân dễ vấp, còn Liễu buộc lại nút bằng động tác nhanh tới mức Anh chỉ thấy đầu dây nằm gọn trong lòng bàn tay bà.

“Để đầu thừa về phía đi,” bà nói. “Sờ là biết hướng.”

“Bà dạy cháu nút ấy được không?” Dane hỏi.

Liễu kéo tay cậu lại. “Cầm đây.”

Anh đợi họ buộc xong rồi mới bước qua. Cậu tự sờ nút dây trong tối. Đúng là không cần nhìn vẫn nhận được đầu lối.

Bên sân thuốc, Orin kiểm hai cây chống mới. Chúng giữ đoạn trong sau khúc quặt. Ông chỉ lên bệ khung ngoài cửa xưởng: giữa bệ đó và những cây chống còn một khoảng phải để trống cho xe quay, không dựng cột giữa được.

“Bọc thêm mặt ngoài,” Anh nói.

Cẩn cùng Nhu kéo một tấm ván dày tới. Cẩn quen sửa xe, đo khoảng mở bằng chiều bánh; Nhu quen lợp mái, tìm đúng chỗ nước sẽ đọng trên lớp bọc. Họ cãi nhau về một cái rãnh rồi khoét cả hai, cho nước chảy ra ngoài.

Anh nhìn công việc ấy hoàn tất. Cậu biết đường vào, đường ra, chỗ cổ hẹp và khoảng hở không thể lấp. Cậu đánh dấu chúng lên mảnh ván mang theo.

Một tiếng gọi phía kho củi kéo cậu trở lại.

Bội đang nhặt than tốt khỏi đống vụn, Phác giữ cửa lò cho hơi nóng thoát đều. Sâm mang sọt đã lót đất sét tới, khoe nó không rơi bụi lên băng vải. Họ hỏi nên để than ở đâu để lửa không ăn sang kho thuốc.

Orin chọn một hốc đá ngoài xưởng, về phía sân thuốc sau tuyến rút. Mộc Lâm cùng hai người chuyển lò nhỏ tới đó. Nếu phải bỏ lò chính, họ còn chỗ sửa kẹp và rèn nêm ở phía trong.

Theo lấy búa từ tay Dane, đóng thử một thanh, rồi trả ngay.

“Mai nhớ mang theo.”

“Em biết.”

“Lần trước em cũng biết, rồi để trên nóc tủ.”

Dane đưa búa cho Mộc Lâm giữ trong lúc thắt quai túi. Mộc Lâm nhét nó vào vòng da ở hông, vỗ một cái cho cậu thấy. Anh ghi nhớ động tác đó mà không biết vì sao mình nhìn lâu.

Trước lượt thử, một vũng nước tràn từ bể xuống đúng chỗ cáng phải quay. Anh ngồi bên rãnh, lấy một cành cây gạt lá mắc ở miệng. Nước vẫn không đi. Cậu chạm lớp đá lót, tìm chỗ hơi lõm và nâng mép lên vừa một đốt tay.

Dòng nước chảy tiếp, trong dần sau lớp cát lọc. Cậu buông phép khi Mộc Lâm kê xong miếng chèn. Không một giọt nào chảy vào luống rễ bạc.

“Lần đầu làm bể cậu mất cả buổi,” Mộc Lâm nói.

“Lần ấy tôi còn định bắt nước nghe lời.”

“Giờ thì?”

“Giờ tôi chịu nhìn xem mình chặn nó ở đâu.”

Mộc Lâm cười, vạch một nét mới lên tấm ván đo. Anh hỏi ông có định giữ tất cả những tấm ván ấy không. Mộc Lâm bảo sẽ chép lại thành một quyển có hình, để người tới sau tự tìm được đường nước mà không phải bới nền từng nhà.

Anh xin dành một trang cho những chỗ họ đã làm sai. Mộc Lâm nhìn đoạn rãnh vừa sửa, thêm bên cạnh một dấu chéo nhỏ.

“Trang đó chắc dày.”

“Dày cũng được. Người sau khỏi mất cùng một buổi.”

Gần nửa đêm, họ thử toàn tuyến.

Kha đánh tín hiệu rút. Người ở cổng đi trước, người ở sân giữ đường, từng cặp khiêng cáng không chạy quá người mở lối. Vân dừng cuộc thử khi hai nhóm gặp nhau trước bể nước. Cô chuyển mốc vàng xuống thấp hơn, giao Lio đứng ở chỗ rẽ để không ai nhầm.

Anh chạy từ cổng tới xưởng, chạm lần lượt các điểm gia cố mình đã đặt. Cậu kiểm từng điểm bằng tay, chờ nhịp rung dưới ngón trở lại đều mới buông. Một mối đá rung khác nhịp; cậu gọi Bổng tới đóng lại nêm thay vì đổ thêm Mana vào chỗ lỏng.

Lần thử thứ hai, cáng qua hết mà không mắc.

Đến điểm cuối, Anh nghe tiếng trống như từ dưới nước vọng lên. Cậu dừng bàn tay trước nút phép tiếp theo.

Em cũng nghe chậm, Linh nói. Ngồi xuống đã.

Cậu tựa lưng vào vách, nhường chỗ cho Kael mang khiên đi qua. Kael không hỏi cậu có ổn không. Anh ta đưa cả bóng khiên che lên mặt cậu, để ánh đèn thôi chói vào mắt.

Vân ngồi xuống cách một cánh tay, bóc mảnh vải dính vào đầu ngón.

“Cậu đã ăn chưa?”

“Rồi.”

“Bữa nào?”

Anh nghĩ một lúc. Vân đưa phần cơm mình đang cầm sang, bẻ đôi chiếc bánh đặt trên nắp.

Họ ăn trong lúc Kha kiểm người canh lần cuối. Qua khoảng sân, Như Ý nhặt những viên đá nhỏ khỏi đường cáng, Mira cầm đèn đi cạnh. Mỗi lần cô bé nhặt xong một viên, Mira dịch ánh sáng tới viên tiếp theo.

Anh nhai chậm. Cậu từng muốn tìm một nơi yên để nghĩ xem mình đã rơi vào thế giới nào. Bây giờ cậu nhớ được ai đang ngồi sau từng mái nhà, và muốn có đủ thời gian để biết cả những người mình mới thuộc tên tối nay.

“Sau chuyện này,” cậu nói, “tôi vẫn muốn đi xa.”

Vân nhìn cậu.

“Bản đồ còn quá nhiều chỗ trắng,” Anh nói tiếp. “Nhưng tôi muốn lúc về có người bảo tôi đã bỏ lỡ những gì ở đây.”

“Vậy phải để họ làm được việc khi cậu vắng mặt.”

“Ừ.”

Một cơn lạnh lướt qua sân. Bóng chân đèn dài ra trái hướng gió, rồi trở lại. Anh đặt bát xuống. Linh cũng đã chú ý, nhưng ngoài ánh đèn vừa rung, cậu không có gì khác để hỏi cô.

Không giống cờ đỏ, cô nói. Em chưa biết là gì.

Họ đợi. Không có đòn đánh tiếp theo. Cậu nhặt bát lên, vẫn để mắt tới khoảng tối giữa hai mái.

Khi trời bắt đầu bạc, bức tường ngoài đã đứng vững. Nó không cao tới ngực người lớn ở mọi chỗ, không thẳng như nét vẽ. Những khối to nằm dưới, khe nhỏ được nhồi đất, lối rút có mốc và người giữ.

Hồng Quế khép sổ sau lần đếm cuối. Chín mươi sáu người đều có chỗ, cả những người không cầm vũ khí. Các tù binh được canh riêng trong hốc nhà đá phía trong, có nước và người nhận tín hiệu chuyển đi nếu cháy.

Anh đứng lên. Vai đau, nhưng hai chân nghe lời. Nara xoay cổ chân một lần bằng sức thường, nhìn cậu gật đầu.

Tiếng tù và ngoài cửa núi nổi lên khi bát cơm cuối cùng vừa được dọn khỏi đường.