Everwrite

Ch 015 — Căn Phòng Không Có Chủ

Tiếng gõ sau cửa thứ năm ngừng khi mép đá hạ sát nền.

Orin nằm nghiêng xuống hành lang, áp tai vào một đường ghép. Theo quỳ bên cạnh, giữ ánh lửa nhỏ của Khang khỏi chiếu thẳng vào mắt anh. Phía sau, Sera vẫn giữ tay Mira ở mép lõi cho tới khi phần Mana cuối được nhận.

“Chưa xong,” cô nói khi Anh định rút tay.

Cậu ở lại thêm một nhịp. Khang giảm dòng theo hiệu, thở ra thật chậm. Chỉ khi Mira tự đứng được bên Vân, Anh mới quay sang Orin.

“Sáu cửa đang đóng chung một nhịp,” Orin nói. “Nó đã đưa các khóa về một xương đá.”

“Chặn ở đâu?”

Orin chỉ vào phiến nền đang lún. “Chỗ này. Phải làm nó trồi lên trước.”

Anh đặt Cấu Tuyến sát khe. Qua tiếp xúc, cậu cảm thấy lực đang dồn dọc một khối dài, từ đây xuống hết sáu cửa. Các rãnh nguồn nằm sâu hơn, không trùng với mấu Orin chỉ.

“Lúc trước sao không làm thế này?” Kha hỏi.

“Trước đó mỗi cửa giữ một người theo cách riêng. Nó vừa nối phần chuyển động lại để đóng nhanh.”

Orin đưa mảnh gỗ Theo giữ vào một kẽ. Kẽ ấy nghiền nát đầu gỗ ngay.

“Đá còn mọc lại. Giữ bằng tay không sẽ bị cuốn theo.”

Anh gọi Kael tới đầu phiến. Kha đứng phía đối diện, chờ cậu dò xong hướng lực. Lộc đặt đầu mũi tên đã hỏng vào một rãnh nông, đánh dấu chỗ có thể chèn, rồi lùi khỏi đường nâng.

“Linh, giữ nhịp chân trái cho tôi qua đoạn này. Hai tay tôi tự làm.”

“Đồng ý. Anh đừng xoay người đột ngột.”

Cậu ghì chân phải, luồn Cấu Tuyến vào khe Orin đã chỉ. Mana chạy qua vai, ép mặt đá đang nối chậm lại trong một thoáng. Anh đấm xuống mép ngoài phiến nền.

Một đầu xương đá bật lên.

Kael kê khiên dưới nó. Kha đẩy mẩu đá chèn vào vị trí Lộc đánh dấu. Theo và Orin cùng kéo phần nêm mới khỏi đường sẽ bị nghiền, xoay nó ngang qua khấc cứng.

Sáu cánh cửa dừng.

Kael vẫn phải giữ khiên. Đai nứt trên cánh tay anh rung theo sức ép, nhưng nêm đã nhận phần lớn trọng lượng.

“Đủ chỗ cho một người cúi qua,” Kha nói sau khi nhìn khe cửa thứ năm. “Đừng bò sát nền. Rãnh dưới đang hút.”

Anh buông Cấu Tuyến, chờ chắc xương đá không trượt. Orin không rời nêm. Nara và Kha tới hai bên cửa thứ năm, gỡ phần đá đang đe quệt vào người đi qua.

Vân chia người ngay trên hành lang: ai còn yếu ở cùng Như Ý và Kael; Nhi đi với Sera; Lộc giữ được góc nhìn vào cả ba cửa gần. Khang tới cạnh Anh, không thắp lửa nữa để giữ nguồn.

Trong buồng thứ năm, người vừa gõ cửa đang dùng bàn tay đỡ đầu mình khỏi gục xuống một rãnh đen.

Anh ngồi phía trước, đưa tay cho người ấy nhìn. “Tôi tới đường nguồn ở ngực. Sera sẽ giữ nhịp. Cậu có thể bỏ tay khỏi nền.”

Người ấy nhìn Sera, rồi buông tay.

Lõi còn nhận Mana nhưng rất chậm. Hai nhịp đầu của Khang quá nóng; Linh bảo Anh giảm phần nhận, để khoảng thừa đi qua ngón tay đang tì trên đá. Cậu cảm thấy lớp băng cổ tay ấm dần, không còn là cách nạp nhẹ như lúc mới vào.

Lộc đứng ngoài cửa, huýt một tiếng ngắn báo không thấy phòng vệ tới gần.

Người đang được nạp nguồn ngẩng đầu.

Anh chờ hết nhịp rồi nhìn theo mắt cậu ta.

“Cậu nghe tiếng ấy?”

Một cái gật.

Lộc huýt lại, nhỏ hơn. Người mới thử làm theo, chỉ bật ra một luồng hơi khàn. Khi nhận ra mọi người đang nhìn, cậu lập tức cúi xuống.

“Ta cũng tập lâu mới ra,” Lộc nói. “Không cần làm ngay.”

Đến khi Sera báo lõi đã giữ được nguồn, cậu đưa hai ngón lên miệng thử lần nữa. Vẫn chưa thành tiếng, nhưng lần này không giấu tay.

Như Ý tới cửa, hỏi tên.

“Lio,” cậu nói, rồi nhìn Lộc. “Tôi thích âm cuối giống tiếng anh vừa gọi.”

“Vậy Lio,” Lộc đáp. “Ra đây. Ta chỉ chỗ ngồi không bị gió kéo.”

Cửa thứ sáu giữ một cô gái bằng những dải đá mỏng quanh cổ và lưng.

Cô thấy họ tới thì mở miệng, nhưng âm chưa thoát đã bị nuốt mất. Anh nhớ cách Linh nhận nhịp ở Nara, tìm đúng phản hồi trước khi để Sera giữ phần nguồn.

Kha nâng dải đá ở cổ cho Nhi luồn khăn vào. Trong lúc Sera nhận dòng, cô gái tự đưa tay chỉ điểm bám dưới tai.

“Chỗ này,” cô nói được một hơi.

Anh theo chỉ dẫn của cô, giữ dòng đi qua chỗ tiếp xúc trong lúc Kha gỡ mấu ngoài. Khi cổ được thả, cô quay đầu từng chút, như chờ tiếng chuông sẽ đánh dấu động tác ấy.

Như Ý chưa kịp hỏi, cô đã nói:

“Ena.”

Rồi cô chờ.

“Cô muốn giữ tên ấy?” Như Ý hỏi.

“Phải. Nó không nằm trong danh sách được đọc.”

Như Ý viết xuống, đưa cho cô thấy. Không ai sửa âm hay hỏi một định danh khác.

Ena chạm đầu ngón lên nét cuối. “Ghi như vậy là đủ.”

Người ở cửa thứ bảy vẫn cố giữ mắt mở.

Khi Anh tới gần, cậu ta nhìn qua vai cậu, đếm những người ngoài hành lang bằng môi. Sera phải gọi hai lần mới khiến cậu quay về phía cô.

“Còn ai chưa được đưa ra?” cậu hỏi ngay sau khi giữ được nhịp đầu.

“Ba người,” Nara đáp. “Ở dưới.”

Cậu ta đưa tay tới phần đá đang khóa gối. Nara giữ lại, chỉ cho nhìn chỗ lõi mới sáng được một nửa.

“Để đủ rồi đi. Nếu phải quay lại kéo cậu, họ chờ lâu hơn.”

Bàn tay dừng.

Sera chạm tay báo đã đủ nguồn. Anh rút Cấu Tuyến để Kha gỡ chốt gối. Người vừa tỉnh tự chống tay đứng lên, nhìn xuống dốc thay vì về phía đoàn.

“Ta chưa biết gọi cậu thế nào,” Như Ý nói.

Cậu quay lại. “Kiro. Tôi chọn Kiro.”

Bà ghi xong, cậu mới hỏi lần nữa ba người ở dưới cần gì để được đưa lên.

Anh không có câu trả lời.

Một tiếng chuông bỗng trườn qua sàn.

Lio đang đứng cạnh Lộc khuỵu gối. Ena đưa tay giữ cổ dù dải đá đã được tháo. Các vệt đen quanh lõi Nara kéo thẳng về cuối hành lang, đi qua dưới chiếc khiên đang chặn xương cửa.

Linh bảo Anh nhìn rãnh nguồn, không nhìn chuông.

Phía sau ba cửa vừa mở, các nhánh đen đều dẫn về một gian thấp hơn. Hành lang ở cửa thứ bảy vòng xuống gian đó bằng ba bậc ngắn. Ở giữa gian là một chiếc ghế đá đặt trên bệ. Lưng ghế khắc một dấu đỏ, còn trên mặt bệ có mười lăm đường mảnh nối vào nó.

“Nơi gửi lệnh cho khu này,” Orin nói. Anh ta vẫn giữ tay trên nêm, không thể xuống xem.

Ghế quay rất chậm về phía Anh.

Cậu thấy bàn tay Lio kéo về tư thế cũ. Nara cố bước ngược dòng, mỗi bước làm phần lõi vừa được cứu tối thêm.

Đường vòng tại cánh cửa phía trên không còn chặn được tín hiệu gửi từ chỗ này.

“Kael, còn giữ được nêm không?” Vân hỏi.

“Được. Đưa những người yếu khỏi mép cửa.”

Anh xuống gian thấp cùng Khang và Nara. Kha đứng ở bậc chuyển, giữ được đường về. Những người còn lại ở ngoài khoảng rãnh đen.

Trên mặt bệ hiện lên một dấu tay.

Anh chưa đặt tay vào, nhưng từ ghế đã vọng tới những âm cậu hiểu được qua nhịp lặp: xác nhận, tiếp nhận, khôi phục nguồn.

Cậu định nắm lưng ghế.

“Nhìn chân bệ trước!” Orin gọi từ trên.

Anh dừng.

Bên dưới lớp ngoài, một đường sáng nhạt chạy song song với đường đỏ. Nếu nhấc cả bệ, cậu sẽ kéo chúng lên cùng lúc.

Cậu quỳ xuống, đặt Cấu Tuyến vào đúng chỗ dòng đỏ gửi một đợt nữa.

“Cùng nhịp đã dùng ở Nara,” Linh nói. “Em nhận ra nhánh này. Dòng nhạt bên cạnh vẫn nuôi lõi.”

“Chỉ giữ đỏ.”

“Anh cần ở lại điểm chạm. Nếu rời tay, em mất đường vào.”

Những bàn tay đá mọc lên quanh bệ.

Khang đốt vào đầu ngón đang bò tới chân Anh, không quét lửa qua những đường nguồn. Kha chém một bàn tay ở bậc trên; nó vỡ rồi đùn lên lại từ cùng chỗ.

Nara vòng qua bên phải ghế.

Anh chặn nhánh đỏ thứ nhất bằng một sợi Mana, giữ nó tách khỏi dòng nhạt. Đến nhánh thứ hai, chân trái chậm làm hông cậu lệch khỏi điểm tựa.

“Linh, thêm vai trái. Chỉ giữ tôi tại bệ.”

“Em giữ.”

Anh đặt tay chắc lại. Nara bẻ các ngón đá đang kéo Khang khỏi bậc; Kha mở đường để cậu trai lùi một bước rồi tiếp tục đưa lửa tới chỗ cần che.

Nhánh đỏ thứ ba co lại, mang theo một tiếng lệnh buộc người được cứu quay về.

Nara đứng khựng.

Anh thấy vai cô bị kéo về ghế. Cậu không gọi cô là đơn vị, không tìm một lệnh mạnh hơn để đè lên lệnh cũ. Cậu giữ nhánh đỏ hở ra đúng nơi vừa cảm được nhịp co.

“Nara, bên phải cô đang trống,” cậu nói.

Cô nhìn khoảng trống, bước lệch sang đó rồi tự chặt bàn tay đá đang chặn chân mình.

Nhánh thứ ba đứt khỏi chân ghế.

Anh gập phần còn lại vào dấu tay chưa có người nhận. Linh giữ các đầu đỏ nối với chính chúng, để dòng nhạt tiếp tục chạy bên dưới.

Ở trên bậc, Lio ngẩng đầu. Ena hạ được bàn tay khỏi cổ.

“Phần ghế đã tách,” Linh nói. “Bệ vẫn còn nguồn. Đừng chạm bệ.”

Anh nắm lưng ghế, nhấc khỏi chỗ đá vừa rạn.

Nó nặng, nhưng không nặng hơn những vật cậu từng phải kéo để cứu người. Cậu xoay hông, ném phần ghế rời vào hốc giếng cạn bên tường, tránh mọi rãnh đang sáng.

Tiếng vỡ vọng lên.

Những bàn tay đá sụp xuống quanh bệ. Anh chống một tay trên nền, đợi Linh trả vai và nhịp chân. Mồ hôi chảy tới cằm, nhưng cậu vẫn nghe rõ tiếng Khang đang cố nén hơi thở gấp phía sau.

“Không gửi lệnh từ đây nữa,” cậu nói.

Trên bậc, Ena quay đầu về phía Lio. Lio đang thử huýt lần nữa, má hóp vào mà chỉ ra tiếng gió. Cô chờ nghe tới cuối, bàn tay để trên đầu gối thay vì giữ cổ. Anh nhận ra mình cũng đang chờ.

“Cái ghế ấy không kéo họ về được nữa,” Nara nói.

Vệt đỏ trên thân cô vẫn còn. Nhưng khi Orin gọi người giữ mép nêm, Ena tự đứng dậy tới giúp; lần này tiếng chân cô lên bậc không bị một tiếng lệnh cắt ngang.

Ở chỗ ghế bị nhấc đi, lớp đá đen bong ra, để lộ một dấu tím sẫm: cánh chim bị giữ bởi bốn chiếc đinh.

Nó không đi theo những nhánh nối tới Android. Khi Anh đưa Cấu Tuyến lại gần, cậu cảm thấy một sức căng kéo xuống sâu hơn.

Vân bước xuống đủ để nhìn dấu ấy.

“Giống dấu Dạ Văn trong hồ sơ vật phong ấn,” cô nói. “Ta từng thấy bản chép, không phải thứ thật.”

Một âm khàn vang lên từ mặt đá.

“Đừng nhận ngai.”

Anh rút tay.

“Cô nghe không?” cậu hỏi Linh.

“Có. Nhưng em không xác định được người nói ở đâu.”

Dấu tím mờ đi. Những đường nối với nó vẫn căng, không có chiếc đinh nào nhúc nhích.

Ở trên, Orin gọi Kiro giúp chuyển những người yếu xuống bậc. Xương cửa bắt đầu đẩy nêm ra; cả đoàn phải rời vùng nó có thể ép sập. Kael rút khiên cuối cùng, cùng Kha lùi vào gian dưới trước khi mép hành lang khóa lại.

Phía bên kia bệ, lối xuống ba buồng cuối đã lộ ra.

Anh còn nhìn dấu cánh chim.

Vân đứng cạnh cậu. “Còn ba người dưới kia đang đợi.”

Cậu quay lại.

Dưới nền, ba nhịp sáng yếu hơn trước cùng đập lên một lần. Trong tiếng đáp có thêm một âm trầm, nặng, như chiếc chuông lớn đang được nhấc khỏi đá.