Everwrite

Ch 037 — Cờ Asterra

Lá cờ cắm xuống mà không có tiếng búa.

Người lính chỉ thả cán sắt khỏi tay. Nó xuyên qua lớp đất mỏng, đứng thẳng giữa đá, kéo một vệt đỏ chạy sang gốc cây bên cạnh. Chiếc lá gần vệt sáng quăn lại. Sương đang trườn qua đường bỗng dừng, dựng thành một mép phẳng.

Anh nhìn từ sau tảng đá nơi Lyra đợi. Phía dưới, người lính thứ hai vác thêm ba cán cờ. Những người tới trước họ đã dùng đục đánh dấu các chỗ quặt. Trên đá còn vết máu đen của kẻ trốn hai hôm trước.

“Chúng mang từng bó qua khe,” Lyra nói. “Xe lớn chưa vào được.”

Kha từ ngả suối cạn trở lại, đầu giáo dính đất.

“Có người phát lối ở dưới. Không đông, nhưng không phải đi lạc.”

Anh nhìn mảnh đường trống giữa mình và lá cờ đầu tiên.

“Mình lấy một cái.”

Vân ngồi sau tảng đá, đặt ba viên sỏi lên bản đồ. Cửa núi chính, suối cạn phía nam, đường hái thuốc bám vách phía tây. Đó là ba lối đã có người đi hết, và chỉ cửa núi đủ rộng cho xe. Những bậc đá xa hơn vẫn đứt bởi vực, rễ dày và các khoảng sương không chịu mở.

“Lộc đang ở lối thuốc,” cô nói. “Tôi sẽ gọi cậu ấy về. Đừng để đội ngoài kéo mình xa khỏi cửa.”

Anh gật đầu. Cậu đưa tay lên thử thị giác: một bàn tay, năm ngón, không còn mép chồng. Cả đêm nghỉ cùng buổi sáng làm việc có ngắt quãng đã trả lại phần lớn cảm giác. Cậu vẫn nhớ cú đánh suýt chạm Kha.

Lần này mình lấy vật mốc trước, cậu nói.

Gốc cây tách đôi. Đá trắng. Cán cờ. Em cùng nhìn.

Kha ném một hòn đá xuống phía dưới. Hai người gác quay đầu đúng lúc Anh lao ra từ trên cao.

Cậu đáp xuống sau người mang cờ, giật cả bó khỏi vai hắn rồi quật ngang. Ba cán sắt đánh văng giáo của hàng trước. Anh dùng đầu gối đẩy người gần nhất vào vách, xoay bó cờ chặn một mũi tên và tiến thêm hai bước.

Không phải một trận kéo dài. Trước khi tiếng còi của họ thành hồi thứ hai, Kha đã ghì người thổi xuống đường, Lyra ghim tay áo kẻ giữ dây báo động vào thân cây. Những người còn lại bị Anh dồn về phía ngoài, bỏ cả dụng cụ lẫn khiên.

Cậu chạm lá cờ đã cắm.

Một tiếng hô dội thẳng qua hàm răng.

Không có ai quanh cậu mở miệng. Âm thanh đi trong cán sắt, mang mùi áo ướt và hơi thở của quá nhiều người đang cố cùng hét một chữ.

Buông nếu hình ảnh đổi, Linh nói.

Anh giữ thêm một nhịp. Dưới lòng bàn tay, Mana chia thành nhiều đường nhỏ, nhận lực từ những nút cờ khác ngoài tầm mắt. Trên cùng là một đường kéo ngược lên cao, nơi cậu không thấy đầu kia.

Cậu chọn đường chạy vào gốc cây tách đôi, bẻ nó ra khỏi chỗ nối.

Cán cờ nổ toác.

Ba vệt đỏ phía ngoài tắt theo. Sương lập tức ùa qua, che một hàng lính đang leo tới. Anh lùi hai bước, kéo Kha tránh khỏi những mảnh sắt xoáy xuống.

“Được bốn,” Kha nói.

Cậu chưa kịp đáp thì các vệt sáng còn lại đổi hướng.

Một đường đỏ mới bò qua mép đá, vòng khỏi chỗ gãy, nối vào cán cờ do một người cưỡi thú đang cầm. Con vật bốn chân bọc giáp vảy dừng phía bên kia sương. Đôi sừng bẹt của nó cạ vào vách, để lại hai rãnh trắng.

Người trên lưng không bước xuống.

“Lê Anh.”

Vân đã ra tới sau lưng Kha. Anh nhận ra người cầm quân qua cách những người lính khác cúi đầu và nhường cả khoảng đường chật cho hắn.

“Gareth,” Vân nói.

Gareth mặc giáp tối, một bàn tay giữ cương, tay kia dựng cán cờ có chín dải vải. Dưới móng con thú, các đường đỏ chuyển động theo từng bước.

Anh hiểu vì sao bốn lá cờ gãy không kéo cả trận theo. Chúng có thể tìm về một chỗ đang di chuyển.

“Ngươi đã trốn đủ lâu,” Gareth nói.

Anh nhặt đoạn cán sắt gãy.

“Ông đưa người tới trói tôi, rồi gọi việc tôi sống là trốn?”

Gareth nhìn qua vai cậu, tới những mái nhà vừa lộ giữa sương.

“Giao nộp mười lăm Android cùng người chế tạo lõi. Người dân sẽ được xét riêng.”

Nara từ tuyến sau bước lên. Cô chưa kích vòng cổ chân. Ánh sáng dưới giáp nằm yên, chỉ bàn tay trên chuôi dao khép lại.

“Người chế tạo lõi đang đứng ở đây,” Anh nói. “Những người ông gọi là tài sản cũng đang đứng ở đây. Ông có thể nghe câu trả lời của họ.”

“Tài sản thất lạc không có quyền—”

“Có.”

Tiếng Nara không lớn. Nó đủ rõ trên con đường hẹp.

Gareth nhìn cô như nhìn một cánh cửa tự mở sai chiều. Anh nhích sang, không che Nara, chỉ đứng vào khoảng hắn sẽ phải đi qua nếu muốn chạm tới cô.

Vân cầm một mảnh kim loại có dấu lĩnh lương vừa thu từ toán trước.

“Ngài tập kết người ngoài rừng trước khi có tin về nơi này. Lệnh mang theo là tìm tôi, hay thu hồi tất cả những gì ngài gặp?”

“Đông Vân. Cô nên biết khi nào còn cơ hội trở về.”

“Tôi đang ở nhà.”

Mấy chữ ấy làm bàn tay Gareth siết trên cương. Con thú dưới hắn gầm thấp. Cờ trên vai người lính phía sau đồng loạt căng ra dù không có gió.

Áp lực đè xuống ngực Anh. Đất trong những khe đá rơi lả tả. Cậu cắm đoạn cán gãy xuống, dựng một mép đá chắn trước những người phía sau. Kha cùng Nara lùi theo tín hiệu tay Vân; Anh giữ thêm một nhịp rồi bật qua mép đá, tránh đường cờ đỏ vừa quét tới.

Không ai bị giữ lại ngoài cửa.

Đến khi cậu quay nhìn, Gareth vẫn ngồi nguyên trên lưng thú. Hắn không cần đuổi. Từng bó cờ tiếp tục được khiêng qua các khúc ngoặt sau hắn.

“Đến sáng,” tiếng hắn vọng theo. “Sau đó ta sẽ lấy.”

Anh ném đoạn cán gãy xuống sân.

Người trong làng đã nghe một phần cuộc trao đổi. Độ đang kéo xe nước qua cổng. Ông dừng lại để Anh kiểm bánh rồi mới đẩy tiếp, không hỏi câu nào về đầu hàng.

Một người khách bán muối tên Bình hỏi trước:

“Đường suối còn đi được không? Tôi không có xe.”

Vân trả lời mình đang chờ Kha và Lộc kiểm lượt cuối. Anh theo cô tới chỗ bản đồ. Cậu muốn cho Bình một con đường. Chỉ cần một lối đủ để từng người chui qua, không cần xe, không cần mang hàng.

Linh cùng cậu rà lại những gì thật sự đã thấy: vách phía bắc dựng đứng; bậc xa bên kia khe chưa có đường xuống; sương ngoài lối thuốc từng làm Lộc quay lại đúng gốc cây cũ dù đi thẳng. Những chỗ trống trên bản đồ không trở thành lối thoát chỉ vì cậu cần chúng.

“Ta có thể mở suối trước khi họ đông lên,” Anh nói.

Kha gật đầu. “Tôi đi cùng.”

Họ rời cổng bằng ngả dưới, chỉ mang những người chạy nhanh. Chưa hết dốc, Lyra ra dấu dừng. Bên kia lòng suối cạn, lính Asterra đã đặt các tấm khiên chồng ngang, phía sau có người kéo cọc dài xuống bằng ròng rọc. Ba lá cờ cắm cao trên bờ đối diện. Đường nhỏ có thể vượt bằng một cú nhảy đã thành khoảng trống bị ngắm sẵn.

Anh thử phá một tấm khiên. Đá bật khỏi tay cậu, đập hàng chắn nghiêng hẳn. Nhưng ngay khi có khe, mũi tên từ hai bên bắn chéo qua. Một người mặc giáp nhẹ phía sau kéo lá cờ về trái, lấp vào chỗ vừa bị đẩy.

Anh đủ sức qua. Kha và Nara cũng có thể.

Sau lưng họ là người già, người đau chân, trẻ nhỏ; không có một hàng chắn thứ hai để che tất cả lúc qua lòng suối.

“Rút,” Anh nói.

Cậu tự giữ đường cho người cuối lên dốc. Một mũi tên chạm vai, trượt trên miếng giáp mới thay vì cắt vào da. Cậu nghe tiếng kim loại ấy rõ hơn mọi lời Orin đã nói hôm qua.

Lộc chờ ở sân khi họ về. Anh đưa ra một đoạn dây thắt nút bị chém gần đứt.

“Lối thuốc cũng có cờ. Tôi thấy người chỉ đường bị cụt một mảng tay.”

Kẻ trốn đã làm xong việc.

Bình đứng cạnh thùng muối, nghe hết rồi ngồi xuống. Anh không bảo ông yên tâm. Cậu kéo bản đồ tới gần, chỉ nơi tránh được tên bắn từ cửa núi.

“Tối nay ở dưới mái này. Nếu mở được đường, chúng tôi báo ngay.”

“Còn nếu không?”

“Chúng tôi giữ người ở đây.”

Vân nhìn cậu, rồi bắt đầu chuyển các viên sỏi trên bản đồ. Ba lối ra ngoài đã bị chặn. Cô vẽ thêm ba đường bên trong: cổng ngoài, bể nước và sân giữa; cuối cùng là bậc xưởng nối với sân thuốc. Người rút khỏi một tuyến phải biết mình đi tới đâu, không dồn hết về cùng một cửa.

Sera chọn chỗ kê cáng. Yến Nhi kiểm rãnh thoát nước bên sân thuốc. Theo đưa Mộc Lâm đi đo lại cổ lối dưới xưởng, đánh dấu chỗ hai cáng không thể tránh nhau. Vân nghe từng người rồi mới đặt người chuyển lời ở các chỗ khuất.

Anh muốn đứng ở cả ba tuyến. Cậu nhìn khoảng cách giữa chúng, tự thấy ý nghĩ ấy vô dụng.

“Tôi đi chỗ bị ép mạnh nhất,” cậu nói. “Kha giữ nhịp rút. Vân có quyền đổi đường dân khi thấy tuyến không còn an toàn.”

“Cậu nghe tín hiệu rút cả khi đang thắng,” Vân đáp.

Anh gật đầu.

Người khách vá thiếc tên Dư mang sang một nắm móc đã uốn. Ông thử chúng lên dây cáng, giật đủ mạnh để vai mình chao đi rồi mới đặt xuống trước Sera.

“Treo đèn. Đèn không lăn vào người nằm.”

Mơ, người đi cùng chuyến đường chợ với ông, tháo những túi hạt giống khỏi gánh, nhường hai sọt cho thuốc. Bà hỏi Vân đất bên sân có được giẫm hay không. Khi biết đó là luống mới gieo, bà kê sọt lên hai tấm gỗ, chừa những chấm xanh vừa nhú.

Anh nhìn bàn tay đầy đất của bà. Cậu suýt nói sau trận mình sẽ làm lại luống khác. Nhưng Mơ đã tránh được mầm cây mà chẳng chậm việc, nên cậu cúi xuống giúp kê đầu gỗ còn thiếu. Cả hai nhấc sọt lên. Những mầm nhỏ lại nhận được ánh đèn.

Tối xuống, Lyra trở lại chòi đếm cờ. Cô đếm theo từng nhóm vừa hiện ở các sườn đá, nhờ Lộc kiểm phía bị mái che, rồi ghép hai phần bằng những hạt kê trên mặt bàn.

Hai trăm hạt nằm thành những đường đỏ trong trí Anh.

Không phải hai trăm chỗ cậu có thể chạy tới trong một đêm. Mỗi chỗ có người giữ; mỗi chỗ gãy có thể được nối vòng qua chỗ khác.

Dưới sân, Hồng Quế gọi đủ từng tên trong sổ. Bảy mươi cư dân. Hai mươi sáu khách. Không ai lọt lại ngoài đường lúc cửa đóng. Những tù binh được chuyển riêng, không nhập vào hàng người ấy.

Khi tiếng gọi cuối dứt, Linh bảo Anh nhìn lên.

Trên đường vào, sương không còn che được cán cờ. Chúng sáng thành một chuỗi từ cửa núi xuống tới mép tối ngoài rừng, chỉ đường cho những người đang kéo thêm vật nặng tới.

Anh cúi nhặt viên sỏi đánh dấu cổng ngoài. Cậu đặt nó trở lại đúng chỗ Vân đã chọn.

“Làm tường thôi.”