Ch 027 — Trái Tim Không Mượn Ai
Tia tắt nguồn giữa lúc đang cười.
Buổi tối ấy đáng lẽ chỉ có chuyện Aron học cách cười không cần ai chấm điểm. Cậu thử sáu kiểu, từ tiếng khục khô đến một tràng lớn quá mức khiến Hồng Quế ném vỏ củ vào người. Tia ngồi bên bàn, bắt chước từng tiếng với vẻ nghiêm túc của người đang thử một dụng cụ mới.
Tia đang cười dở tiếng thứ sáu thì ánh sáng trong mắt cô biến mất. Sera đỡ được trước khi đầu chạm bàn.
Aron đứng bật dậy, va đầu gối vào chân ghế. Cậu gọi tên cô một lần, rồi nhìn Anh. Tiếng cười còn sót ở cổ họng không ra được nữa.
Anh đẩy chiếc bàn sát tường cho Sera có chỗ đặt Tia. Hồng Quế mang đèn tới. Ánh lửa nằm trên gương mặt cô mà mắt vẫn tối; nhìn gần, Anh thấy những ngón tay còn giữ tư thế gõ theo nhịp cười. Cậu tách chiếc cốc khỏi bàn tay ấy thật chậm, tránh làm khớp bị kẹt thêm.
Sera mở khoang kiểm nguồn. Orin đã tới với những mảnh chốt sáng cuối còn dùng được từ Dungeon. Anh nhận ra phần dự phòng ấy nhỏ hơn lần nhìn nó ở mép thung lũng rất nhiều.
Nguồn mang từ Dungeon đã gần cạn.
Không chỉ Tia. Ánh trong mắt Mira mờ đi mỗi khi cô mở kho. Kael phải ngồi lâu hơn sau ca gác. Lyra đã bỏ hai lượt trinh sát mà không nói lý do. Mười lăm người được tự do, nhưng cơ thể họ vẫn sống nhờ phần năng lượng lấy từ nơi từng giam họ.
Anh ghét sự mỉa mai đó đến mức muốn đập vỡ thứ gì. Cậu đặt bàn tay lành cạnh khoang, đợi Sera chỉ chỗ nhận rồi truyền Mana. Lớp hút đã mất không có nghĩa lõi biết tự giữ. Dòng năng lượng đi vào rồi trôi ra qua những mạch hỏng.
Một chấm sáng trở lại trong mắt Tia, tắt, rồi trở lại yếu hơn. Sera giữ phần nguồn Orin đưa, chỉ vào đường không còn nhận Mana. Anh đổi góc tiếp xúc. Cảm giác lạnh từ vết bỏng ở tay kia nhói lên theo mỗi lần cậu định dồn thêm lực.
Orin gạt tay cậu. “Truyền thêm chỉ kéo dài vài giờ.”
“Vậy sửa.”
“Mẫu dưới mái chưa giữ nổi bánh quay,” Orin nói. “Không đặt thứ ấy vào người.”
“Tôi biết. Mảng giáp ban chiều có đường trả nhiệt. Mình thử lại trên giá.”
Orin không nhúc nhích. “Lần trước anh nói ‘sửa’, rồi tự chạm vào mọi thứ.”
Câu nói làm Anh dừng lại. Không phải vì bị xúc phạm. Vì Orin nói đúng.
“Cậu muốn điều gì?” Anh hỏi.
“Quyền quyết định thiết kế cùng anh. Và quyền dừng thử nghiệm nếu anh coi Tia là một bài toán.”
Tia đang bất tỉnh, không thể đồng ý thay cho tương lai của mình. Anh rút tay khỏi ngực cô.
“Được. Giữ nguồn cũ cho đến khi cô ấy tỉnh.”
Orin nối mảnh chốt dự phòng qua đường còn lành. Anh nhấc tay khi Sera nói dòng đã giữ được. Không ai rời bàn ngay. Aron ngồi xuống ở phía chân, hai bàn tay úp lên đầu gối như sợ một cử động thừa có thể làm ánh trong mắt Tia mất lần nữa.
Anh nhìn những mảnh nguồn trên vải. Cậu có thể cho thêm tối nay, Khang có thể giúp ngày mai, rồi lại đến một đêm ai đó tắt giữa một câu nói. Cậu chưa tìm được cách chấm dứt việc ấy. Ý muốn hứa nhanh chỉ khiến cậu khó chịu hơn.
“Một mẫu tự giữ được dòng,” cậu nói khẽ. “Mình đã thấy thứ gần như thế ở đâu?”
Linh nhìn vào mạng Mana phân tán của Anh qua chính cảm giác cậu. “Có.”
Hình ảnh cô mở ra trong tâm trí: không phải sơ đồ hoàn chỉnh, chỉ là vô số điểm sáng truyền Mana cho nhau. Khi một điểm nóng, các điểm xung quanh nhận bớt. Khi một vùng cạn, dòng từ nơi khác chảy tới. Cơ thể Anh không có một trái tim Mana duy nhất để chết cùng; nó sống nhờ hàng triệu phần nhỏ biết nhường nhau.
“Em không biết vì sao nó thành như vậy,” Linh nói trước khi cậu hỏi. “Em chỉ biết nó đang hoạt động.”
Đó là một khoảng tối khác trong quá khứ của cả hai. Anh muốn kéo nó ra ánh sáng, nhưng Tia vừa mở mắt.
Mẫu không phải một Ma Hạch. Là hàng triệu điểm nhỏ cùng lấy, dùng rồi trả Mana cho nhau. Không điểm nào được phép thành chủ tuyệt đối.
Anh đặt bản ghi mảnh chốt sứt cạnh hình mạng Mana Linh vừa giúp cậu vẽ. Đường thoát trước kia họ muốn bịt lại giờ cần dẫn về một chỗ có thể nhận. Orin kéo mảng giáp Tê tới, chỉ những khe từng mở khi gặp độc. Hai người làm lõi thử từ phần giáp ấy, rễ bạc đã tự rụng và tinh thể lọc độc. Linh giữ nhịp.
Họ không đặt mẫu đầu vào cơ thể. Orin giữ nó trên giá đá ngoài xưởng, nơi mảng giáp cũ đã nằm từ chiều. Rin kiểm sợi rễ bạc khô trước khi đưa cho Anh; cô nói rõ đã nghe cả hai đầu và không còn tiếng nước đáp. Phần tinh thể được Sera rửa, để riêng chất bám ngoài. Những thứ thung lũng trả ra sau khi sống được qua độc nằm cạnh nhau trên một miếng vải vá.
Anh nối một đường mảnh. Mẫu sáng, làm quay chiếc bánh nhỏ Theo lấy từ bộ ép mặt nạ. Lúc bánh chưa chạm vật gì, ánh sáng đi được vài vòng rồi nhạt dần. Orin tì thêm một thanh gỗ vào vành, bánh dừng ngay.
“Nó chỉ chạy khi gần như không phải làm việc,” anh ta nói.
Anh tăng phần nhận Mana. Bánh quay lại, mạnh đến hất thanh gỗ khỏi tay Orin. Người thợ ngắt trước khi cậu kịp giảm. Hai người nhìn chiếc bánh lăn tới mép giá rồi được Theo chặn lại.
“Đó là bàn tay một người thì sao?” Orin hỏi.
Anh thu các ngón tay bỏng vào lòng. “Làm chỗ dừng trước.”
Họ dùng phần đường dẫn có thể rút rời, để Orin kéo ra thì mẫu ngừng nhận. Lần thử sau, ánh mất ngay khi chiếc kẹp nhấc lên. Linh đếm những chỗ còn giữ nhiệt, nhờ Anh xoay mẫu để Orin nhìn cùng. Mặt ngoài mát đi sớm hơn phần giữa; cậu ghi dấu nơi ấy trên mảnh giấy dùng lại từ bản mái.
Tia tới khi họ đang tháo mẫu thứ hai. Sera đi bên cạnh, một tay vẫn đỡ khuỷu cô. Ánh trong mắt Tia còn yếu, nhưng câu hỏi đầu tiên không phải bao giờ xong.
“Tôi được xem chỗ dừng không?”
Orin đưa cả chiếc kẹp lẫn mẫu đã nguội cho cô. Tia thử rút một lần, đặt lại, hỏi bộ phận ấy sẽ nằm ở đâu khi ở trong người. Anh chỉ lên bản vẽ. Cô đặt bàn tay vào vị trí tương ứng rồi nhíu mày.
“Khi ngón tay co cứng, tôi không kéo được.”
Họ đổi hướng chốt để chỉ cần một sức ấn ngắn. Tia thử bằng cạnh bàn tay. Sera yêu cầu có thêm chỗ ngắt từ ngoài nếu cô không làm được. Orin làm ngay trên mẫu, không bảo hai người đợi đến bản hoàn chỉnh.
Orin nói từng nguy cơ, không rút gọn: lõi có thể quá nóng, có thể hút Mana khỏi cơ thể thay vì môi trường, có thể ngừng khi vào vùng chết Mana. Tia yêu cầu thêm một chốt tắt do chính cô với tới được.
“Nếu tôi nói dừng?” cô hỏi.
“Dừng,” Anh đáp.
“Nếu tôi không nói được?”
“Sera dừng.”
Tia nhìn Sera. Chỉ khi cô gật, Tia mới mở khoang ngực.
Aron vẫn ngồi ở góc phòng, cái ghế được kéo gần hơn một chút. Anh hỏi Tia có muốn để đến sáng không. Cô nhìn Aron rồi nhìn phần nguồn cũ đang được Sera giữ riêng.
“Đến sáng tôi có thể vẫn cần người giữ cho tỉnh,” cô nói. “Tôi muốn thử. Nhưng nếu nó hỏng, đừng ném phần cũ đi.”
“Phần cũ ở đây.” Sera đặt tay lên miếng vải bên trái bệ. “Tôi nhận việc nối lại.”
Tia nghiêng đầu xem vị trí ấy rồi mới nằm xuống. Anh thấy mình muốn hỏi thêm một lần, như thể hỏi đủ nhiều sẽ bớt phần trách nhiệm nếu sai. Cậu dừng. Tia đã nghe, đã sửa, đã chọn; việc của cậu bây giờ là nhìn đúng thứ mình đang làm.
Lõi sáng lên.
Trong năm nhịp đầu, nó hút Mana quanh phòng. Nhịp thứ sáu, dòng bắt đầu quay lại. Tia mở mắt.
Nhịp thứ bảy, lõi quá nhiệt.
Mùi kim loại nóng tràn khắp xưởng. Tia giật mạnh, bàn tay tìm chốt tắt nhưng các ngón co cứng. Sera ra hiệu dừng. Orin hành động trước cả Anh.
Orin giật bộ phận ra bằng tay trần. Anh dùng Mana ép nhiệt khỏi ngực Tia. Cả hai cùng bị bỏng, nhưng cô sống.
Mẫu rơi vào khay đá, vẫn đỏ ở phần giữa. Sera nối nguồn cũ trong lúc Anh giữ phần nhiệt còn chạy dọc vai Tia. Cậu không thể vừa nhìn mẫu vừa giữ người; Linh bỏ hình ảnh đang theo để nhắc cậu những chỗ nóng trong cảm giác tiếp xúc. Anh chỉ rút tay khi Sera chạm vào cổ tay cậu báo đã nhận được nhịp.
Tia thở một tiếng ngắn dù không cần lấy hơi như người hữu cơ. Cạnh bàn tay cô còn tì ở chỗ chốt tắt, nơi nó đã không đi tới được trước lúc Sera ra hiệu. Anh nhìn xuống, biết họ phải đổi cả khoảng trống cho bàn tay ấy, không chỉ vị trí một cái nút.
Nhiệt chạy ngược vào mạng Mana của Anh. Trong vài giây, cậu cảm căn phòng bị lệch: tiếng búa phát ra từ phía cửa, Orin đứng gần mà trông xa như cuối đường hầm, bàn tay của chính cậu lớn hơn bình thường.
Linh không sửa cảm giác ngay. Cô bảo cậu ngồi xuống, rồi dùng giọng nói dẫn từng thứ về đúng chỗ.
“Bàn tay trái ở trên nền đá. Tia ở trước mặt anh. Orin bên phải. Anh đang ở trong xưởng.”
Đến khi căn phòng thôi nghiêng, Orin đã băng xong hai bàn tay cháy đỏ của mình.
Anh muốn đứng dậy giúp. Đầu gối nhấc đúng, nhưng mép bàn trước mắt trôi sang bên. Cậu lại ngồi xuống. Orin dùng khuỷu tay đẩy khay đá gần hơn, để hai người cùng thấy lõi nứt mà không ai phải bưng nó.
“Ở ngoài giá không nóng đến thế,” Anh nói.
Orin đặt một mảnh gỗ cạnh vết cháy trong khay. “Ở ngoài nó có chỗ trả nhiệt. Trong khoang, chỗ ấy bị giáp che.”
Linh nhắc Anh nhìn mảng giáp Tê chưa dùng ở góc bàn. Lúc gặp đàn Tê Giáp, những khe nhỏ đã mở để thở sương ra ngoài. Họ lấy phần dẫn tốt nhất của nó vào mẫu, nhưng ép phẳng các lớp để lõi vừa khoang. Chỗ cậu từng thấy mở dưới cổ con thú giờ bị một vòng kẹp giữ kín.
“Mình đã giữ phần hút vào,” Anh nói. “Rồi khóa mất đường trả ra.”
Orin không gật ngay. Anh ta kéo tờ giấy tới, vẽ một khoảng hở bên cạnh đường cũ. “Phải thử. Cũng có thể dòng vào quá mạnh cho cả khoang này.”
“Cả hai,” Linh nói. “Em đã theo ánh sáng ở ngoài và báo quá muộn về nhiệt giữ bên trong. Lần sau em muốn Sera đọc phản ứng cơ thể, không chờ em kết luận.”
Anh lặp lại lời ấy. Sera nhìn vết băng của Orin rồi nhìn cậu, đáp rằng lần sau phải thử với lớp giáp đóng trên giá trước. Cô không nói câu đó bằng giọng trách móc, khiến Anh càng khó gạt đi bằng một lời xin lỗi nhanh.
“Thất bại,” Anh nói.
“Thử nghiệm thất bại,” Orin sửa. “Nguyên lý chưa thất bại.”
“Và thiết kế là của chúng ta,” Anh nói.
Cậu đẩy tờ giấy về giữa bàn, thay vì kéo phần vẽ mới của Orin sang phía mình. Ở mép giấy, Linh nhờ Tia ghi một khoảng nghỉ giữa hai vòng nhận Mana. Sera không cho Tia cầm bút ngay; cô kiểm bàn tay trước, rồi mới đặt bút vào tay lành hơn.
Orin nhìn cậu, rồi gật một lần.
Tia ngồi dậy yếu ớt. “Lần sau, cho tôi xem bản sửa trước.”
“Cô vẫn muốn thử?”
“Tôi muốn ngày mai. Muốn có ngày mai thì phải có lần sau.”
Anh nhìn chỗ băng mới ngang ngực cô. “Lần sau sẽ thử cả lớp giáp ở ngoài trước. Cô không cần làm nơi đầu tiên chúng tôi biết mình sai.”
Tia cầm bản vẽ, xem ô trống dành cho chốt dừng. “Tôi vẫn muốn biết mình đang mang gì.”
“Cô sẽ biết phần chúng tôi biết. Cả phần chưa biết.”
Cô giữ tờ giấy trên đùi, không đưa lại. Anh để cô giữ. Ngoài mái, tiếng gió làm chiếc giá rỗng gõ nhẹ vào vách. Đến khi bớt choáng, cậu tự dời nó khỏi chỗ Tia có thể phải nghe suốt đêm.
Anh nhìn lõi nứt trên bàn. Một trái tim không cần mượn ai chưa thành hình.
Nhưng nó đã đập được sáu nhịp bằng chính vòng của mình.
Aron ngồi ở góc phòng từ đầu đến cuối. Khi Tia tự đứng dậy được, cậu bật ra tiếng cười thứ bảy—nhỏ, run và chẳng giống hai hòn đá va nhau chút nào.
Tia nghe thấy, cũng cười.