Ch 052 — Tiếng Gõ Dưới Hầm
Khi chuông thứ sáu ngân, dòng sông đen rời khỏi chân cầu như một con vật bị gọi tên.
Móng đá hiện ra, phủ kín những chữ cổ giống dấu Anh từng thấy trong Dungeon cứu Nara. Lần ấy, các dấu chỉ còn là vết cháy bên dưới Source Binding. Ở đây chúng sống, chậm rãi đổi chỗ mỗi khi ánh đèn trên sông chớp tắt.
“Dạ Văn,” Linh nói. “Cùng họ cấu trúc. Cũ hơn rất nhiều.”
Nara đặt bàn tay lên tường. “Tôi nhớ cảm giác này.”
Không ai hỏi cô có muốn ở lại. Chính Nara là người tìm thấy khe cửa đầu tiên.
Lyra nghe tiếng nước qua đá, chỉ đường đến một hành lang không có trên bản đồ Aurelia vẽ. Vân, Như Ý và Aurelia quay lại khu chợ để tìm sổ tiếp tế; Kha canh lối rút. Anh đi giữa hai Android vào phần móng cầu đang nhỏ nước ngược lên trần.
Tiếng gõ vang lên từ dưới chân.
Bốn nhịp. Nghỉ. Bốn nhịp khác.
“Không phải đường ống,” Lyra nói.
Anh quỳ, áp bàn tay trái xuống nền. Mana chạy qua đá hiện lên trong cảm nhận như một mạng rễ tối. Bốn điểm sáng giữ toàn bộ mạng căng quanh một khoảng trống có hình người.
Bốn chiếc neo.
Chiếc gần nhất nằm sau một cánh cửa đồng. Trên cửa không có ổ khóa, chỉ có một hõm vừa khít bàn tay phải.
“Thế giới này có ác cảm cá nhân với tay trái của anh,” Linh nhận xét.
“Cuối cùng em cũng biết đùa.”
“Em đang ghi nhận thiên kiến thiết kế.”
Anh đặt bàn tay phải còn tê vào hõm.
Cánh cửa đọc mạch Mana rồi khép quanh cổ tay như hàm răng.
Bóng trong hành lang đồng loạt đứng dậy.
Chúng không có cơ thể. Mỗi cái chỉ là hình một người bị đóng đinh xuống sàn bằng ánh sáng. Linh thử dự đoán hướng lao nhưng những cái bóng di chuyển theo nguồn sáng, không theo khớp hay trọng tâm.
“Nara, tắt đèn!” Anh gọi.
Bóng biến mất. Tiếng gõ dưới nền nhanh hơn.
Trong bóng tối tuyệt đối, Lyra dẫn bằng âm thanh. Nara chặn những luồng lạnh không có hình. Anh để Linh điều khiển cổ tay phải trong hõm, còn cậu dùng tay trái luồn Cấu Tuyến qua từng rãnh chữ.
Chiếc neo không giống ổ khóa. Nó là một lời buộc tội được lặp qua nhiều thế hệ: kẻ bên dưới phải canh Hầm vì chính hắn là tai họa. Mỗi lớp chữ mang một chữ ký khác, nhưng nỗi sợ thì giống nhau.
Anh không cố xóa cả lịch sử ấy. Cậu tìm câu đầu tiên đã bị chôn dưới những lời sao chép.
“Ta tự nguyện giữ cửa cho đến khi người cuối cùng thoát.”
Phần sau—“và mãi mãi”—được thêm vào bởi một bàn tay khác.
Anh kéo phần giả ra.
Neo thứ nhất bật khỏi đá.
Mana lạnh nổ xuyên cánh tay. Giọng Linh đến muộn hơn hình ảnh của cô một nhịp. Anh ngã lùi; Nara chụp lấy vai cậu trước khi đầu đập vào tường.
Cánh cửa đồng mở.
Bên trong không có phòng. Chỉ có một vực tối và một người đàn ông bị bốn dải chữ xuyên qua bóng của chính mình. Tóc anh ta dài đến thắt lưng, da tái như chưa từng gặp mặt trời. Một mắt mở ra, màu tím sẫm.
Tiếng gõ ngừng.
“Ngươi không phải cai ngục,” người dưới vực nói.
Giọng nói dội từ hàng trăm vị trí, nhưng Linh không nghe được gì. Cô vẫn đang trễ một nhịp.
Anh tự trả lời.
“Không. Chúng tôi tới tìm người còn sống.”
Người đàn ông nhìn chiếc neo đã vỡ. Ba dải Dạ Văn còn lại kéo căng bóng anh ta.
“Vậy tìm nhanh lên,” anh ta nói. “Hầm vừa biết các ngươi ở đây.”