Everwrite

Ch 035 — Mười Hai Dấu Chân

Sáng hôm sau, tiếng trống dẫn đường không nổi lên.

Anh đứng dưới mái chợ, nhìn một con thằn lằn sáu chân thò đầu vào sương rồi lùi cả sáu chân cùng lúc. Chiếc xe sau nó kêu cót két. Người khách đang định về nhà buông dây cương, nhìn Kha vừa trở lại từ cửa núi.

Trên tay áo Kha có một đường cắt mới.

“Dây báo động của mình bị thay,” anh nói. “Vẫn treo chuông của mình. Phía sau có thêm lưỡi câu.”

Vân đặt bản đồ xuống thùng hàng. Cô không lấy lý do sương để giữ khách. Cô chỉ chỗ Kha tìm thấy dây, chỗ Lộc còn đang kiểm và khoảng đường cả hai chưa đi qua được.

“Chúng tôi chưa bảo đảm được đường ra. Ai cần thuốc, hoặc có người nhà chờ ngoài đó, báo cho Hồng Quế trước. Đừng tự đi theo tiếng gọi trong sương.”

Ông khách nhìn con vật của mình. Nó đã chui hẳn đầu xuống dưới càng xe.

“Tôi chờ đến chiều.”

Những người khác cũng tháo lại dây buộc hàng. Không ai vui. Anh hiểu họ đã định rời một phiên hội, chứ không định ở lại trong một cuộc săn.

Ở bể nước, một người đàn ông đang chuyển hai thùng đầy sang xe kéo. Anh nhận ra ông qua mảnh giáp cũ từng dùng kê chân quầy chợ.

“Chú Độ, cứ để đó. Cháu mang lên.”

Độ nhấc thử một quai, nhăn mặt rồi nhường.

“Được. Nhưng mang tới góc bếp, đừng tới nhà tôi. Hạnh đang tráng nồi.”

Anh xách cả hai thùng. Nước chỉ sánh lên một lần khi cậu bước qua rãnh. Độ theo sau, kể vợ mình đã tìm ra cách nặn quai nồi mà người tay run vẫn cầm được. Ông muốn Anh thử một chiếc sau bữa tối.

Cậu hứa, đặt thùng xuống, rồi thấy Linh vẫn im.

Em đang nghe gì à?

Con thằn lằn. Lúc nó lùi, chuông xe ngân trước khi bánh chuyển động.

Anh ngoái ra chợ.

Có người chạm dây?

Em chưa biết. Muốn kiểm một lần nữa.

Cậu quay lại. Trong lòng chuông có một cọng cỏ đen, mảnh tới mức phải che ánh sáng mới thấy. Kha lấy kẹp gắp nó ra. Cọng cỏ co về phía cửa núi, như rễ cây tìm nước.

“Cỏ dò lối,” Hồng Quế nói. “Đặt trên vật biết đường về, nó học đường ấy. Đốt đi thì người trồng biết nó đã chết.”

Anh giữ tay đang định bóp ngọn lửa của Khang.

“Vậy cho nó học nhầm.”

Đến trưa, chiếc xe được kéo vào một sân đá bỏ trống phía trên kho củi. Con vật thật đã sang chuồng dưới; trên càng xe treo chiếc chuông cùng cọng cỏ. Orin đặt ba bình sưởi quanh sân, mỗi bình chứa một mảnh rune cộng hưởng lấy từ đồ hỏng. Chúng đập ánh sáng qua vỏ đồng theo nhịp gần giống Lõi Nguồn.

Anh chạm một bình. Sáng mạnh, nguồn yếu; hơi ấm chỉ đủ hong bàn tay.

“Xa thế này có giống không?”

“Giống một thứ được che vội,” Orin đáp. “Đừng làm hoàn hảo. Người đi tìm bẫy thường thích thấy một sai sót.”

Vân cho chuyển bao rơm vào nhà kho cũ, để hở cửa và một vệt hạt kê bên thềm. Lối thật xuống nhà ở được chặn bằng xe củi như thể người ta mới tiện tay đỗ đó. Từ sân giả, kẻ lạ chỉ nhìn được mái bếp cùng một góc bể nước.

Cậu nhìn những mái nhà thấp dần giữa đá. Mấy hôm trước còn mong khách dễ tìm tới. Bây giờ, từng khúc khuất đều quý.

“Không dồn họ về đường dân,” Anh nói. “Nếu họ không vào sân thì bỏ bẫy. Mình ra đón ở trên.”

Vân đánh một dấu vào bản đồ, giao Kha giữ ngả ấy.

Chiều xuống, Lyra trở về bằng mép rãnh dẫn nước. Cô không trèo qua sân, cũng không dẫm lên lớp bụi mới rắc trước cổng.

“Mười một người. Qua khe cây nghiêng. Không có mùi mồ hôi, da thuộc hay dầu vũ khí.”

Kha đang nhìn xuống nước trong một bát đen.

“Mười hai bóng.”

Anh ngồi cạnh. Mặt bát hứng vệt nắng cuối ngày từ cửa núi. Những bóng người rất nhỏ lướt ngang vách đá phản chiếu; một cái đi chậm hơn bàn chân đáng lẽ phải mang nó.

Lyra nhìn lại con đường mình vừa rời.

“Người cuối không giẫm đất.”

Cơn lạnh chạy từ gáy Anh xuống lưng. Cậu đã gặp thứ nhảy khỏi chỗ đáng lẽ nó thuộc về. Nhưng bóng đen kia không bò tự do. Mỗi lần người đi trước đổi chân, nó chờ đúng một nhịp rồi mới dính sang bóng người tiếp theo.

Anh thấy chứ? Linh hỏi.

Có. Nó cần người khác mang tới.

Em cần thấy thêm một lần đổi chỗ.

Anh đưa hai ngón tay ra hiệu chờ.

Mười hai người tiến rất chậm. Họ không bước theo tiếng chuông giả. Một người rắc bột xuống rãnh, một người khác đưa lưỡi dao qua luồng gió. Người thứ ba cắt một mẩu rêu, bỏ vào ống. Họ đo đường trước khi nhìn nhà.

Vân đứng sau tảng đá, nơi Anh còn thấy được bàn tay cô. Cô chỉ vào ống đựng rêu, rồi chỉ ra ngoài núi.

Họ định đem đường về.

Cọng cỏ trong chuông dựng lên. Người cầm dao nhận ra chiếc xe, giơ nắm tay. Đội hình tách thành ba nhóm, hai nhóm giữ ngả, nhóm giữa hướng tới kho cũ. Bóng thứ mười hai trượt qua vệt tối dưới càng xe.

Anh rời chỗ nấp.

Cậu ném một viên đá vào bình sưởi ngoài cùng. Vỏ đồng bật mở. Ánh sáng tràn thấp sát mặt sân, đẩy cái bóng đen về chân xe trước khi nó kịp tìm bóng tiếp theo.

Bên phải trục. Ngay bây giờ.

Anh đáp xuống, một tay chạm trục gỗ, tay kia quét ngang mép sáng. Cấu Tuyến hiện thành những sợi tối đan qua nhau trên mặt đá. Cậu không túm được người. Cậu chỉ giữ được chỗ phép đang móc vào bóng chiếc xe.

Sợi đầu tiên đứt. Sợi thứ hai siết cổ tay cậu lạnh buốt.

“Nara!”

Cô lao ra từ kho củi, đóng mũi dao xuống mép vệt đen. Một bàn tay bật khỏi bóng. Nara nắm lấy cổ tay ấy, kéo cả người mặc áo xám lên khỏi mặt đất. Hắn nặng hơn vẻ ngoài, nhưng hai gót cô chỉ cày qua bụi một đoạn rồi dừng.

Anh buông trục xe, xoay vai tránh mũi tên bay từ cửa kho. Cậu đạp càng xe lên. Thân xe hất ngang, chặn loạt tên thứ hai trước khi chúng tới Nara.

“Bỏ vũ khí!” Kha quát.

Không ai bỏ.

Ba người ở cửa núi đồng loạt giật dải vải buộc cổ tay. Mặt sân nghiêng đi.

Anh bước sang trái để né một lưỡi câu, nhưng người cậu đổ sang phải.

Linh gọi cậu dừng. Giọng cô lại tới từ phía sau tai, rất xa, như có một bức tường dựng giữa hai người.

Cậu hạ thấp trọng tâm. Lưỡi câu sượt qua tóc. Dưới chân, các rãnh đá còn nguyên. Chỉ cảm giác về chúng đã bị lật.

Một bóng người cầm kiếm xông tới. Anh xoay cổ tay, định đánh gãy khuỷu đối phương.

“Anh! Kha ở cạnh bể!”

Tiếng Vân sắc và gần. Mũi kiếm quen thuộc ló ra khỏi một lớp hình chồng. Anh ghì cú đánh lại; cạnh tay cậu dừng trước cổ Kha chưa tới một gang.

Kha không chửi. Anh thúc vai cậu xuống, đón lưỡi dao vừa xuất hiện sau đầu.

Đừng dùng hướng em gọi, Linh nói. Nhìn bàn tay anh. Chọn một vật, chạm vào nó trước.

Anh đặt lòng bàn tay xuống đất.

Đá lạnh. Hạt sỏi cấn dưới ngón giữa. Cậu bám vào cảm giác ấy trong lúc cả sân như quay quanh mình.

Một kẻ lao tới, tin cậu đã mất thăng bằng.

Anh không đứng lên. Cậu giật tấm đá dưới chân hắn nghiêng một góc, quật hắn vào cạnh xe. Người thứ hai ném dây trói, Anh cuộn dây vào cổ tay rồi kéo thẳng về vật mình đang chạm. Hắn bị lôi khỏi chỗ nấp; Kha đánh văng dao trước khi hắn kịp cắt dây.

Ba người giữ phép lùi tản ra, kéo dải vải dài khỏi cổ tay: một người tới cột kho, hai người nấp sau xe. Lyra bắn từ mép cao. Mũi tên đầu ghim nút vải vào cột; hai mũi sau đóng những đầu còn lại xuống đá. Cô không gọi trái phải nữa.

“Cột kho. Chân xe. Người có bao đỏ.”

Những tên gọi cụ thể kéo thế trận trở lại. Nara dùng thân xe chắn người tù áo xám, đánh ngã kẻ tìm cách mở đường cho hắn. Vân quật sương xuống thấp bằng một luồng gió, để tất cả bàn chân hiện ra.

Anh thấy ba dải vải căng thành tam giác.

Không cần đập cả ba, cậu nói.

Đầu ở cột kho đang trả lực về hai đầu kia.

Cậu lao thẳng tới cột. Một mũi giáo chặn ngang. Anh kẹp cán dưới nách, kéo người giữ giáo vào phạm vi khuỷu tay rồi đánh ngất hắn. Bàn tay còn lại chạm vào nút vải đang rung.

Phép chống trả, xé cảm giác nóng lạnh trên da. Cậu không mở hết nó. Cậu bẻ đường trả vào mũi tên Lyra đã ghim qua vải.

Ánh sáng lóe dưới chân cột.

Cả sân giật trở lại đúng chiều.

Anh khuỵu một gối, nuốt cơn buồn nôn. Kha lao qua vai cậu, hạ hai người cuối còn đứng ở cửa kho.

“Đủ chưa?” Anh hỏi.

“Mười một trên sân,” Lyra đáp. “Còn tên Nara đang giữ.”

Tiếng kim loại rơi phía sau.

Người áo xám trong tay Nara co giật, rồi áo hắn xẹp xuống. Cô vẫn giữ chặt cổ tay, nhưng từ khuỷu trở đi, thân hắn rã thành một vệt tối. Một mảnh da cùng máu mắc lại trong tay cô.

Bên ngoài vệt nắng, cái bóng chạy ngược lên vách.

Anh chộp một bình sưởi ném theo. Bình vỡ, ánh sáng quét qua đá. Bóng đen gãy làm hai; nửa nhỏ cháy thành khói, nửa lớn lách qua khe sương.

Kha định đuổi. Lyra chặn anh bằng cánh tay.

“Dây ở trên chưa được gỡ.”

Anh nhìn ngả đường khuất, rồi nhìn những kẻ nằm rải trên sân. Một người đang cố lấy răng cắn vỡ vật giấu dưới lưỡi. Cậu bước tới, bóp khớp hàm hắn, lấy ra một viên sáp đen.

“Giữ người. Không đuổi mù.”

Lúc trói xong, mắt cậu vẫn thấy hai mép ở mọi chiếc cột. Linh im một lúc lâu rồi xin cậu ngồi xuống. Anh ngồi ngay trên bậc kho, để cô thôi phải bù từng bước chân sai.

Nara rửa tay bên một chậu riêng. Máu của người trốn đã đông đen trong nước.

“Tôi giữ chưa đủ sâu,” cô nói.

“Cô giữ được hắn khi còn là người,” Anh đáp. “Tôi cũng không biết hắn có thể tự bỏ một phần thân lại.”

Vân trải những thứ lấy được lên vải: dây đo, mảnh rêu, thẻ quân lương mới lĩnh và một lá cờ Asterra gấp nhỏ. Trên thẻ có ngày toán quân lĩnh lương tại trạm ngoài rừng, sớm hơn phiên chợ hai hôm.

Quân đã chờ ngoài rừng trước khi con chim cháy mang tin đi.

Một người bị trói bật cười khi thấy Anh nhìn dấu ấy.

“Bọn ta chỉ cần biết xe đi tới đâu.”

Kha kéo hắn đứng dậy. Vân giữ lại mảnh giấy có những vạch đường ngắn. Người trốn không mang được nó, nhưng đã tận mắt đi qua các khúc ngoặt.

Độ đưa tới một bát nước. Hai cái quai đất mới còn không đều nhau.

“Cầm bằng hai tay,” ông nói, nhìn ngón tay Anh đang run.

Cậu làm theo. Bát không trượt.

Qua hơi nước, cậu thấy mái bếp vừa được che kín, xe củi chặn lối xuống nhà và dải cờ hội còn mắc trên dây. Người đã chạy thoát mang theo đường tới đây. Cũng mang theo tin rằng ở đây có người đủ sức đánh gục cả toán của hắn.

“Mai mình phải tháo cờ hội xuống,” Anh nói.

Vân gấp tấm bản đồ vừa thu được.

“Và chuẩn bị cho thứ cờ họ đem tới.”