Ch 007 — Bẻ Gãy Một Phép
Bầu trời bị khâu lại bằng lửa đen.
Mỗi pháp sư đứng ở một phía sườn dốc, kéo những đường cháy qua tán cây. Khi các đường gặp nhau, mây thấp xuống như một cái nắp. Mùi kim loại nóng tràn vào cổ họng.
Đàn chim đang ngủ trong rừng đồng loạt bay lên. Chúng không có lông, chỉ có những lớp cánh mỏng trong suốt, sáng nhạt như lá bị ngâm dưới trăng. Một con chạm phải đường lửa. Ánh sáng trong bụng nó tắt ngay, thân hình bé nhỏ rơi qua tán cây mà không kịp kêu.
Anh ngẩng nhìn theo. Đây là lần đầu cậu thấy sinh vật ấy, và có lẽ cũng là lần cuối.
“Đại phép đã hút Mana của khu rừng,” Linh nói. Giọng cô không còn vẻ trêu chọc. “Nếu hoàn tất, vùng chịu ảnh hưởng sẽ rộng hơn sườn dốc này.”
“Bao xa?”
“Em không biết.”
Anh chờ một hướng tránh, nhưng những đường Linh truyền vào cảm nhận cứ vừa hiện đã trượt khỏi vị trí. Một nhánh lửa chạm đỉnh cây; lá bạc quắt lại ngay trước mắt cậu. Anh lùi xuống, kéo Khang khỏi tán.
Ở giữa đoàn, Yến Nhi ôm chặt túi thuốc vào ngực. Như Ý đang dùng một dải vải buộc cổ tay cô với thắt lưng mình, phòng lúc mặt đất tách ra. Khang quỳ một gối, vừa thở vừa cố nhóm ba đốm lửa trong lòng bàn tay. Những đốm lửa chao đảo theo nhịp run của cậu.
Không ai trong số họ còn sức cho một trận đánh dài.
Vân không nhìn trời. Cô nhìn đường rút.
“Kha giữ hậu. Lộc phá kẻ đánh dấu. Khang, đừng đấu phép—che mắt họ. Nhi, Ý đi giữa.”
Rồi cô quay sang Anh. “Ngươi thấy gì?”
Anh thấy quá nhiều.
Hàng trăm lực kéo quấn vào nhau, có những đoạn mềm như tơ và những nút căng đến mức chỉ nhìn cũng làm răng Anh ê buốt. Linh tách nhịp của chúng trong đầu Anh, nhưng càng nhìn lâu, hai lớp thị giác càng trượt xa nhau.
“Ba điểm giữ hướng,” Anh nói. “Một điểm ở pháp sư bên trái. Một trên cột đen. Một...”
Anh nhìn xuống.
“Dưới chân chúng ta.”
Đất rung.
Vân kéo Anh sang bên đúng lúc một mũi đá đen xuyên lên. Kha chém gãy nó, nhưng hàng chục mũi khác đã mọc dọc đường rút.
Một mũi đá xé rách tay áo Vân. Máu thấm ra, đen đi dưới ánh lửa phủ trời. Cô chỉ liếc qua vết rách rồi đá vào thân mũi đá, thử độ chắc của nó.
“Không phải đá thật,” cô nói.
Khang chống tay xuống đất. “Rễ cây bị ép cứng. Chúng đang biến cả khu rừng thành vũ khí.”
Anh đặt hai ngón tay lên một mảnh vỡ. Thứ nằm trong đó vẫn còn ấm, có nhựa cây rịn qua lớp vỏ cháy. Một nhịp co thắt yếu ớt truyền vào da cậu. Không phải phép dựng vật từ hư không; có kẻ đang bắt mọi thứ sống ở đây tự bẻ mình theo ý chúng.
Anh rút tay về, đầu ngón dính nhựa ấm. Trên cao, thêm một tổ chim bốc cháy. Cậu siết mảnh rễ tới khi cạnh vỡ cấn vào lòng bàn tay.
Quân Đế quốc tràn qua khe. Khiên trước, giáo sau, pháp sư ở giữa. Người chỉ huy cầm một mảnh ngọc đen đứng trên tảng đá cao, đọc lệnh bắt sống Vân và giết những kẻ còn lại.
Giọng hắn được đại phép đẩy đi khắp sườn núi. Từng chữ dội từ thân cây này sang thân cây khác, khiến hướng phát ra trở nên mơ hồ.
“Đông Vân! Giao nộp vật thí nghiệm và quỳ xuống. Tội của ngươi còn có thể xét lại.”
Vân rút con dao ngắn cuối cùng bên hông. “Hắn vừa gọi ngươi là vật thí nghiệm.”
“Tôi nghe thấy.”
Vân kéo cậu thấp xuống sau tảng đá khi một loạt tên bay qua.
“Anh đang giận,” Linh nói trong đầu cậu.
“Tôi biết.”
“Giận làm Mana tăng nhanh nhưng giảm chính xác.”
“Vậy giữ chính xác cho tôi.”
“Anh muốn em làm gì?”
Phía trước, Kha bị ba ngọn giáo ép lùi. Khang ném lửa vào tán cây, tạo một bức màn khói đỏ. Lộc bắn trúng kẻ đánh dấu nhưng mũi tên bật khỏi lá chắn.
Anh nhìn ba nút phép.
“Vai phải, chân trái, nhịp thở. Phần còn lại để tôi.”
“Khi em bảo thu bước, anh phải thu,” Linh nói.
Anh gật, dồn trọng lượng về chân phải.
Cả nhóm lao vào.
Linh giữ bước chân Anh rơi đúng khoảng giữa các mũi đá. Anh dùng vai đập lệch một tấm khiên, trượt dưới ngọn giáo rồi thúc khuỷu vào khớp giáp. Một lính ngã. Hai người khác khép vào.
Anh không cần đánh cả đội.
Khang nhìn thấy tay Anh chỉ sang trái. Cậu hiểu, ném quả cầu lửa vào thân cây chứ không vào người. Nhựa đỏ nổ thành màn khói. Lộc đổi góc bắn, ghim mũi tên xuyên qua lá chắn của kẻ đánh dấu.
Người lính giữ khiên rú lên, không phải vì bị tên bắn trúng mà vì lớp sáng phủ trên khiên lập tức quay ngược, bám lấy cánh tay hắn. Pháp sư phía sau cuống cuồng cắt liên kết. Chỉ một thoáng hỗn loạn ấy cũng đủ để Kha lách vào hàng đầu, sống kiếm nện lên cổ tay hai người rồi dùng vai hất họ khỏi đường.
“Đừng đuổi sâu!” Vân quát.
Kha không quay lại. “Ta biết!”
Ông lùi đúng lúc ba ngọn giáo cùng đâm vào chỗ mình vừa đứng. Lộc giương cung chĩa vào khoảng mặt để hở trên mép khiên. Người lính gần nhất vội nâng khiên che mắt; Kha kéo được chân khỏi tầm giáo.
Nút thứ nhất chao đảo.
Đường lửa võng xuống sát tay Anh. Cậu chạm một sợi Mana mảnh vào đoạn đang căng, lần theo nó tới nút chao đảo.
“Cấu Tuyến,” Linh nói, như vừa tìm lại được cái tên từ một nơi rất xa.
Anh chưa kịp hỏi. Nhiệt đã chạy ngược vào da. Cậu không kéo mạnh; chỉ gẩy đúng chỗ nút đang tự cân bằng.
Đường lửa bên trái gập xuống, quất vào khoảng đất trống.
“Một,” Linh nói.
Phản lực đập vào ngực Anh. Cậu hụt hơi, tưởng như vừa bị ai nện một cây búa vô hình vào xương ức. Sợi Cấu Tuyến giật tung khỏi ngón tay, để lại một vệt đỏ mảnh bò từ móng tay tới cổ tay.
“Nó tự vá,” Linh cảnh báo.
Hai nhánh lửa gần đó đang uốn về khoảng trống, kéo những đầu đứt lại gần nhau.
“Bao lâu?”
“Sáu nhịp nếu pháp sư bên trái nối được hai đầu. Anh không kịp tới cột đen.”
Anh nhìn về phía pháp sư. Hai bàn tay người đó vừa chụm lại, kéo những đầu lửa gần nhau hơn. Một tia đen từ trên cao chọc xuống chỗ cậu đứng.
Vân xô cậu vào sau một mũi đá. Tia lửa xuyên thủng thân rễ hóa đá, để lại một cái lỗ tròn nhẵn đến đáng sợ. Hơi nóng lướt qua má Anh, làm tóc bên thái dương quăn lại.
“Khang, che người bên trái!” Vân quát. “Lộc, tay hắn!”
Khang giật túi nhựa cây khỏi thắt lưng, châm lửa rồi vung về sườn dốc. Khói đỏ phụt lên, và mũi tên của Lộc xuyên qua màn khói, buộc pháp sư rút tay che mặt. Trên trời, hai đầu lửa tách ra.
“Đi đi,” Khang nói với Anh, rồi quay cả hai tay về phía khói.
Cột đen phản ứng. Toàn bộ đại phép ép xuống. Cây cối quanh cả nhóm cong rạp. Như Ý ngã quỳ; Yến Nhi kéo cô dậy. Vân dựng một lớp gió mỏng trên đầu họ, môi bật máu.
“Đi!” Anh quát.
“Cùng đi,” Vân đáp.
Anh ghét câu đó vì nó không cho phép cậu dễ dàng biến mình thành người ở lại chặn hậu.
Kha mở đường. Cả đoàn tiến từng bước. Anh vừa lùi vừa đánh. Linh giúp cậu đỡ những đòn đến từ góc khuất để cậu còn nhìn được cột đen. Kẻ chỉ huy liên tục bơm Mana vào mảnh ngọc đã nứt. Nút thứ hai nằm ngay giữa lòng bàn tay hắn.
Nút này kín trong ngọc, không có đoạn phép hở dẫn tới. Anh phải chạm vào nó. Cậu lao tới.
Ba lính chắn đường. Anh dồn Mana qua toàn thân, cảm giác nóng bùng dưới xương. Một bước. Tấm khiên đầu tiên vỡ quai. Hai bước. Anh xoay ngọn giáo của người thứ hai, quét chân người thứ ba. Bước thứ ba trượt đi vì chân trái chậm nửa nhịp.
Người đầu tiên bỏ khiên, rút dao đâm vào cổ Anh. Linh báo hướng; cậu nghiêng cằm vừa đủ để lưỡi dao cắt qua tóc. Anh thúc lòng bàn tay vào khuỷu kẻ đó, nghe khớp xương bật ra, rồi giữ vai hắn để khỏi ngã đập đầu xuống đá.
Một sợi xích sáng quấn vào cổ chân cậu. Pháp sư phía sau hàng khiên giật mạnh. Anh mất thăng bằng, đầu gối đập xuống đất. Hai mũi giáo lập tức lao tới từ hai phía.
“Cánh tay trái,” Linh nói.
“Lấy đi.”
Cô tiếp nhận nó trong một nhịp, chộp thân ngọn giáo thứ nhất, đồng thời dẫn Mana về hông để Anh xoay người. Cậu cảm thấy cơ thể mình chuyển động nhanh hơn ý nghĩ; cảm giác ấy vừa hữu ích vừa khiến dạ dày quặn lại. Ngọn giáo thứ hai sượt qua lưng. Anh mượn lực xoay, kéo cả người cầm giáo va vào sợi xích.
Pháp sư mất tập trung. Xích sáng tắt.
“Trả tay,” Anh nói.
“Đã trả.”
Cánh tay trái buông thõng hơi quá mạnh. Anh phải ghì nó vào sườn mới giữ được thanh sắt. Tiếng Linh tới chậm hơn mọi lần: “Đừng đổi hướng nữa.”
Trên trời, hai đầu lửa bên trái lại tìm nhau. Lộc bắn mũi tên cuối cùng, ép pháp sư cúi tránh, rồi quăng cung lên vai để đỡ Khang. Khói đỏ dày thêm, nhưng cậu trai đã khuỵu một gối.
Bắp chân trái lại khuỵu xuống. Linh siết nhóm cơ còn phản ứng, giữ cậu đứng thêm một nhịp.
Anh đập tay vào mảnh ngọc.
Nó vỡ thành bụi.
Nút thứ hai tắt. Cột đen đứt ngang, hai đầu lửa bên trái rũ xuống. Khang buông tay khỏi màn khói; Lộc kéo cậu lùi ngay trước khi lính tràn qua.
Kẻ chỉ huy đâm kiếm vào sườn Anh. Cậu kẹp lưỡi kiếm dưới cánh tay, để nó rạch qua áo rồi đấm lõm giáp ngực hắn. Người chỉ huy văng khỏi tảng đá nhưng vẫn kịp đập tay xuống bùn, gọi một vòng gai khép quanh cậu.
Chân trái Anh đến chậm. Một mũi gai cào dọc bắp chân. Kha lao vào từ bên sườn, chém đứt chùm rễ nối các mũi gai, khiến vòng khép khựng lại.
Anh tận dụng khoảng hở, giẫm vỡ phần ngọc còn dính trên găng tay người chỉ huy rồi thúc khuỷu tay vào dưới tai hắn. Lần này hắn đổ xuống và không gượng dậy nữa.
“Về chỗ Vân!” Kha gắt.
Kha quay lưng chắn những người đang áp tới. Anh lao về phía nút cuối.
“Hai.”
Nút cuối nằm dưới chân đoàn.
Không còn thời gian đào. Anh quỳ xuống, đặt cả bàn tay lên đất. Mana dưới da đổ vào Cấu Tuyến. Đường mảnh xuyên qua bùn, quấn lấy mạch phép đang chạy giữa rễ cây.
Nó không giống hai nút kia.
Mạng rễ đang chống lại đại phép. Nó sống. Nó đau.
Trong khoảnh khắc chạm vào nó, Anh thấy một thứ không thuộc về thị giác: nước lạnh đi qua những mạch gỗ sâu dưới đất, đàn côn trùng co cụm trong các hốc rễ, một cây cổ thụ ở phía bắc đang dồn chút Mana cuối cùng để giữ tổ chim trên cành không cháy. Hàng nghìn nhịp sống chồng lên nhau. Chúng không nói, cũng chẳng van xin cậu. Chúng chỉ cố tồn tại.
Những đường Linh truyền vào cảm nhận đứt quãng, chìm dưới vô số nhịp rung từ rễ. Anh gọi tên cô, chỉ nghe tiếng mình lẫn trong tiếng đất rền.
“Cô có thấy không?”
“Có. Nhưng em không hiểu vì sao một khu rừng lại có thể... muốn.”
“Tôi cũng không hiểu.”
Cậu chưa kịp thấy nhẹ nhõm vì lần này cả hai cùng mù mờ. Áp lực trên trời hạ thêm một bậc. Vỏ cây quanh bàn tay cậu nứt ra, phả khói.
“Không cắt,” Anh nói.
“Nếu không cắt, phép sẽ hoàn tất trong bốn nhịp.”
“Đổi hướng.”
“Chỉ còn một góc rất hẹp không trúng người.”
“Cô tính. Tôi kéo.”
Linh đặt vào đầu Anh một hướng nghiêng rất mảnh.
Anh kéo Cấu Tuyến.
Bầu trời nổ.
Lửa đen không đập xuống cả nhóm. Nó lao chệch lên sườn núi, xé một đường sáng qua đá rồi làm vách núi sụp ngang giữa hai phía. Đám lính ở tuyến đầu kịp lùi, nhưng bụi và cây đổ đã cắt đội hình làm đôi.
Phần Mana còn sót lại không biến mất. Nó trút xuống thành một cơn mưa nóng, mỗi giọt vừa chạm lá đã hóa thành đàn bướm đen nhỏ bằng móng tay. Chúng bay loạn trong khói, đậu lên giáp lính, lên thân cây và cả tóc Khang. Cậu hoảng hốt phủi chúng, chỉ để những con bướm tan thành tro rồi tụ lại ở chỗ khác.
“Đừng chạm!” Như Ý gọi. “Chúng đang tìm Mana.”
Cô ném bó lá khô cuối cùng vào một vũng nước. Mùi cay nồng bốc lên. Đàn bướm đổi hướng, ào xuống vũng nước như một dải lụa đen. Khang lập tức nung nóng bùn quanh đó, giữ chúng mắc lại trong lớp hơi đặc.
Anh muốn nhìn thêm để hiểu chúng, nhưng Linh cắt ngang: “Không. Giác quan của anh đang lệch hơn một nhịp. Nếu ở lại, anh sẽ không phân biệt được bướm thật với dư ảnh.”
Lần này Anh nghe cô.
Vân không bỏ phí một hơi thở. “Rút!”
Cả nhóm lao qua khe vừa mở. Anh vẫn chạy được, dù tay phải run dữ dội và mỗi âm thanh đến tai thành hai tiếng lệch nhau. Một lính đuổi kịp. Anh quay lại đánh rơi kiếm của hắn, đủ để Kha hất người đó trở về bên kia khe đá.
Chỉ khi tiếng quân Đế quốc mất hẳn, Anh mới vịn vào cây.
Thân cây co lại dưới tay cậu. Những đường vân bạc chạy quanh vỏ như mạch máu rồi lặn mất. Anh rút tay về, không chắc mình vừa làm nó sợ hay đó chỉ là phản ứng tự nhiên của một loài cây cậu chưa biết tên.
Yến Nhi bước tới trước Kha, nhưng ông chỉ về phía Anh. “Lo cho cậu ta trước.”
“Ông đang chảy máu.”
“Ta biết máu mình ở đâu.”
“Vậy ông cũng biết ngồi xuống.”
Kha nhìn cô bé thấp hơn mình gần một cái đầu, cuối cùng vẫn ngồi. Như Ý giúp Yến Nhi rửa vết thương. Lộc đi một vòng quanh chỗ nghỉ, thu lại những mũi tên còn dùng được. Khang cạy một mảnh bướm đen đã hóa thủy tinh khỏi đế giày, bị Vân gõ vào tay mới chịu bỏ xuống.
Anh cúi giúp Lộc nhặt một mũi tên, nhưng các ngón cứ khép hụt. Cậu phải kẹp nó giữa hai lòng bàn tay. Lộc nhận lấy, vuốt thẳng chiếc lông đuôi đã cháy mất một nửa.
Vân đứng trước mặt Anh. “Ngươi vừa làm gì?”
“Bẻ hai chỗ. Đẩy một chỗ.”
Vân nhìn bàn tay cậu. “Còn cử động được không?”
Anh thử co các ngón. Ngón út không nghe lời. Cậu chìa tay cho cô thấy.
Vân quỳ xuống, dùng mũi dao vạch ba dấu trên đất. “Đây là ba điểm ngươi vừa bẻ?”
Anh lắc đầu, tự sửa lại vị trí dấu cuối. “Hai điểm đầu thuộc về người dựng phép. Điểm cuối là khu rừng. Nếu cắt nó, có thể chúng ta vẫn thoát, nhưng phần rễ bên dưới sẽ chết.”
“Ngươi biết chắc?”
“Không.”
“Vậy ngươi đã cược đường sống của bảy người vào một thứ mình không biết.”
Câu nói không mang vẻ kết tội. Chính vì vậy, Anh không thể dùng một câu đùa để tránh nó.
“Đúng,” cậu nói. “Nếu tôi sai, mọi người đã trả giá cùng tôi.”
Vân nhìn ba dấu trên đất thật lâu. “Lần sau, nói trước khi cược.”
“Nếu có thời gian.”
“Gọi ta. Kha có thể giữ thêm một bước, Khang có thể che thêm một lần. Đừng để chúng ta chỉ biết đứng chờ ngươi làm gì.”
Anh đã định nhắc cô lúc ấy chỉ còn bốn nhịp. Rồi cậu nhìn Khang đang nhúng hai bàn tay đỏ rộp xuống nước, nhìn Kha nghiến răng để Yến Nhi khâu vết rách. Cậu nhớ câu “đi đi” từ phía màn khói và thôi cãi.
“Tôi sẽ cố,” cậu nói.
“Ta nhận câu đó.”
Kha túm cổ áo Anh, kiểm tra mắt rồi gằn: “Lần sau cậu định tự thiêu mình, báo trước để ta đánh ngất.”
“Mọi người rất thích quyền điều khiển cơ thể tôi.”
“Em từ chối bị xếp cùng ông ấy,” Linh nói.
Anh bật cười. Nụ cười kéo theo cơn đau chạy khắp cánh tay, nhưng Anh vẫn đứng.
Vân gọi mọi người đứng dậy. Anh cúi lấy hành lý của Yến Nhi, lần này luồn cả cẳng tay qua quai. Khang tới đỡ bên còn lại. Hai người không nói gì, cùng bước theo tiếng Lộc gọi phía trước.