Everwrite

Ch 020 — Mặt Nạ Ba Lớp

Lớp vải đầu tiên đổi sang màu tím sau bảy hơi thở.

Anh đếm bằng những hòn sỏi đặt trên đầu gối. Viên thứ bảy vừa lăn xuống, một chấm tím đã thấm qua tấm vải căng trước miệng ống da. Orin ngừng bóp túi khí. Cả hai cúi sát hơn, nhìn chấm tím lớn lên dù hơi thở giả đã dừng.

“Nó còn ăn thứ gì trên vải,” Anh nói.

Sera dùng kẹp nhấc tấm vải, đặt riêng vào bát đá. “Mồ hôi. Chiếc này lấy từ khăn đã dùng.”

Anh nhìn chiếc khăn sạch cuối cùng bên cạnh Yến Nhi. Cô kéo nó về phía túi thuốc trước khi cậu kịp mở miệng. Băng bó cần vải. Mặt nạ cũng cần vải. Một ý tưởng ở đây luôn bắt đầu bằng việc phải xin lấy thứ người khác đang dùng để giữ ai đó sống.

Lớp than nghiền giữ được mười hai.

Sau đó bào tử xuyên qua lớp than, nở ngay trên mặt trong thành một hàng nấm bé bằng đầu kim. Khang tháo mặt nạ nhanh đến mức giật đứt dây buộc. Cậu hắt hơi ra một đám khói tím khiến ba Android đồng loạt lùi lại.

“Không ai được kể chuyện này,” Khang nói, mắt đỏ hoe.

Lộc giơ hai tay. “Ta chưa nói gì.”

“Mặt anh nói.”

“Mặt ta vốn vui.”

Anh tháo chiếc mặt nạ đang đeo để ho. Vân lập tức đẩy bát lương khô ra xa chỗ thử và kéo cậu về phía gió sạch.

“Cậu còn thử bằng phổi mình lần nữa,” cô nói, “ta sẽ bảo Kha buộc cậu vào cột.”

Kha đang cắt vỏ cây, không ngẩng đầu. “Ta có dây.”

“Mọi người chuẩn bị nhanh thật.”

Yến Nhi đặt bát thuốc đắng trước mặt Anh. “Uống.”

Anh ngoan ngoãn uống. Lòng tự trọng không đáng giá bằng việc tránh ba người hợp tác.

Yến Nhi không cho Khang đeo lại chiếc đã hỏng. Cô rửa mắt cho cậu ta, nghe nhịp thở rồi chỉ vào ống da của Orin.

“Thử qua đó trước. Nếu trong ống còn mọc được, đừng đưa lên mặt.”

Khang gật đầu, lần này không cãi. Vệt tím nhạt còn dính ở khóe mũi khiến Anh thôi định nói thêm một câu đùa. Cậu chuyển bát thuốc sang tay trái, nhận từ Orin đầu ống đã làm sạch.

Trời mới qua sáng. Khe gió dưới bậc đá vẫn thổi đều, nhưng mép khoảng sạch đã co lại một bước so với chỗ Mira đặt túi lúc bình minh. Không thể đợi đến khi có đủ vật liệu đẹp mới làm. Cũng không thể dùng gấp làm lý do để thử sai trên phổi mọi người.

Anh nhờ Kha chắn một tấm vải ở phía đầu gió, ngăn bụi thử bay về chỗ nghỉ. Sera đánh dấu chỗ đặt các mẫu bằng mảnh than. Như Ý mở một tấm da nhỏ để ghi dấu của từng mẻ; phần chữ là của Như Ý, những hình tròn xiêu vẹo bên cạnh là của Anh khi muốn sửa mà không giành lấy bút.

Mẻ thử được đặt trong một vòng đá kín. Những bào tử tím chỉ lớn bằng bụi phấn, nhưng khi gặp hơi thở, chúng xòe ra thành hình những con sứa tí hon rồi tìm mọi khe hở để chui vào. Anh căng một màng Mana giữa hai bàn tay, giữ cả đàn lơ lửng.

Chúng không đập vào màng. Chúng bắt chước nhịp Mana của cậu, làm lớp chắn tự mở từng lỗ nhỏ như đang nhận người cùng loài.

“Khá thông minh,” Anh nói.

“Anh đang khen thứ muốn mọc trong phổi mình,” Linh đáp.

“Hai việc đó không loại trừ nhau.”

Đàn bào tử đổi nhịp. Linh nhận ra trước, kéo sự chú ý của cậu sang mép trái. Anh khóa lỗ hở đúng lúc một dải tím suýt thoát ra. Orin úp chiếc chuông thủy tinh xuống, nhốt cả đàn lại.

“Đổi nhịp rồi thử lại,” Orin nói.

Anh định giữ cả đàn thêm một lượt, nhưng lòng bàn tay đã nóng đến mức chuôi dao đặt cạnh tay cũng ấm lên. Cậu rút Mana chậm, để chiếc chuông nhận phần cuối thay mình. Những bào tử va vào thành kính, xòe rồi khép như sứa bị nước bỏ lại.

“Anh muốn giữ chúng để nhìn lâu hơn,” Linh nói.

“Có thể nhìn qua kính.”

“Em biết. Em đang đợi anh tự nói câu ấy.”

Anh đặt hai tay lên nền mát. Qua lớp kính mờ, một đốm tím tách khỏi đàn rồi kéo các đốm còn lại tới vùng hơi nước Orin vừa thở lên mặt ngoài. Anh gọi Sera. Cô không đưa ra kết luận ngay; cô lau sạch một nửa kính rồi chờ. Đàn bào tử rời phần khô, tụ hết sang bên còn ẩm.

Lần này họ không cần một người đeo mặt nạ để biết phải đổi thứ gì.

Orin đặt lên đá ba vật liệu: sợi nấm trắng nhặt ở mép gió sạch, than từ cây đỏ trong túi của Khang và một miếng da Tê Sừng cũ lót đáy bao hàng. “Sương đổi tính theo độ ẩm. Một lớp không đủ.”

Linh phát hiện nhịp đổi trước, nhưng chính Sera nhận ra hoa xương khép lại khi hơi thở mang mùi than. Yến Nhi chọn loại nấm không gây sốt. Orin ép các lớp. Anh dùng Mana tạo những lỗ nhỏ vừa đủ giữ độc mà không chặn khí.

Họ thất bại thêm năm lần. Lớp da đặt ngoài cùng bị sương làm cứng, ép người đeo không há được miệng. Than quá mịn khiến Kha thở như đang kéo cả chiếc xe bằng mũi. Nấm trắng hút độc tốt nhưng tỏa nhiệt; chiếc mặt nạ thử trên Kael bốc hơi như nồi cơm, dù Android không hề phàn nàn.

Yến Nhi tự tay giật nó xuống. “Không biết đau không có nghĩa là được phép cháy mặt.”

Kael suy nghĩ rồi gật đầu. “Tôi sẽ ghi nhớ.”

“Không cần ghi. Lần sau nói ngay.”

Sera đổi thứ tự ba lớp: da ở giữa để giữ hình, than ngoài cùng để làm hoa xương khép lại, nấm trắng sát miệng nhưng được hong cho chết trước. Linh đề nghị cắt các lỗ theo vòng xoắn. Orin phản đối vì khó làm đều. Theo đưa ra một cái đục có bảy răng, giải quyết cuộc tranh luận bằng dụng cụ.

Không ai một mình làm ra chiếc mặt nạ.

Kael cầm chiếc mới lên, sờ vào lớp da đã nguội. “Tôi vẫn có thể thử.”

“Tôi biết,” Sera đáp. “Nhưng lần trước anh giữ im đến lúc da quanh khớp nóng lên. Lần này đổi màu là dừng.”

“Nếu nó vẫn hoạt động?”

“Thì chúng ta sẽ thử tiếp trên ống.”

Kael đặt lại chiếc mặt nạ trước Orin. Anh nhìn cái gật đầu chậm của anh ta, chợt hiểu báo một khó chịu cũng có thể là việc chưa quen. Cậu lấy than vạch ba chỗ trên mép da để màu thấm dễ nhìn hơn. Không phải cảnh báo mới; chỉ là một dấu hiệu người đeo có thể tự xem khi tháo ra, không cần đợi ai nói hộ.

Họ thử với hơi ẩm nóng rồi hơi mát, lần lượt bóp túi khí nhanh và chậm. Mẻ đầu sạch trong ống nhưng có một đường tím chạy quanh mép buộc. Orin đưa chiếc đục cho Theo, còn mình cắt lại miếng da rộng hơn. Lần sau, đường tím dừng ở ngoài. Sera lật mặt trong lên dưới nắng, Yến Nhi rà đầu kẹp qua từng nếp gấp.

Anh ngồi chờ hai người kết luận. Một phần trong cậu vẫn muốn giành lấy chiếc mặt nạ và tự chứng minh nó dùng được. Cậu bóp các đầu ngón còn nóng, để ý muốn ấy qua đi cùng nhịp đau.

“Thử đường ngắn,” Yến Nhi nói. “Có dây. Có người chờ sẵn để thay mặt nạ.”

Khi thử lần cuối, Nara đeo trước. Cô đi qua mốc thứ ba, thứ năm rồi biến sau một vách đá. Chưa có tín hiệu cầu cứu.

Mười nhịp trôi qua. Rồi hai mươi.

Lần này, Kael không đứng yên giữ đầu dây. Anh ta cùng Kha chuyển tới mốc thứ ba, còn Anh chờ ở mốc đầu với một chiếc mặt nạ sạch trong túi. Theo đã buộc nút lớn ở chỗ phải quay lại, để Nara sờ được dù kính phủ sương. Dây vẫn trả về một nhịp ngắn theo khoảng đã hẹn.

Một đợt gió ép sương xuống sát đất. Những bông hoa xương biến mất trước, rồi chân Kha. Anh chỉ còn thấy vai ông qua lớp tím. Linh nhắc cậu nhìn đường dây, đừng cố tìm hết mọi người cùng lúc. Dây căng nhẹ, thả, rồi lại căng. Nara còn di chuyển.

Anh nhìn về chỗ nghỉ. Vân cúi xuống sổ rồi ngẩng lên ngay khi dây động. Orin tháo cái đục bảy răng, lắp lại, thử trên một mảnh da bỏ. Không ai hỏi đã đủ lâu chưa.

Anh vẫn siết tay.

“Cô ấy đã chọn,” Linh nói.

“Anh biết.”

“Anh đang chuẩn bị chạy vào.”

“Anh cũng có quyền chọn.”

Nara quay về trước khi cuộc tranh luận kết thúc. Trên vai cô là một bó cỏ xanh không bị độc ăn. “Có nước phía đông. Và dấu chân người.”

Khớp cổ chân cô còn dính bùn bạc. Mặt nạ đã tím ở lớp ngoài nhưng bên trong khô và sạch. Sera không hỏi cảm giác thế nào; cô tháo từng lớp, soi dưới ánh đèn rồi mới cho phép mọi người thở phào.

“Bao nhiêu?” Vân hỏi.

“Nhiều. Có trẻ em.”

Nara đặt mảnh kính đen cạnh bó cỏ, dùng ngón tay vẽ lên bụi một đoạn vách đá. Dấu chân nằm ở phía bên kia dòng nước. Có dấu giày chồng lên vết kéo đồ; cô đã không đi theo vì nút dây báo quay về đã tới tay.

Vân nhìn lớp lọc ngoài đổi tím, gật đầu. “Chúng ta giữ được đường ra suối trước. Nếu họ còn ở gần, sẽ cần nước như mình.”

Anh muốn hỏi vì sao không đi tìm ngay. Rồi cậu nhìn những mảnh lọc chưa ép xong, Khang còn đỏ mắt và bàn chân Nara đang được Sera lau bùn. Một cuộc cứu người bắt đầu bằng việc đủ sức tới chỗ họ. Cậu nhấc chiếc đục Theo vừa đặt xuống, thử một hàng lỗ trên phần da Orin đưa.

Lỗ đầu lệch. Orin chỉ xuống nếp gấp mà không cười. Anh làm lại.

Chiếc mặt nạ ba lớp được chuyền tay. Theo và Dane dựng khung ép. Như Ý cắt dây bằng nhau. Khang dùng lửa hong than nhưng bị Orin bắt làm lại vì cháy quá tay. Đến hoàng hôn, hai mươi hai chiếc mặt nạ treo trên bậc đá như những khuôn mặt đang ngủ.

Mỗi chiếc mang một dấu riêng. Như Ý buộc chỉ đỏ cho người hữu cơ, chỉ xanh cho Android dù Nara hỏi tại sao phải chia màu. Như Ý im một lúc rồi tháo hết, thay bằng ký hiệu tên của từng người.

“Đỡ nhầm,” cô nói.

Nara nhìn tên mình trên dây buộc. “Được.”

Anh đeo chiếc cuối cùng. Sương tím tràn qua, vẫn có vị đắng nhưng không còn cắn phổi.

“Đi tìm nước,” Vân nói. “Sau đó tìm những dấu chân.”

Lần đầu tiên, cả đoàn bước vào nhịp thở của thung lũng mà không phải chạy trốn nó.

Đàn bào tử bám quanh mặt nạ thành những quầng sáng tím. Xa xa, các bông hoa xương lần lượt khép lại khi ngửi thấy than. Con đường phía đông hiện ra dưới chân họ, mỏng và quanh co như một nét mực vừa được viết lên sương.

Anh không còn dùng phổi mình để thử. Cậu đi giữa đoàn, giữ màng Mana quanh những người có mặt nạ yếu nhất. Đến khi người cuối cùng vượt qua vùng lõi, hai cánh tay cậu đã nóng ran, nhưng không ai phải quay lại.