Everwrite

Ch 030 — Bữa Bếp Chung

Hồng Quế cho phép Anh chạm vào bếp lần thứ hai.

Nhiệm vụ vẫn là rửa nồi.

Chiều hôm sau Độc Triều, cậu ngồi trên một bậc thấp, kê nồi giữa hai đầu gối để khỏi phải với. Mép nồi còn hay xuất hiện lệch về bên phải trong mắt. Anh đặt bàn tay lên vành trước, lần theo phần kim loại thật rồi mới đưa miếng cọ vào. Cách ấy chậm nhưng không làm cậu đánh rơi thêm thứ gì.

Hồng Quế mang tới chiếc ghế thấp đặt bát sạch trong tầm tay cậu. Anh thử với một lần, tìm được mép ghế rồi gật cảm ơn.

Linh nhắc Anh nghỉ khi ngón tay bắt đầu run. Cậu đặt miếng cọ xuống, nhìn Theo chỉ Dane tháo nẹp tường. Mỗi lần khớp mới đi quá nhanh, Theo dừng, làm lại chậm cho người học nhìn.

Dane thử gõ đầu nẹp ba tiếng trước khi rút. Từ cửa nhà, đứa trẻ hôm trước đã treo túi trên móc gõ đáp bằng mẩu gỗ. Nó bỏ tiếng cuối; Dane chờ hụt rồi bật cười. Theo cũng cười, phải đặt búa xuống mới chỉ tiếp được. Lát sau đứa trẻ tự thêm tiếng còn thiếu, nhưng lần này hai người đã mải giữ nẹp, không ai đáp kịp.

Sera kiểm nhiệt, Orin sửa hai góc khớp cọ. Những người vừa nâng cấp đổi ca để học lại động tác. Anh nhận phần ngồi rửa, để xưởng tiếp tục công việc của nó.

Đến lúc trời sẫm, ba mươi sáu người ngồi quanh những bậc đá, chuyền nhau bánh gói lá, canh rễ ngọt và thịt mà Hồng Quế xác nhận là Tê Sừng. Đèn độc đã được Mộc Lâm bọc trong nan tre; ánh tím dịu đi như trăng mắc trong lồng.

Anh định khen cách bọc. Mộc Lâm đang đứng trên thang nhắc đừng kéo dây đèn để thử, làm cậu đành giữ lời khen cho tới lúc ông xuống.

Không ai có đủ bát. Người ăn xong đem rửa ở máng dành riêng, lấy nước sạch rồi trả nước đã dùng về chỗ lọc đã thử lá. Trẻ con tranh những chiếc bánh có góc cháy. Kha và Kael cùng nhấc nồi canh, sau đó mất một lúc để thống nhất ai cần nhường chân trước. Bên máng độc ngoài trại, một con Tê Giáp non nằm cuộn tròn, thỉnh thoảng phì sương qua hàng rào.

Mira đưa phần mềm cho người còn sốt, chờ ông giữ chắc bằng cả hai tay rồi mới đi tiếp. Bà mẹ từng rụt tay trước khớp cổ tay cô đã chờ cạnh đó. Bà đưa chiếc bát vừa rửa, nhận phần cho con rồi tự dịch sang để người sau bước tới. Anh nhìn theo Mira, nhận ra chẳng ai đang nối nguồn từ ngoài vào cô nữa.

Mira vẫn phải nghỉ giữa hai lượt mang nồi nặng. Nhưng khi trở lại, cô không cần chờ ai cấp nguồn để đưa bát cuối tới tay người ăn.

Vân tới cạnh Anh với cuốn sổ khép. Cô hỏi tay còn lệch không. Cậu đáp còn, chỉ chiếc ghế Hồng Quế đã kê. Vân đặt sổ vào đầu bên kia bàn, giữ khoảng cậu cần dùng trống rồi mới đứng lên gọi mọi người.

Cô không đọc lại mọi việc đã làm. Cô chỉ nói điều cần thống nhất trước khi nhận thêm một ngày sống chung: phần ăn theo nhu cầu và khả năng góp sức, không theo giống loài; việc chung do người có chuyên môn phụ trách; khi khẩn cấp, Anh quyết định cuối.

“Trước quyết định ấy, ai thấy nguy cơ phải nói,” Vân tiếp. “Kể cả khi cậu ấy đang rất chắc mình đúng.”

Mộc Lâm hỏi mái nhà thuộc về ai. Vân trả về cho ông cùng nhóm dựng. Hồng Quế không cần hỏi phần bếp; bà chỉ nhìn chiếc muôi rồi nhìn Anh. Cậu giơ hai bàn tay còn mùi cát rửa nồi, khiến tiếng cười lan qua ba bậc đá.

Kha đợi tiếng cười lắng mới hỏi ai giữ việc sơ tán nếu Anh ở ngoài tuyến. Vân nhận phần ấy, chỉ những người đã thay cô dẫn từng nhóm qua cửa sau đêm trước. Anh nghe hết, xác nhận những việc mình giao và nhận phần quyết định không thể đẩy sang người khác. Cậu không gọi việc mọi người đã tự làm được là giúp mình một tay.

Sau bữa ăn, Nara tới trước chỗ cậu ngồi.

Nara mặc vải ngoài giáp, chờ Anh đặt bát xuống. Các Android khác rời việc theo lượt; có người nhờ giữ bát, có người tự đem trả rồi mới tới.

Mira đứng cạnh Rin. Theo cất búa khỏi chân trẻ nhỏ, Meli chọn chỗ thấy máng độc. Orin tới cuối, tay mới vẫn bọc vải theo lời Sera.

Nara quỳ một gối.

Anh đặt tay lên bậc, định đứng dậy. Cơn lệch kéo mặt đá sang bên; cậu dừng, giữ tay ở điểm tựa.

“Nghe cô ấy trước,” Linh nói.

Nara nhìn thẳng cậu. “Anh đã phá xiềng. Khi tôi nói tên mình, anh gọi đúng cái tên ấy. Khi tôi từ chối, anh vẫn cứu người cùng tôi.”

Cô đặt bàn tay lên đầu gối, không lên Vĩnh Tâm.

“Tôi tự chọn trung thành tuyệt đối với anh. Tôi sẽ nói khi thấy anh sai. Khi anh đã nghe và quyết định cuối, tôi sẽ tuân theo. Đây là lời của tôi, không phải của lõi.”

Anh chờ hết câu, nhớ bàn tay đã giơ lên ở cửa xưởng trước khi cậu kịp gọi.

“Đứng lên để tôi nhận lời của cô,” cậu nói.

Nara đứng. Anh gọi tên cô, nhận lòng trung thành và hứa sẽ không dùng nó để lấy lại quyền lựa chọn mà họ đã cùng phá khóa mới có được. Cô gật một lần rồi bước sang bên, chừa chỗ cho Kael.

Kael không quỳ. Anh ta đặt khiên cạnh bậc, bàn tay còn giữ quai.

“Tôi đã quen đứng ở nơi người khác chỉ. Đêm qua tôi chọn cửa ấy vì phía sau có người cần giữ.” Anh ta nhìn Anh. “Tôi chọn đứng cùng anh từ đây. Mệnh lệnh cuối của anh, tôi nhận. Người anh nhận là dân, tôi bảo vệ.”

Anh nhìn vết nứt trên mép khiên. “Tôi nhận. Và tôi phải biết lúc nào cần thay người giữ cửa.”

Kael buông quai khiên sau câu ấy. Anh ta tới ngồi gần Kha, để khoảng trước mặt Anh lại trống.

Orin bước vào, không mang bản vẽ.

“Tôi sẽ dựng và sửa dưới quyền anh,” anh ta nói. “Nếu quyết định của anh tệ, tôi nói tệ. Nếu anh vẫn quyết sau khi nghe đủ, tôi làm phần của mình cho đến cùng. Tôi đã chọn người chỉ huy, không bán lại tay tôi.”

“Cậu sẽ còn phải sửa nhiều,” Anh đáp.

“Tôi biết.”

Theo bật cười khẽ. Anh nhận lời Orin, hứa giữ tên người thiết kế cả khi mình đặt yêu cầu. Người thợ đưa tay bắt tay cậu rồi trở về chỗ ngồi.

Sera đợi tới khi xưởng phía sau có người nhận ca kiểm nguồn. Cô xác nhận các chốt dừng vẫn ở nguyên nơi mỗi người đã chọn, rồi mới nói với Anh.

“Tôi chọn trung thành với anh. Tôi sẽ báo điều cơ thể người bị thương còn chịu được, dù câu ấy làm chậm kế hoạch. Tôi trao anh quyền chỉ huy phần việc của tôi, không trao một lý do để im khi thấy người bị dùng như vật liệu.”

“Tôi sẽ nghe, Sera.” Anh nhận lời cô. Tia giữ giúp chiếc ghế khi Sera trở về ngồi.

Lyra nhìn lên khoảng trời ngoài mái trước khi quay về phía Anh.

“Tôi sẽ mang về cả điều anh không muốn nghe. Sau đó, con đường anh chọn là đường tôi đi.”

Anh gọi tên Lyra, nhận lời. Cô nghiêng đầu đáp rồi nhường chỗ cho Mira.

Mira cầm một viên sỏi dẹt. Anh nhận ra loại cô đã dùng đếm phần ăn khi kho còn là một túi lương kê trên đá.

“Tôi giữ kho cho cộng đồng anh dẫn,” cô nói. “Tôi sẽ theo lệnh anh, và báo ngay khi phần còn lại không đủ. Tôi không muốn ai được cứu khỏi xiềng rồi đói trong im lặng.”

Cô đặt viên sỏi lên bậc, không trao cả chùm chìa khóa. Anh nhận lời Mira rồi đẩy viên sỏi về phía cô. “Phần của cô vẫn tính trong đó.”

Mira khép tay mang sỏi về. Như Ý đã để một phần mềm cạnh chỗ cô ngồi; lần này Mira ăn trước khi lấy thêm cho người khác.

Rin đứng tiếp. Cô đã rửa sạch bùn nhưng một vệt bạc còn nằm trong kẽ móng.

“Tôi nghe được những thứ dưới nền mà nhiều người không nghe. Tôi chọn dùng điều ấy cho anh, trung thành với quyết định anh nhận trách nhiệm. Nếu dòng nước đổi, tôi sẽ gọi, dù anh đang nói với ai.”

“Gọi đủ lớn để tôi dừng, Rin.” Anh nhận lời. Cô cười nhẹ, về ngồi bên Mira.

Dane đặt tay lên bậc, thề theo Anh và làm công cụ cho những đôi tay khác khỏi chịu lực tới gãy. Anh gọi tên, nhận lời. Dane gật, kê lại chiếc ghế lệch trước khi lùi.

Lio đứng nơi nhìn được lối vào, thề mang cảnh báo về trước nguy hiểm và tuân quyết định cuối của Anh sau khi báo đủ. Anh nhận lời, chỉ phần ăn còn đợi. Kha gật rằng đã có người gác; Lio mới về ăn nốt.

Ena bước tới với một dải vải còn vắt trên vai. Đó là dải dùng kê cổ người bị độc đêm trước.

“Tôi chọn làm người của anh,” cô nói. “Tôi sẽ theo lệnh cứu người anh giao. Trong đám người ấy, ai yếu nhất tôi đưa ra trước, dù họ gọi chúng ta là gì.”

“Tôi nhận, Ena.” Cô gấp dải vải lại, giữ trên tay.

Kiro nhìn chốt trên bàn tay, thề dưới quyền Anh sẽ tháo bẫy trước khi người khác phải trả giá vì không biết nó ở đó. Cậu gọi tên Kiro, nhận lời và chờ anh ta mở bàn tay rồi mới quay sang Meli.

Meli vẫn đứng nơi thấy máng độc.

“Tôi đã đổi câu trả lời một lần trước khi nằm xuống,” cô nói. “Hôm nay tôi biết mình đang chọn gì. Tôi trung thành với anh, theo quyết định cuối của anh. Và tôi sẽ nhắc về những sinh vật không đứng ở đây để tự xin một chỗ sống.”

Anh nhận lời Meli. Qua vai cô, cậu thấy Tê Giáp non vẫn ngủ sát hàng rào. Cô trở về chỗ nhìn được nó.

Còn ba người.

Theo đặt búa ngang lòng bàn tay, không dâng nó lên như món đồ mình phải bỏ lại.

“Tôi sẽ xây theo lệnh anh và truyền lại những gì tôi biết,” anh ta nói. “Tôi chọn trung thành với anh. Tôi muốn tới một ngày nghe tiếng búa mà phải quay lại xem có đúng người mình đang nghĩ không.”

Anh chạm cán búa nhận lời Theo, nhìn Dane đang nhích ghế chừa chỗ. Hai người thợ lại ngồi cạnh nhau.

Tia tới tiếp, bàn tay để rời khỏi chốt trên ngực.

“Tôi chọn anh,” cô nói. “Tôi sẽ trung thành và làm đến cùng phần anh giao. Nhưng trước khi lòng can đảm thành tự hủy, tôi sẽ nói dừng để anh tìm cách khác. Tôi muốn lời của mình còn nói được vào ngày mai.”

Anh nhìn mặt Tia, nhận lời bằng giọng chậm. Cô đáp một tiếng rồi trở lại cạnh Sera.

Aron là người cuối. Anh ta cười trước, một tiếng nhỏ không cần ai kiểm tra.

“Tôi theo anh. Không vì có lệnh phải thấy vui.” Anh ta ngừng, tìm tiếp câu bằng chính giọng mình. “Tôi sẽ trung thành với anh cả lúc không vui. Và nếu còn cười được, tôi muốn người khác nghe thấy.”

Anh nhận lời ấy. Đến đây cậu mới nhận ra mình đã giữ vai căng suốt mười lăm lần gọi tên. Cậu thả lỏng, đợi cơn lệch trước mắt dịu rồi nhìn quanh từng người vừa nói.

Không dụng cụ ghi lệnh nào được mang tới. Không có sợi Mana nối từ cậu sang các lõi. Những lời thề đã kết thúc mà nhịp sáng trong mỗi người vẫn là nhịp riêng trước đó.

“Tôi nhận lòng trung thành của mọi người,” Anh nói. “Nhận cả phần phải nghe và quyết cho đúng. Tôi không hứa mình sẽ không sai. Tôi hứa không dùng điều mọi người trao để biến mọi người trở lại thành tài sản.”

Vân đứng bên cạnh, cầm cuốn sổ vẫn khép. Khi Anh nói xong, cô đẩy bát canh đã nguội vào đúng tầm tay cậu.

“Lãnh đạo cao nhất mà quên ăn.”

“Tôi đang nghe.”

“Bây giờ ăn. Người khác cũng còn phần của họ.”

Anh chạm vành bát trước rồi mới nhấc. Vân giữ đĩa bánh khỏi trượt khi cậu với, sau đó quay sang trả lời Hồng Quế chuyện nước sáng mai. Cậu ăn giữa những tiếng nói trở lại quanh bếp, không cần được đặt ở giữa chúng.

Như Ý treo tấm gỗ có ba mươi sáu cái tên bên kho. Khang hỏi nơi này sẽ được gọi thế nào trên bản đồ. Những cái tên đưa ra nhiều đến mức Hồng Quế bảo ai nghĩ tiếp vẫn phải rửa bát. Cuối cùng một đứa trẻ chỉ xuống những bậc đang giữ mái, bể nước và bếp.

“Bậc Đá.”

Anh nhìn dưới chân mình, gọi lại cái tên. Vài người bên bếp gọi theo.

Linh nhờ cậu nhìn lên bậc cao. Qua chỗ mái vừa vá còn thấy cây bạc bên bể; dưới tán là đường lấy nước sạch. Ba căn trú ôm khoảng bếp, cửa phòng chữa mở về lối đủ rộng cho cáng. Góc xưởng thấp hơn đã có mái, một bên vách còn chống tạm sau Độc Triều. Đèn nan tre nối những chỗ sáng ấy bằng ánh tím nhạt. Rãnh nước bẩn vòng ở mép ngoài, tránh bếp rồi tới nơi Rin đặt lá thử.

“Hôm tới đây chỉ có một khoảng gió sạch,” Anh nói.

“Em nhớ anh đứng mãi mới đặt chân xuống.”

Cậu chạm vành bát. Chân vẫn chưa hết lệch, nhưng ngoài khoảng mình ngồi đã có những người tự biết đi đâu, làm gì.

“Anh còn muốn xem phía bên kia núi,” cậu nói nhỏ với Linh. “Em muốn xem gì?”

“Dòng nước trên bản đồ của Vân. Em muốn biết nó chảy khác nét mực thế nào.”

Anh cười. “Vậy phải mang về một bản tốt hơn.”

Vân nghe câu cuối, kéo cuốn sổ gần lại. Cậu xin một trang để chép đường đi, giữ bản còn lại ở kho. Nếu mai tới chỗ tìm gỗ mới, người ở nhà cần biết đường mà gọi. Vân đưa giấy; bên ngoài hàng rễ, tiếng người vẫn mất trong sương. Anh đánh một dấu ở chỗ phải quay về báo tin, chưa vẽ đường xa hơn.

Cậu muốn đi xem dòng sông ấy. Và muốn trở về kể nó cho những người đang ngồi quanh bếp này.

Trong căn phòng không cửa, cô gái mở mắt.

Những đường sáng chạy dưới tường chia bóng tối thành các ô đều nhau. Miên đã đếm chúng vô số lần. Mỗi khi tới ô cuối, cô quên mình đã bắt đầu từ đâu và lại đặt ngón tay ở vạch gần nhất.

Lần này một âm rung lạ chen vào khoảng im. Rồi âm thứ hai, thứ ba, tới khi cô không còn đếm bằng những ô trên tường được nữa. Có nhịp nặng, nhịp mảnh, một nhịp luôn nghỉ ngắn trước khi trở lại.

Mười lăm.

Miên không biết chúng ở đâu. Cô chỉ biết chúng không thuộc căn phòng này, nơi mọi âm thanh thường mất đi trước khi kịp có tiếng đáp. Cô áp bàn tay lên tường. Phía bên kia không còn hoàn toàn lặng.

Một cái tên tới cùng mùi khói bếp mà ở đây không có. Tiếng bát chạm nhau. Cảm giác thoáng qua của một bàn tay lớn hơn đặt trên đầu, rồi rút mất khi cô muốn giữ.

Lê Anh.

Miên đưa tay lên ngực, không biết vì sao đau. Cô lặp cái tên trong đầu, sợ phát ra tiếng sẽ làm nó biến đi như những lần đếm.

Một giọng vô hình bảo cô ngủ lại.

Giọng dịu dàng, kiên nhẫn. Miên đã từng nằm xuống trước khi hỏi tại sao. Lần này cô giữ bàn tay trên tường thêm một chút, để nhịp sáng ngoài kia đi qua những ngón tay.

“Nằm xuống.”

Cô cúi người, nhưng không về chỗ nằm. Móng tay cào lên nền, tạo một vệt rất nhỏ. Miên khắc hai chữ vừa nghe, nét sau chồng nét trước vì không biết chúng sẽ ở lại bao lâu.

Đá tự lành. Chữ đầu mất trước khi chữ cuối xong.

Cô nói tên ấy thành tiếng.

“Lê Anh.”

Một nhịp sáng đáp lại, xa đến mức cô không chắc mình có nghe thật. Miên vẫn đặt móng tay vào vệt sắp mất, khắc thêm lần nữa.