Everwrite

Ch 006 — Săn Ngược

Vân không chạy thẳng khỏi tiếng tù và.

Tiếng đầu tiên đến từ phía bắc. Tiếng thứ hai vang ở phía đông, cao hơn và ngắn hơn. Vân giữ cả nhóm đứng yên tới khi tiếng vọng tan hết, rồi chỉ về phía bắc.

“Họ muốn dồn chúng ta xuống nam,” cô nói với Kha. Ông gật, rẽ bụi cây mở đường.

Anh không cần hỏi vì sao. Cậu đã nhìn bản đồ đủ lâu để nhớ phía nam là vùng đất tự nuốt đường.

Cô dẫn cả nhóm vòng qua một dải cây đỏ, để Lộc kéo một cành gai qua dấu chân, rồi quay ngược lại trên lòng suối cạn. Kha đi cuối, thỉnh thoảng thả một hạt giống xuống bùn. Hạt nảy thành bụi cỏ có mùi giống người.

Yến Nhi xóa máu Lộc khỏi đường đi bằng nước thuốc. Như Ý đảo áo choàng của mọi người, để mặt vải dính lân tinh quay vào trong. Khang đốt một nhúm tóc thú ở lối rẽ. Sáu người không chỉ chạy; mỗi người xóa một phần câu chuyện họ để lại.

Anh đi ở giữa và nhận ra mình là dấu vết khó giấu nhất. Mana trong cơ thể làm hoa ven đường quay theo. Cậu thử ép nó xuống, những đường sáng dưới da mờ đi nhưng đầu lập tức nặng như thiếu không khí.

“Đừng,” Linh nói. “Mana đang giúp cơ thể anh hoạt động nhiều hơn anh tưởng.”

“Vậy tôi là cây đèn biết chạy.”

“Một cây đèn nói nhiều.”

Anh nhìn vệt khói Khang để lại, rồi nhìn đường họ vừa vòng qua. Toán lính lần theo mùi sẽ đi ngang bên kia dải cây đỏ. Cậu định hỏi Linh họ còn cách bao xa thì Vân ngoái lại.

Cô ra hiệu cậu giẫm vào dòng nước cạn thay vì rêu. Anh làm theo. Mặt nước lạnh chạm tới mắt cá, khiến những cánh hoa bên bờ thôi quay về phía cậu.

Cả nhóm dừng ở một khe đá có hai lối vào. Vân phân công rất nhanh: Kha giữ lối hẹp, Lộc lên sườn cao, Khang giấu lửa trong lớp lá ướt. Yến Nhi và Như Ý chuẩn bị cáng cùng đường rút.

Trên vách khe có những vệt móng phát sáng khi ai nói to. Anh nhặt một chiếc vỏ côn trùng rỗng dưới chân, thấy nó còn giữ hơi ấm dù sương phủ khắp mặt đất. Vân lấy chiếc vỏ ấy đặt lên mô đá, chỉ cho Khang lớp lá ướt bên dưới. Cô quay sang cửa còn lại, gọi thử tên Kha. Tiếng ông đáp nghe rõ dù chẳng thấy người.

Anh chờ tới khi những người khác đã vào chỗ. Cậu vẫn đứng bên đống vỏ rỗng.

“Còn tôi?”

“Đứng cạnh ta,” Vân nói. “Nhìn. Nói điều ngươi thấy. Không tự ý lao ra.”

“Nếu tôi thấy cách kết thúc nhanh?”

“Nói với ta.”

“Nếu không kịp?”

Vân nhìn thẳng cậu. “Cứu người trước. Đừng đuổi theo chiến thắng.”

Câu nói ấy Anh hiểu không cần Linh dịch lại.

Anh kéo thanh sắt sát chân, tránh chạm vào vách đang sáng theo tiếng nói.

Toán truy đuổi tới sau nửa giờ. Mười một người mặc áo giáp xám, di chuyển thành hai hàng. Kẻ đi đầu cầm một cành cây cong. Mỗi lần hắn xoay cành, đầu gỗ lại chỉ về dấu mùi Kha để lại.

Họ mang dấu mặt trời bị chém đôi trên vai. Một người kéo theo con chó không da, toàn thân bọc trong những dải bùa. Con vật không ngửi bằng mũi; nó nếm Mana bằng lưỡi dài chạm đất.

Khi đi ngang nơi Anh đã ép ánh trong da xuống, nó dừng lại. Bùa quanh cổ rung.

“Nó thấy dấu của anh,” Linh nói.

Anh đặt tay lên vách. Những vệt móng phát sáng đáp lại Mana, chạy sâu vào khe. Cậu không thể xóa mình, nhưng có thể kéo dấu thành nhiều hướng.

Con chó ngẩng đầu, bối rối trước hàng chục nhịp giả cùng xuất hiện.

Họ không phải đám lính vụng. Hai người kiểm tra trên cao trước. Pháp sư đứng giữa, tay luôn chạm vào túi bột bạc. Chỉ huy giữ khoảng cách đủ để không ai hạ được hắn trong một lần lao tới.

“Người dò đường bị đánh lừa nhưng pháp sư không tin,” Linh nói.

Pháp sư là một phụ nữ nhỏ người, tóc cạo nửa đầu. Cô ta không nhìn dấu vết, chỉ quan sát lá cây. Nơi nhóm Anh đi qua, hoa vẫn quay theo lượng Mana còn vương lại. Dấu mùi giả lừa được cành dò đường, không lừa được khu rừng.

Anh chỉ cho Vân bằng hai ngón. Cô theo ánh mắt cậu, thấy người pháp sư rồi đổi tay ra hiệu cho Khang.

Anh thấy Linh nói đúng. Pháp sư nhìn bụi cỏ giả, rồi nhìn lòng suối. Bột bạc bay khỏi tay cô ta, kết thành những con muỗi sáng và tỏa ra hai bên.

“Chúng tìm hơi ấm,” Anh nói với Vân.

“Còn con chó?”

“Tìm Mana. Tôi có thể giữ nó.”

“Không lao ra.”

“Tôi nhớ.”

Vân nhìn như thể chưa tin trí nhớ ấy tồn tại quá một phút.

Cô không hỏi làm sao biết. “Khang.”

Cậu trai đặt tay lên lớp lá ướt. Một luồng hơi nóng chạy sang bờ đối diện. Đàn muỗi sáng đổi hướng.

Chỉ huy giơ tay. Bốn lính tách đội hình, tiến vào bẫy.

Pháp sư vẫn đứng ngoài. Cô ta lấy từ túi một nắm hạt đen, thả lên gió. Mỗi hạt mọc cánh, bay tới những điểm Mana giả Anh vừa kéo. Ba hạt nổ, xóa ba dấu. Những hạt còn lại tiếp tục tìm.

“Cô ta đang gỡ đường giả của chúng ta,” Linh nói.

“Vậy cho cô ta một đường thật đủ hấp dẫn.”

Anh để ánh Mana dưới tay lóe lên rồi tắt. Con chó giật xích. Pháp sư nhìn đúng vào khe, nhưng để bắt được cậu, cô ta phải bước qua điểm Khang đã nung dưới lớp lá.

Vân chờ đến khi người cuối trong nhóm bốn lính bước xuống dưới giá đá. Toán còn lại dừng ở cửa khe; Anh vẫn thấy vai người pháp sư qua khoảng trống giữa hai tấm khiên.

“Bây giờ.”

Kha đạp đổ giá đá. Lộc bắn cắt dây khiên. Khang làm bùng lớp lá ướt thành màn hơi dày. Bốn người trong khe dạt vào nhau, gọi đồng đội bên ngoài tới giúp. Hàng khiên ở cửa lập tức tràn xuống; người pháp sư lách sang bên, tránh lớp lá đang bốc hơi.

Con chó lao vào trước, kéo người giữ xích ngã chúi khỏi hàng khiên. Anh giật sợi xích khỏi tay người lính rồi quấn quanh một mỏm đá. Con vật cắn về phía Mana trên tay cậu, làm bùa ở cổ căng đến nghẹt.

Mỗi lần vòng bùa thít lại, con chó lại giật về phía cậu dù bốn chân cào ngược xuống đất. Anh chộp nút ngoài cùng, giật rách dải giấy đang cháy sáng. Con vật ngã lăn. Nó thở hồng hộc, thu chân dưới bụng và không cố cắn cậu nữa.

“Nó không đuổi nữa,” Linh nói. “Người giữ xích đang rút dao.”

“Không giết,” Vân nói với Anh. “Nếu có thể.”

“Tôi cũng định vậy.”

Anh lao vào.

Cậu vào trận sau Kha đúng một nhịp, không trước. Thanh kiếm của người đàn ông tóc hoa râm đẩy chiếc khiên đầu tiên lệch sang phải. Anh dùng khoảng hở, đánh vào cổ tay chứ không vào cổ. Người lính thứ hai quay giáo; Linh báo hướng, Anh tự hạ vai để mũi giáo đi qua trên đầu.

Vân ở ngoài màn hơi, liên tục gọi tên người cần đổi vị trí. Anh không hiểu vì sao cô nhìn được giữa lớp trắng, cho đến khi thấy các hạt lân tinh trên tóc đồng đội đã được Như Ý buộc thành những hình khác nhau. Chi tiết nhỏ ấy đã được họ chuẩn bị trước khi cậu đến.

Người lính đầu tiên chém ngang. Anh đỡ cổ tay hắn, xoay khuỷu và đẩy Mana đúng lúc bàn chân hắn rời đất. Hắn bay vào người thứ hai. Anh đá thanh kiếm của kẻ thứ ba lên cao, chộp chuôi giữa không trung rồi dùng sống kiếm đập vào mũ trụ.

Trong màn hơi, cậu chỉ thấy được nửa thân trên của người đối diện. Một sức ép mảnh hiện bên vai trái, đúng nơi Linh vừa chỉ. Anh quay chuôi kiếm về phía ấy, chặn bàn tay đang vươn tới cổ áo.

Một mũi tên phép lướt qua má.

Nó để lại đường lạnh như băng. Qua lỗ hở vừa bị quạt ra trong màn hơi, Anh thấy pháp sư vẫn ở cửa khe. Cô ta chỉ cho một lính kéo hơi sang bên, còn mình đứng cách lớp lá nung một bước. Ánh Mana cậu cố tình để lộ đã kéo cô ta tới, nhưng không khiến cô bước vào bẫy.

Anh quay sang pháp sư.

Cô ta đã bỏ đàn muỗi. Bột bạc quanh người kết thành sáu mũi gai.

“Chúng đổi hướng giữa đường,” Linh cảnh báo.

“Vậy đừng né sớm.”

Sáu mũi gai phóng tới.

Mỗi mũi để lại một đường bạc trong không khí. Anh vừa nghiêng trái, đầu gai đã cong theo. Trong cảm nhận Linh truyền tới, hai quỹ đạo chạm nhau ở sát người pháp sư.

“Tới gần cô ta,” Linh nói. “Chờ gai đầu tiên qua vai rồi hãy đổi hướng.”

Anh chờ đến khi nghe tiếng Vân nín thở, rồi dồn Mana xuống chân. Cơ thể bứt khỏi vị trí. Những mũi gai bẻ theo Anh. Anh chạy thẳng về phía pháp sư, đổi hướng hai lần ở khoảng cách ngắn đến mức bắp chân nóng rát.

Ba gai cắm vào đất. Hai gai va nhau. Gai cuối cùng vẫn theo sát gáy.

Ở lần đổi hướng tiếp theo, bắp chân co trễ. Anh hụt đà, bàn chân cày một rãnh trên lá ướt. Linh giục cậu thu bước ngắn lại; mũi gai cuối đã rít ngay sau cổ.

“Vai phải cho em,” Linh nói.

“Đồng ý.”

Cô kéo vai Anh hạ xuống. Mũi gai bay qua, đâm trúng túi bột bạc của pháp sư.

Một đám sáng nổ ngay trước mặt cô ta.

Pháp sư nhắm mắt nhưng vẫn đọc nốt câu lệnh. Những hạt bạc trong túi vỡ cùng lúc, đóng thành một lớp giáp quanh người cô ta. Anh chuyển cú đấm xuống thấp, đánh vào nền. Đá bật lên làm lớp giáp mất cân bằng; cậu mới bước vào trong tầm tay.

Anh tới nơi trước khi cô ta nhìn lại được. Một cú đánh vào bụng, một cú vào cổ tay. Pháp sư quỵ xuống, còn Anh chộp lấy cổ áo để cô ta không đập đầu vào đá.

“Mười người đã nằm xuống hoặc buông vũ khí,” Linh nói. “Tên chỉ huy đang rút.”

Anh quét nhanh chiến trường. Kha đã buộc bốn lính nằm sát vách. Ba người bất tỉnh bên đống khiên, hai người khác giơ tay, còn pháp sư đang quỳ thở dưới chân cậu. Anh nhìn ngực từng người tới khi thấy họ còn thở. Bên kia màn hơi, Kha ép tay vào vai bị rạch; Khang phải vịn đá mới đứng được.

Lộc nhặt lại một mũi tên gãy, sờ chỗ nứt rồi bỏ xuống. Bao tên trên lưng anh đã xẹp.

Anh quay lại. Kẻ chỉ huy đã không vào khe. Hắn đứng ngoài màn hơi, bàn tay đặt lên một miếng ngọc đen. Phía sau hắn, bóng những thân cây đang bị kéo dài về cùng một điểm.

Vân tái mặt.

“Đó là ấn gọi quân.”

Kẻ chỉ huy bóp vỡ ngọc.

Một cột đen bắn thẳng lên trời. Tiếng tù và thứ hai đáp lại từ rất gần—không phải một phía mà ba phía.

Những vệt móng trên vách khe đồng loạt tắt. Chim trong rừng bay khỏi tán. Ngay cả con chó được gỡ bùa cũng cố đào đất trốn. Tín hiệu không chỉ gọi người; nó báo cho mọi sinh vật biết một phép lớn sắp lấy Mana khỏi vùng này.

Anh nhìn về phía tiếng tù và. Trên sườn dốc sau cột đen, những hàng khiên đang lộ ra giữa các thân cây.

“Bao nhiêu?” Anh hỏi.

Linh im một nhịp, gom những rung động qua đất và Mana trong rừng.

“Ít nhất bốn mươi. Hai pháp sư mạnh hơn người anh vừa hạ.”

Thị giác Anh tách thành hai lớp. Những đốm sáng quanh cây kéo thành vệt, hậu quả của việc đổi hướng quá nhanh.

Vân nhìn thấy Anh chớp mắt liên tục. “Ngươi còn đánh được không?”

“Được.”

Anh nói thật. Cậu vẫn kéo được Mana qua vai và cánh tay. Nhưng khi thử nhấc gót trái, cậu phải chờ một thoáng bàn chân mới chịu rời đất.

“Ta không hỏi ngươi có muốn.”

Anh nhìn cô. Câu hỏi thật nằm phía sau: Anh còn hữu dụng đến đâu mà không tự biến thành gánh nặng?

“Tôi còn hai hoặc ba lần tăng tốc như vừa rồi,” Anh nói. “Sau đó chân có thể không nghe lời.”

Vân nhìn xuống chân trái cậu. Anh đặt nó lại cho vững, cố không dùng thanh sắt làm chỗ chống.

Vân gật đầu. “Vậy giữ lại. Chúng ta rút.”

Kha đề nghị mang tù binh. Như Ý chỉ vào Lộc và số cáng còn lại. Vân nghiến răng, lấy phù hiệu cùng vũ khí của toán truy đuổi rồi để thuốc giải độc bên cạnh những người còn sống.

“Họ sẽ tỉnh trước khi thú tới,” Yến Nhi nói.

Anh cùng Kha kéo ba người bất tỉnh vào dưới gờ đá, tránh đường nước chảy. Khi cậu đứng lên, một lính còn tỉnh bỗng gọi với theo. Linh chỉ dịch được lời hỏi về người pháp sư. Anh chỉ sang chỗ cô ta đang ngồi tựa vách, rồi chạy theo tiếng Vân gọi.

Phía trên tán cây, mây bắt đầu xoáy quanh cột đen.

Một cấu trúc phép khổng lồ đang được dựng lên trước cả khi quân Đế quốc tới nơi.