Everwrite

Ch 054 — Sơn Lân Không Quỳ

Người đeo mặt nạ sơn lân rơi qua mái kho trước khi Anh kịp hỏi Tường Vy sẽ hợp tác đến đâu.

Anh ta đáp xuống giữa hai bên, áo cháy mất một tay, vai cắm ba mũi tên. Sau lưng, một đội lính áo xám tràn vào từ cửa chính.

“Ai là chủ chỗ này?” người lạ hỏi.

Kha nhấc rìu. “Hiện tại không ai.”

“Tốt. Vậy đập được.”

Anh ta giậm chân.

Một vệt nhiệt màu cam chạy dọc nền đá, leo lên cánh cửa sắt rồi cắt nó thành hai nửa đỏ rực. Không có Ma Hạch phát sáng. Mana quấn quanh xương anh ta thành hình một con thú bốn sừng đang cúi đầu húc.

Lính áo xám bắn tên.

Tường Vy dựng màn sáng bảo vệ người của mình. Nara kéo Anh tránh loạt đầu. Kha xông vào cánh phải. Người đeo mặt nạ lao sang cánh trái mà không cần ai phân công.

Linh không mô phỏng được nhiệt tuyến; nó thay đổi theo nhịp thở và cơn giận của người sử dụng. Anh thôi cố đọc cả phép. Cậu chỉ nhìn những nơi nhiệt làm không khí rung, dùng Cấu Tuyến bẻ đầu mũi tên vào các khoảng trống ấy.

Người lạ quay đầu đúng lúc một lưỡi đao sắp chém gáy. Anh kéo lệch nó. Đổi lại, khi hai lính áo xám ném một quả cầu làm Mana quanh Anh tắt ngấm, người kia đấm vỡ quả cầu trước khi vùng chết khép kín.

“Hòa,” anh ta nói.

“Chưa ai tính nợ.”

“Tôi tính.”

Họ cùng đánh người thứ ba.

Tường Vy mạnh nhất trong căn kho, nhưng cô không thể vừa truy đội phục kích vừa giữ những cánh cửa phía sau khỏi sập. Vân xuất hiện trên cầu thang cùng Như Ý và Aurelia, lập tức chia người: Kha khóa lối sông, Nara bảo vệ Như Ý, Lyra truy nguồn còi lệnh, Tường Vy giữ mái.

Anh và người lạ phá tâm đội hình.

Khi tên cuối cùng bỏ chạy, mặt nạ sơn lân đã nứt một nửa. Người đàn ông giật nó xuống, để lộ khuôn mặt trẻ hơn giọng nói và một vết bỏng chạy từ thái dương đến cằm.

“Lương Kỳ Dương.”

Aurelia nhận ra cái tên. “Người thừa kế Sơn Mạch. Triều đình nói anh bị nguyền và phát điên.”

“Triều đình nói rất nhiều khi muốn lấy mỏ của nhà tôi.”

“Anh bị phong ấn ở đâu?” Anh hỏi.

Kỳ Dương nhìn cậu như vừa nghe câu ngớ ngẩn. “Tôi không bị phong ấn.”

“Tốt.”

“Tốt?”

“Gần đây người bị phong ấn hơi nhiều.”

Vân chen vào trước khi cuộc nói chuyện lệch hẳn. “Đội vừa truy anh thuộc ai?”

Kỳ Dương đá lật một thi thể. Dưới cổ áo là con dấu hình cân móc—dấu của Tạ Quang Nghiêm, quản sự các kho chìm. Anh ta lục ra một thẻ xương có khắc sơ đồ móng cầu.

“Chúng săn tôi vì chị Tố Cầm giấu thứ này trong sổ tiếp tế,” Kỳ Dương nói. “Mười tám dấu khẩu phần. Ba lần mỗi ngày. Điểm giao ở dưới Hầm.”

Như Ý ghép thẻ xương với nút dây của Hồng Quế. Hai đường nét trùng khít, mở ra một cầu thang xoắn ngay dưới sàn kho.

Hơi lạnh mang mùi thuốc độc tràn lên.

Tường Vy nhìn phù hiệu Tạ Quang Nghiêm, quai hàm siết lại. “Hắn là quan do Đế quốc bổ nhiệm.”

“Vậy cô bắt hắn hay bảo vệ hắn?” Kỳ Dương hỏi.

“Tôi bắt người phạm tội.”

“Câu trả lời khá.”

Kỳ Dương đeo lại nửa mặt nạ. Anh nhìn Anh. “Dưới kia có người nhà tôi. Cậu có người cần cứu. Tôi không theo lệnh cậu.”

“Tôi cũng không cần anh theo.”

“Nếu đường chia?”

“Người biết đường nói trước. Người thấy nguy hiểm nói to hơn.”

Kỳ Dương chìa nắm tay. Anh chạm tay trái vào đó.

Không lời thề. Không món nợ.

Chỉ có một cầu thang đi xuống và mười tám phần ăn chưa biết còn người nhận hay không.