Ch 046 — Tro Trên Bậc Đá
Khi Anh tỉnh lại, có người đang đóng búa ngoài mái.
Cậu quay đầu quá nhanh. Tiếng búa trượt sang phía đối diện, kéo theo một cơn buồn nôn. Sera đặt bàn tay lên vai cậu, giữ đủ để cậu biết mình cần nằm yên.
“Orin đang thử chân,” cô nói.
Anh nhìn mép cửa. Ánh chiều nằm thấp trên nền; cậu đã ngủ qua phần còn lại của trận và một buổi sáng.
“Gareth?”
“Còn sống. Vân sẽ nói với anh.”
“Người mình?”
Sera không tránh mắt.
“Không mất thêm ai sau danh sách Hồng Quế đưa.”
Cậu nằm yên tới khi tiếng búa trở về đúng cửa.
Vân bước vào sau đó, mang một bát nước cùng sổ. Cô để sổ ngoài tầm tay cậu trước, đỡ bát cho cậu uống. Tay phải Anh nhấc lên chậm; cậu không giấu nó dưới chăn.
Quân Asterra đã rút khỏi các ngả gần. Kha cùng Lộc kiểm đường, gỡ từng nút cờ còn sáng; những người đầu hàng được giữ riêng, giao nộp vũ khí, có nước và người chữa. Gareth bị tách khỏi các vật mang phép, lời hắn nói được nghe và ghi với hai người chứng kiến. Chưa ai coi hắn hết nguy hiểm vì mất cán cờ.
“Chúng ta không đủ người giữ họ mãi,” Vân nói. “Tôi đang tìm người nhận tin và một cách giao giữ có chứng cứ. Chưa hứa thả ai để đổi yên ổn.”
Anh gật. Những quyết định cô đã làm trong lúc cậu nằm đó có đầu việc, có người chịu trách nhiệm. Cậu không phải ngồi dậy mới khiến sân tiếp tục hoạt động.
Ngoài cửa, Orin bước qua một tấm ván, chân phải có khung gỗ bọc kim loại tạm. Mộc Lâm đi cạnh, nhìn chốt đầu gối hơn nhìn mặt ông.
Orin đặt chân xuống. Khung chịu được, nhưng bước kế tiếp lệch hẳn.
“Thấp thêm một chút,” ông nói.
Mộc Lâm đỡ ông ngồi, tháo miếng kê. Dane lấy thước đo từ tay Orin, đối lại với chân còn nguyên. Họ không làm ra một thân thể mới trong buổi sáng; họ đang cho ông đứng và làm việc trong lúc chờ đủ vật liệu sửa phần đã mất.
Anh nhìn tới chiếc búa.
Nó nằm bên tay Dane.
Tối hôm sau, mười sáu ngọn đèn được đặt trên bậc đá thấp gần bếp chung.
Gió đã được chắn bằng những miếng gốm và ván nhặt lại. Đèn dùng dầu sạch, bấc đều, không nối vào bất kỳ đường phép nào. Người không đứng được có cáng hoặc ghế; đường giữa các hàng đủ rộng để tới gần rồi trở về.
Anh tự đi tới, Kha ở cách nửa bước. Cậu giữ chiếc đục trong lòng bàn tay trái. Mộc Lâm đã đưa nó từ túi đồ Theo để lại, nói phần cán không bị cháy.
Cậu không biết phải đặt nó xuống hay mang theo.
Hồng Quế gọi tên đầu tiên.
“Độ.”
Chiếc đèn sáng lên dưới tay con trai chị Mận. Cậu bé từng được Độ kê ghế cho đứng giữ ánh sáng lúc mẹ may giáp. Lần này Mận giữ khuỷu tay con, đợi nó châm được bấc rồi mới buông.
“Hạnh.”
Hai ngọn đèn đứng cạnh nhau. Một chiếc bát hai quai đặt phía trước, vành sứt một chỗ nhưng vẫn giữ được nước.
Ngát. Lựu. Bình.
Yến Nhi đặt một nhánh lá đã khô cạnh đèn Ngát. Túc mang tấm vải Lựu vừa giặt chưa dùng tới. Người cùng đường với Bình rắc một nhúm muối xuống đĩa đất, không nói thêm lời nào về quãng đường họ đã định đi.
Vẹn. Bổng.
Trên hai viên đá đặt cạnh đèn còn dấu than dùng chọn mặt kê. Mộc Lâm gõ thử từng viên trước khi hạ xuống, đúng thói quen Bổng đã bắt mọi người học.
Sâm. Nhu. Dư. Cẩn.
Chiếc sọt lót đất sét bị cháy một góc, nút buộc mái, móc treo đèn và một bánh xe nhỏ được mang tới. Anh nhìn những vật ấy, nhớ lại những bàn tay đã cầm chúng. Người còn sống không cố nói thay toàn bộ đời họ bằng một câu.
Liễu. Bội. Phác. Mơ.
Dane đặt một đoạn dây có nút đầu thừa về phía người đứng. Kha mang miếng giáp của Phác, người lính trẻ đã nhận việc giữ kho và giúp chuyển cáng, tới cạnh đèn. Sera đứng lâu hơn trước hai ngọn cuối. Trên đĩa của Mơ có vài hạt giống chưa kịp gieo.
Rồi Hồng Quế gọi Theo.
Mười bốn Android còn lại bước tới cùng những người đã sống nhờ đường khung cửa giữ được.
Orin đi bằng chân tạm. Dane đỡ một bên, Mộc Lâm giữ bên kia. Ông đặt chiếc búa trước ngọn đèn, bàn tay nằm trên cán một lúc rồi mới rút về.
Mộc Lâm gỡ một đoạn dây mực từ cuộn Theo giao ở cửa xưởng, đưa cho Nara. Cô nhận lấy; vệt đen còn dính lên lòng bàn tay. Ông đặt tấm ván có nét cuối mình đã nối khi Theo còn nhìn thấy.
Anh quỳ xuống.
Cậu đã nghĩ mình phải nói được một điều xứng đáng. Từ lúc tỉnh lại, các câu cứ tới rồi gãy ở cùng một chỗ: cậu đã hứa sẽ tới thay.
“Tôi đã không tới kịp để cứu anh,” cậu nói.
Không ai bảo cậu đừng nghĩ vậy. Cũng không ai cần cậu kể lại mình đã phá bao nhiêu lá cờ trước khi tới.
“Những người anh giữ đường cho đã sống. Tôi sẽ gọi tên anh khi kể họ đã qua bằng cách nào.”
Anh đặt bàn tay giữ chiếc đục xuống bậc. Cán gỗ ấm trong lòng bàn tay; đầu thép lạnh khi chạm đá.
Sau lưng, một tiếng nấc bật ra, rất nhỏ. Dane cúi đầu sát vai Orin. Ông không nói cậu phải đứng thẳng.
Linh ở cùng Anh trong sự im lặng ấy.
Em vẫn nhớ anh ấy đặt con chim xuống sát vệt nước trên bàn, cô nói sau một lúc. Để cái bóng được uống nước.
Anh nhắm mắt. Cậu cũng nhớ.
Không có câu nào tiếp theo sửa được sự vắng mặt trước ngọn đèn.
Khi nghi thức gọi tên kết thúc, từng người ở lại tới lúc mình có thể rời. Nara mang đoạn dây mực về. Mộc Lâm nhấc tấm ván, Dane giữ đoạn dây. Orin cúi lấy lại chiếc búa, thử trọng lượng trong tay rồi đưa cho Dane mang giúp.
Kha lấy lại miếng giáp của Phác, bọc trong vải sạch rồi buộc vào túi đồ của mình.
Anh vẫn cầm chiếc đục.
Đến gần sáng, Như Ý cùng Mira gom phần tro dưới mười sáu đèn vào một túi nhỏ. Hồng Quế chỉ cô bé gấp miệng túi để tro không bay ra, bảo có những người mang tro đèn theo khi đi đường xa. Như Ý buộc nó bằng sợi dây sạch, cất cạnh viên sỏi trong túi áo.
Lyra không đặt một vật nào trước đèn. Khi Anh hỏi, cô nói mình còn nhớ chính xác mười sáu giọng nói: lời gọi nhau trong xưởng, câu hỏi bên bể, tiếng người nhận việc. Cô giữ chúng trong ký ức, không bắt người khác phải nghe lại ngay lúc này.
Hai ngày tiếp theo, đường ngoài mở từng đoạn.
Mười người trong số khách sống sót xin rời Bậc Đá. Họ được nhận lại đồ còn giữ được, phần ăn đi đường và lời chỉ chỗ cờ đã tháo. Người cần về tìm gia đình không phải giải thích thêm mình có biết ơn đủ hay không.
Tầm đứng cạnh cậu ruột trong nhóm rời. Cô bé ôm chiếc lồng mở cửa, con vật nhỏ cuộn trong rơm. Meli ngồi xuống cho nó ngửi tay lần cuối. Tầm bảo sẽ tập đan lồng không phải để bán con vật đang nằm bên trong.
Anh tiễn họ tới đoạn đường Kha đã kiểm. Cậu không đi xa hơn chân vách. Sera đã cho cậu một quãng ngắn, và chân cậu vẫn chưa hết chậm khi tiếng động bất ngờ nổi lên.
Mười người qua sương, lần lượt còn nghe tiếng nhau.
Mười ba người khách còn lại chọn ở.
Người bán chuông Dwarf cùng con gái mang chiếc chuông lớn nhất tới bếp, hỏi chỗ nào cần gọi mọi người mà không phải dùng tiếng trống báo động. Hai cha con đứng trong hàng ghi tên vào sổ cư dân. Những người khác nói phần việc mình biết, chỗ mình muốn ngủ, người cần được ở gần.
Hồng Quế đọc từng tên, Vân đối lại với người đang đứng trước bàn. Mười ba tên được chuyển khỏi trang dành cho khách. Bên cạnh mỗi tên, người ấy tự chọn một phần việc trong những mái nhà đang cần dựng lại.
Bảy mươi cư dân. Năm mươi sáu người hữu cơ, mười bốn Android.
Anh nhìn từng người đang chờ đóng tên mình vào nơi này. Cậu không hứa chiến tranh sẽ không tới nữa.
“Chúng ta sẽ sửa nhà trước,” cậu nói. “Giữ nước sạch, chữa người bị thương. Ai làm việc gì thì có người học cùng. Những chỗ chưa biết ngoài bậc xa sẽ được khảo sát trước khi đưa nhà tới.”
Vân đặt bản đồ lên bàn. Mặt giấy còn vết cháy ở góc, nhưng các tầng đá đã có nét riêng, đường đi và đường nước không còn đè lên nhau. Cô giữ nguyên những khoảng chưa khảo sát.
“Và phải để người ngoài biết ở đây có ai,” cô nói.
Anh nhìn cửa núi. Sương đã giúp họ có những ngày đầu yên ổn. Giờ dấu quân, dấu bánh và chuyện về trận đánh đều đi ra ngoài cùng người sống sót. Cố trở lại như chưa ai thấy sẽ chỉ khiến họ chuẩn bị cho một sự yên lặng không còn tồn tại.
Cậu lấy bút bằng tay trái.
Bản tin đầu gửi theo mạng thương nhân của Hồng Quế ghi tên Bậc Đá, việc Asterra tấn công, Gareth bị bắt sống và những người đã chết. Người mang thư có bản để đọc cho người nhận, không chỉ những dấu niêm phong buộc tin bằng quyền lực. Vân giữ chứng cứ và các lời khai riêng để có thể đối chất khi cần.
Những người vừa cùng gọi tên Theo đứng quanh bàn, chờ bản tin được đọc hết rồi mới đặt dấu nhận bên cạnh tên mình.
Khi việc gửi tin đã được giao, Anh chỉ khoảng đường về Vạn Lưu trên bản đồ.
“Mình cần người có thể buôn bán với chúng ta, thuốc, vật liệu và thông tin thật về những nơi này.”
Ngón tay cậu lần theo nét sông đi khỏi mép bản đồ. Ngoài những thứ Bậc Đá cần, cậu còn muốn đứng ở một bến xa, nhìn những người ghé chợ hôm ấy đi về nơi nào; muốn thấy thứ họ đã quen tới mức không nghĩ cần mang ra khoe.
Và tìm người hát bản đồ, cậu nói với Linh.
Lần này nghe hết, cô đáp.
Anh để ngón tay trên nét sông thêm một lúc rồi trở lại chỗ Vạn Lưu.
“Cả người biết đọc điều khoản trước khi đặt tay,” Vân nói.
Cậu nhìn cô. Cô đã buộc một dải vải đen ở cổ tay, mép được khâu rất gọn.
“Nếu cô đi cùng, việc ở đây giao cho ai?”
Họ gọi những người đang đứng quanh bàn lại gần. Yến Nhi và Sera nhận việc chữa trị; Orin cùng Mộc Lâm giữ xưởng; Khang nhận phần lò và đội học phép căn bản. Dane sẽ cùng những người mới học giữ lửa đi hết đường nước, để người nào cũng biết chỗ phải ngắt khi công việc gặp sự cố. Những việc thường ngày có người quyết tại chỗ, việc vượt quá phần đã giao phải được ghi để gửi theo chuyến người hoặc thư thực sự ra đường.
Anh ghi lại chuyến người mang thư kế tiếp để nhờ chuyển tin về. Linh nhắc cậu chừa một trang cho điều những người ở nhà muốn hỏi; cậu lật giấy, đặt trang trống dưới tờ phân việc.
Buổi chiều, Dane kê lại chiếc bàn trước bếp. Con chim tre vẫn nằm trên mép, mất một phần đuôi cong. Cậu thử làm thẻ tre mới, lắp vào rãnh rồi chạm nhẹ mặt bàn.
Chiếc mỏ cúi xuống, chậm hơn lần trước.
Dane ngồi sửa tiếp. Anh đứng nhìn một lúc, không lấy con chim khỏi tay cậu.
Sau lưng họ, chuông bếp ngân lần đầu. Những người ở các mái còn nguyên và các mái đang dựng dở đi về phía tiếng gọi. Anh cất chiếc đục vào túi, quay lại cùng họ.