Ch 055 — Mười Tám Nhịp Thở
Hầm Dẫn Lưu nuốt mọi âm thanh sau bậc thang thứ mười.
Kỳ Dương đi ngay trước Anh. Miệng anh ta vẫn động, nhưng lời biến mất giữa hai người. Kha gõ cán rìu vào tường; đá rung dưới tay mà tai không nghe thấy gì.
Linh vẫn nói được trong liên kết, chỉ là giọng cô tới muộn. “Không phải im lặng. Âm thanh bị dẫn xuống dưới.”
“Để làm gì?”
Câu trả lời đến khi họ qua cánh cửa đầu tiên.
Mười tám chiếc ống đồng chạy từ các phòng giam vào một bể kính. Mỗi hơi thở của tù nhân làm một bong bóng nổi lên trong dung dịch xanh. Hầm đếm người bằng tiếng họ thở, rồi hút phần âm thanh ấy nuôi phép khóa.
Anh chưa từng thấy một hệ thống nào vừa đẹp vừa đáng ghét đến thế.
Trong phòng đầu có sáu người. Phòng thứ hai năm. Phòng thứ ba bốn. Ba người cuối bị giữ riêng, một trong số đó là người phụ nữ trung niên có khuôn mặt giống Kỳ Dương ở đôi mắt.
Kỳ Dương lao tới song sắt. Chị anh mở mắt và đặt hai ngón lên môi, rồi chỉ về bể kính.
Lương Tố Cầm không cầu cứu. Bà gõ lên ống thở của mình: ngắn, ngắn, dài; nghỉ; dài, ngắn. Như Ý áp thẻ xương vào chuỗi nhịp, đọc ra sơ đồ van độc đã được giấu trong bảng khẩu phần.
Chính Tố Cầm đã biến sổ tiếp tế thành lời chỉ đường.
Một lính canh nhìn thấy họ và đập tay xuống cần gạt.
Dung dịch xanh trong bể hóa đen.
Độc chạy ngược qua mười tám ống đồng.
Không ai nghe thấy tiếng tù nhân ho. Anh chỉ thấy mười tám lồng ngực cùng co giật.
“Van thật và van giả xen nhau,” Linh nói. “Em không kịp phân loại trước nhịp thở tiếp theo.”
“Đừng phân loại.”
Anh cắm tay trái vào bể kính. Cấu Tuyến tỏa thành mười tám sợi, mỗi sợi lần theo một hơi thở. Cậu không có đủ Mana để chặn cả hệ thống lâu; cậu dùng mạng phân tán của chính mình làm một khoang đệm, kéo độc về phía cơ thể trước khi nó tới phổi tù nhân.
Đau bùng lên như mười tám mũi kim đâm từ trong máu.
Linh xin quyền điều phối nhịp thở. Anh đồng ý. Cô giữ phổi cậu không co cứng, còn cậu cảm từng sinh mạng phía bên kia đường tuyến.
Một. Hai. Ba...
Nara và Lyra lao tới các van theo mã của Tố Cầm. Kha giữ cửa. Tường Vy chém đứt thanh truyền độc nhưng ánh kiếm của cô chỉ cắt được phần kim loại; lời nguyền trong dung dịch vẫn chảy. Kỳ Dương nung nóng ống chính, không phá nó, chỉ ép độc chậm lại.
Mười một. Mười hai.
Một nhịp ở phòng riêng yếu dần.
Anh dồn thêm Mana. Tầm nhìn tối lại ở rìa. Giọng Linh chậm hai nhịp, nhưng bàn tay cô giữ trong tưởng tượng vẫn đặt trên cổ tay cậu.
“Đừng kéo hết sang anh,” cô nói.
“Có cách khác?”
“Có. Tin họ.”
Anh nhìn lên.
Tố Cầm vẫn đang gõ. Bà chỉ vào chiếc van dưới chân mình rồi giơ ba ngón. Kỳ Dương hiểu, đốt một nhiệt tuyến xuyên qua nền. Nara xoay van thứ ba. Lyra đập vỡ chiếc ống không có hơi người—đường giả duy nhất đang cấp lệnh cho cả bể.
Dung dịch đen ngừng chảy.
Mười bảy.
Nhịp cuối không nổi bong bóng.
Anh giữ Cấu Tuyến, tìm trong bóng tối một hơi rung quá nhỏ để hệ thống đếm. Có. Một đứa trẻ nằm trong vòng tay người tù phòng thứ hai, thở nông đến mức ống đồng bỏ qua.
Mười tám.
Anh cắt tuyến trước khi độc vào sâu hơn. Hai đầu gối chạm nền nhưng cậu không ngất. Vị kim loại phủ kín lưỡi. Linh điều khiển bàn tay trái của cậu mở gói giải độc Yến Nhi chuẩn bị; cậu tự đưa thuốc lên miệng.
Tường Vy phá khóa phòng đầu. Kỳ Dương mở phòng Tố Cầm. Như Ý đi từng cửa, gọi số bằng ngón tay để mọi người cùng kiểm lại.
Sáu. Mười một. Mười lăm. Mười tám.
Đủ mười tám người còn sống.
Từ sâu dưới Hầm, ba tiếng gõ nặng nề vọng lên qua lòng bàn chân.
Ba chiếc neo còn lại vừa thức.