Everwrite

Ch 009 — Cánh Cửa Ăn Ánh Sáng

Cánh cửa Dungeon không phản chiếu mặt trời.

Nó nuốt ánh sáng từ mép ngoài vào giữa. Mỗi đốm nắng chạm lên bề mặt đen đều kéo dài thành sợi rồi biến mất, như có ai ở phía bên kia kiên nhẫn uống từng tia một. Bóng của Anh đổ về phía cửa, ngược với bóng Kha đang đứng cách cậu vài bước.

Anh đưa tay lên. Kha giữ cổ áo cậu lại.

“Tôi chỉ định chạm.”

“Đó là điều ta đang ngăn.”

Anh hạ tay, quay sang nhìn ông. Kha chưa buông. Ông dùng mũi kiếm đẩy một cành khô vào khoảng đen; phần cành khuất sau cửa không gãy, nhưng lúc rút về đã lạnh đến mức sương trắng bám lên vỏ.

“Giờ thì nhìn,” ông nói.

Vân đi dọc nền đá, tìm dấu chân. Như Ý đặt bao lương thực trên một mỏm cao, chèn đá dưới đáy để nó không trượt về cửa. Đến cả những hạt bụi trong nếp áo cũng đang bò về phía ấy. Anh phủi chúng đi rồi ngồi xuống, chống hai khuỷu lên đầu gối cho bàn tay khỏi run.

Linh nhắc cậu tháo bớt dải băng trên cổ tay. Chỗ bỏng từ trận hôm trước đã khô mặt, nhưng mỗi lần dồn Mana qua đó, da vẫn căng rát.

“Nếu phải kéo mạnh, dùng cả hai tay,” cô nói. “Đừng lại dồn hết vào bên phải.”

“Cô nghĩ tôi sẽ kéo thứ gì?”

“Em đang cố giảm số khả năng phải nghĩ đến.”

Khang tới gần, giữ một đốm lửa nhỏ giữa hai ngón. Ánh lửa chiếu rõ mặt cậu ta, còn nền đá dưới chân vẫn tối. Khi cậu đưa tay sang bên, đốm lửa bỗng dẹt đi, nghiêng về phía cửa như một ngọn cỏ gặp gió.

“Đừng thả,” Anh nói.

Khang khép tay lại. Một sợi lửa đã bị kéo khỏi mép lòng bàn tay; nó trườn vào cửa và tắt. Trên mặt đá bên phải, một đường sáng mảnh chợt hiện rồi lặn xuống.

Anh nhích tới nhìn. Chỉ có một rãnh nông chứa đầy bụi đen. Cậu quệt ngón tay vào bụi, đưa lên ngửi, lập tức hối hận vì mùi đồng cháy.

“Nó dẫn đi đâu đó,” Linh nói. “Đường vừa sáng nối xuống nền. Em chưa biết tới đâu.”

“Có giống khóa của khoang lúc tôi tỉnh không?”

“Có vài chỗ giống. Chưa đủ để thử mở.”

Lần này Anh giữ tay trên đầu gối.

Vân trở lại cùng Lộc. Người cung thủ không trèo lên vách; chân anh ta còn băng, một mảnh vải đã thấm màu sẫm sau quãng đường xuống núi. Trên tay anh là một chiếc lá bị cắt ngang cuống.

“Nghe tiếng người bên lối bắc,” Lộc nói. “Chưa thấy cờ. Có sắt va vào nhau.”

Kha nhìn ra khoảng rừng họ vừa qua. “Xa không?”

“Tiếng vọng từ hai khe. Ta không dám đoán.”

Anh quay lại cánh cửa. Mười lăm nhịp yếu cậu cảm thấy trên mỏm đá giờ lẫn vào một sức kéo đều hơn, như tiếng gõ chìm dưới tiếng nước. Cậu không biết bên trong có người hay Dungeon chỉ đang dùng thứ gì đó giống người để gọi mình đến.

Vân đặt tấm bản đồ xuống bao của Như Ý.

“Tới đây phải xem lại,” cô nhắc.

Anh nhớ câu ấy từ đêm trước. Cậu cũng nhớ ba hạt khô Như Ý đã để riêng làm phần lương thực quay về.

“Tôi muốn thử chạm, chưa bước vào. Nếu tìm được nhịp hút, tôi có thể biết lúc nào cửa chịu mở.”

“Biết hay đoán?”

“Đoán có căn cứ hơn đứng ngoài.”

Vân nhìn cổ tay cậu rồi cúi xuống lấy dây. Cô đưa một đầu cho Kha, đầu còn lại buộc thành vòng để Anh tự luồn vào tay.

“Ngươi hiểu phép thì chọn cách thử. Nhưng khi một thử nghiệm kéo cả đoàn vào, ta cần biết trước.”

Anh định nói mình không định kéo ai cả. Cánh cửa ngay trước mặt làm câu đó nghe thiếu thành thật.

“Được. Tôi báo phần tôi biết, kể cả chỗ chưa chắc.”

“Và khi ta nói rút?”

“Nếu còn rút được, chúng ta rút.”

Vân không gật ngay. “Nếu không còn?”

“Tôi nói ngay lúc nhận ra. Không đợi tìm xong cách cứu vãn.”

Cô siết nút dây. Kha quấn đầu kia quanh cẳng tay, đứng chéo khỏi đường hút. Yến Nhi giữ chiếc khăn sạch sát bên, chưa dùng phép. Khang được Vân đưa sang mé trái để theo dõi rãnh vừa sáng.

Anh đặt lòng bàn tay lên cửa.

Lạnh thấm qua da trước, rồi màu sắc rời khỏi khu rừng.

Áo Vân nhạt thành xám. Vết máu trên băng Lộc chỉ còn là một mảng tối. Anh vẫn nhìn thấy tất cả, nhưng cảm giác mắt mình mở chưa đủ rộng cứ thôi thúc cậu nghiêng người về trước.

“Đừng theo nó,” Linh nói.

“Tôi chưa nhúc nhích.”

“Vai anh vừa dịch.”

Anh ghì gót xuống. Qua lòng bàn tay, cậu cảm thấy một dòng Mana đi sâu vào mặt đá rồi tỏa xuống nền. Nó kéo ba đợt ngắn, dừng, sau đó trở về một đợt mỏng hơn. Khi dòng trở lại, trong khoảng tối nổi lên những tiếng gõ yếu.

Anh cố tách chúng ra. Một nhịp hụt mất, nhịp khác đập chen vào. Cậu đếm tới mười lăm rồi không còn chắc nhịp đầu nằm ở đâu.

Dây căng.

Anh rút tay theo lực kéo của Kha. Màu sắc tràn về đau nhói; cậu phải nhắm mắt, để Yến Nhi đỡ cổ tay bằng khăn.

“Có gì?” Vân hỏi.

“Mười lăm dấu hiệu. Chúng yếu quá để tôi khẳng định là người. Dòng đi vào mạnh, dòng trở lại rất ít.”

“Cửa muốn lấy của ngươi bao nhiêu?”

Anh nhìn những ngón tay trắng bệch. “Nhiều hơn mức tôi vừa cho.”

Khang gọi khẽ. Trên mặt đá, rãnh bên phải lại sáng. Đốm lửa cậu đang giữ nghiêng vào rồi thẳng lên; lần này không mất thêm sợi nào.

Linh bảo Anh nhìn nhịp ấy thêm một lần. Cậu chờ, đếm tiếng thở của mình thay vì đưa tay vào lại. Sau ba đợt kéo, dòng mỏng trở về chạy dọc rãnh. Ở mép cửa xuất hiện một khe sáng bằng sợi tóc.

“Tôi có thể giữ khe ấy lúc dòng trở ra,” Anh nói. “Nhưng chưa biết bên trong có đường quay lại không.”

Lộc nghiêng đầu về phía rừng. Một tiếng kim loại ngắn vọng tới, lần này Anh cũng nghe thấy. Kha thu kiếm khỏi nền đá.

Vân hỏi từng người bằng mắt. Yến Nhi đeo lại túi thuốc. Như Ý nhấc bao lên, đẩy phần lương thực khô vào chỗ dễ lấy nhất. Khang bước tránh khỏi cửa, nhường vị trí cho Kha.

“Vào để tránh đội truy đuổi, tìm chỗ đứng rồi mới tính tiếp,” Vân nói. “Kha đi đầu. Anh giữ cửa. Không ai tự chạy theo tiếng gọi.”

Kha kéo thử dây lần cuối. “Cậu cũng nằm trong câu đó.”

“Tôi biết.”

Đến đợt dòng trở về, Anh đặt cả hai tay lên khe đá.

Mana dồn qua vai, nóng lên dưới lớp băng. Cậu ép hai mép đen tách ra. Không có chốt bật hay bản lề chuyển; bóng tối vỡ thành một đàn bướm tro, cánh mỏng đến mức ánh nắng xuyên qua được. Những con bay ra ngoài cháy rụi ngay trên nền. Những con bay vào trong mang theo các mẩu ánh sáng còn mắc ở cánh.

Phía sau là hành lang đá trắng, trần thấp. Kha bước qua, đặt mũi kiếm xuống từng phiến đầu tiên. Không thấy phản ứng, ông giơ tay.

Như Ý đi tiếp. Yến Nhi, Khang rồi Vân theo sau. Lộc đưa đầu dây cho Kha, dùng chân lành vượt bậc cửa.

Anh định buông tay để đi cuối.

Dòng Mana đổi hướng.

Sức kéo chạy từ cổ tay xuống chân, giật gót trái của cậu khỏi mặt đá. Cửa hẹp lại, chặn ngang bao đeo của Lộc. Người cung thủ đã qua được nửa thân, nhưng chân băng còn ở bên này.

Anh mở rộng cường hóa, kéo hai mép cửa ra thêm. Da cổ tay rát buốt. Một mảng đá ở chân khuôn nứt toác dưới gót phải cậu.

“Bỏ bao!” Kha quát.

Lộc giật chốt dây đeo. Vân kéo anh ta qua. Chiếc bao mắc lại, bị bóng tối ép thành một vệt phẳng.

“Anh, đừng giữ nữa,” Linh nói. “Em cần chân trái và vai phải để đưa anh qua.”

“Đồng ý.”

Anh cảm thấy đầu gối trái gập xuống trước khi mình kịp ra lệnh. Vai hạ, hông xoay; cậu trượt qua khe cửa và đập lưng xuống sàn. Bàn tay Kha túm lấy cổ áo, kéo cậu ra khỏi mép đá đang khép.

Sợi dây nối ra ngoài bị cắt phựt.

Cửa biến mất. Chỗ nó vừa đứng chỉ còn một bức tường trắng nhẵn, trên đó chiếc bóng cuối cùng của Lộc co lại rồi tan.

Anh chống tay ngồi dậy. Khi cậu định đứng, chân trái đặt xuống chậm hơn ý muốn một chút. Không đủ để ngã, nhưng đủ làm lòng bàn chân trượt khỏi điểm cậu đã chọn.

“Trả vai rồi,” Linh nói. “Chân trái còn trễ. Dòng hồi chạy ngược qua mạng ở hông.”

Anh thử co ngón chân. Chúng nghe lời sau một khoảng rất ngắn.

“Có hết không?”

“Em chưa biết. Đi chậm trước.”

Như Ý mở bao. Lộc đã giữ được cung và ống tên; túi nước buộc ngoài bao vừa mất. Cô chia lại các bình còn nguyên, đưa phần của mình cho anh ta. Không ai nhắc đến việc quay ra nữa.

Kha cắm kiếm vào một đường ghép trên tường. Mũi thép đi được nửa đốt rồi dừng. Ông rút ra, để lại một vết trắng đang từ từ tự lấp.

Phía trước, hành lang tối dần. Lửa của Khang chỉ soi được các ngón tay cậu; ánh sáng đi xa hơn đều bị kéo thành sợi dọc nền.

Anh đưa Cấu Tuyến chạm tường. Chỉ trong khoảng tay với, những khe đá hiện thành các vùng lạnh khác nhau. Một khe giữ luồng khí rất mỏng đang ép ra ngoài.

“Đừng đốt lớn,” cậu nói với Khang. “Càng sáng, dòng dưới chân càng mạnh.”

Khang hạ ngọn lửa, che nó trong lòng bàn tay.

Như Ý buộc những nút trên sợi dây còn lại, cho mỗi người giữ một nút. Anh đi ngay sau Kha, Vân giữ giữa, Lộc ở cuối. Sau vài bước, cậu nghe tiếng mũi kiếm gõ đá vọng trở về từ phía sau.

Kha đứng lại.

Một đường ghép trên trần dịch sang trái.

“Cúi!” Anh gọi.

Lưỡi đá chém xuống khoảng giữa hai người. Kha nghiêng kiếm đỡ cạnh, tia lửa bắn ra rồi bị sàn nuốt mất. Anh kéo Cấu Tuyến dọc khe vừa mở, cảm thấy khí ép mạnh hơn ở bên phải.

“Ép trái, sát tường.”

Cả hàng người dịch theo dây. Lưỡi thứ hai lao qua chỗ Yến Nhi vừa đứng, cắm vào bức đối diện. Mảnh đá nhỏ bắn vào khăn cô, làm cô khựng lại. Vân đặt tay lên gáy cô, giữ đầu thấp và đẩy tiếp.

Anh không đuổi theo các lưỡi đá. Cậu bẻ gãy đầu nhọn đang chắn ngang lối, giữ mảnh còn lại làm nêm để Kha đưa từng người qua. Khi Như Ý tới, cái nêm vỡ. Anh đón cả khối đá bằng vai, chờ bà kéo nốt bao lương thực khỏi khe rồi mới lùi.

Chân trái đáp xuống trễ.

Cậu va khuỷu vào tường. Cấu Tuyến đứt, cảm giác các khe phía trước tắt phụt.

“Dừng hàng!” Anh nói.

Kha chặn ngay trước Yến Nhi. Anh nhắm mắt, áp lại lòng bàn tay vào đá, đợi hơi thở thôi gấp. Linh không dựng lại toàn bộ hành lang; cô chỉ nhắc cậu khe gần nhất đang nén khí theo nhịp nào.

Tiếng đá trượt vang lên. Anh giữ cho vai khỏi co lại vì đau, đưa sợi Mana qua đúng đường nứt cũ.

“Bây giờ. Từng người một.”

Lần này cậu bước bằng chân phải trước. Đầu gối trái được giữ gần như thẳng, để trọng lượng không dồn xuống nó khi nền thay đổi. Chậm hơn cách cậu muốn, nhưng Như Ý ở phía sau không phải giật dây để giữ cậu nữa.

Họ tới cuối hành lang khi ánh lửa trong tay Khang chỉ còn bằng một hạt đậu.

Một căn phòng tròn mở ra. Mười lăm rãnh nông trên sàn hội tụ vào chiếc giếng đen ở giữa. Không có nước; mùi đá ướt bốc lên từ miệng giếng, cùng một tiếng gõ.

Ba nhịp. Dừng. Hai nhịp.

Anh ngồi xuống bên thành, gõ lại bằng đốt ngón tay.

Ở dưới có thứ gì đó dịch chuyển.

Cậu đưa tay ra sau giữ mọi người khỏi tới gần. Lần này, trước khi chạm vào bóng tối, cậu quay sang báo Vân:

“Có thứ đang đáp. Tôi chưa biết nó là gì.”

Vân quỳ xuống phía đối diện, giữ đầu dây.

Sau lưng họ, phiến đá cuối hành lang nâng lên. Kha thử chặn bằng kiếm rồi rút ngay khi lưỡi thép bắt đầu cong. Lối vừa đi qua khép kín, để cả bảy người lại bên miệng giếng.

Tiếng gõ bên dưới vẫn tiếp tục.