Everwrite

Ch 025 — Nhà Không Mọc Từ Bản Vẽ

Anh vẽ một căn nhà chịu được gió độc.

Cậu thức gần hết đêm để làm bản vẽ. Mái nghiêng vừa đủ cho sương trượt xuống, cột chống nằm ngoài luồng gió, khe thông khí quay về phía bể nước. Linh đã thử ba mươi bảy hướng gió trong mô phỏng. Đến sáng, Anh khá chắc đây là thứ đầu tiên ở thung lũng chịu nghe lời mình.

Mộc Lâm nhìn bản vẽ rồi dùng nó kê chân bàn.

Chiếc bàn thôi cập kênh. Bát thuốc bên trên ngừng trượt về phía mép, khiến Yến Nhi có thể buông một tay để buộc lại băng cho người đang sốt. Mộc Lâm giữ mặt bàn, chờ cô làm xong rồi mới lấy bản vẽ ra. Anh đã chuẩn bị một câu phản đối khá sắc; nhìn bát thuốc, cậu phải nuốt bớt nửa đầu.

“Ông có thể nói chỗ nào sai.”

Mộc Lâm vuốt tờ giấy trên đùi cho phẳng. Mép giấy có một vệt nước cũ, đúng chỗ Anh đã vẽ cửa. Ông chạm vào vệt ấy trước khi nhìn đường mái.

“Không sai.” Ông kéo dây mực trên thanh tre. “Chỉ không biết gỗ ở đây co theo trăng, đá nhớ lực, còn người cần chỗ phơi áo.”

Hồng Quế đang đi qua liền dừng lại. “Và chỗ đặt bếp.”

“Bếp chung ở ngoài.” Anh chỉ trên bản vẽ.

“Mưa độc tới thì cả làng ăn ngoài mưa?”

Anh kéo bản vẽ về, vẽ thêm một mái nối.

Yến Nhi nhìn qua vai. “Rãnh nước bẩn đâu?”

Cậu vẽ thêm rãnh.

Hồng Quế lấy một nhúm tro nguội rắc lên đường cậu vừa vẽ. “Chỗ này ta đi từ nồi sang nơi lấy nước. Mỗi lần bước qua lại mang thứ dưới rãnh lên bếp.”

Anh dời rãnh. Đường mới cắt ngang lối Yến Nhi đưa người bệnh vào. Cậu dừng bút, ngẩng lên nhìn khoảng nền thật trước mặt. Trên giấy, ai cũng đi được qua nhau. Ngoài kia, Sera đang phải nhấc chân ghế để cáng không mắc vào, còn một đứa trẻ ôm áo ướt đứng đợi người lớn chuyển nồi.

“Cho tôi xem mọi người đi một lượt,” cậu nói.

Hồng Quế xách chiếc thùng rỗng từ bếp tới bể, Yến Nhi nhờ Ena đẩy cáng qua lối định làm cửa. Mộc Lâm đứng yên cạnh cột, buộc Anh phải đi vòng qua đúng chỗ cậu muốn đặt tường. Cậu mang một bó gỗ, mới xoay người đã chạm vào đòn cáng.

Không ai cần chê bản vẽ thêm. Anh đặt gỗ xuống, chuyển vách sau ra một bước và để lại khoảng mái che chung giữa bếp với phòng chữa. Linh nhắc cậu nhìn theo đường người mang cáng vừa đi; cậu xóa một góc nhọn ở đó trước khi người khác chỉ.

Như Ý hỏi chỗ cất đồ khô. Một bà mẹ hỏi nơi thay băng cho người bệnh. Hai đứa trẻ chỉ muốn có một cái móc đủ thấp để treo mặt nạ. Đến câu hỏi thứ bảy, căn nhà hoàn hảo đã mọc thêm nhiều nét đến mức giống một con cua.

Orin cầm bản vẽ lên. “Tính tải tốt. Mái xấu.”

Theo gật đầu. Ba người thống nhất nhanh đến mức đáng ngờ.

Anh thử chứng minh bằng cách dựng một khung nhỏ, dùng Mana ép các mối nối vào góc hoàn hảo. Khung đứng đẹp, các mối nối nằm đúng góc cậu muốn.

Ở nhịp thứ tám, Linh cảnh báo đầu xà đang trượt và xin giữ vai phải. Anh đồng ý. Cô hạ vai cậu để đỡ lực. Sang nhịp thứ mười, cây tre co ở sáu điểm khác; Anh tự cúi đầu theo lời cô vừa lúc cái mái rơi xuống. Linh trả vai ngay khi sức nặng đã nằm trên nền. Điều đó không cứu được lòng tự trọng đang nằm cùng cậu dưới đống lá.

Vân đứng ngoài, không hề giúp nhấc. “Học được gì?”

Anh chui khỏi mái. “Không dùng bản vẽ kê bàn.”

Mộc Lâm cười lớn, sau đó mới chỉ cho cậu cách ngâm tre trong nước ngược, để vật liệu tự chọn chiều co. Orin thêm nẹp đá. Theo đổi mái. Anh dùng Mana hỗ trợ những chỗ bàn tay không thể giữ cùng lúc.

Họ không bắt gỗ đứng yên nữa. Mộc Lâm đánh dấu mặt tre muốn quay về phía trăng. Theo làm các khớp có thể trượt một đoạn thay vì khóa chết. Orin đặt những miếng đá biết nhớ lực dưới chân cột, để căn nhà tự lún thấp khi gió mạnh.

Anh dựng lại khung thử. Lần này cậu không ép các góc hoàn hảo, chỉ giữ vật liệu trong lúc chúng tìm vị trí. Căn khung nghiêng sang trái, thở ra một tiếng cót két rồi đứng vững.

“Xấu,” Anh nói.

“Sống được,” Mộc Lâm đáp.

“Có thể làm vừa sống vừa bớt xấu.”

Ông thợ nhìn cậu một lúc, rồi nhích dây mực đúng nửa ngón tay. “Được. Cậu giữ đầu kia.”

Đó là lời mời gần với lời khen nhất Anh nhận được cả ngày.

Mộc Lâm giữ đầu dây, Theo với tay lấy búa, còn Orin kê thử chốt dưới chân cột. Từ chỗ giữ khung, Anh nhìn được khoảng nền họ vừa chia: bể nước và cây bạc ở bậc trên; ba căn trú men theo phía khô, căn gần lối rộng dành chỗ chữa. Mái bếp nối vào khoảng giữa để người mang nồi không cắt đường cáng. Phía thấp hơn, lệch khỏi bếp, Orin chọn một hõm đá làm góc xưởng. Mái chỗ ấy mới có hai thanh xà, mặt bàn còn phải mượn ván.

Anh nhờ Kael giữ đầu dây rồi đi vòng qua các cọc. Lần này cậu đi được từ bể tới bếp, ra góc xưởng rồi trở lại mà không bước qua nơi sẽ dẫn nước bẩn. Cậu nhìn bản vẽ, bắt đầu nhận ra chỗ nào sẽ có tiếng người vào buổi sáng.

Trong lúc chờ tre ngâm đủ, Anh đi cùng Rin xem chỗ đặt đường nước bẩn. Chiếc chum Hồng Quế cho mượn đã gần đầy. Bên miệng chum, lá bạc Yến Nhi dùng thử giữ một màu xám đục. Cô không cho ai đổ nó xuống khe, dù chuyển nước đi sẽ dễ hơn nhiều so với đào nền đá.

Rin lấy các viên sỏi đánh dấu một lối vòng qua rễ. Chỗ cô bỏ trống đi ngang bậc đang dùng phơi thuốc. Anh đo bằng bước chân, thấy nếu dẫn thẳng, họ chỉ mất nửa công. Cậu nhìn xuống những sợi bạc nghe được trong cảm giác của mình, rồi tự chuyển cọc sang đường vòng.

“Tôi chưa bảo chỗ kia không được,” Rin nói.

“Cô chưa nghe rõ. Mình để dành nó.”

Rin đặt thêm một viên sỏi trắng ở đó. Theo theo sau với cái đục bảy răng đã tháo bớt, thử từng chỗ nền có thể chịu lực. Khi phải đào một rãnh sâu hơn, Anh nhận búa từ anh ta, dùng một đợt cường hóa ngắn đập vỡ mảng đá cứng. Tiếng nứt chạy dưới chân rồi dừng đúng trước vệt rễ họ chừa lại.

Mộc Lâm từ mái gọi xuống, bảo đủ đá kê. Anh ngẩng lên mới thấy phần cậu vừa nhấc ra có thể dùng ở chỗ khác. Cậu đưa búa lại cho Theo, cùng Kael khiêng phiến lớn tới chân cột. Sức mạnh giúp công việc đi nhanh; người khác vẫn phải chỉ nó nên đặt ở đâu.

Khi trở lại chỗ Rin, Anh phải vòng qua một mấu đá. Vách chắn mất những thanh xà vừa dựng; đi thêm một bước, mái bếp mới ló ra. Nếu chưa biết chỗ có nhà, cậu hẳn đã nhìn qua khoảng ấy như nhìn phần còn lại của vách.

Sương bên kia khe chợt hạ. Một thềm xám rộng hiện ra, sau nó còn những bậc thấp chạy dọc chân núi. Ánh nắng nằm trên mặt đá lâu hơn trên mái họ đang dựng. Anh nhích tới cạnh Rin, muốn nhìn hết trước khi màn tím khép lại.

“Bên ấy đủ chỗ cho nhiều nhà hơn,” cậu nói.

“Đường tới đó đâu?” Linh hỏi.

Cậu lần bằng mắt theo gờ đá. Nó khuất dưới sương trước khi sang được bờ bên kia. Ở mép thềm, vài vệt bạc đan qua lớp đất sẫm.

Rin nhìn theo. “Phải tới nghe mới biết rễ chạy đâu. Tôi cũng chưa biết dẫn nước qua khe thế nào.”

Anh rút đầu than, đánh một dấu ở mép bản vẽ. Cậu để phần quanh dấu ấy trống. Cậu chưa biết sẽ đặt bể ở đâu, cũng chưa thấy đường mang người bị thương về. Trước mắt chỉ có một khoảng cậu muốn tới xem.

“Khi đi khảo sát, cô đi cùng chứ?”

“Nếu phần nước ở đây đã có người giữ.”

Anh gật, cúi nhặt chiếc cọc Rin cần cho rãnh đang đào. Màn sương dâng lên, giấu lại thềm đá.

Chiều tới, trăng mờ hiện qua tán bạc. Một cây tre bên mái nghiêng nhẹ, kéo cả khung vừa dựng lệch một khoảng bằng ngón tay. Anh đang giữ đầu dây cho Mộc Lâm thì thấy khớp trượt mở. Cậu ghì theo bản năng, làm chân cột bật tiếng rạn.

“Buông cho nó đi!” ông thợ gọi.

Anh nới tay. Nét vạch bằng than trên khớp trượt sang bên, dừng trước chốt cuối. Cột lún xuống tấm đá kê rồi đứng lại. Bên trong, Yến Nhi vừa đưa cáng qua cửa, không phải dừng.

Linh giữ im cho tới khi Anh thả hết dây. “Mô phỏng của em không có chuyển động này.”

“Bây giờ có rồi.”

“Có một lần quan sát. Em muốn xem nó lúc trăng lên cao.”

Anh cười, ghi thêm một dấu ở chỗ khớp vừa đi qua. Cậu không xóa dấu cũ. Mộc Lâm đưa Anh đầu than, vạch tiếp giới hạn nên thay dây. Ba dấu khác nhau nằm trên cùng một miếng gỗ, không cái nào đủ để nói thay hai cái còn lại.

Đến xế chiều, ba căn trú, rãnh nước bẩn và một khu vệ sinh cách nguồn nước đủ xa đã hoàn thành. Không công trình nào giống bản vẽ đầu, nhưng tất cả đều đứng.

Rãnh nước bẩn là việc khó nhất. Nước ngược cứ tìm đường bò về bể sạch. Rin nằm áp tai xuống đất, nghe mạch rễ bạc rồi chọn một lối tránh chúng. Yến Nhi rải lá thử dọc rãnh; nơi nào lá chuyển đen, cả nhóm đào lại. Anh dùng một luồng Mana rất nhỏ giữ nước đi đúng chiều, nhưng giao việc đóng cọc cho Khang sau lần bàn tay bắt đầu run.

“Cậu dừng trước khi ngã,” Vân nói khi đi kiểm tra.

“Tôi đang tiến bộ.”

“Ta sẽ ghi ngày này vào sổ.”

Vân ngồi xuống ở bậc bên cạnh khi người mang cáng đã đi qua. Cô tháo giày, đổ ra một ít bụi đá rồi xỏ lại ngay. Anh nhìn miếng băng mỏng ở gót cô, chợt nhớ mình chưa thấy cô nghỉ từ sáng.

“Cô cũng giao việc được mà,” cậu nói.

“Ta đã giao. Nếu không, cậu vẫn đang dẫn rãnh qua bếp.”

Anh nhìn xuống bản vẽ đầy dấu sửa, chịu nhận lời ấy bằng một cái gật. Vân cầm tờ giấy lên, chỉ một khoảng dưới mái còn bỏ trống.

“Chỗ này để cho người chưa đứng dậy được. Đừng lấp bằng bàn thí nghiệm.”

“Tôi chưa nói muốn đặt bàn.”

“Cậu vừa đo bằng khuỷu tay.”

Anh rút khuỷu tay khỏi mép bậc. Vân cười ngắn, đứng lên nhận tấm danh sách vật liệu Như Ý mang tới. Cậu để khoảng trống ấy yên. Bên phòng chữa, người sốt hôm qua đang tự uống nước; nửa ánh nắng cuối ngày tới được bàn tay ông qua lối cửa rộng hơn.

Hồng Quế mang bát canh tới. “Cậu được chạm vào bếp hôm nay.”

“Phần thưởng?”

“Rửa nồi.”

Cái nồi đồng lớn hơn nửa người Anh và bám một lớp cháy đen vì Khang hong than quá tay. Linh đề nghị làm nóng đáy nồi cho dễ cọ. Hồng Quế nghe Anh lẩm bẩm một mình, lập tức chỉ thẳng chiếc muôi vào cậu.

“Không phép. Nồi của ta đã chịu đủ thiên tài.”

Khang nghe được từ chỗ sửa dây buộc. Cậu ngồi xuống cạnh Anh, cạy thử một mẩu cháy rồi đặt nó lên viên đá.

“Ta cứ tăng lửa mỗi lần gió đổi,” cậu nói. “Gió ngừng mà tay vẫn giữ nguyên.”

Anh nhận ra chính lỗi mình vừa mắc với khớp mái. Cậu nhích nồi sang cho Khang nhìn đáy dày mỏng khác nhau. Khang kê một mảnh sành lên hai viên đá, giữ dưới nó ngọn lửa chỉ cao bằng móng tay.

Mỗi đợt gió tới, cậu che bằng bàn tay còn lại, đợi lửa thẳng rồi mới nới. Một giọt nước trên sành nóng lên chậm, không bắn mất ngay như lần đầu. Anh ngồi cọ, thỉnh thoảng nhìn sang. Đến khi lớp cháy bong được một mảng, ngọn lửa vẫn nhỏ như cũ.

“Cậu làm được rồi,” Anh nói.

Khang chưa quay đầu. “Chờ nó qua cơn gió này đã.”

Anh ngồi cọ bằng cát. Một đứa trẻ mang tới nắm lá thơm, bảo mẹ nó dùng thứ ấy để rửa mùi mỡ. Cậu thử. Lớp cháy bong ra thật.

“Em có ghi nhận không?” Anh hỏi.

“Có. Giải pháp hiệu quả nhất hôm nay đến từ người cao chưa tới vai anh.”

Linh bật cười. Anh nhìn ánh đèn độc phản trên những mái mới, còn bát canh Hồng Quế để cạnh tay đã bớt nóng.

Cậu có thể bẻ phép. Xây một mái nhà khiến cậu thua ba lần.

Theo tới trả bản vẽ đã khô. Trên lưng giấy, anh ta ghi một đường khớp trượt và vị trí chốt cuối. Phần mái cũ vẫn còn nhìn thấy xuyên qua những vệt tẩy, nhưng không ai đã xé bỏ nó.

“Cất lại,” Theo nói. “Lần sau cần biết mình đã đổi vì sao.”

Anh gấp giấy theo nếp tránh đường vẽ mới, cất vào túi áo. Linh nhắc cậu nhận bát canh trước khi Hồng Quế tưởng cậu đang định sửa cái nồi lần nữa. Cậu bê bát bằng hai tay, ngồi vào chỗ khô mà sáng nay chưa tồn tại.

Trên mái đầu tiên, người ta đã treo áo. Dưới móc thấp, ba chiếc mặt nạ nhỏ đung đưa trong gió sạch. Căn nhà thở cùng nhịp tre, nghiêng một chút nhưng không sập.

Một đứa trẻ chạy tới thử móc, treo rồi lấy xuống hai lần. Lần thứ ba nó quay lại hỏi có được treo cả chiếc túi của mình không. Theo ngồi xổm cạnh cửa, đặt búa xuống để nhìn được thứ trong túi.

“Có đá không?”

Đứa trẻ đổ ra ba viên sỏi và một cái vỏ quả. Theo cầm cái vỏ quả lên, gõ thử; nó kêu như chiếc bát nứt. Anh tưởng anh ta sắp thử độ chắc của móc thêm lần nữa, nhưng Theo đã úp vỏ quả lên cán búa rồi gõ ba tiếng trên nền. Đứa trẻ cười, đòi làm theo.

Dane mang một mẩu gỗ tới thay búa. Theo giữ nhịp bằng đầu ngón, chờ hai tiếng gõ vụng về đuổi kịp mình. Khi đứa trẻ bỏ sót tiếng cuối, anh ta cũng bỏ, rồi cả hai cùng bắt đầu lại.

Sau đó Theo treo chiếc túi, để ba viên sỏi nặng ở bậc cửa. Qua cửa mở, Anh thấy đứa trẻ trải chiếc áo cũ xuống chỗ nằm thay vì chờ ai chỉ. Cậu nhấc bát canh lên. Dưới vị rễ ngọt còn mùi khói, một mùi đủ bình thường để cậu không muốn phân tích.

Kỳ lạ là Anh không thấy khó chịu.

Cậu muốn thử lại ở căn thứ tư.