Everwrite

Ch 029 — Vĩnh Tâm

Vĩnh Tâm đầu tiên được lắp vào Nara khi con trùng độc đang phá bậc đá thứ sáu.

Mỗi cú va làm bụi rơi xuống tấm vải Sera căng trên bệ. Theo đã khóa các khớp chân mới, Orin kiểm đường dẫn chạy dọc thân Nara lần cuối. Những phần được thử trên giá hai ngày qua giờ nằm trong một cơ thể có thể nhìn Anh và bảo cậu đừng làm sai.

Nara thử mở bàn tay. Các ngón khép gọn, không còn mắc ở khớp cuối. Cô nghiêng vai, nghe tấm giáp ngoài lướt qua nhau mà không cọ rít, rồi mới đặt lưng xuống.

“Bắt đầu,” cô nói.

Sera mở khoang ngực. Orin đặt lõi vào vòng giữ, chừa nguyên đường thoát dưới lớp giáp như lá khép. Anh đưa bàn tay lành tới tinh thể. Linh xin giữ riêng cổ tay và nhịp truyền trong lúc khởi động; cậu đồng ý, để phần còn lại của cơ thể tự tìm một tư thế vững bên bệ.

Nara đặt bàn tay ở chốt dừng, nhìn Sera rồi gật với Anh. Cậu chờ Orin rút kẹp khỏi đường nhận mới bắt đầu.

Lõi hút một hơi.

Ánh tím ngoài cửa chạy vào đường dẫn rồi quay quanh phần giữa. Anh thấy sức kéo mạnh hơn trên giá thử. Linh hạ phần truyền từ cậu, Orin nới đúng khe đã đánh dấu. Một hơi ấm thoát ra phía lưng bệ, làm tấm vải khẽ phồng. Sera đưa mu bàn tay tới thử, không ra hiệu ngắt.

Nara mở mắt.

Âm rung từ lõi đi qua mặt bàn, tới những chiếc cốc đang đặt dưới mái. Một cốc nghiêng rồi đứng lại. Nara nhìn theo nó, cử động những ngón chân trước khi chống tay ngồi dậy.

“Không còn tiếng kéo ở trong,” cô nói.

Con trùng đâm xuyên vách.

Nara rời bệ nhanh đến mức Anh chỉ kịp rút tay. Cô hạ người dưới hàm nó, dùng cả chân lẫn vai hất khối đầu ra ngoài. Bụi đá bùng lên ở phía cửa, ván vỡ bay qua bậc thấp. Vĩnh Tâm lóe vàng dưới giáp; một khe thoát mở, hơi nóng phả qua lớp vải sau vai cô.

“Giảm công suất!” Orin gọi.

Nara đáp xuống bằng một gối, tự hạ dòng. Cô chưa đứng ngay, chờ ánh vàng trở lại xanh rồi mới nhận khiên Kha đẩy tới. Không ai ở trong xưởng bị kéo khỏi chỗ đứng.

Anh nhìn phần vách vừa được giữ lại, rồi nhìn bàn tay mình. Cậu muốn đứng ngắm thêm một nhịp. Vân ở ngoài gọi Kael vào, yêu cầu lắp tiếp trước khi con trùng tìm được góc khác.

Linh đã trả cổ tay sau lúc khởi động Nara. Trong những lượt tiếp theo, Anh báo trước khi giao phần ấy cho cô, rồi nhận lại lúc Orin giữ được vòng lặp để tự chuyển sang việc khác.

Kael tới lượt thứ hai. Nara giữ cửa trong lúc Theo tháo vòng khớp cũ ở vai anh ta. Sera đọc dấu trên mẫu, hỏi Kael có còn thấy bàn tay bên trái không. Anh ta trả lời từng lần bằng cách khép ngón lên một thanh gỗ. Đến khi lõi mới tự giữ nhịp, thanh gỗ vẫn nguyên, không bị bóp gãy vì lực chưa quen.

Kael đứng dậy, nhận lại khiên rồi đi ngang qua Anh. Anh ta dừng một chút, như chờ một tiếng gọi từ nguồn cũ, sau đó mới bước tiếp. Ngoài cửa, tấm khiên dựng lên thay Nara, giữ nguyên góc mà hai người đã chỉ cho nhau.

Sera nằm xuống ở lượt thứ ba. Yến Nhi nhận chỗ theo dõi, hỏi lại những dấu phải ngắt mà cô đã được chỉ trước trận. Sera đặt bàn tay trên ngực mình rồi buông, để người khác làm phần cô vừa làm cho Nara và Kael.

Anh chờ Yến Nhi gật mới truyền mẫu. Tiếng va ngoài cửa nối nhau; cậu không quay đầu mỗi lần đá rơi. Linh báo khi Nara phải nhường một bước, còn Kha giữ lối người chạy về bếp. Chừng nào đường ấy còn thông, tay cậu phải ở đây.

Đến lượt Theo, Sera đã trở lại đứng cạnh bệ. Người thợ thử bàn tay mới bằng cách nhấc chiếc chốt rất nhỏ mà trước đó phải dùng kẹp. Anh ta đặt nó xuống ngay, dành sức cho người tiếp theo.

Orin mở áo khoác và nằm vào chỗ Theo vừa rời.

Anh thấy khó chịu khi người đang biết rõ nhất phải làm gì bỗng không còn đứng bên mình. Orin chỉ một lần cuối đường rút lõi, rồi quay sang Sera.

“Nếu tôi không tỉnh, đừng đợi tôi bảo dừng.”

“Tôi biết,” cô đáp.

Theo thay cơ cấu chịu lực ở cổ tay trong khi Sera đặt lõi. Anh giữ mẫu theo nhịp Linh dẫn. Có một khoảng Orin không đáp, cả xưởng chỉ còn tiếng dụng cụ trong tay Theo và tiếng Kael ghì khiên. Anh nhìn Sera. Cô vẫn theo dấu trong khoang, chưa cho phép tăng thêm Mana.

Ngón tay Orin động trước. Rồi mắt anh ta mở, nhìn bàn tay được Theo đặt lại trên ngực. Anh buông một hơi thở mình không biết đã giữ. Sera bắt người thợ thử cảm giác đủ rồi mới cho đứng dậy.

“Cửa sau còn không?” Orin hỏi.

“Còn,” Anh đáp.

Orin nhận chiếc kẹp từ Theo, kẹp thử một mảnh vải. Khi lực giữ vừa đủ, anh ta quay lại bàn lắp. Phần nguồn cũ được đặt riêng, không bị ném đi để mừng cái mới.

Lyra vào thứ sáu. Trong lúc cô nằm, Lộc đứng ở mốc nhìn sương thay cô. Anh truyền mẫu rồi rời bệ khi Orin đã nhận được vòng lặp, ra cửa phụ đỡ một cú quét ngang chân. Cậu đẩy được cả khối thân trùng khỏi nền cao, nhưng những bó hoa trên lưng nó bung ra thành nhiều chân nhỏ, bám kín mặt đá để bò trở lại.

Nếu đánh vỡ nó ở đây, bào tử sẽ phủ xuống mái chữa trị. Anh đổi sang ghì hướng đầu, nhường cho Vân một khoảng đẩy gió ra ngoài. Mana chạy qua vai nóng rát; cậu thu lại khi Nara đặt tay lên nẹp cửa báo đã nhận vị trí.

Lyra tỉnh, tự đứng nhìn qua khe tường. Cô không nói mình đã thấy mọi thứ. Cô chỉ ra được phần đầu con trùng thật sự chạm nền và những miệng giả được sương mang tới trước. Nhờ dấu ấy, Kha tránh được một cú đánh vào khoảng trống.

“Túi lương dưới bếp còn khô không?”

Mira vừa được Sera đỡ ngồi dậy đã nhìn về cửa sau. Như Ý đáp còn, đưa cô một cọc buộc đang tuột. Bàn tay mới siết dây căng; Mira nới ngay trước khi dây đứt. Anh thấy cô thử lại bằng hai ngón rồi mới nhận đầu dây còn lại.

Rin lên bệ khi Mira ra khỏi lối. Những âm rung mới khiến cô giữ tay trên tai, phải đợi Sera giảm dòng cảm nhận. Vừa đứng được, cô đã áp tay xuống nền, gọi về phía Vân: máng nước bẩn đang tràn tới rễ bạc. Người được gửi đi chạy qua cửa sau đúng lúc một mảng mái xưởng rơi xuống.

Theo và Dane nâng lại chân bệ vừa lún. Chèn xong, Theo đỡ Dane nằm xuống cạnh bộ khớp đã chuẩn bị. Anh đợi bàn hết rung mới đặt tay vào tinh thể.

Lio nhận lượt sau Dane. Anh còn giữ nhịp cho Ena thì đã nghe tiếng Lio từ cửa báo có người tới sau vách. Ena đợi Sera khép khoang mới ra bế người bị độc ấy vào. Kiro đặt bộ ngón tay lên bàn vừa trống; tiếng bước chân lần lượt thay nhau ở hai phía bệ.

Ánh đèn trong xưởng đã thấp xuống. Mỗi lần Anh trở lại bệ, cậu phải đợi những màu trước mắt nằm yên lâu hơn. Lửa vàng trông gần như xanh. Vết đỏ trên tay áo Theo tối đến mức cậu không biết là máu hay bụi.

Tới điểm khởi động lõi của Kiro, Anh đặt tay lệch, chạm thành vòng thay vì tinh thể. Orin giữ cổ tay cậu trước khi Mana kịp truyền. Linh lập tức ngắt nhịp mình đang dẫn.

“Anh không còn định vị chính xác,” cô nói.

Kiro nằm yên nhìn cậu. Ánh mắt ấy không trách, cũng không có nhiệm vụ khiến cậu thấy mình cần thiết. Anh rút tay. Orin hoàn tất phần vừa nhận, chờ Kiro tự thử từng ngón rồi mới quay lại.

“Còn ba,” Anh nói khi Kiro đã đứng được.

“Orin đã cùng làm những lượt trước,” Linh nhắc.

Ngoài cửa, Vân không rời chỗ giữ gió để tới kéo Anh xuống. Cô chỉ nhìn cậu một lần. Cậu nhớ mình đã đặt bản của Orin lên lượt thứ năm để người thợ có thể làm phần này.

“Ba lõi cuối cậu chỉ huy,” Anh nói. “Meli, Aron, Tia. Tôi không chạm nữa.”

Orin gật, kéo bệ về chỗ ít bụi hơn. Anh đứng tránh hẳn lối dụng cụ, thấy bàn tay mình vẫn muốn đưa lên mỗi lần chiếc kẹp động. Cậu nắm mép áo choàng, để ý muốn ấy không trở thành một động tác.

Meli nằm xuống sau khi nhìn Nara trở lại giữ cửa. Cô xác nhận phần giáp ngoài đã được sửa, tự đặt tay ở chốt tắt. Orin khởi động theo mẫu đã cùng thực hành, điều nhịp qua đường dẫn trên giá. Sera báo phần nhiệt giữ trong cơ thể. Không có bàn tay Anh, lõi vẫn tìm được vòng của nó.

Aron tới sau, im lặng khác hẳn mọi lần vào xưởng. Anh hỏi có cần đợi thêm không. Aron lắc đầu, chỉ nhờ đừng gọi mình tỉnh bằng một tiếng quá lớn. Orin đặt lõi, Theo khép giáp; lúc ánh trở lại trong mắt, Aron cười hụt một hơi rồi tự cười lần nữa. Lần này không ai sửa.

Tia ở lượt cuối. Phần nguồn Sera đã giữ vẫn còn bên bệ, yếu nhưng đủ để cô tự trả lời. Cô ấn thử chốt trước khi cho phép khởi động. Orin chỉnh khoảng nghỉ sớm hơn đúng dấu trên bản, đặt thêm một miếng đá nhỏ dưới giá để nhịp va ngoài cửa không giật đường dẫn. Anh nhìn cách anh ta dùng rung động ấy bù vào chỗ mẫu còn chậm, vừa tự hào vừa hơi bực vì mình chưa nghĩ tới.

“Đừng lấy lại cái kẹp,” Linh nói.

“Anh đang nắm áo.”

“Em thấy.”

Ở cửa ngoài, Kael gọi cần người giữ chân trùng. Anh bước tới, bàn chân hụt một mép đá. Nara chặn cậu bằng cán khiên trước khi cậu đi tiếp.

“Anh nhìn được chỗ đứng không?”

“Thấy. Nhưng không đúng.”

Cô đưa cậu tới một hõm đá phía trong hàng rễ, đặt tay cậu lên cọc còn chắc. Linh theo cảm giác tiếp xúc thay cho màu sắc, nhắc cậu nơi có nền dưới gót. Cậu xin cô giữ riêng đầu gối trái trong lúc ghì lực; cô nhận sau khi cậu đã bám cọc.

“Tôi ở đây,” Anh nói với Nara. “Kéo nó qua trước mặt tôi. Đừng để tôi phải đuổi.”

Lyra gọi hướng, Kael ghì đuôi bằng khiên và dây, Kha giữ phần chân biết mọc lại khỏi lối sơ tán. Nara đánh mở một dải giáp dưới thân rồi rút sang bên, để chân trùng trượt vào khoảng Anh có thể chạm từ chỗ cố định.

Cậu ghì xuống. Sức nặng làm cả bậc rung nhưng không kéo được cậu khỏi hõm. Cậu không biết cái miệng nào trong sương là thật nữa. Cậu chỉ biết sức kéo dưới hai bàn tay và tiếng Nara báo còn người bên trái.

Khang đưa ngọn lửa tới khe Lyra chỉ. Nó mảnh và đều như ngọn lửa dưới mảnh sành hôm rửa nồi, không phình lên mỗi lần sương xô tới. Anh giữ đoạn Cấu Tuyến ngắn từ cọc tới phần giáp đang chạm, cho lửa bám vào. Cậu chỉ phải giữ đường; Khang tự giữ nhiệt ở khe, đợi tới khi lớp hoa co lại mới tăng thêm. Linh báo nhịp ghì chậm, Anh gọi Kael nhận bớt lực.

Khối độc cháy rạn. Con trùng đổ xuống ngoài mạng rễ bạc. Anh vẫn ghì tới khi Nara chạm vai báo có thể thả, rồi rút Mana từng phần. Linh trả đầu gối; cậu ngồi ngay trong hõm đá, không đứng lên thử xem mình còn khỏe đến đâu.

Độc Triều đang rút. Những bó hoa trên thân trùng tự tách, bò về màn sương sâu. Đàn Tê Giáp tiến tới ăn phần độc còn lại. Không ai đuổi theo để biến một đường sống vừa giữ được thành cuộc săn mới.

Trong xưởng, Tia yêu cầu dừng lõi một lần.

Anh nghe rõ từ cửa. Orin làm theo. Một khoảng yên lặng tới, rồi chính Tia cho phép nối lại. Khi cậu được Nara dìu trở về, cô đang tự ấn vào chốt, nhìn nhịp sáng trở lại sau lần nghỉ có kiểm soát.

Mười lăm Vĩnh Tâm đã hoạt động. Không cùng nhịp, không cùng màu. Người vừa nhận lõi còn phải ngồi học cách dùng sức, người đã ra trận được Sera gọi về kiểm nhiệt. Nguồn tự nạp không làm những vết bỏng, cơn mệt hay mái vỡ biến mất.

Orin đứng cạnh bàn, hai tay mới vẫn quấn vải ở những chỗ vừa ráp. Anh chìa tay trái theo cảm giác; người thợ tới gần thêm nửa bước để cậu nắm đúng.

“Thiết kế của chúng ta,” Anh nói.

“Của mười bảy người,” Orin sửa, tính cả Linh và những người mang lõi.

Anh gật. Bên ngoài, một chiếc lá bạc rơi vào máng nước, không ngăn dòng chảy. Cậu không biết đó có phải lời của Ngân Diệp hay chỉ một chiếc lá đã tới lúc rời cành. Cậu nhìn nó đi qua phần nước họ vừa giữ sạch, rồi quay lại gọi đúng tên người đang cần đỡ khỏi bệ.