Everwrite

Ch 036 — Áo Giáp Cho Người Đã Tự Do

Orin tháo tấm giáp ngực Anh vừa ghép xuống bàn.

“Cậu mặc thử.”

Anh luồn tay qua dây, kéo khóa, cúi xuống nhặt chiếc đục. Mép giáp đập vào bụng cậu. Cậu đổi tư thế, nhặt được đục, rồi nhận ra vai trái không giơ quá ngang đầu.

Orin khoanh tay.

“Đánh được không?”

“Được.”

“Cúi cứu người được không?”

Anh nhìn chiếc đục trong tay. “Không nhanh được.”

“Vậy sửa.”

Ngoài cửa xưởng, tiếng búa đã nổi từ lúc sương còn nằm trên bể nước. Đây là buổi sáng thứ hai sau đêm hội. Mười một người của toán thăm dò cùng kẻ mua tin bị giữ riêng trong nhà đá, có Kha phân người canh. Những người đi kiểm đường chưa tìm được một lối đủ an toàn cho xe và trẻ nhỏ. Mọi nhà đều biết điều đó.

Túc mang tới một chồng da đã cắt. Mận ngồi bên cửa sổ, xỏ kim qua từng miếng lót, con trai chị giữ chiếc đèn ở góc không hắt bóng tay. Một phụ nữ tên Lựu giặt lớp vải cũ bên rãnh, vắt tới khi nước không còn đen rồi chuyển sang dây phơi.

Giữa tiếng kéo và tiếng búa, công việc vẫn mang vẻ quen thuộc của một buổi dựng nhà. Chỉ có những miếng kim loại trên bàn khác hẳn.

Anh đặt giáp xuống, cầm than vẽ lại đường nách.

“Chia ra. Miếng dưới trượt vào miếng trên khi cúi.”

“Và đừng bắt đường Mana chạy qua chỗ trượt.” Orin lấy ngón tay xóa một nét. “Cậu chịu được một lần giật ngược. Sera đang đỡ bệnh nhân thì không được giật dù chỉ một lần.”

Em cũng muốn bỏ nét ấy, Linh nói. Nhưng em chưa tìm ra đường khác đủ ngắn.

Anh hỏi lại Orin. Ông kéo nét vòng ra sống lưng, dài gần gấp đôi.

“Dài thì sao?”

Tốn ít hơn phần mất qua khớp hở, Linh đáp, hơi chậm. Em đã cố giải một bài toán không cần giữ.

Anh cười, lấy than nối nét theo tay Orin.

“Linh bảo ông vừa thắng cả hai.”

“Thắng thì cầm kẹp đi.”

Số kim loại tốt chỉ đủ làm tám bộ giáp kín. Anh đếm lại ba lần, kể cả những thanh tháo từ xe hỏng. Cậu từng nghĩ có thể dàn mỏng hơn. Orin bẻ một miếng mẫu bằng hai tay, đặt hai nửa trở lại cân.

Mười lăm Android đứng quanh bàn vật liệu. Không ai xin bộ kín đầu tiên.

Sera nhấc một miếng bảo vệ cẳng tay, thử đưa bàn tay vào dưới cổ một hình nộm bằng rơm.

“Tôi cần chỗ này nhẵn. Máu lọt vào khớp sẽ khó rửa. Ngực nhẹ thôi.”

Kael lấy tấm lớn nhất, dựng sát chân.

“Phần của tôi ở đây.”

“Đó là miếng chưa cắt,” Anh nói.

“Vậy đừng cắt.”

Kael nâng nó lên, vừa che được Sera cùng hình nộm. Cả xưởng nhìn nhau. Túc kéo thước đo cẳng tay anh, bắt đầu tính dây giữ khiên.

Lyra từ chối vòng tăng sáng. Cô đưa nó tới cửa, xoay một vòng; trên vách đối diện, ánh phản lóe như mắt thú.

“Tôi cần nhìn người ta trước khi họ thấy tôi.”

Orin đổi cho cô một dải rune nhỏ nằm sát thân cung. Nó làm đầu mũi tên thôi rung khi dây căng, không phóng thêm sức mạnh. Lyra thử bắn qua một chiếc vòng tre đang đung đưa ngoài sân. Mũi tên đi qua giữa vòng, cắm vào đích sau nó.

“Tôi lấy cái này.”

Nara chọn vòng gia tốc ở hai cổ chân. Anh nhìn chân cô, rồi nhìn dấu rạn trên mẫu rune.

“Ba lần liền là giới hạn mình đã thử trên bàn. Tôi muốn thử với cô trước.”

“Thử ngoài sân. Đừng để tôi đạp thủng xưởng.”

Cậu cùng cô xuống bậc thấp. Lần đầu, Nara vượt khoảng trống giữa hai cọc như một nét bút. Lần thứ hai, cô đổi hướng, nhặt bao cát nặng bằng một đứa trẻ rồi trở lại. Lần thứ ba, bụi đá quét qua giày Anh. Nara đứng cách cọc đích nửa bước, giữ bao cát sát ngực.

Các khe trên vòng cổ chân chuyển đỏ.

“Đủ.” Anh giơ tay trước khi cô hỏi lần thứ tư.

Nara đặt bao xuống. Một lớp hơi mỏng bốc qua mép giày. Sera ngồi xổm kiểm tra, bắt cô ngồi cạnh rãnh và mở hết nắp thoát nhiệt.

“Vĩnh Tâm vẫn tự nạp,” Nara nói.

“Nguồn có thể trở lại trước khi phần dẫn nguội,” Orin đáp. “Chạy, đánh và giữ người đều tiếp tục nung nó. Muốn dùng thêm, phải nghỉ trọn một canh với khe mở. Không có chuyện đứng yên vài hơi rồi tính lại từ đầu.”

Anh ngồi xuống cạnh Nara, tự tháo miếng lót nóng khỏi gót cô.

“Ngày mai cô còn phải tập không dùng vòng.”

“Ngày nào tôi chẳng làm thế.”

Cô nhìn bao cát, thêm một câu nhỏ hơn:

“Nhưng lúc tới được kịp thì thích thật.”

Anh hiểu cảm giác đó. Cậu đã có nó khi hai thùng nước không còn làm mình loạng choạng, khi nút phép lật hướng hôm qua chịu gãy đúng chỗ cậu chọn. Cậu muốn có thêm nhiều lần tới kịp như vậy.

Chiều ấy, Khang giữ lửa cho mẻ thép đầu tiên.

Ngọn lửa nhỏ đến mức Anh tưởng nó sắp tắt. Nhưng mép thanh thép trong kẹp đỏ dần, còn hai đầu vẫn đủ tối để Orin giữ đúng hình. Khang ngồi xổm, tay chống đầu gối, chỉ hai ngón hướng vào lò.

“Không cần to à?” Anh hỏi.

“Cậu muốn nung cái mép hay nung tôi?”

Anh ngậm miệng.

Khang cười được một cái rồi nghiêm mặt ngay. Một giọt mồ hôi trượt vào khóe mắt; cậu không đưa tay lau. Ngát, người đang nhặt lá thuốc cho Yến Nhi, đi qua quạt giúp bằng chiếc nắp giỏ.

“Giữ thêm mấy nhịp?” Khang hỏi.

Orin thử màu thép dưới bóng bàn tay.

“Bốn. Rồi hạ đều.”

Lửa rút từng chút, không phụt tắt. Khi thanh thép nguội đủ để nhìn vân, đường hàn nằm liền như một sợi tóc.

Khang chạm ngón tay xuống sàn, thở ra rất dài.

Anh đưa nước tới.

“Mai dạy tôi.”

“Mai cậu còn tay để học không đã.”

“Cậu dạy thì tôi dành.”

Khang nhận bát, giấu nụ cười sau vành đất.

Anh làm phần ghép rune sau đó. Cậu không đổ Mana vào cả tấm. Cậu tìm hai đầu đường dẫn, giữ phần gặp nhau sáng vừa đủ rồi để Orin đóng búa. Tiếng kim loại ngân vào cổ tay; Cấu Tuyến rung dưới da như dây đàn. Mỗi lần một mối liền, cậu buông trước khi chạm sang mối tiếp theo.

Tới mối thứ sáu, Linh nhắc cậu đổi tay.

Em thấy gì?

Anh vừa nghe tiếng búa trước khi nó chạm. Không phải ông ấy đánh nhanh hơn.

Cậu đặt kẹp xuống. Ngày trước có lẽ cậu sẽ thử thêm để chắc mình chưa hết sức. Bây giờ cậu biết sự chắc chắn ấy có thể phải mua bằng cả buổi sau.

Orin đẩy sang một bát cơm.

“Ăn. Phần còn lại tôi làm được.”

Trong lúc nghỉ, Anh ra nhìn Theo sửa cổng xưởng.

Dane đang bò dưới một xà ngang. Mộc Lâm đứng bên, giữ dây mực căng từ trụ cửa xuống miệng lối hẹp dưới bậc đá. Lối này dẫn tới sân phơi thuốc phía trong, vốn dùng chuyển gỗ và kéo xe nhỏ tránh bậc cao.

Theo gõ vào hai bệ kê dưới chân khung.

“Cả cửa lẫn cổ lối dưới dùng chung xà này. Cánh cửa hỏng thì thay. Bệ này mất, đá trên cổ lối sẽ ép xuống.”

Anh cúi nhìn. Bên dưới có những vệt xe cũ, một hốc đủ cho hai người tránh nhau, rồi khúc quặt ngắn tới ánh sáng.

“Gia cố được không?”

“Đang làm. Thêm chống ở phía sân thuốc, bọc hai bệ. Nhưng không được đóng cứng tất cả.” Theo đưa cho Mộc Lâm một chốt có vân xám. “Đá nhớ lực. Cho nó nhận tải từng chút. Muốn rút chốt, phải có cái khác đỡ trước.”

Dane chui ra, tóc dính bụi.

“Giống chân trống.”

“Ừ. Nhưng lần này gãy thì không chỉ mất tiếng.”

Theo kéo Dane đứng tránh khỏi xà, rồi mới gõ thử. Miếng chốt nhận sức nặng, sáng lên một vệt mờ. Khung nhích xuống rất ít và dừng.

Anh muốn đặt thêm một lớp phép vào đá phía trên. Cậu thử chạm mặt vách. Rễ bạc chạy qua khe khiến những đường mình vừa tìm được tản ra, ăn sâu vào nơi cậu không nhìn thấy.

Không biết nó sẽ kéo theo phần nào, Linh nói.

Anh rút tay. Cậu cùng Theo chuyển thêm hai cây chống tới cửa ra bên sân thuốc. Việc đó chắc chắn hơn.

Tối đó, Theo lấy phần gỗ thừa đẽo một con chim đặt trên mép bàn. Nó chúi mỏ xuống mỗi khi có người chạm mặt gỗ, rồi bật ngược lên nhờ một thẻ tre cong ở đuôi.

Con trai Mận thử liên tiếp tới lần thứ bảy. Dane bưng bát đi qua, con chim bất ngờ gật chào khiến cậu dừng lại.

“Cái này có dùng đá nhớ lực không?”

“Có dùng tre,” Theo nói.

Anh bật cười trước vẻ mặt Dane. Cậu xin thử một lần. Ngón tay còn tê khiến cậu ấn quá mạnh, con chim gập xuống không ngẩng lên nữa. Theo không lấy lại. Anh mò chỗ thẻ tre mắc vào rãnh, nhấc nó ra, và chiếc mỏ bật lên chạm đúng đầu ngón tay mình.

Em muốn nhìn phía dưới, Linh nói.

Cậu nghiêng con chim, nhìn đủ lâu để cô theo được đường cong của thẻ tre. Linh không đề nghị cải tiến. Khi cậu đặt nó xuống, cô chỉ bảo chiếc bóng trên bàn nom giống con chim đang uống nước.

Anh xoay đèn. Chiếc bóng cúi xuống một vệt nước Độ vừa làm đổ.

Theo nhìn theo rồi đổi vị trí con chim tới sát vệt ấy. Anh ta kéo ghế ngồi, ăn nốt bát cơm đã nguội trong khi lũ trẻ tìm cách cho nó uống mà không chạm tay vào bàn.

Ngoài sân vẫn có người mài dao. Tiếng mài đi qua cửa mở, chen giữa tiếng trẻ tranh nhau thổi vào cái mỏ gỗ. Anh ngồi thêm một lúc trước khi trở lại phiên canh của mình.

Sáng ngày thứ ba, trang bị cuối cùng rời giá hong.

Rin thử bộ che khớp bằng cách xoay người giữa hai thùng nước; Dane kiểm dây kéo sau lưng để có thể mang người. Lio và Ena đổi túi dụng cụ, một người giữ kim, người kia giữ băng. Kiro chọn móc dây cùng găng bám đá. Aron thử lưỡi ngắn ở lối hẹp, chừa tay kia kéo đồng đội. Tia lấy tấm chắn gập vừa che một đứa trẻ.

Mira không đổi chiếc túi đeo cũ. Như Ý đã khâu thêm một ngăn trong đó, nhỏ vừa một viên sỏi. Meli gắn dao cắt dây ở mặt ngoài thắt lưng, nơi rút được bằng một tay trong khi tay kia vẫn giữ một con vật hoảng loạn.

Theo mặc phần che ngực, thử ngồi xuống chiếc bàn đã hết cập kênh rồi gõ hai ngón lên mặt gỗ.

“Được. Vẫn ăn được.”

Dane cố đẩy bàn. Nó không lắc.

“Anh sửa chân ngắn hay cưa ba chân dài?”

“Theo em thì cách nào khiến người ta còn chỗ để đầu gối?”

Tiếng cười nổi lên giữa những tiếng khóa cài. Anh đứng cạnh Orin, thấy mười lăm bộ trang bị chẳng bộ nào giống hẳn bộ nào. Không có ai biến thành một hàng giáp kín vô danh.

Nara bước tới, vòng cổ chân đã nguội sau đêm nghỉ. Cô thử xoay một lần, không kích rune, rồi chìa tay ra.

“Cài giúp tôi dây vai.”

Anh cài, kéo thử đủ chặt. Trên ngực cô, dưới lớp giáp có khe thở, nhịp Vĩnh Tâm vẫn đều.

Ngoài cửa núi, một tiếng tù và vọng tới.

Lyra trên chòi không đáp xuống sân. Cô giơ tay, chỉ về vệt sương đang bị những đốm đỏ chọc thủng.

Khang đặt bát cơm xuống.

Lá cờ đầu tiên đã xuất hiện trên đường vào.