Everwrite

Ch 044 — Mười Lăm Khoảng Trống

Anh nghe Kha gọi mình từ phía bếp đã cháy.

Cậu quay sang đó, nhấc kiếm.

“Ở đây.”

Một bàn tay giữ cổ tay cậu. Vân đứng bên bể trong, gần tới mức cậu thấy tro mắc trong đường chỉ trên tay áo cô.

“Kha ở đầu bậc. Cậu vừa quay lưng về phía anh ấy.”

Anh nhìn qua vai cô. Đúng là Kha đang ở đó, đầu giáo ngang ngực, giữ khoảng trống cho những người rút khỏi xưởng xuống. Tiếng gọi lần nữa vẫn tới từ phía bếp.

Cậu ép mũi kiếm xuống đất.

Em nghe lệch cùng anh, Linh nói. Giữ mắt vào người nói.

Anh nhìn miệng Vân.

“Gareth ở đâu?”

Cô không trả lời ngay. Cô kéo cậu lui một bước khỏi mép đường cáng, đặt bàn tay cậu lên thành bể. Nước sạch trong bể còn chưa tới một nửa.

“Cậu định làm gì khi tới hắn?”

“Cho hắn dừng lại.”

“Vậy nhìn người cậu đang giữ đường cho.”

Một chiếc cáng đi qua giữa họ. Liễu nằm trên đó, chân được bọc vải thấm đỏ. Dane theo sát, tay cầm đầu dây có nút bà vừa dạy đêm trước. Cậu không nói được câu nào khi Yến Nhi giữ cáng lại dưới mái.

Anh theo tới một bước rồi dừng. Cậu không được chắn lối.

Liễu mở mắt khi nghe Dane gọi. Bà nhìn đầu dây trong tay cậu, nhấc ngón trỏ rất ít. Dane đưa nút tới gần hơn.

Yến Nhi cúi xuống, gọi tên bà lần nữa.

Bàn tay không nhấc lên tiếp.

Anh đứng chờ tới lúc Yến Nhi buông tay khỏi cổ bà. Cậu đã chờ động tác ấy quá nhiều lần trong buổi sáng.

Ngoài sân, Bội và Phác được đưa xuống cùng một nhóm người giữ kho. Rin báo họ bị đánh ở hốc than khi giúp kéo cáng khỏi đường lửa. Bội đã ngừng thở trên đường tới. Phác còn tỉnh, cố giữ mép giáp mỏng trên sườn như sợ nó rơi mất.

Kha quỳ xuống cạnh chàng trai. Anh nhận ra tấm giáp Phác đã xin mặc lúc nhận việc giữ lò; nó rộng ở vai, dây buộc phải thắt thêm một nút.

“Thả tay ra,” Kha nói. “Tôi giữ giúp.”

Phác thả. Yến Nhi và Sera làm việc ngay, băng ép vào chỗ máu không chịu dừng. Kha giữ miếng giáp để hai người tháo được dây mà không kéo vào vết thương.

Anh có thể làm nóng đá, kéo nước, tháo một nút phép đang chạy. Trước bàn tay Sera đặt lên sườn Phác, cậu không tìm được một cấu trúc sai để chỉ cần bẻ nó đi.

Cậu lấy bát nước từ Lio, đưa cho người còn giữ cáng bên ngoài. Người đó uống một ngụm rồi trả lại, mắt không rời Phác.

Tiếng hô Asterra dội tới, gần hơn.

Kha đứng lên trước khi được nghe kết quả. Anh phải trở lại đầu bậc. Miếng giáp cháy được để bên chân cáng.

Một lát sau, Sera kéo tấm vải lên.

Mơ nằm ở góc mái bên kia, nơi những sọt hạt giống đã được chuyển sang chỗ khô. Bà bị một mũi sắt xuyên lưng lúc kéo người qua cửa sân thuốc; Tia đưa bà tới sau khi đã chuyển Orin an toàn. Yến Nhi từng để dành phần thuốc cầm máu cuối cho bà.

Khi Anh quay nhìn, ngọn đèn bên đầu cáng vừa được hạ xuống.

Hồng Quế đi qua từng chỗ, hỏi những người đã cùng họ làm việc, ghi tên rồi mới gạch dấu bên cạnh. Bà không đọc to tất cả giữa tiếng đánh nhau. Đến chỗ Anh, bà đưa tờ giấy bằng hai tay.

Mười lăm tên hữu cơ.

Độ và Hạnh đứng sát nhau trên giấy. Ngát, Lựu, Bình. Vẹn, Bổng. Sâm, Nhu. Dư, Cẩn. Liễu, Bội, Phác, Mơ.

Cậu tìm thấy từng người mình đã nhìn thấy trong những ngày qua. Bát hai quai. Chiếc giẻ lau nước. Lá thuốc được nhặt dưới bóng lò. Cái sọt không rơi bụi. Mầm cây được chừa ánh sáng.

Dưới mười lăm tên ấy, Hồng Quế viết Theo.

Tờ giấy rung trong tay Anh dù gió chưa tới.

“Những người còn lại?” cậu hỏi.

“Đã đối từng nhóm. Còn tám mươi. Có người bị thương, đều đã tới phía trong.”

“Tù binh?”

“Mười ba ở hốc đá. Đủ. Hai người canh đã nhận đổi phiên.”

Anh trả tờ giấy, không gấp nó. Hồng Quế mang tới chỗ Sera để đối lại một lần nữa.

Cậu quay về phía cờ đỏ.

Một đường rất rõ hiện trong đầu: lao thẳng lên, đánh vào Gareth tới khi hắn không đứng dậy. Không cần đợi ai. Không cần nghe thêm một cái tên nào.

Anh bước được một bước.

Vân không giữ tay cậu lần này. Cô đứng vào chỗ cậu sẽ phải nhìn qua.

“Cờ phía dưới vẫn đang lấy lực,” cô nói. “Cậu bỏ đầu bậc, nó sẽ xuống đây trước khi cậu chạm tới hắn.”

Anh nhìn những người sau lưng cô. Như Ý đang ngồi sát Mira, hai bàn tay đặt trên đầu gối cho khỏi run. Meli che lồng nhỏ khỏi tro bay. Orin cố ngồi thẳng trên cáng để nhìn qua mái, phần cẳng chân phải phải bỏ lại dưới đá.

Cậu đã định dùng họ làm khoảng trống sau lưng mình.

Mũi kiếm chạm nền.

Linh. Giúp anh giữ đúng việc.

Anh nói việc ấy đi.

Phá nguồn đánh xuống sân. Bắt Gareth. Giữ đường cho người còn sống.

Em cùng làm.

Vân nhúng một mảnh vải vào bát, đặt lên cổ tay Anh. Cậu tự giữ nó. Lạnh thấm vào lớp da nóng, không tới được cơn đau sâu trong mạng Mana, nhưng khiến bàn tay bớt muốn siết kiếm bằng toàn bộ sức còn lại.

Cậu thở ba lần, nhìn Kha để đặt tiếng gọi về đúng người.

Một tiếng rít quét ngang sân trước khi cậu kịp bỏ mảnh vải xuống. Lyra gọi gì đó từ mái, nhưng âm thanh tới tai Anh thành hai tiếng chồng nhau.

Cậu nhìn theo tay cô.

Ba mũi tên dài đang hạ xuống cửa sân thuốc. Anh đẩy Vân ra khỏi đường đầu tiên, chụp cổ tay Tia để cô lùi cùng tấm chắn. Cậu nhấc một phiến đá nhỏ khỏi chân bể, chặn hai mũi còn lại. Mũi đầu cắm vào nền giữa hai cáng trống.

Không có tiếng nổ ngay. Dải vải trên đuôi tên bắt đầu dựng lên, hút ánh đỏ từ cờ ngoài bậc.

Anh cúi xuống, bàn tay đã đưa ra theo thói quen tìm nút.

Chưa biết đầu nào nhận lực, Linh nói.

Cậu dừng ngón tay trước mép sáng. Vết tên trên nền tỏa ra ba rãnh rất nhỏ. Một rãnh hướng về chân bể, hai rãnh chạy tới đường cáng.

Anh gọi Aron giữ người ở ngoài ba vệt ấy, rồi dùng đầu kiếm lật cả miếng nền có mũi tên lên. Đá không nghe ngay; bàn tay nóng khiến lực dồn quá sâu. Cậu hạ xuống, để Mộc Lâm đưa đòn bẩy vào phần đã nhấc.

Cả hai nghiêng miếng đá về hố trống bên ngoài. Mũi tên nổ giữa những bức tường đã bỏ, cuốn một cột bụi lên cao.

Anh còn đứng vững. Cậu nhìn Aron mở lại đường, thấy từng người đi qua chỗ vốn có thể thành một miệng hố mới.

Linh nhắc cậu thả tay khỏi mép bể. Cậu không nhận ra mình đã bám vào đó lần nữa.

Được rồi, cậu đáp, mở từng ngón.

Cơn giận vẫn còn. Nhưng cậu đã vừa dùng thời gian của nó để giữ một khoảng đường trống, và khoảng đường ấy đang có người đi qua.

Rồi cậu đứng lên.

“Vân, tôi cần đường tới cán cờ chính. Có cách nào làm hàng dưới ngừng hô một nhịp không?”

Cô nhìn cây trống đã được chuyển vào sân thuốc. Mặt trống có một vết xước dài, khung chân vẫn đứng.

“Không bắt họ im được. Nhưng người mình có thể nghe nhau.”

Vân bước tới cùng Dane. Cô yêu cầu người giữ từng mốc gọi tên mốc sau mỗi nhịp trống, ngắn và giống nhau. Bể trong. Sân thuốc. Đầu bậc. Người hoảng không phải nhớ một mệnh lệnh dài giữa những giọng gọi sai nữa.

Nhát trống đầu khàn. Dane chỉnh chốt chân, chờ mặt trống nhả hết rung rồi đánh lại.

Lần này tiếng đi được tới đầu bậc.

Kha trả lời bằng một tiếng gọi. Người sau khiên biết anh vẫn ở đó.

Ở hốc lò dự phòng, Orin được kê ngồi trên một tấm ván. Mộc Lâm đặt các kẹp trong tầm tay ông. Dane chạy tới, đưa chiếc búa đang giữ.

“Tôi cho ông mượn.”

Orin nhận bằng hai tay.

“Xong tôi trả.”

Không ai cười. Ông đặt búa xuống đúng bên tay thuận, chọn miếng sắt đầu tiên cần sửa.

Nara tới cởi vòng gia tốc. Khe bên trong còn đỏ sẫm; một đường rune đã xám đi sau lần kéo Anh. Orin nhìn, lắc đầu trước khi cô hỏi.

“Tôi không cần dùng nữa,” cô nói. “Tôi cần nó đừng mắc chân.”

Mộc Lâm tháo chốt giúp. Nara đứng thử, hơi nghiêng về một bên rồi tự sửa. Cô lấy hai con dao ngắn thay vì chờ một lần tăng tốc khác.

Anh nhìn tay mình. Thanh kiếm nhặt được đã mẻ sau những sợi cờ. Cậu đưa nó cho Orin, lấy cây giáo ngắn Kha để dự phòng. Orin gõ một tiếng lên sống kiếm, nghe vết nứt rồi đặt sang đống không thể dùng. Ông rèn cho cậu một mũi chêm bằng sắt tốt còn lại, đủ cứng để giữ khe nút cờ khi bàn tay phải chuyển chỗ.

Khang giữ ngọn lửa nhỏ dưới mép chêm. Bàn tay cậu cũng run, nhưng lửa không lan sang phần Orin đang cầm.

Anh nhận chêm bằng găng.

“Cảm ơn.”

Khang nhìn lên bầu trời.

“Cậu nhìn dải cờ ở trên kia đi.”

Gareth đứng sau bảy lá cờ cao, cán chính dựng nghiêng bên vai. Các đường đỏ đi từ đám quân dưới chân bậc lên đó, rồi tỏa vào khoảng mây thấp. Mỗi lần trong sân có tiếng người hoảng gọi sai hướng, phần đỏ giữa hai cờ lại phồng lên.

Khang chờ tiếng trống tiếp. Người trong sân đáp đúng mốc; đường đỏ phồng chậm hơn một nhịp.

“Tôi thấy từ lúc lửa kéo nguồn,” cậu nói. “Nó không chỉ lấy Mana. Có tiếng nào làm người mình hoảng thì nó mạnh hơn. Tiếng trống không tắt nó, nhưng nó vừa hụt.”

Vân nhìn cùng cậu, cho người ở mốc lặp lại. Đường đỏ hụt lần nữa, rất nhỏ.

Anh không hỏi Linh tính được bao nhiêu. Cậu chỉ cần biết khoảng hụt ấy có thật. Khang hạ tay, chờ thêm một lần tiếng trống đi qua rồi mới gật với cậu; cả hai đã thấy cùng một chỗ nguồn khựng lại.

Lyra từ mép cao xuống, quỳ vẽ bảy dấu bằng đầu mũi tên. Cô đã thấy người đổi cờ, người truyền lệnh và chỗ Gareth di chuyển sau mỗi đợt ép. Cô chỉ một dấu ở phía trái.

“Cờ này không kéo về hắn cùng lúc với những cờ còn lại. Tôi muốn bắn thử nó khi anh giữ được nút dưới.”

“Cô bắn. Nếu nó giả, gọi ngay.”

“Vâng.”

Kael đặt khiên xuống cạnh họ. Mép nứt đã được Orin siết tạm, không trở lại như mới. Anh đưa bàn tay lên mặt kim loại, cảm nhận phần còn chịu được lực và phần chỉ cần thêm một đòn sẽ bung.

Cậu chỉ phần còn vững cho Kael. Kael đổi dây cầm sang đó.

Trên đầu, mây bỗng tách thành những khe dài. Qua từng khe, ánh đỏ kết lại thành mũi nhọn, tất cả chĩa xuống mái sân thuốc.

Anh cầm chêm, bước về phía Kha.

Lần này cậu nhìn rõ nơi mình cần tới, và những người sẽ cùng mở đường.