Everwrite

Ch 050 — Người Không Được Nói Thật

Người phụ nữ áo bạc tìm đến họ bằng cách ngồi sẵn trong phòng trọ đã khóa.

Kha rút rìu. Nara đứng chắn trước Anh. Lyra kiểm tra cửa sổ rồi nói: “Không có dấu đột nhập.”

“Có,” người lạ đáp. “Chỉ là cô chưa được dạy cách nhìn.”

Tóc cô màu vàng nhạt, được cài bằng một cây trâm bạc mang huy hiệu gia tộc đã bị mài mất nửa mặt. Cô rót trà từ ấm của Như Ý, ngửi một lần rồi không uống.

“Aurelia Laurent,” cô tự giới thiệu. “Tôi đến để nói rằng dưới Hầm Dẫn Lưu không có tù nhân.”

Ngay khi chữ cuối thoát ra, một đường bạc nổi quanh cổ cô.

Nó siết mạnh đến mức chén trà nứt trong tay. Aurelia vẫn ngồi thẳng, chỉ có hơi thở đứt thành từng đoạn.

Anh nhìn thấy Mana chạy dưới da cô như một sinh vật dài đang cắn ngược vào mạch máu. Cậu bước tới. Nara nghiêng người hỏi bằng mắt; cậu lắc đầu, không cho phép ai chạm Aurelia trước.

“Cô vừa nói dối?” Anh hỏi.

Aurelia mỉm cười dù môi đã trắng. “Tôi không... được phép... trả lời.”

Đường bạc siết thêm.

“Đừng nói nữa.”

Anh quỳ cách cô một cánh tay. Linh dựng trong tâm trí cậu hình ảnh lớp ấn: không phải vòng khóa đặt từ bên ngoài, mà là những sợi bạc mọc cùng nhịp máu, móc vào mỗi lời thề cô từng bị buộc phải nói.

“Có thể cắt,” Linh nói. “Nhưng cắt sai một sợi sẽ làm tim cô ấy ngừng.”

“Và nếu đúng?”

“Chúng ta chưa biết lớp dưới.”

Anh đưa tay ra rồi dừng trước khi chạm da Aurelia.

“Tôi có thể thử làm nó lỏng đi. Không bảo đảm. Có thể đau hơn. Có thể để lại thương tổn.”

Cô nhìn bàn tay cậu. “Người ta kể cậu tháo xiềng Android chỉ bằng một lần chạm.”

“Người ta thích bỏ phần chúng tôi suýt chết.”

“Và phần họ tự chọn?” Nara hỏi.

Aurelia chuyển mắt sang cô. Lần đầu tiên vẻ mỉa mai trên mặt biến mất.

“Phần ấy không có trong lời đồn.”

Đường bạc nhạt dần khi cô ngừng chống lại nó. Anh rút tay về.

Vân ngồi xuống phía đối diện. “Cô không thể nói về tù nhân. Vậy cô có thể nói về thời tiết?”

“Tất nhiên.”

“Ngày nào thủy triều dưới khu Hầm thấp nhất?”

Aurelia nhìn cô, rồi khẽ bật cười. “Ngày mai, khi chiếc chuông thứ sáu ngân.”

Họ hỏi bằng những con đường vòng. Loại hàng nào cần mười tám suất ăn nhưng không có tên người nhận. Cổng nào được lau sạch bùn dù không ai sử dụng. Nhà Laurent mất một đoàn áp tải ở đâu. Mỗi câu trả lời đều đúng, nhưng ghép lại mới thành sự thật.

Đến câu thứ mười, bạc lại bò lên cổ Aurelia.

Anh cảm thấy lớp ấn học cách nhận ra ý định, không chỉ lời nói.

“Dừng,” cậu nói.

“Cậu còn chưa có vị trí chính xác.”

“Tôi không dùng mạng cô để đổi lấy bản đồ.”

Aurelia im lặng. Bên ngoài, đèn hội trôi qua cửa sổ, nhuộm khuôn mặt cô thành ba màu nước.

“Tôi đề nghị một giao kèo,” cô nói sau cùng. “Cậu tháo Bạc Cấm Ấn. Tôi trao bằng chứng bằng chính miệng mình và dẫn các cậu tới nơi cần tìm.”

“Đổi lại?” Vân hỏi.

“Tôi được quyền rời đi bất cứ lúc nào sau đó. Không lời thề. Không chức vụ. Không món nợ mang tên cứu mạng.”

Anh đáp ngay: “Đồng ý.”

Vân gõ ngón tay lên mặt bàn. “Còn hậu quả nếu cô nói ra khiến Vạn Lưu và gia tộc cô cùng săn chúng tôi?”

“Đó là phần giao kèo mà chúng ta nên thương lượng trước khi thiên tài của cô chạm vào cổ tôi.”

Anh nhìn Vân. “Cô ấy vừa gọi ai là thiên tài?”

“Không phải cậu trong chuyện chính trị.”

Linh chen vào: “Đánh giá đó phù hợp.”

Anh quyết định mình đang bị bao vây.

Nhưng lần đầu tiên từ khi tới Vạn Lưu, họ có một người biết đường vào Hầm—và một cái ấn biết cắn bất cứ ai muốn nói sự thật.