Ch 004 — Kẻ Không Có Ma Hạch
Người bị thương tên Bùi Tấn Lộc.
Tên là thứ đầu tiên trong nhóm người lạ Anh hiểu được mà không cần Linh đoán. Người đàn ông đập hai ngón vào ngực mình, nói “Lộc”, rồi chỉ vào cái chân vừa được băng lại. Vẻ mặt anh ta cho thấy nếu Anh còn làm đau thêm lần nữa, cậu sẽ học được rất nhiều từ mới theo cách không dễ chịu.
“Anh ấy đang khen tay nghề,” Linh nói.
“Tôi nghe giọng không giống lắm.”
“Phần em chưa hiểu có thể làm cả câu đổi nghĩa.”
“Yến Nhi,” người đàn ông gọi cô gái có phép chữa trị, rồi chỉ vào Anh, nói thêm một câu.
Cô gái bật cười, lắc đầu. Linh vẫn chưa dịch kịp, nhưng Anh đoán mình vừa bỏ lỡ một câu chẳng mấy tử tế.
Yến Nhi xếp ba mảnh giáp vừa lấy khỏi vết thương lên một chiếc lá. Cô chỉ vào chúng, rồi vẽ trên đất hình mép da khép lại quanh một mảnh nhọn. Không cần cùng ngôn ngữ, Anh vẫn hiểu câu hỏi: vì sao cậu biết thứ cô đã bỏ sót?
Cậu lấy một quả rừng bị dập, ấn mẩu gai xuyên qua lớp vỏ rồi khép hai mép nứt lại. Bên ngoài trông gần như nguyên vẹn. Mẩu gai vẫn nằm trong ruột quả. Yến Nhi nhìn một lúc, sau đó dùng ánh xanh tách lớp vỏ ra mà không làm nó rách thêm. Cô chỉ cho Anh thấy phép của mình có thể dò từng lớp nếu đi chậm, nhưng người chữa phải biết mình đang tìm gì.
Anh đưa quả rừng lại gần. Dưới ánh xanh, mẩu gai hiện thành một vệt tối xuyên qua từng lớp thịt quả. Cậu chạm thử vào lớp vỏ được giữ mở, lập tức bị Yến Nhi gõ nhẹ vào ngón tay. Cô làm lại chậm hơn cho cậu nhìn. Lần này Anh ngồi yên tới hết.
Lộc thử co chân. Vết thương không bật máu. Anh ta thả lỏng hàm nhưng vẫn nói một câu nghe không giống cảm ơn.
“Lần này anh ấy thật sự khen,” Linh nói.
“Cô chắc?”
“Lần này gần như chắc.”
Cả nhóm ngồi dưới một tán nấm khổng lồ. Mặt dưới của nó phát ánh vàng ấm, đủ soi rõ từng hạt mưa sáng đang mắc trên tóc mọi người. Người đun nước tự giới thiệu là Lâm Như Ý, rồi nhắc lại tên đầy đủ của cô gái chữa trị: Trần Yến Nhi. Người đàn ông tóc hoa râm là Trần Hữu Kha. Cậu pháp sư trẻ nói “Đông Minh Khang” rất nhanh, khiến Anh phải xin nhắc lại.
Kha không bỏ kiếm khỏi tay kể cả lúc ăn. Lộc đặt cung trong tầm với. Yến Nhi và Như Ý ngồi gần người bị thương hơn gần Anh. Minh Khang cúi nhìn bát, nhưng cứ vài nhịp lại liếc những đường sáng dưới cổ tay cậu.
Họ biết cách dựng một vòng trại không có khe hở. Cũng biết cách làm một người lạ hiểu rằng mình đang được cứu nhưng chưa được tin.
Như Ý đưa Anh một cốc nước. Trước khi cậu uống, cô tự nhấp một ngụm từ cùng ấm. Cử chỉ nhỏ ấy không xóa các mũi kiếm, nhưng khiến cậu ngồi xuống thay vì tìm đường rời đi.
Cô gái cầm kiếm ngồi xuống cuối cùng. “Đông Vân,” cô nói, nhìn thẳng Anh tới khi cậu nhắc lại đúng.
Vân không mặc giáp tốt nhất, cũng không giữ vũ khí lớn nhất. Vậy mà khi cô đổi chỗ ngồi, năm người còn lại tự mở khoảng. Cô hỏi Lộc một câu, Kha trả lời; hỏi Khang một câu, Như Ý đã đưa thứ cần thiết. Quyền lực của cô không nằm ở việc nói to.
Anh nhẩm lại tên cô, ghi nhớ âm cuối mà Linh vừa sửa.
Vân ngồi đối diện, đặt viên đá trong suốt vào khoảng trống giữa hai bên.
Viên đá được giữ trong một túi vải thêu hình mặt trời. Khi ra ngoài, nó tự nổi cách tấm lá Vân trải một đốt tay. Ánh vàng quanh trại đổ vào lõi rồi xoay thành từng vòng.
Anh muốn cầm ngay. Vân đặt hai ngón lên viên đá trước, ánh bên trong chuyển xanh, rồi chỉ sang Khang. Cô không giải thích bằng lời cậu chưa hiểu; cô cho xem cách nó hoạt động.
“Ma Hạch,” Linh dịch sau khi nghe Khang giải thích. “Một điểm tụ Mana trong cơ thể.”
Anh nhìn viên đá. Bên trong nó có một đốm sáng quay chậm.
“Họ muốn kiểm tra anh.”
“Vì tôi đánh con thú bằng tay?”
“Một phần. Phần khác là anh xuất hiện gần như không mặc gì từ một khu rừng cấm.”
“Tôi có áo choàng.”
“Từ nãy cô ấy đã nhìn chỗ rách ba lần.”
Anh đặt tay lên viên đá.
Mặt đá lạnh. Mana trong cơ thể cậu lập tức chạy về bàn tay, nhưng thay vì tụ vào một điểm để viên đá nhận, nó phân tán quanh vật thể như nước tránh một hòn sỏi. Anh thử ép. Mạng sáng dưới da nóng lên, viên đá vẫn không đáp.
Linh nhắc cậu dừng trước khi sự tò mò biến thành cuộc thi với một đồ vật.
Ánh sáng bên trong tắt.
Khang giật lấy nó, lau bằng tay áo rồi tự chạm vào. Viên đá bùng lên màu cam.
Cậu nói nhanh một tràng.
“Cậu ấy bảo nó không hỏng,” Linh dịch.
“Tôi đoán được.”
Khang chỉ vào ngực Anh, rồi vào viên đá, vẻ mặt xúc phạm như thể Anh cố tình không có bộ phận cần thiết để phá hỏng bài học của cậu.
Cậu trai vẽ lên đất hình một vòng tròn ở ngực, từ đó kéo ba đường tới tay, mắt và miệng. Rồi cậu chỉ Anh, vẽ hàng trăm chấm khắp hình người và gạch một dấu hỏi lớn.
“Cậu ấy vừa mô tả anh khá chính xác,” Linh nói.
Anh cầm que, nối các chấm thành mạng. Khang nhìn, vẻ bực bội nhường chỗ cho tò mò. Cậu hỏi một từ. Linh không dịch được.
Anh chỉ vào mình. “Không biết.”
Đó là câu đầu tiên cả hai thật sự hiểu nhau.
Yến Nhi đặt hai ngón tay lên cổ tay Anh. Phép của cô tràn vào da như nước ấm, dò theo mạch máu rồi chững lại. Cô cau mày, đổi vị trí, thử lần nữa.
Phép chữa tìm một Ma Hạch để làm mốc nhưng liên tục lạc vào những nhánh Mana nhỏ. Anh cảm thấy sự ngạc nhiên của Yến Nhi qua cách ánh xanh ngập ngừng. Cậu không biết cô đang chạm tới đâu trong cơ thể mình, và ý nghĩ ấy khiến vai căng lên.
“Nếu anh muốn cô ấy dừng, rút tay,” Linh nói.
Anh không rút. Yến Nhi ngẩng nhìn vai cậu, giảm phép rồi chờ. Cậu gật. Ánh xanh mới chảy tiếp qua cổ tay.
“Không có,” cô nói, lần này Linh dịch gần như ngay lập tức. “Mana ở khắp nơi.”
Vân hỏi: “Ngươi thuộc giống loài nào?”
“Tôi nghĩ là người.”
“Ngươi nghĩ?”
“Hôm nay tôi vừa gặp cây biết thở, thú không có bóng và đá phát sáng trong người. Tôi đang hạn chế khẳng định.”
Linh phải dịch câu đó thành ba phần. Đến phần cuối, Như Ý bật cười, còn Lộc lắc đầu nhìn lên tán nấm. Vân kéo viên đá về phía mình. Cô không hỏi tiếp về giống loài của cậu.
Khang không chấp nhận câu trả lời. Cậu giơ bàn tay, đọc một câu ngắn. Ánh lửa cuộn trên ngón trỏ thành con chim nhỏ rồi bay một vòng quanh nấm.
Anh quên cả nhìn người.
Ngọn lửa không chỉ cháy. Nó được giữ bởi những đường căng vô hình, giống một hình gấp bằng sức nóng và ý muốn. Có những phần lặp lại, những nút ổn định, một chỗ thừa để bù khi gió đổi.
Khang đổi một âm, đuôi chim tách thành hai dải sáng. Nó lượn sát mặt dưới tán nấm mà không để lại vệt cháy nào. Anh đưa tay theo luồng hơi ấm, nhận ra cánh chim luôn khép đúng lúc lướt qua lá rủ. Cậu trai kia đang giữ cả đường bay của nó.
Ở thế giới cũ trong ký ức rách của Anh, người ta cần nhiên liệu, vật liệu, hàng trăm bộ phận để khiến một vật bay. Ở đây, một cậu bé đang giữ con chim bằng giọng nói.
Niềm thích thú tới trước sự thận trọng.
“Đẹp thật,” Anh nói.
Khang nghe được giọng và hơi vênh cằm.
“Anh đang nhìn cấu trúc,” Linh nói. “Em thấy qua anh.”
“Cô giữ được nó không?”
“Không đầy đủ.”
“Tôi muốn thử tạo một đốm.”
“Không,” Linh đáp.
“Tay phải anh còn tê,” cô nhắc.
Anh nhìn con chim lượn qua ngón tay Khang. Cậu muốn biết cảm giác giữ nó là thế nào, muốn thử trước khi những đường căng kia tan đi và mình lại chỉ còn một cái tên để nhớ.
Anh giơ bàn tay trái. Phần da chưa bỏng vẫn mát dưới ánh nấm, nhưng cậu chợt nhớ cảm giác đánh rơi thanh sắt trong rừng.
“Chỉ một đốm,” cậu nói.
“Nếu nó nóng lên, dừng ngay,” Linh đáp.
Anh đặt ngón tay lên khoảng không. Không đọc câu của Khang. Anh chỉ nhớ cảm giác những đường vô hình ôm lấy lửa, rồi muốn một đốm sáng xuất hiện.
Mana dưới da chảy tới.
Một tia trắng nhỏ bật lên đầu ngón tay.
Nó không nóng. Nó rung như giọt nước đang cố trở thành tiếng chuông.
Tất cả mọi người im bặt.
Khang nhìn chằm chằm đầu ngón tay cậu, miệng bật ra một tiếng hỏi. Cậu trai quất tay, ném con chim lửa thẳng vào tia sáng. Anh chưa kịp nhờ Linh dịch thì hơi nóng đã táp vào má.
Vân đứng bật dậy. Kha rút nửa kiếm. Yến Nhi giơ phép chắn. Không ai kịp trước hai luồng Mana chạm nhau.
“Khang!” Vân quát.
Anh thấy nút giữ con chim trước khi kịp sợ. Cấu trúc của nó mở ra trong khoảnh khắc chạm Mana của Anh. Anh nghiêng đầu ngón tay, chạm vào một đường căng.
Con chim tách đôi, bay vòng qua hai vai Anh rồi nhập lại phía sau.
Nhiệt lướt sát tai. Hai nửa chim không mất hình; chúng chỉ đi theo đường ít căng hơn mà Anh vừa mở. Khi nhập lại, con chim đậu xuống tay Khang như chưa từng bị bẻ.
Khang khép bàn tay quanh con chim, mở ra kiểm tra rồi lại khép. Khi ngẩng lên, mặt cậu đỏ bừng.
Khang đứng bật dậy.
Máu nóng chảy qua môi trên Anh.
Tia sáng tắt. Các cơ nhỏ ở bàn tay co giật liên tục. Không nghiêm trọng, nhưng đủ để Linh lạnh giọng.
“Dừng.”
“Tôi dừng rồi.”
“Anh đang nghĩ đến lần thử thứ hai.”
Đúng là Anh đang nghĩ thế. Lần đầu tạo tia sáng, lần đầu chạm cấu trúc phép, lần đầu thấy một quy luật có thể học. Chỉ một giọt máu dưới mũi có vẻ là cái giá quá nhỏ để dập tắt tò mò.
Chính suy nghĩ ấy mới làm cậu sợ.
“Cô đọc ý nghĩ à?”
“Không. Em biết anh.”
Câu đó khiến Anh im lâu hơn đáng lẽ.
Vân đưa khăn cho Anh rồi quay sang Khang. Cậu trai vẫn đứng, bàn tay giữ con chim đã khép chặt.
“Em định cho nó chạm vào đốm sáng,” Khang nói. “Nó vẫn quay về tay em.”
“Nếu người ngồi đó không đẩy được nó thì sao?” Vân hỏi.
Khang nhìn vết cháy ở cổ áo Anh. Con chim tắt trong bàn tay cậu.
“Tôi tưởng mình giữ được.” Cậu nói chậm hơn, chờ Anh hiểu hết. “Tôi xin lỗi.”
Anh lau máu dưới mũi. Cậu vẫn muốn biết cách con chim bay trở lại, nhưng không muốn học bằng một lần nóng táp vào mặt nữa.
“Lần sau hỏi trước.”
Khang gật, ngồi xuống. Vân đợi Anh bỏ chiếc khăn khỏi mặt rồi mới hỏi cậu đã làm gì.
“Tôi chạm vào chỗ giữ hình của phép.”
Khang cau mày. “Phép không phải đồ vật để tháo.”
“Tôi có tháo đâu,” Anh nói. “Chỉ đẩy nhẹ.”
Khang mở bàn tay như muốn dựng lại con chim, rồi nhìn Anh. Anh lắc đầu, chỉ chiếc khăn. Lần này Khang chịu đợi.
Vân cầm viên đá kiểm tra lên. Bên trong nó vẫn tối khi hướng về Anh.
Cô đưa nó sát hơn. Viên đá không sáng nhưng bắt đầu rung theo hàng trăm nhịp nhỏ trong cánh tay cậu. Một vết nứt mảnh chạy ngang bề mặt. Vân lập tức rút lại trước khi nó vỡ.
Khang đưa tay như muốn lấy lại viên đá, rồi dừng ở vết nứt. Lần này cậu không lau nó bằng tay áo nữa.
“Một kẻ không có Ma Hạch,” cô nói chậm, “nhưng nhìn thấy phép và bẻ được nó.”
Kha đặt tay lên chuôi kiếm. Lộc, dù chân vừa được băng lại, cũng đã với lấy cung.
Anh hiểu nỗi lo của họ. Nếu đổi chỗ, Anh cũng không để một dị vật biết đánh nhau ngủ cạnh mình mà không có kế hoạch.
“Tôi không biết mình là gì,” Anh nói. “Nhưng lúc nãy tôi có thể để đàn thú giết các bạn. Tôi đã không làm.”
“Một lần cứu người không chứng minh lần sau ngươi cũng sẽ cứu,” Vân đáp sau khi Linh dịch.
“Đúng.”
Câu đồng ý khiến cô hơi khựng lại.
“Vậy ngươi đưa gì để chúng ta tin?”
Anh nhìn thanh sắt đã được đặt cách mình ba bước, nhìn Kha vẫn giữ chuôi kiếm và Lộc chưa đủ sức chạy. “Không có lời nào đủ. Cô cứ nhìn việc tôi làm tiếp theo.”
Đó không phải câu trả lời an toàn. Nhưng Vân có vẻ ghét lời hứa dễ dàng không kém cậu.
Vân nhìn Anh thật lâu.
“Đó là lý do đầu tiên ta chưa trói ngươi.”
“Còn mấy lý do nữa?”
“Hai.”
“Cô sẽ nói luôn chứ?”
“Không.”
Cô đứng lên, kéo áo choàng qua vai.
“Ngày mai ta sẽ nói.”
Anh nhìn viên đá được Vân cất vào túi. Trước khi giấu vết nứt đi, cô còn quay nó về phía ánh nấm một lần nữa.
“Cô nghĩ họ biết gì về tôi?” cậu hỏi Linh.
“Nhiều hơn lúc nãy. Chưa chắc đủ để họ bớt sợ.”
Anh đặt bàn tay trái lên đầu gối, che ngón tay vừa tạo ra tia sáng. Cậu cũng chưa biết mình nên vui hay nên sợ chuyện đó.